nhiều dịch giả

Truyện ngắn Ernest Hemingway

Lượt đọc: 26587 | 7 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »
Câu chuyện Phi châu

❊ ❊ ❊

Anh đang đợi trăng lên và cảm thấy lông con Kibo dựng lên dưới bàn tay lúc anh vỗ nó giữ im lặng, cả hai cùng đang chăm chú dõi theo và nghe ngóng, ông trăng lên cao tạo ra những cái bóng sau họ. Tay anh lúc này đang vòng quanh cổ con chó và thấy nó run rẩy gừ gừ. Mọi âm thanh của đêm đã ngừng lại. Họ không nghe thấy tiếng con voi, David chỉ nhìn thấy nó lúc con chó ngoảnh đầu lại và dường như chui tọt vào lòng anh. Lát sau bóng con voi đã trùm lên họ, nó di chuyển không gây một tiếng động và họ đã đánh hơi được con voi nhờ cơn gió nhẹ thoảng xuống từ phía ngọn núi. Nó toát ra một mùi thật nặng, già cỗi và chua loét, khi nó đi qua David thấy chiếc sừng bên trái dài tưởng chừng như chạm xuống đất.

Họ cố đợi nhưng không còn con nào đi qua nữa, David và con chó co cẳng chạy dưới ánh trăng. Con chó chạy sát ngay sau anh đến nỗi lúc David dừng lại mõm nó thúc ngay vào phía sau đầu gối của anh.

David phải quan sát một lần nữa và họ đuổi kịp con voi ở bìa rừng. Nó đang hướng về phía ngọn núi, chậm rãi bước đi trong làn gió đêm nhè nhẹ. David lại gần đến nỗi con voi che lấp mất cả vầng trăng, hít phải cái mùi chua loét già nua ấy, nhưng vẫn không thấy cái ngà bên phải đâu cả. Anh không dám đến gần hơn khi có con chó ở bên cạnh nên cầm vòng dây dẫn nó trở lại, ấn nó ngồi xuống một gốc cây và làm cho nó hiểu sự tình. Anh nghĩ con chó sẽ ở lại và nó cũng muốn thế nhưng lúc David vừa sải bước về phía con voi thì đã thấy mõm nó rúc rúc vào hõm chân sau đầu gối.

Người và chó bám theo con voi cho tới một khoảng trống giữa rừng cây. Nó dừng lại vểnh cặp tai lớn. Vóc dáng sừng sững của nó khuất trong bóng tối nhưng ánh trăng lại ngự trên đỉnh đầu nó. David lại gần phía sau nó, tay mềm mại khóa chặt hàm con chó, di chuyển nhẹ nhàng nín thở về phía bên phải dọc theo rìa luồng gió thoảng ban đêm vuốt qua má anh, men theo bờ gió trong bóng của con voi cho đến lúc anh đã nhìn thấy cái đầu của con voi và đôi tai đồ sộ khẽ ve vẩy. Chiếc ngà bên phải to không kém cái đùi của nó cong xuống sát đất.

Anh và Kibo lùi lại sau, gió lúc này thổi thốc vào cổ anh, họ tìm đường quay trở ra khỏi rừng vào vườn quốc gia. Con chó chạy phía trước anh, dừng lại đúng chỗ anh để lại hai cây giáo săn bên cạnh đường lúc bám theo con voi. Anh vòng dây da khoác chúng lên vai, tay luôn cầm ngọn giáo ưng ý nhất bước dọc theo con đường mòn về phía có vũ hội shamba. Bây giờ trăng đã lên cao, anh không hiểu sao vẫn chưa có tiếng trống từ chỗ hội. Có cái gì đó khác lạ nếu cha anh ở đây mà không có tiếng trống.

Từ lúc bước theo đường mòn David đã cảm thấy mệt.

Đã lâu rồi anh cảm thấy mình khỏe khoắn hơn và vạm vỡ hơn hai người đàn ông kia, anh sốt ruột bởi sự chậm chạp của họ và những đợt dừng chân mỗi tiếng một lần như quán tính của cha. Anh có thể vượt lên trước nhanh hơn Juma và cha nhưng đến lúc anh thấm mệt thì họ vẫn như không, tới trưa họ vẫn chỉ nghỉ có năm phút và anh nhận thấy rõ là bước chân Juma đã dài hơn một chút. Có thể là ông ấy không làm vậy. Có thể chỉ hình như nhanh hơn thôi, đống phân voi ngày càng tươi hơn nhưng vẫn chưa đuổi kịp nó.

Juma đưa cho anh cây súng trường lúc họ tới bãi phân cuối cùng nhưng chỉ sau đó một tiếng ông nhìn anh và lấy lại khẩu súng. Họ vừa leo ngang qua triền núi bên này, con đường bây giờ chạy dốc xuống và từ một khoảng trống trong rừng anh nhìn thấy vùng quê nhấp nhô phía trước. “Chỗ này bắt đầu khó đi đây, David”, cha anh nói.

Lúc sau, anh biết được đáng nhẽ anh đã bị buộc phải quay trở lại lễ hội shamba từ lúc anh kéo họ vào cuộc rượt đuổi này. Juma hiểu ngay ra từ những phút đầu tiên. Lúc này cha anh mới hiểu nhưng không biết phải làm gì. Thêm một lỗi lầm nữa của anh, họ còn biết làm gì hơn là đánh bài liều.

David cúi xuống nhìn hình dáng bàn chân to bè của con voi, chỗ này khóm dương xỉ bị giẫm bẹp xuống, chỗ kia đám cỏ dại gãy dập đang héo dần. Juma nhặt chúng lên và nhìn mặt trời. Juma đưa cho cha David cây cỏ gãy và ông vò cuộn nó giữa các ngón tay. David thấy những bông hoa màu trắng đã héo và ngả màu. Chúng vẫn chưa quắt đi dưới nắng, cánh chưa rụng.

- Quỷ thật - Cha anh thốt lên - Đi tiếp đi.

Đến chiều muộn họ vẫn lục tìm qua vùng quê gập ghềnh. Anh cảm thấy buồn ngủ, và khi nhìn hai người đàn ông xăm xăm phía trước anh hiểu rằng cơn buồn ngủ là kẻ thù của anh lúc này, anh cố bám theo bước chân của họ và rũ khỏi cơn buồn ngủ đang ập đến. Hai người họ cứ mỗi giờ lại đổi vị trí cho nhau và ở mỗi chặng nghỉ như quán tính người đi sau lại quay lại nhìn xem anh có đi theo kịp không. Tối đến, khi dựng xong một căn lều sơ sài trong rừng sâu, anh chìm vào giấc ngủ ngay khi vừa ngồi xuống, lúc tỉnh dậy anh thấy Juma đang cầm đôi giày đế bẹt của mình còn đôi bàn chân ông thì phồng rộp lên. Cha phủ lên người anh chiếc áo khoác của ông từ lúc nào và đang ngồi cạnh anh, tay cầm hai miếng thịt chín nguội ngắt với hai chiếc bánh bích quy. Ông chìa ra cho anh bình nước chè nguội.

- Ông ấy sẽ phải ăn thôi, Davey - Cha anh nói - Chân con được đấy. Khỏe như chân Juma. Ăn chậm thôi, uống ít chè rồi ngủ tiếp đi. Chúng ta không gặp rắc rối gì cả.

- Còn buồn ngủ quá.

- Con và Kibo đi săn suốt cả đêm hôm qua. Không buồn ngủ sao được? Nếu thích thì cứ ăn thêm thịt nữa đi.

- Thôi, con không đói.

- Tốt. Dạo này chúng ta khỏe đây. Ngày mai sẽ gặp nước. Vô số những con lạch nhỏ từ núi xuống.

- Thế con voi đi hướng nào?

- Juma cho là ông ta biết.

- Sự việc có tồi lắm không.

- Không tồi lắm đâu Davey.

- Con ngủ tiếp đây - David nói - Con không cần cái áo khoác của cha đâu.

- Juma và cha ổn thôi - Cha anh nói - Con biết, cha ngủ thì không cần đắp cái gì đâu.

David thiếp đi trước cả khi cha anh kịp chúc anh ngủ ngon. Anh thức giấc một lần, ánh trăng chiếu lên mặt, anh nghĩ tới con voi và đôi tai rộng đang vẫy lúc nó đứng trong rừng, đầu chúi xuống vì sức nặng của gặp ngà. David tưởng chừng cái cảm giác trống rỗng đêm đó lúc anh chợt nhớ đến con voi là do cơn đói nhưng hóa ra không phải vậy. Phải ba ngày sau anh mới hiểu ra nguyên nhân.

Ngày hôm sau cũng nhọc nhằn và còn lâu mới đến trưa, lúc mà anh nhận ra không chỉ có nhu cầu ngủ mới tạo nên sự khác biệt giữa một cậu bé và một người đàn ông. Ba tiếng đầu anh thấy sảng khoái hơn hai người kia nên xin Juma cho mang khẩu súng trường 303 nhưng ông lắc đầu. Ông cũng không cười, ông luôn là người bạn tốt nhất của anh và đã dạy anh đi săn. Hôm qua ông đưa cho mình, David nghĩ thầm, mà hôm này mình lại khỏe mạnh hơn. Anh khỏe, nhưng mới đến mười giờ anh hiểu rằng ngày hôm nay sẽ mệt không kém, thậm chí mệt hơn cả hôm qua.

Anh sẽ là thằng ngu nếu nghĩ anh có thể đi rừng với cha hay có thể đánh nhau với ông ấy. Anh cũng biết họ không chỉ là những người đàn ông. Họ là những thợ săn chuyên nghiệp nên anh cũng chợt hiểu ra tại sao Juma không lãng phí đến một nụ cười. Họ biết hết những động thái của con voi, thầm lặng ra hiệu cho nhau, và khi đường đi trở nên hiểm trở thì cha anh đành chịu thua Juma. Lúc dừng chân bên một con suối để lấy nước vào bình, cha anh nói: “Tiếp tục cho đến hết ngày chứ Davey”. Rồi họ cũng qua được vùng đất gập ghềnh và khi đang trèo về phía rừng thì thấy dấu đàn voi chuyển hướng sang bên phải theo vết cũ của một đàn voi khác. Anh thấy cha cùng Juma đang bàn luận và lúc tới gần họ thì Juma quay lại nhìn về phía đầu con đường họ vừa đi qua, nhìn về phía bãi đá trên những quả đồi xa tít ở vùng đất khô cằn, như thể đang xác định phương hướng rồi chuyển ánh mắt từ đó sang mấy mỏm đá của ba ngọn đồi xanh thẫm xa tít chân trời.

- Juma biết nó đang đi đâu lúc này - Cha anh giải thích - Ông ấy nghĩ ông ấy biết từ trước nhưng rồi lại phải rơi vào tình trạng này đây. - Ông ngoái nhìn vùng đất họ vừa qua hồi hôm - Chỗ ông ấy định tới lúc này dễ đi nhưng vẫn phải trèo.

Họ trèo đến tối mới dựng trại. David giết được hai con gà trống bằng súng cao su trong một đàn gà nhỏ khi chúng đi qua đường mòn lúc trời sắp tối. Đàn gà tung bụi mù con đường có dấu chân voi, chúng đi trật tự, chậm rãi, và khi viên sỏi bắn trúng lưng một con khiến nó nảy người lên, khập khiễng, cánh vỗ phành phạch thì một con khác chạy lên mổ nó, David liền móc viên sỏi khác, kéo căng dây thun ra sau ghim vào đúng sườn của con này. Anh chạy lên nhặt làm đàn gà vỗ cánh vù vù. Lần này Juma mới quay lại mỉm cười, David nhặt hai con gà lên, chúng còn ấm, béo núc và bộ lông vũ mềm mại, treo đầu chúng vào đốc con dao săn, Juma nướng hai con gà xiên bằng cây củi kêu xèo xèo trên một bếp than lâm râm lửa. Cha anh uống ngụm uýt-ki pha nước bằng nắp chiếc bi đông, họ nằm nhìn Juma nấu nướng. Lúc sau Juma mang cho cha con họ mỗi người một bộ lườn gà vẫn còn quả tim dính bên trong còn ông nhận lấy cái cổ, sống lưng và hai cặp chân.

- Một sự khác biệt lớn đấy Davey - Cha anh nói - Chúng ta được phần ngon rồi.

- Chúng ta còn cách nó xa không cha? - David hỏi.

- Sát nách rồi - Cha anh nói - Nhưng còn liệu xem nó có đi tiếp khi trăng lên không đã. Độ một hoặc hai tiếng nữa thì con sẽ tìm thấy nó.

- Sao Juma quả quyết là ông ấy biết nó đang đi đâu?

- Ông ấy đã làm nó bị thương và giết được bạn nó gần chỗ này.

- Khi nào cơ?

- Ông ấy nói năm năm trước. Nhưng cũng có thể là lâu hơn. Từ khi con còn bé tí.

- Thế từ lúc đó nó chỉ còn mỗi một mình thôi hả cha?

- Ông ấy nói vậy. Ông ấy chưa gặp lại nó. Chỉ nghe phong thanh về nó thôi.

- Ông ấy nói nó to thế nào cha?

- Gần hai trăm. To hơn bất kỳ con nào cha từng nhìn thấy. Ông ấy nói duy nhất còn có một con to hơn thế cũng ở gần đấy.

- Thôi con đi ngủ đây - David nói - Con hy vọng ngày mai sẽ khỏe hơn.

- Hôm nay con rất giỏi - Cha anh khen - Cha rất tự hào về con. Juma cũng vậy.

Trong đêm, anh thức giấc lúc trăng đã lên cao và chắc chắn là họ không hề tự hào về anh ngoại trừ cái sự khéo léo của anh đã hạ được hai con gà. Anh đã tìm thấy con voi lúc trời còn tối, bám theo nó và nhìn thấy rõ hai chiếc ngà, quay trở lại tìm cha và Juma để kéo họ vào cuộc săn đuổi này. David hiểu họ chỉ tự hào về những thứ đó thôi. Nhưng từ lúc cuộc rượt đuổi gian nan này bắt đầu, hóa ra anh không những chả giúp ích được gì cho họ mà còn là mối đe dọa khả năng thành công, bởi anh mang theo con Kibo; điều này sẽ gây trở ngại lúc tiếp cận con voi vào ban đêm, và anh cũng hiểu được hai người ấy cũng tự xỉ vả bản thân vì đã không bảo anh quay lại lúc còn đủ thời gian. Mỗi chiếc ngà của con voi nặng gần trăm cân. Một cặp ngà khi đã phát triển to hơn kích cỡ thông thường thì con voi chắc chắn sẽ bị săn và lúc này đây, cả ba người bọn họ cũng sẽ giết con voi chỉ vì hai chiếc ngà đó.

David chắc chắn lần này họ sẽ giết con voi; vì anh, David, đã trụ vững cả ngày để bám theo dấu vết nhưng đến trưa thì hỏng việc. Họ có lẽ tự hào về anh có mỗi việc đó. Nhưng anh không mang theo thứ gì khả dĩ có thể dùng để săn và họ sẽ rảnh tay hơn nếu không có anh. Hồi hôm, đã rất nhiều lần anh ước giá như đừng tiết lộ về con voi hay buổi chiều anh nhớ đã mong sao chưa bao giờ nhìn thấy nó. Lúc này, thức giấc dưới ánh trăng anh biết điều đó là không thực.

Sáng hôm sau họ lần theo dấu vết của con voi trên con đường voi đi có từ lâu lắm rồi, đường rắn và nhẵn phẳng xuyên qua rừng. Nhìn nó cứ tưởng voi đã đi qua từ thời kỳ nham thạch trên núi mới nguội, còn cây cối cũng mới vươn cao lên đan chen vào nhau.

Juma rất tự tin nên họ đi nhanh. Cả cha anh và Juma đều tin vào chính bản thân mình, đường dễ đi nên Juma đưa anh cầm khẩu 303, trên đường thỉnh thoảng lại có những khoảng rừng thưa, ánh sáng lọt xuống. Họ đi hết đường mòn thì gặp ngay những đống phân voi tươi nguyên còn bốc hơi và những dấu chân tròn to bè của một đàn voi kéo dài tới đầu đường mòn từ khu rừng bên trái. Juma giật phắt lấy khẩu 303 từ tay David. Đó là buổi chiều khi họ phấn khích bởi gặp được đàn voi, nhìn những cái trán màu xám sau những tán cây, những chiếc tai lớn phe phẩy, những chiếc vòi cuộn vào rồi nhả ra, tiếng cành cây gãy rắc rắc, cây đổ, những cái bụng voi kêu ùng ục và tiếng phẹt phẹt, oạp oạp của phân voi rơi xuống.

Cuối cùng, họ cũng tìm được đường đi của chúng và khi bắt vào con đường voi đi nhỏ hơn thì Juma nhìn cha David và nở nụ cười, để lộ những chiếc răng đều tăm tắp, cha anh gật đầu. Nhìn họ cứ tưởng họ đang có một bí mật bẩn thỉu, như cái đêm họ nhìn nhau ở vũ hội shamba lúc anh tìm thấy họ.

Chẳng mấy chốc cái trò bí mật của họ đã lộ rõ. Ở trong rừng, phía bên phải và đường đi của đàn voi dẫn đến đó, một cái đầu cao ngang ngực David, đã trắng hếu do mưa nắng. Trên trán có một vết lõm sâu, sống mũi chạy từ giữa hai hốc mắt trắng rỗng chẽ sang hai bên tới hai cái lỗ rỗng hoác chỗ cặp ngà đã bị chặt phăng.

Juma đưa tay chỉ chỗ con voi khổng lồ mà họ đã mất biết bao công sức rượt đuổi trong khi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái sọ, rồi chỗ vòi voi quệt phải bên cạnh nơi nó nằm nghỉ và chỗ cặp ngà của nó chạm đất. Ông chỉ cho David vết lõm sâu trên mảng xương trán trắng hếu và bốn lỗ gần nhau xung quanh lỗ tai. Ông mỉm cười với David và cha anh, rồi lấy từ trong túi ra một viên đạn 303 đút vừa đúng cái lỗ trên trán voi.

- Chắc ở chỗ này Juma đã làm con voi bị thương đây - Cha anh nói - Đây là bạn nó. Một đứa bạn thực sự, cũng to lớn như thế. Nó tấn công và Juma đã hạ gục nó bằng mấy phát đạn vào tai.

Juma đang chỉ những mảnh xương vương vãi và dấu chân của con voi khổng lồ đã bước qua những mẩu xương ấy. Cả Juma và cha David hài lòng với những gì vừa tìm được.

- Theo cha thì nó với bạn nó đã ở bên nhau được bao lâu? - David hỏi.

- Cha không biết đâu - Ông nói - Con hỏi Juma xem.

- Cha hỏi giùm con đi.

Cha anh và Juma nói gì với nhau và Juma mỉm cười nhìn David.

- Có thể gấp ba, bốn lần cuộc đời con đấy - Cha anh nói - Ông ấy không biết mà cũng không quan tâm đến việc đó.

Con thì con quan tâm, David thầm nghĩ. Mình nhìn thấy nó dưới ánh trăng, nó cô độc còn mình thì có Kibo. Kibo cũng có mình. Nó đã không gây hại gì còn bây giờ cha con mình và Juma lại tìm đuổi tới chỗ nó đến thăm người bạn đã chết, mà lại còn sắp giết nó nữa chứ. Đó là lỗi của mình. Mình đã phản bội nó.

Bây giờ, Juma đã bước khỏi đường mòn và ra hiệu cho cha anh, cả hai đã sẵn sàng.

Cha mình không cần giết voi cũng sống được, David nghĩ tiếp. Juma không thể tìm được con voi nếu mình không phát hiện ra nó. Ông ấy đã có cơ hội nhưng chỉ làm được cho nó bị thương và giết chết bạn nó. Mình và Kibo đã tìm thấy nó và đáng lẽ đừng nói cho họ biết, đáng lẽ giữ bí mật cho nó thì nó sẽ còn sống, đáng lẽ cứ mặc họ say khướt ở lễ hội shamba. Juma say mềm và mình, không đánh thức được ông ta. Mình sẽ giữ mọi thứ bí mật mới được. Mình sẽ không bao giờ nói họ biết bất kể việc gì. Nếu họ giết con voi thì Juma sẽ hưởng phần của ông ta là cặp ngà và mua thêm một cô vợ bé. Sao mình không giúp nó khi có thể nhỉ? Việc mình phải làm là không thể để chậm sang ngày hôm sau. Không, việc đó chưa thể ngăn họ lại được. Juma vẫn tiến tới cho mà xem. Mình đáng lẽ đừng nói với họ. Đừng bao giờ, đừng bao giờ nói với ai bất kể việc gì. Đừng có bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ nói với họ điều gì. Cố mà nhớ lấy điều đó. Đừng bao giờ nói với ai bất cứ việc gì.

Cha anh đợi anh đến gần và nói rất nhẹ nhàng: “Nó sẽ nằm nghỉ tại đây. Nó sẽ không đi như trước nữa đâu. Chúng ta sẽ tấn công nó bây giờ”.

- Săn voi thật chết tiệt. - David nói lẩm bẩm.

- Gì đấy? - Cha anh hỏi.

- Săn voi thật chết tiệt. - Anh cố mềm giọng.

- Liệu hồn đấy, đừng có nói lung tung. - Ông nhìn anh nói dằn giọng.

- Thế đấy, David nghĩ. Ông ấy đâu có ngu. Ông ấy đã biết mọi việc thì không bao giờ còn tin mình nữa. Cũng được thôi. Mình cũng không cần vì mình sẽ không bao giờ nói cho ông ấy, hay bất cứ ai một điều gì nữa, không bao giờ việc đó lại còn xảy ra. Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ.

Đến sáng, con voi trở lại triền núi phía xa. Nó không đi tiếp như trước nữa mà lững thững vô định, thỉnh thoảng lấy vòi cuốn thức ăn, David biết hai người đàn ông đến gần nó.

Anh cố nhớ lại cảm giác trước đây. Anh cũng không yêu gì con voi này. Anh phải ghi nhớ điều đó. Anh chỉ cảm thấy niềm thương hại bắt nguồn từ sự mệt mỏi của chính anh trong đó có sự thông cảm về tuổi tác. Anh quá trẻ và biết rằng nó hẳn phải rất già.

Anh luôn thấy lẻ loi và khi vắng Kibo nên ý nghĩ về việc Juma đã giết bạn con voi kia khiến anh ghét Juma, còn con voi thì thành bạn anh. Anh biết việc anh nhìn thấy con voi dưới ánh trăng, bám theo rồi lại gần nó ở chỗ rừng thưa và chiêm ngưỡng được cặp ngà vĩ đại đã có rất nhiều ý nghĩa. Nhưng anh chưa biết trên đời sẽ không còn cái gì quý giá bằng khoảnh khắc đó. Anh biết họ sẽ giết con voi và anh thì không thể làm gì để ngăn chặn. Anh đã phản bội con voi vào ngay lúc quay lại chỗ hội shamba báo cho họ biết. Họ sẽ giết mình, sẽ giết Kibo nếu bọn mình có cặp ngà, anh đã nghĩ vậy tuy biết việc đó là không thực.

Có lẽ con voi đang đi tìm chỗ nó được sinh ra và họ sẽ giết nó ngay tại đấy. Họ cần thế để cho công việc của họ được mỹ mãn. Họ cũng thích giết nó tại nơi đã giết bạn nó. Được thế là niềm vui lớn. Được thế sẽ khiến họ mãn nguyện. Những kẻ hại bạn bè tồi tệ.

Bây giờ họ lại sát rìa bụi rậm, con voi ở ngay trước mặt. David có thể ngửi thấy mùi của nó và họ đều nghe thấy tiếng giựt cành cây và tiếng xào xạc dưới bàn chân họ. Cha anh đặt tay lên vai anh đẩy lùi lại sau bắt đợi ở đó, ông bốc từ chiếc túi da nhỏ để trong túi một nắm tro to tung lên trời. Bụi tro lắc rắc bay nghiêng về phía họ, cha anh gật đầu với Juma, cúi khom xuống theo ông ta vào bụi cây rậm rạp. David theo dõi hai cái lưng, hai cái mông đít thò ra rồi lại khuất sau bụi cây. Anh không nghe được tiếng họ di chuyển.

David đứng chôn chân nghe tiếng voi ăn. Anh ngửi thấy mùi của nó mạnh như đêm trăng nọ anh lại gần được nó và chiêm ngưỡng cặp ngà tuyệt vời. Anh vẫn đứng đó, một lúc sau mọi thứ rơi vào im lặng và anh không còn ngửi thấy mùi của con voi. Bất thình lình, bỗng vang lên tiếng kêu thét và tiếng một cú quật mạnh, tiếng khẩu 303 nổ vang, rồi tiếng rền của khẩu 450 hai nòng của cha anh, lại tiếng động mạnh tiếng rừng cây bị xé toang nhưng dần dần chìm xuống, anh sục vào trong lùm cây rậm rạp và thấy Juma run lẩy bẩy, máu chảy xuống ướt đầy mặt còn cha anh mặt trắng bệch giận dữ.

- Nó lại chỗ Juma và quật ngã ông ấy - Ông kể lại - Juma nã vào đầu nó.

- Thế cha bắn vào đâu?

- Bất kể chỗ quái nào mà tao có thể, còn bây giờ hãy bám theo vết máu ngay.

Máu chảy rất nhiều. Một dòng dài cao ngang đầu David chảy xuống, lá cây, cây leo và những gì ở dưới nữa sẫm đen và bốc mùi hôi thối bởi những thứ từ trong ruột đổ ra.

- Mấy phát vào bụng và phổi - Cha anh nói - Chúng ta sẽ tìm được nó đã ngã gục hay ít nhất cũng bớt nguy hiểm. Hy vọng may mắn. - Ông nói thêm.

Họ dễ dàng tìm thấy, nó bị đau và tuyệt vọng bởi không thể di chuyển được. Nó quần nát bụi cây rậm rạp chỗ nó đứng ăn lúc nãy, mở lối đi vào khu rừng thưa, Juma cùng cha chạy dọc theo vết máu lớn. Con voi chui vào chỗ rừng rậm và David nhìn thấy con vật to lớn buồn bã, đứng tựa vào một thân cây. David chỉ nhìn thấy cái mông, cha anh tiến gần đến nó, anh bám theo, họ đi bên cạnh con voi mà như đi dọc theo một con tàu, Daivd thấy máu tứa ra từ bên sườn nó chảy xuống, cha anh nâng súng lên bóp cò, con voi nặng nề, chậm rãi, quay cái đầu mang cặp ngà vĩ đại nhìn họ và khi cha David nổ phát súng thứ hai thì con vật lảo đảo như thân cây bị đốn rồi đổ ầm xuống về phía họ. Nhưng nó chưa chết. Nó đã mất sức kháng cự và giờ thì ngã gục với phần vai bị gãy. Nó không di chuyển được nữa nhưng mắt nó vẫn sống và mở to nhìn David. Mí mắt nó rất dài và mắt nó là vật có sức sống nhất David từng thấy.

- Bắn vào lỗ tai nó ba phát nữa - Cha anh hét lên - Bắn đi.

- Cha bắn đi. - David nói.

Juma khập khiễng tới được chỗ họ, người dính đầy máu, mảnh da trán rách rủ xuống che lấp mắt trái, xương mũi lộ ra, một tai bị rách, không nói một câu, giật lấy khẩu súng từ tay David, thọc họng súng vào trong lỗ tai con vật nổ liền hai phát. Mắt nó mở to sau phát thứ nhất rồi chỉ còn đờ đẫn, máu đỏ tươi chảy từ lỗ tai ra thành hai dòng trên lớp da xám nhăn nheo. Dòng máu đó có màu khác và David thầm nhủ mình phải nhớ điều này, anh nhớ thật nhưng chúng không giúp ích gì. Giờ đây sự uy nghi hùng dũng và vẻ đẹp của con voi đã ra đi, nó chỉ còn là một đống nhăn nheo to lớn.

- Tốt rồi, chúng ta đã hạ được nó. David, cám ơn con - Cha anh nói - Giờ thì tốt nhất ta nên nổ một phát súng cho Juma được hoàn hồn. Lại đây nào Hempty Dumpty đẫm máu. Những chiếc ngà này sẽ phù hộ.

Juma lại gần ông, miệng cười nhăn nhúm, tay cầm cái đuôi voi không hề có một sợi lông. Họ pha trò một cách đáng xấu hổ và sau đó cha anh bắt đầu nói nhanh bằng tiếng Swahili. Chỗ có nước cách đây bao xa? Bạn phải đi bao xa để gọi người tới khiêng cặp ngà này đi?

Bạn thế nào, hả con lợn già không còn giá trị? Bạn bị gãy chỗ nào?

Cha anh nói tiếp những câu trả lời đã biết trước.

- Cha cùng con sẽ quay lại chỗ để ba lô. Juma lấy củi nhóm lửa. Túi y tế ở trong ba lô của cha. Chúng ta phải lấy lại túi trước khi trời tối. Ông ấy sẽ không bị nhiễm trùng đâu. Đấy không phải loại vết thương do vuốt động vật gây ra. Đi nào.

Tối hôm đó, ngồi bên bếp lửa, David chăm chú nhìn Juma lúc ấy đang mang bộ mặt đầy những vết khâu và mấy chiếc xương sườn gãy, tự hỏi liệu có phải con voi nhận ra ông lúc ông định tấn công giết chết nó. Anh mong sao nó nhận ra. Lúc này con voi đã là anh hùng như cha anh bấy lâu nay, anh nghĩ mình không mệt mỏi. Nó đáng lẽ đã giết Juma. Nhưng nó không nhìn mình theo kiểu nó muốn giết mình. Nó chỉ buồn bã nhìn mình đúng như tâm sự của mình. Nó đến thăm bạn cũ của nó vào đúng cái ngày nó bị giết.

David còn nhớ con voi đã mất hết vẻ hùng dũng như thế nào khi mắt nó mất đi sự sống và khi cha con anh mang mấy cái túi trở lại thì con voi đã bắt đầu trương lên mặc dù đêm khá lạnh. Con voi không còn là voi nữa; chỉ còn là một thân thế chết màu xám nhăn nheo đang phềnh lên với cặp ngà lớn màu vàng đốm nâu mà vì chúng họ đã giết chết con voi. Đôi ngà dính đầy vết máu khô, David dùng ngón tay cái cạo lấy một mẩu như cạo miếng sáp đóng khô và đút vào túi áo. Đó là tất cả những gì anh lấy từ con voi, tất nhiên trừ ý thức về sự cô đơn.

Thịt con voi xong, cha anh tìm cách bắt chuyện bên bếp lửa.

- Con biết nó là con vật sát nhân chứ Davey - Ông bắt đầu - Juma nói không ai biết đích xác nó đã giết bao nhiêu người.

- Thì họ đều tìm cách giết nó còn gì?

- Tự nhiên thôi, vì đôi ngà của nó.

- Thế tại sao nó lại là kẻ giết người?

- Như con ấy - Ông phân trần - Cha không hiểu sao con nhầm lẫn như vậy.

- Con thì muốn nó giết chết Juma đi còn hơn. - David nói.

- Con đi hơi quá rồi đấy - Ông nghiêm giọng - Juma là bạn của con mà.

- Không bao giờ nữa.

- Không cần phải chỉ trích ông ấy quá quắt như thế.

- Thì ông ấy cũng biết đấy còn gì.

- Cha nghĩ con đã đánh giá sai ông ấy rồi. - Cha anh nói vậy và họ dừng câu chuyện lại ở đây.

Khi họ trở về nhà an toàn với cặp ngà bù đắp cho công sức đã bỏ ra, họ dựng cặp ngà vào bức tường trát bùn để mọi người có thể sờ ngắm, chúng to và dài đến nỗi không ai tin được ngay cả khi họ sờ tay chạm vào và; không ai, kể cả anh, có thể với tay lên mũi cao nhất của nó, và ở chính chỗ đó nó cong quặp lại, hai mũi ngà châu vào nhau, Juma cùng cha con anh đã trở thành người hùng, Kibo là con chó anh hùng, và những người khiêng cặp ngà voi cũng là người hùng, những anh hùng say bí tỉ, cha anh nói, “Cha con ta làm lành đi con, Davey”.

- Được thôi cha. - Anh trả lời, và quyết định rằng đây là giờ phút bắt đầu việc anh sẽ không bao giờ hé răng nói bất cứ chuyện gì nữa.

- Cha rất mừng - Ông nói - Thế sẽ đơn giản hơn, tốt hơn.

Họ ngồi trên ghế dành cho cánh đàn ông dưới tán cây vả, cặp ngà dựa vào tường căn lều, và uống bia trong những chiếc cốc bằng vỏ quả bầu do một cô gái cùng em trai cô, những người phục vụ cho những anh hùng - mua về, con chó anh hùng ngồi chồm hỗm dưới đất, còn người chủ anh hùng của nó đang ôm con gà trống vừa được biến thành biểu tượng cho những anh hùng. Họ ngồi uống bia, tiếng trống lớn bắt đầu nổi lên.

Tô Đức Huy dịch

Đánh máy: casau
Nguồn: casau - VNthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 6 tháng 11 năm 2017

« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »