Cháu bước vào phòng, đóng các cửa sổ trong khi chúng tôi vẫn còn ở trên giường, trông cháu có vẻ ốm. Cháu rùng mình, gương mặt trắng nhợt, đi chậm chạp, lộ vẻ đau đớn khi di chuyển.
“Chuyện gì thế, Schatz?”
“Con bị đau đầu”.
“Tốt hơn là con nên đi ngủ”.
“Không, con chẳng sao đâu”.
“Con đi ngủ đi. Khi nào mặc quần áo xong, bố sẽ xem thế nào”.
Khi tôi xuống dưới nhà, cháu đã mặc đồ, đang ngồi bên lò sưởi với cái vẻ thảm hại của một thằng nhỏ chín tuổi đang rất mệt mỏi. Tôi đặt tay mình lên trán cháu, tôi biết cháu bị sốt.
“Con đi ngủ đi”, tôi nói, “con bị ốm đấy”.
“Con không sao đâu”, cháu nói.
Khi bác sĩ đến, ông ta đo nhiệt độ thằng bé.
“Bao nhiêu?” Tôi hỏi ông ta.
“Một trăm linh hai độ”
Xuống dưới nhà, bác sĩ để lại ba thứ thuốc con nhộng màu khác nhau với các chỉ dẫn sử dụng. Một loại để hạ sốt, thứ nữa có công dụng nhuận tràng, loại thứ ba chế ngự môi trường axít, ông ta giải thích. Ông ta như thể biết tất cả về bệnh cúm và nói rằng không có gì phải lo lắng cả nếu như không sốt quá một trăm linh tư độ. Đấy là căn bệnh nhẹ và không có gì nguy hiểm nếu bệnh nhân không bị viêm phổi.
Vào phòng, tôi ghi nhiệt độ của thằng bé và lập thời gian biểu uống thuốc.
“Con có muốn bố đọc không?”
“Vâng. Nếu bố muốn”, thằng bé nói. Gương mặt cháu trắng bệch, thâm quầng dưới mắt. Cháu vẫn nằm bẹp trên giường và có vẻ như rất thờ ơ với những gì đang diễn ra.
Tôi đọc to cuốn “Chuyện về những tên cướp biển” của Howard Pylte, nhưng tôi thấy cháu không theo dõi những gì tôi đọc.
“Con cảm thấy thế nào, Schatz?” Tôi hỏi cháu.
“Vẫn như cũ, thưa bố”, cháu nói.
Tôi ngồi xuống chân giường, đọc và đợi cho đến lần uống thuốc sau. Thuốc sẽ giúp cháu trở về trạng thái ngủ tự nhiên nhưng tôi thấy cháu cứ nhìn xuống chân giường, cái nhìn rất lạ.
“Tại sao con không cố ngủ? Lúc nào uống thuốc bố sẽ đánh thức con dậy”.
“Con thích thức thế này hơn”. Lát sau cháu bảo tôi, “bố ơi, bố không phải ở đây với con nếu điều đó làm phiền bố”.
“Bố chẳng phiền đâu”.
“Không, con nghĩ bố không nên ở lại đây nếu điều đó làm phiền bố”.
Tôi nghĩ có lẽ cháu hơi mê sảng một chút còn sau đó, vào lúc mười một giờ tôi cho cháu liều thuốc đã kê trong đơn rồi ra ngoài một lát.
Hôm ấy trời sáng và lạnh, tuyết rơi đầy mặt đất và đông cứng đến nỗi tất cả những thân cây trụi lá, những bụi cây rậm, những cụm cây bị phát cụt, đồng cỏ, mặt đất đều như được đánh vécni bóng loáng bằng băng. Tôi dắt theo chú chó xù nhỏ giống Ailen đi trên con đường đọc theo một con lạch đã đóng băng, nhưng đi và đứng trên mặt băng bóng loáng quả thật là khó và chú chó lông hung đỏ đã bị trượt ngã, còn tôi ngã uỵch một hai lần, khẩu súng thì rơi và trượt dài trên mặt băng.
Chúng tôi làm bầy chim cút đậu dưới bờ đất sét cao phủ đầy bụi rậm bay vù lên rồi tôi đã hạ hai con khi chúng bay ra ngoài tầm mắt vượt qua đỉnh bờ đất. Vài con trong bầy ẩn vào cây nhưng đa số cũng tản vào trong các bụi rậm bị chặt chất thành đống và chúng cần phải nhảy lên những bụi cây phủ đầy băng tuyết vài lần trước khi bay vụt đi. Trong khi ra ngoài, bạn rất khó giữ thăng bằng trên tuyết, nhưng bụi cây bùng nhùng làm cho việc săn bắn khó khăn, tôi hạ hai con, để xổng năm con rồi quay lại, hài lòng khi tìm thấy một bầy cút ở gần nhà và cảm thấy hạnh phúc bởi sẽ còn rất nhiều chim cho ngày săn tới.
Về đến nhà, mọi người nói rằng thằng bé từ chối không cho bất cứ ai vào phòng.
“Bố đừng vào”, cháu nói. “Bố đừng để lây bệnh từ con”.
Tôi lại gần cháu, tôi thấy cháu vẫn giữ nguyên tư thế nằm từ lúc tôi đi, mặt trắng bệch nhưng hai gò má đỏ ửng vì sốt và vẫn nhìn chằm chằm vào chân giường như trước.
Tôi đo nhiệt độ cho cháu.
“Bao nhiêu ạ?”
“Khoảng một trăm độ”, tôi nói. “Chính xác là một trăm linh hai và bốn phần mười độ”.
“Một trăm linh hai đấy”, cháu nói.
“Ai bảo thế?”
“Bác sĩ”.
“Nhiệt độ của con ổn rồi”, tôi nói. “Chẳng phải lo lắng gì nữa”.
“Con không lo gì cả”, cháu nói, “nhưng con không thể không suy nghĩ”.
“Đừng nghĩ gì cả”, tôi nói. “Cứ yên chí đi”.
“Con đang yên chí”, cháu nói và nhìn thẳng về phía trước. Rõ ràng là cháu đang căng thẳng về một điều gì đó.
“Con uống viên thuốc này với nước đi”.
“Bố nghĩ nó có tác dụng tốt hơn không?”
“Tất nhiên là sẽ tốt hơn”.
Tôi ngồi xuống, mở quyển “Tên cướp biển” và bắt đầu đọc nhưng thấy cháu không theo dõi nên tôi dừng lại.
“Bố nghĩ con sẽ chết vào lúc mấy giờ?”. Cháu hỏi.
“Cái gì?”
“Còn bao lâu nữa thì con chết?”
“Con chết sao được. Có chuyện gì xảy ra với con vậy?”
“Ồ, vâng, có ạ. Con nghe ông ta nói một trăm linh hai độ”.
“Người ta không thể chết bởi sốt một trăm linh hai độ. Đó là một cách ngu ngốc”.
“Người ta chết, con biết mà. Tại trường học hồi ở Pháp mấy đứa bạn bảo với con, người ta không thể sống khi thân nhiệt lên tới bốn tư độ. Thế mà con thì đã một trăm linh hai độ”.
Thằng bé đợi chết suốt cả ngày, kể từ lúc chín giờ sáng.
“Schatz đáng thương của bố ơi”, tôi nói. “Thật tội nghiệp cho con. Nó như dặm và kilômét vậy. Con không thể chết. Đó là một kiểu nhiệt kế khác. Ở loại nhiệt kế ấy thì thân nhiệt bình thường ba bảy độ. Còn loại nhiệt kế này thì những 98 độ cơ mà.
“Bố có chắc thế không?”
“Hoàn toàn chắc chắn”, tôi nói. “Nó như dặm và kilômét ấy. Con biết đấy, giống như khi chúng ta đi ô-tô được bảy mươi dặm thì sẽ thành bao nhiêu kilômét ấy mà?”
“Ồ”, cháu thốt lên.
Rồi cái nhìn chằm chằm của cháu vào phía chân giường dần dần dịu đi. Toàn bộ cơ thể cháu cũng chùng xuống, rốt cuộc, đến ngày hôm sau cháu hoàn toàn rã rời và dễ dàng khóc bởi những việc không đâu vào đâu.
Đào Thu Hằng dịch