Ngày xửa ngày xưa, có một con sư tử sống cùng với nhiều sư tử khác trong rừng. Những con sư tử kia rất độc ác. Hằng ngày chúng ăn thịt ngựa vằn, linh dương và tất cả các loài thú sống trong rừng. Thỉnh thoảng chúng còn ăn cả thịt người. Chúng giết người Swahili, Umbulu, Wandorobo và đặc biệt chúng rất thích ăn thịt lái buôn người Hindu. Bởi lẽ họ rất béo và thịt họ hợp với khẩu vị của bầy sư tử.
Nhưng con sư tử này, con sư tử đáng yêu bởi chú quá tốt và có đôi cánh trên lưng. Cũng do đôi cánh ấy mà chú bị đàn sư tử giễu cợt.
“Nhìn đôi cánh trên lưng nó kìa”, chúng nói rồi đồng loạt cười rống lên. “Nhìn thức ăn của nó kìa”, chúng bêu riếu bởi chú sư tử tốt bụng chỉ ăn kẹo mềm và bánh rán chứ không ăn bất kỳ một loại thịt nào.
Bầy sư tử ác độc cười hăng hắc rồi giết thêm một lái buôn Hindu nữa để lấy máu ông ta cho vợ chúng uống. Lưỡi của chúng liếm kêu láp láp láp tựa lưỡi mấy con mèo khổng lồ. Chúng chỉ ngừng để nhăn nhở cười hoặc cười rống lên giễu tấm lòng tốt và đôi cánh của con sư tử tử tế. Rõ ràng chúng là những sư tử ác độc và xảo quyệt.
Lúc ấy, con sư tử tốt bụng chỉ ngồi lặng im, xếp cánh và hỏi xin một cốc nước Negroni hoặc Americano. Chú luôn uống nước ấy thay vì liếm máu của lái buôn Hindu. Ngày nọ, chú từ chối ăn thịt tám con thú nhỏ mà chỉ ăn bánh kẹo và uống nước.
Điều ấy đã khiến đàn sư tử ác độc rất giận dữ. Một trong những con sư tử cái và là con xấu xa nhất trong cả bọn mà mồm chẳng bao giờ khô máu lái buôn Hindu, thậm chí ngay cả khi đã chùi xuống bãi cỏ, lên tiếng. “Mày là cái thá gì mà dám lên mặt nghĩ bản thân mình cao quý hơn bọn tau? Mày sinh ra từ đâu vậy hỡi thằng sư tử ăn kẹo mềm kia? Nói cho bọn tau biết mày đang làm gì ở đây?” Nó gầm gừ với con sư tử tốt bụng rồi cả bọn rống lên đe dọa.
“Bố tôi sống ở thành phố. Tại đấy, ông đứng trên bệ của tháp đồng hồ và quan sát cả ngàn chú chim câu. Chúng là thần dân của ông. Khi chúng bay, âm thanh phát ra tựa như một dòng sông đang mải miết xuôi. Có nhiều biệt thự trong thành phố bố tôi hơn bất kỳ thành phố Phi châu nào. Bốn con ngựa đồng cực lớn đứng đối diện với bố tôi. Bọn chúng hướng một chân vào không trung vì sợ người.
“Trong thành phố của bố, mọi người đều đi bộ hoặc đi bằng thuyền và không một con ngựa bằng xương thịt nào dám đặt chân vào thành phố vì sợ bố tôi”.
“Bố mày là đồ quái vật sư tử đầu chim”, con sư tử cái ác độc nói trong lúc liếm ria.
“Mày là kẻ nói dối”, một con khác lên tiếng. “Làm gì có kiểu thành phố như thế”.
“Đưa cho tau miếng thịt gã lái buôn Hindu”, con sư tử cực ác khác nói. “Thịt đứa vừa mới bị giết ấy”.
“Mày là thằng nói dối vô tích sự và là con của quái vật sư tử đầu chim”, đứa độc ác nhất trong đám sư tử cái nói. “Bây giờ tau nghĩ tau sẽ giết và ăn thịt mày, cả cánh lẫn thịt da”.
Điệu bộ ấy đã làm chàng sư tử tốt bụng hoảng sợ bởi lẽ cậu chưa hề thấy đôi mắt chuyển sang màu vàng của con sư tử cái. Đuôi nó đưa lên đưa xuống, máu đông đỏ sẫm cả ria mép, hơi thở của nó rất hôi bởi nó chẳng bao giờ đánh răng. Hơn nữa, vuốt nó đang quặp mấy mẩu thịt người Hindu.
“Đừng giết tôi”, cậu ta nói. “Bố tôi là một sư tử hùng tráng. Ông luôn được kính phục và những điều tôi kể hoàn toàn là có thật”.
Chỉ ngay lúc ấy, con sư tử độc ác nhảy vồ cậu. Song cậu đã kịp thời vỗ cánh bay lên rồi lượn vòng trên đầu bầy sư tử độc ác. Bọn chúng đồng thanh rống lên và nhìn cậu. Cậu nhìn xuống và nghĩ, “Bọn chúng thực xấu xa”.
Cậu lượn thêm vòng nữa để trêu chúng rống to hơn. Sau đó cậu hạ thấp xuống để nhìn vào mắt con sư tử cái độc ác lúc này đang chồm người lên hai chân sau để vồ cậu. Nhưng vuốt của nó không với được đến cậu. “Tạm biệt”, cậu nói bằng tiếng Tây Ban Nha ngọt ngào để chứng tỏ mình là con sư tử có học. “Tạm biệt”, cậu chào chúng bằng tiếng Pháp du dương.
Bọn chúng cũng rống, gầm gừ bằng phương ngữ sư tử Châu Phi.
Rồi cậu vỗ cánh cao hơn nữa hướng về phía Venice. Cậu hạ cánh xuống Piazza, nơi mọi người vui mừng gặp lại cậu. Cậu lại bay tiếp thêm chốc nữa để hôn lên hai má của bố, rồi cậu thấy mấy con ngựa vẫn giữ nguyên tư thế hướng một chân trước vào khoảng không. Basilica trông rực rỡ sắc màu của bong bóng xà phòng, Campanile vẫn y nguyên chốn cũ, nơi chim câu sẽ về cư ngụ qua đêm.
“Châu Phi thế nào?” bố cậu hỏi.
“Thưa bố, thật man rợ”, chàng sư tử tốt bụng đáp.
“Bây giờ, nơi này đã có đèn vào buổi tối rồi”, bố cậu nói.
“Con đã thấy”, cậu trả lời với dáng vẻ của một đứa con ngoan.
“Mắt bố hơi bị chói”, bố cậu phàn nàn. “Con đi đâu bây giờ hở con trai?”
“Con đến quán bar Harry”, cậu đáp.
“Cho bố gởi lời thăm Cipriani và bảo ông ta rằng vài hôm nữa bố sẽ đến thanh toán mọi khoản”, bố cậu nói.
“Vâng, thưa bố”, cậu nói rồi nhẹ nhàng đáp xuống, đi bộ đến bar Harry.
Chẳng có gì thay đổi trong cửa hàng của Cipriani. Tất cả bạn bè hãy còn đó. Nhưng bản thân hắn ít nhiều đã thay đổi kể từ khi rời châu Phi về.
“Một suất Negroni, thưa ngài Barone?” ông Cipriani hỏi.
Nhưng con sư tử tốt bụng đã lang thang trên khắp các nẻo đường châu Phi và châu Phi đã làm hắn đổi thay.
“Bác có bánh sandwish nhân thịt lái buôn Hindu không?” hắn hỏi Cipriani.
“Không, nhưng tôi có thể kiếm được một ít”.
“Trong lúc chờ làm bánh, bác hãy mang cho cháu một chai martini cực mạnh”. Hắn nói thêm, “với rượu gin hiệu Gordon”.
“Được rồi”, Cipriani nói. “Sẽ có ngay”.
Bây giờ, quan sát các khuôn mặt tử tế đang nhìn mình, hắn biết hắn đã về nhà, rồi hắn biết hắn cũng đã từng đi đó đi đây. Hắn rất tự hào về việc ấy.
Lê Huy Bắc dịch