Khi thấy chúng tôi bước vào, tay phục vụ nhìn lên rồi lấy hai cái nắp bằng thủy tinh đậy lên hai cái bát đựng món quái quỷ gì đấy.
- Cho tôi một cốc bia. - Tôi nói. Anh ta rót bia rồi đóng vòi lại bằng cần gạt trong khi vẫn cầm cốc bia trên tay. Tôi đặt đồng xu lên quầy, anh ta đẩy cốc bia về phía tôi.
- Ông dùng gì? - Anh ta hỏi Tom.
- Bia.
Anh rót bia, đóng vòi lại rồi khi nhìn thấy tiền anh lại đẩy chéo cốc bia qua cho Tom.
- Có chuyện gì thế? - Tom hỏi.
Tay phục vụ không trả lời. Anh ta chỉ nhìn qua đầu chúng tôi và hỏi người đàn ông mới vào.
- Ông dùng gì?
- Whisky. - Người đàn ông trả lời. Tay phục vu bày ra một cái chai, một cốc không và một cốc nước.
Tom với tay nhấc nắp cái bát. Nó đựng chân giò lợn ngâm chua và một vật bằng gỗ hình thù trông như thể cái kéo có hai cái răng nhọn đầu mũi để gắp thịt.
- Đừng. - Tay phục vụ nói và đậy cái nắp trở lại. Tom cầm cái kéo - nĩa gỗ trên tay - Để nó về chỗ cũ - Tay phục vụ nói.
- Mày biết ở đâu. - Tom nói
Tay phục vụ đưa tay xuống dưới quầy, nhìn hai đứa tôi. Tôi đặt năm mươi xu lên quầy, anh ta nhổm thẳng người lên.
- Ông dùng gì? - Anh ta hỏi.
- Bia. - Tôi đáp, và trước khi rót bia anh ta mở nắp cả hai cái bát.
- Món chân lợn của anh bốc mùi hôi như chó ấy - Tom nói rồi nhổ toẹt tất cả những thứ có trong miệng xuống sàn nhà. Tay phục vụ không nói gì. Người đàn bà uống vội chỗ whisky, trả tiền rồi đi ra mà không thèm nhìn lại.
- Có mày hôi thì có - Tay phục vụ nói - Cả cái lũ cặn bã chúng mày hôi thì có.
- Hắn bảo chúng ta là đồ cặn bã. - Tommy nói với tôi.
- Này - Tôi nói - Ta ra khỏi đây thôi.
- Lũ cặn bã chúng mày cút khỏi đây ngay. - Tay phục vụ nói.
- Tôi đã nói là chúng tôi sẽ đi - Tôi đáp - Đấy không phải là ý kiến của anh.
- Bọn tao sẽ quay lại. - Tommy nói.
- Không, bọn mày chớ quay lại. - Tay phục vụ nói với Tommy.
- Nói cho hắn hiểu hắn đã sai lầm như thế nào. - Tom quay sang nói với tôi.
- Đi thôi. - Tôi nói.
Bên ngoài, trời tối và dễ chịu.
- Đây là cái xó chết tiệt nào? - Tommy nói.
- Tớ không biết - Tôi trả lời - Ta đến ga đi.
Chúng tôi vào thành phố từ đầu này rồi đi ra ở đầu kia. Thành phố nực mùi da thú, mùi vỏ cây dùng để nhuộm và mùi của đống mùn cưa to tướng. Khi chúng tôi đến, trời đang tối, và giờ đây bóng tối đã bao trùm cả không gian lạnh giá, mấy vũng nước trên đường đã bắt đầu đóng băng quanh rìa.
Ở ga, năm cô điếm, sáu người đàn ông da trắng và bốn người đàn ông da đỏ đang chờ tàu. Thật là chật chội, lại thêm hơi nóng phả ra từ bếp lò, không khí ngập mùi khói hăng hắc. Khi chúng tôi bước vào không ai nói gì cả và cửa bán vé đã đóng.
- Anh có thể đóng hộ cửa lại, được không? - Ai đó nói.
Tôi nhìn xem ai vừa nói. Đó là một người đàn ông da trắng. Ông ta mặc chiếc quần dài lụng thụng, đi đôi giày bọc cao su chống nước của cánh thợ rừng và khoác áo mackinaw như những người khác, nhưng không đội mũ, khuôn mặt của ông ta rất trắng, đôi bàn tay cũng trắng và thon.
- Anh đóng cửa lại chứ?
- Đúng vậy. - Tôi trả lời rồi đóng cửa lại.
- Cảm ơn - Ông ta nói. Một trong số những người đàn ông còn lại cười khẩy - Đã bao giờ dây vào tay đầu bếp nào chưa? - Ông ta hỏi tôi.
- Chưa.
- Cậu có thể làm quen với gã này - Ông nhìn người đầu bếp - Anh ta thích đấy.
Người đầu bếp mím chặt môi, ngoảnh mặt đi.
- Hắn bôi nước chanh lên tay - Người đàn ông vẫn nói - Hắn ta chẳng bao giờ cho tay vào nước rửa bát. Hãy nhìn xem chúng trắng như thế nào kia.
Một trong những cô điếm cười vang. Cô ta là cô điếm lớn nhất và là người phụ nữ lớn nhất mà tôi từng gặp trong đời. Cô mặc chiếc váy lụa có thể đổi màu. Hai cô điếm khác cũng to gần như vậy, nhưng trọng lượng của cô lớn nhất thì cũng phải đến 157 kg. Bạn khó mà tin nổi nếu như bạn chưa tận mắt nhìn thấy cô này. Cả ba đều mặc váy đầm đổi màu. Họ ngồi sát vào nhau trên ghế. Họ thật đồ sộ. Hai cô khác có ngoại diện như những cô điếm bình thường, cả hai nhuộm tóc màu vàng.
- Nhìn bàn tay hắn kìa. - Người đàn ông nói và hất đầu về phía người đầu bếp.
Cô điếm ban nãy lại cười rũ rượi và lắc đầu.
Người đầu bếp quay lại và nói rất nhanh.
- Cái đồ núi thịt kinh tởm nhà cô.
Cô điếm vẫn cười rung cả người.
- Ôi, lạy Chúa tôi - Cô nói. Cô ta có giọng nói dịu dàng - Ôi, lạy Chúa lòng lành.
Hai cô điếm khác, cũng to lớn, ngồi lặng lẽ và điềm tĩnh như thể chẳng thấy khôi hài gì, nhưng hai cô này cũng to lớn, lớn gần bằng cô to nhất. Cả hai phải nặng đến 115 kilô. Hai cô khác tỏ vẻ trang nghiêm.
Còn những người đàn ông, trừ người đầu bếp và một người đã nói, có hai người mặc áo choàng dài kín cổ, một người thích thú lắng nghe nhưng hơi rụt rè, còn người kia dường như muốn nói điều gì, cả hai là ngươi Thụy Điển. Hai người da đỏ ngồi ở cuối ghế băng, người nữa đứng tựa lưng vào tường. Người đàn ông ban nãy đang định nói điều gì đó giờ đây nói với tôi. - Giống như thể lên đỉnh đụn cỏ.
Tôi cười và nói lại điều đó với Tommy.
- Thề có Chúa, tớ chưa bao giờ chứng kiến nơi đâu như chốn này - Cậu nói - thử nhìn ba ả ấy!
Ngay lúc đó người đầu bếp lên tiếng.
- Các cậu bao nhiêu tuổi?
- Tôi chín mươi sáu còn cậu kia sáu chín. - Tommy nói.
- Hố! Hố! Hố! - Cô điếm to lớn cười rũ rượi. Cô có giọng nói thật dễ thương. Mấy cô điếm khác không cười.
- Ô, cậu không thể trả lời nghiêm túc được à? Ngươi đầu bếp nói - Tôi hỏi thật lòng đấy mà.
- Chúng tôi một người mười bảy tuổi và người kia mười chín tuổi. - Tôi trả lời.
- Can hệ gì tới cậu? - Tommy quay sang vặc tôi.
- Bình tĩnh.
- Các cậu có thể gọi tôi là Alice. - Cô điếm to lớn nói rồi lại bắt đầu lắc lư.
- Đó là tên chị à? - Tommy hỏi.
- Đúng vậy - Cô trả lời - Alice. Không phải thế sao? - Cô quay lại phía người đàn ông ngồi cạnh anh bếp.
- Alice, đúng thế đấy.
- Đó chỉ là một cái tên của cô. - Người đầu bếp nói.
- Đấy là tên thật của tôi. - Alice đáp.
- Thế còn tên của mấy chị kia? - Tom hỏi.
- Hazel và Ethel. - Alice nói. Hazel và Ethel cùng mỉm cười. Trông họ không được sáng sủa cho lắm.
- Tên chị ta gì? - Tôi hỏi một cô tóc hoe vàng.
- Frances. - Cô trả lời.
- Frances gì?
- Frances Willson. Tên đó có liên quan gì tới cậu không?
- Còn tên chị? - Tôi hỏi một cô khác.
- Ồ, chẳng có gì lạ cả. - Cô ta trả lời.
- Cậu ấy muốn tất cả chúng ta làm quen với nhau - Người đàn ông từ đầu đến giờ đã nói, giải thích - Bộ cô không muốn kết bạn sao?
- Không - Cô tóc nhuộm vàng nói - Chí ít là với ông.
- Cô đúng là hạng cục cằn - Người đàn ông nhận xét - Và sẽ cứ mãi cục cằn như thế.
Cô tóc vàng nhìn bạn và lắc đầu.
- Đồ bảo thủ chết tiệt. - Cô ta nói. Alice cứ rũ người ra mà cười.
- Chẳng có gì đáng cười cả - Người đầu bếp nói - Các người có thể cười tùy thích nhưng chẳng có gì đáng cười cả. Hai bạn trẻ, các cậu tới đâu?
- Anh đi đâu vậy? - Tom hỏi lại anh ta.
- Tôi tới Cadillac - Người đầu bếp nói - Cậu đã đến đó chưa? Chị gái tôi sống ở đó.
- Hắn lại có cả chị gái nữa cơ đấy. - Người đàn ông vận chiếc quần lụng thụng nói.
- Anh không thể ngừng nói năng theo kiểu ấy được à? - Người đầu bếp hỏi - Chúng ta không thể ăn nói một cách nghiêm túc sao?
- Cadillac là quê của Steve Ketchel và Ad Wolgast. - Người đàn ông dè dặt nói.
- Steve Ketchel? - Một trong những cô tóc vàng hỏi lớn như thể cái tên ấy độp mạnh vào tai có - Bố anh ấy đã bắn chết con mình. Vâng, lạy Chúa, chính bố anh ấy. Không còn một người đàn ông nào giống Steve Ketchel nữa dâu.
- Stanley Ketchel không phải tên của anh ta à? - Người đầu bếp hỏi.
- Trời, câm miệng đi - Cô tóc vàng nói - Anh thì biết quái gì về Steve? Stanley. Anh ấy không phải là Stanley. Steve Ketchel là người đàn ông tốt nhất, đẹp nhất, từng tồn tại trên cõi đời này. Tôi chưa bao giờ gặp người đàn ông nào trong sáng, trắng trẻo và đẹp như Steve Ketchel. Không có người đàn ông nào giống anh ấy. Anh di chuyển tựa mãnh hổ và là người tốt nhất, tự do nhất, hào phóng nhất trên đời.
- Cô biết anh ta à? - Một trong những người đàn ông hỏi.
- Tôi biết anh ấy à? Tôi biết anh ấy à? Tôi yêu anh ấy à? Ông muốn hỏi tôi như vậy chứ gì? Tôi biết anh ấy như là ông biết một ai đó trên cõi đời này. Tôi yêu anh ấy như ông yêu Chúa vậy. Chưa có người đàn ông nào tốt bụng, trắng tréo và đẹp trai đến tuyệt vời như Steve Ketchel nhưng bố anh đã bắn anh chết thê thảm như một con chó.
- Cô đã ra biển với anh ấy chứ?
- Không, tôi không biết anh ấy từ trước đó cơ. Anh ấy là người đàn ông duy nhất mà tôi từng yêu.
Mọi người tỏ vẻ rất kính phục cô tóc vàng, người đang kể câu chuyện bằng kiểu giọng oang oang có vẻ cải lương, nhưng Alice bắt đầu rung mạnh người. Tôi cảm thấy điều đó do ngồi bên cô.
- Lẽ ra cô nên kết hôn với anh ấy. - Người đầu bếp nói.
- Tôi không muốn làm ảnh hưởng tới sự nghiệp của anh ấy - Cô tóc vàng nói - Tôi không muốn cản trở bước tiến của đời anh. Anh ấy đâu cần một người vợ. Ôi, lạy Chúa, đấy mới là người đàn ông thực thụ.
- Đó là cách nhìn tỉnh táo - Người đầu bếp nói - Chẳng phải Jack Johnson đã đánh bại anh ấy sao?
- Đấy là trò bịp - Cô tóc vàng lại lên tiếng - Cái đồ chó hoang lớn xác ấy bất ngờ tấn công anh ấy. Anh ấy vừa mới hạ nốc ao Jack Johnson, cái ngữ con hoang to xác ấy. Tên da đen ấy đã đánh anh bằng đầu cây đinh ba.
Cửa bán vé mở, ba người da đỏ đi về hướng đó.
- Steve quật ngã gã da đen. - Cô tóc vàng nói. Anh ấy quay lại cười với tôi.
- Tôi nghĩ cô đã nói là chưa ra biển cơ mà. - Một người nào đó lên tiếng.
- Tôi chỉ ra đó để dự trận đấu ấy. Khi Steve quay lại cười với tôi thì gã da đen chó đẻ ấy như từ dưới địa ngục chui lên, bất ngờ đánh anh. Steve có thể xơi tái hàng trăm thằng giống như cái gã da đen chó má ấy.
- Anh ấy là một đấu thủ vĩ đại. - Một người thợ rừng lên tiếng.
- Thề có Chúa, anh ấy là thế đấy - Cô tóc vàng nói - Tôi tin rằng giờ đây Chúa cũng không có những đấu thủ như anh ấy. Nom anh ấy tựa như một vị thánh. Anh ấy trắng trẻo, sáng sủa, đẹp đẽ, dịu dàng và mạnh mẽ như mãnh hổ hoặc như một tia chớp.
- Tôi đã thấy anh ấy trong cuốn phim quay lại. - Tom nói.
Tất cả chúng tôi đều rất xúc động. Toàn thân Alice rung lên, tôi thấy cô đang khóc. Mấy người đa đỏ đã ra ngoài sân ga.
- Anh ấy tuyệt vời hơn bất cứ ông chồng nào trên thế gian này - Cô tóc vàng lại lên tiếng - Chúng tôi đã kết hôn với nhau trước sự chứng giám của Chúa, giờ đây tôi đã thuộc về anh ấy và mãi mãi sẽ là của anh ấy, toàn bộ đời tôi là của anh. Tôi không đoái hoài tới thân xác của mình nữa. Mọi người có thể chiếm đoạt thân xác tôi. Nhưng linh hồn tôi thì đã thuộc về Steve Ketchel. Thề có Chúa, anh ấy đúng là một người đàn ông.
Tất cả mọi người đều cảm thấy một điều gì đó rất khủng khiếp. Câu chuyện khiến họ buồn và vô cùng lúng túng. Lúc bấy giờ Alice, vẫn run rẩy, lên tiếng.
- Cô là kẻ dối trá bẩn thỉu - Cô nói bằng giọng nho nhỏ - Trong đời mình cô chưa hề có Steve Ketchel và cô biết rõ điều đó.
- Chị nói như thế mà được à? - Cô tóc vàng hỏi lại đầy kiêu hãnh.
- Tôi nói thế vì đó là sự thật - Alice nói - Tôi là người duy nhất ở nơi này đã từng gặp Steve Ketchel khi tôi từ Mancelona đến và gặp anh ở đó; Chúa sẽ đánh chết tôi nếu không phải là sự thật.
- Chúa cũng có thể đánh chết tôi. - Cô tóc vàng nói.
- Điều này hoàn toàn đúng và cô cũng thừa biết như vậy. Nó không giản đơn như là thứ trang điểm đâu và tôi còn nhớ những gì anh ấy đã nói với tôi.
- Anh ấy nói gì với chị? - Cô tóc vàng hỏi đầy tự mãn.
Alice vẫn đang khóc nên cô khó có thể nói trong sự run rẩy như thế.
- Anh ấy nói “Alice em là người đàn bà thật đáng yêu”, - Anh ấy đã nói đúng như thế.
- Giả dối! - Cô tóc vàng thét lên.
- Đó là sự thật - Alice khẳng định - Anh ấy đã nói nguyên văn như thế.
- Giả dối! - Cô tóc vàng nói đầy kiêu hãnh.
- Không, đó là sự thật, sự thật, sự thật, thề có Chúa Jesus và đức mẹ Mary.
- Steve không bao giờ nói như thế. Đó không phải là kiểu nói của anh ấy. - Cô tóc vàng nói một cách sung sướng.
- Đó là sự thật - Alice dịu dàng nói - Dù cô có tin hay không thì điều đó cũng chẳng can hệ gì tới tôi. - Alice không khóc nữa và bình tĩnh trở lại.
- Steve không thể nói như thế. - Cô tóc vàng tuyên bố.
- Anh ấy đã nói như thế đấy - Alice khẳng định và mỉm cười - Tôi nhớ anh ấy đã nói như vậy và tôi thực sự đáng yêu lúc anh ấy nói, cả bây giờ tôi vẫn đáng yêu hơn cô, người đang trâng tráo cứ nhận vơ vào mình.
- Chị không thể lăng mạ tôi - Cô tóc vàng nói - Chị chỉ là một núi thịt đầy nhục dục. Tôi có ký ức của tôi.
- Không - Alice nói với giọng ngọt ngào vô cùng đáng yêu - Cô chẳng có một chút ký ức thật nào cả ngoại trừ ruột gan của mình. Mọi thứ cô chỉ đọc trên báo mà thôi. Tôi trong sáng, cô biết điều đó, những người đàn ông thích tôi ngay cả khi tôi to lớn hơn thế này, cô biết điều đó, tôi chưa bao giờ giả dối và cô biết điều đó.
- Mặc tôi với ký ức của tôi - Cô tóc vàng nói - Với sự thật của tôi, những ký ức tuyệt vời.
Alice nhìn cô ta rồi nhìn chúng tôi, vẻ mặt của cô đã mất đi sự đau đớn và cô mỉm cười với khuôn mặt xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy. Cô có khuôn mặt xinh đẹp, làn da mịn màng và giọng nói đáng yêu, cô thật sự đẹp và rất thân thiện. Nhưng Chúa ơi, cô to quá. Cô ta to bằng ba người phụ nữ bình thường. Tom thấy tôi nhìn cô ta bèn nói.
- Thôi, ta đi nào.
- Tạm biệt. - Alice nói. Cô ta nói thật dịu dàng.
- Tạm biệt. - Tôi nói.
- Các cậu đi hướng nào? - Người đầu bếp hỏi.
- Không cùng đường với ông đâu. - Tom đáp.
Phạm Ngọc Thưởng dịch