Đến giờ ăn trưa, bọn họ ngồi dưới mái kép xanh của lều ăn, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
- Mọi người uống nước cam hay chanh? - Macomber hỏi.
- Tôi uống cốc tai [1] - Robert Wilson bảo hẳn.
- Tôi cũng thế. Tôi muốn uống thứ gì đó. - Vợ Macomber nói.
- Tôi nghĩ đấy là điều đáng làm. - Macomber tán thành - Bảo hắn pha ba ly cốc tai.
Gã phục vụ tuân lệnh, lấy mấy cái chai ra khỏi túi lạnh bằng vải bạt tỏa hơi ẩm theo làn gió thổi xuyên qua rặng cây ngả bóng trên lều.
- Tôi nên trả chúng bao nhiêu? - Macomber hỏi,
- Một bảng Anh là đủ - Wilson bảo hắn - Ông đừng làm hư chúng.
- Trưởng nhóm sẽ chia chứ?
- Dĩ nhiên.
Nửa giờ trước, Francis Macomber được tay đầu bếp, mấy đứa trẻ giúp việc, gã lột da và đám phu khuân vác dùng tay và vai khênh từ rìa khu trại vào lều trong niềm hân hoan chiến thắng. Mấy người mang súng không dự đám rước ấy. Khi bọn người bản xứ đặt hắn xuống trước cửa lều, hắn nhận lời chúc tụng, bắt tay từng người một rồi đi ra lều, ngồi xuống giường cho đến lúc vợ hắn bước vào. Khi vào lều nàng không nói gì với hắn, ngay lập tức hắn ra khỏi lều, rửa mặt và tay trong cái chậu nhỏ rồi đến lều ăn, ngồi xuống chiếc ghế bạt mềm mại, đón làn gió trong bóng mát.
- Ông có được con sư tử của mình rồi đó - Robert Wilson nói với hắn - một con sư tử đúng nghĩa.
Vợ Macomber liếc nhìn nhanh Wilson. Nàng đẹp tuyệt và là người đàn bà biết gìn giữ sắc đẹp, năm năm trước, sắc đẹp và địa vị xã hội đã mang lại cho nàng năm ngàn đô-la trong việc xác nhận, có kèm theo ảnh, một loại mỹ phẩm, mà nàng chưa hề dùng bao giờ. Nàng lấy Francis Macomber được mười một năm.
- Nó là con sư tử kiêu hùng, có phải không? - Macomber hỏi. Giờ thì cô vợ nhìn hắn. Nàng nhìn hai người đàn ông như thể chưa từng gặp họ trước đây.
Một là Wilson, tay thợ săn người da trắng, nàng biết đúng là mình chưa từng gặp ông ta từ trước. Ông ta có vóc người trung bình, tóc hung vàng và bộ ria cứng, khuôn mặt đỏ au, đôi mắt màu xanh cực kỳ lạnh lùng với những nếp nhăn trắng mờ nơi đuôi mắt toát lên sự vui vẻ lúc mỉm cười. Bây giờ ông cười với nàng, nàng chuyển ánh mắt từ mặt ông xuống đôi vai nhô lên trong chiếc áo cổ cao, rộng với bốn viên đạn lớn đeo ủ nơi lẽ ra là túi ngực bên trái, nhìn vào đôi bàn tay vạm vỡ, sạm nắng; nhìn vào cái quần cũ lụng thụng, đôi bốt vấy bẩn của ông rồi lại nhìn gương mặt đỏ. Nàng để ý nơi màu đỏ của da mặt chững lại trước vạch tròn trắng bởi chiếc mũ Stetson, bây giờ đang treo trên một trong những cái móc của cột lều.
- Nào, chúc mừng con sư tử - Robert Wilson nói. Ông lại mỉm cười với nàng, còn nàng thì không cười, lạ lẫm nhìn chồng.
Francis Macomber rất cao, thân hình chắc nịch và nếu bạn không bận tâm đến dáng xương hơi dài, mái tóc đen cắt ngắn như thể một gã chèo thuyền, môi hơi mỏng thì hắn là người đẹp trai. Hắn vận cùng kiểu đồ đi săn như của Wilson nhưng còn mới, hắn ba lăm tuổi, giữ gìn cơ thể cường tráng, giỏi các môn thể thao trên sân, đoạt nhiều giải thưởng về câu cá nhưng lại vừa mới phô ra trước mặt bàn dân thiên hạ mình là kẻ hèn nhát.
- Mừng con sư tử - Hắn nói - Tôi chẳng thể nào bày tỏ hết được lòng biết ơn trước những gì ông đã làm.
Margaret, vợ hắn, rời mắt khỏi hắn và lại nhìn Wilson.
- Chúng ta đừng nói chuyện về con sư tử nữa. - Nàng nói.
Wilson nhìn nàng, không cười nhưng bây giờ thì nàng lại cười với ông.
- Một ngày thật kỳ lạ - Nàng nói - Sao ông không đội mũ ngay cả lúc ngồi trong trại vào buổi trưa? Ông nhớ là ông đã bảo với tôi như thế mà.
- Đội cũng được thôi. - Wilson đáp.
- Ông biết mình có gương mặt rất đỏ, thưa ông Wilson. - Nàng nói với ông ta rồi lại mỉm cười.
- Tại rượu đấy. - Wilson nói.
- Tôi không nghĩ thế. - Nàng nói. Francis uống nhiều nhưng mặt anh ấy chẳng hề đỏ.
- Hôm nay nó đỏ rồi. - Macomber cố đùa.
- Không - Margaret nói - Mỗi tôi là đỏ mặt hôm nay. Nhưng mặt ông Wilson thì luôn đỏ.
- Chắc là do huyết tộc - Wilson nói - Xin bà vui lòng đừng đề cập đến mặt mũi của tôi nũa, có được chăng?
- Tôi chỉ vừa mới bắt đầu.
- Vậy thì chúng ta hãy quẳng nó đi. - Wilson nói.
- Chuyện trò cũng thật là quá khó. - Margaret nói.
- Đừng có ngốc, Margot. - Chồng nàng bảo.
- Chẳng khó đâu - Wilson nói - Đã hạ được con sư tử dũng mấnh ấy.
Margot nhìn họ, cả hai thấy nàng sắp khóc. Wilson biết trước chuyện này từ lâu và ông sợ. Macomber đã qua nỗi sợ ấy.
- Giá mà chuyện đó không xảy ra. Ôi, giá mà chuyện ấy đừng xảy ra. - Nàng nói rồi về lầu mình. Nàng không bật tiếng khóc nhưng họ thấy vai nàng run run dưới làn áo màu hồng ánh lên dưới nắng trời.
- Đàn bà thật phức tạp - Wilson nói với gã cao to - Rỗng tuếch. Dễ xúc động bởi những chuyện không đâu vào đâu.
- Không đúng - Macomber nói - Tôi nghĩ, kể từ bây giờ chuyện ấy sẽ ám ảnh cả quãng đời còn lại của tôi.
- Ngớ ngẩn. Chúng ta đã hạ được kẻ giết thịt khổng lồ - Wilson nói - Quên hết mọi chuyện đi. Dẫu sao thì nó cũng chẳng nghĩa lý gì.
- Có lẽ bọn tôi sẽ cố - Macomber nói - Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những gì ông đã làm cho tôi.
- Vô nghĩa - Wilson nói - Tất cả đều vô nghĩa.
Thế rồi họ ngồi đó trong bóng mát của khu trại; được cắm dưới tán keo xòe rộng với vách đá đầy cuội phía sau lưng và thảm cỏ trải dài đến bờ suối trước mặt, bên kia là rừng; và uống những ly nước mát lạnh, tránh nhìn vào mắt nhau trong lúc bọn giúp việc dọn bàn ăn trưa. Wilson hiểu bọn chúng đã biết mọi chuyên và khi ông thấy anh chàng phục vụ Macomber tò mò nhìn ông chủ lúc đang đặt đĩa lên bàn, ông đe bằng tiếng Swahili. Cậu ta lúng túng quay mặt đi.
- Ông nói gì với nó vậy? - Macomber hỏi.
- Không có gì. Chỉ bảo nó nhanh lên hoặc sẽ được nhận mười lăm phát.
- Phát gì vậy? Đánh nó hả?
- Hẳn là bất hợp pháp - Wilson nói - Lẽ ra ta chỉ phạt tiền chúng.
- Ông vẫn thường xuyên đánh chúng à?
- Ồ, vâng. Nếu chúng kiện thì sẽ lôi thôi. Nhưng chúng không kiện. Chúng thích bị quất hơn là chịu phạt tiền.
- Lạ thật nhỉ? - Macomber nói.
- Chẳng lạ gì đâu - Wilson nói - Nếu là chúng, ông sẽ chọn gì? Một trận đòn ra trò hay chịu mất tiền công?
Rồi ông cảm thấy khó xử khi hỏi thế và trước lúc Macomber kịp trả lời, ông nói tiếp:
- Bọn ta đều phải nhận một trận đòn mỗi ngày, ông biết đấy, bằng cách này hay cách khác.
Tình thế chẳng tốt hơn - Lạy Chúa, ông nghĩ - Mình ngoại giao theo kiểu gì đây?
- Vâng, bọn ta nhận một trận - Macomber không nhìn ông, nói - Tôi rất lấy làm ân hận về chuyện con sư tử ấy. Nó không đi xa thêm tí nào nữa, có phải không? Ý tôi là sẽ chẳng ai nghe được chuyện đó, phải không?
- Ông muốn nói là tôi sẽ kể chuyện đó ở câu lạc bộ Mathaiga chắc? - Bây giờ Wilson lạnh lùng nhìn hắn. Ông không lường trước được tình huống này. À thì ra hắn là thằng đàn ông đốn mạt như chính sự hèn nhát của hắn, ông nghĩ. Mãi đến hôm nay, mình vẫn mến hắn. Nhưng làm sao ta hiểu được một người Mỹ cơ chứ?
- Không, - Wilson nói - tôi là thợ săn chuyên nghiệp. Bọn tôi chẳng bao giờ đi đàm tiếu về khách hàng của mình. Ông có thể yên tâm về chuyện đó. Nhưng lẽ ra thì không nên đề nghị bọn tôi đừng nói.
Bây giờ ông quyết định rằng việc cắt đứt quan hệ hẳn dễ chịu hơn nhiều. Rồi thì ông có thể ăn một minh. Ông chỉ gặp họ trong các cuộc săn theo một nguyên tắc rất nghi thức. - Người Pháp gọi nó là gì nhỉ? Sự tôn trọng đặc biêt - và thà quan hệ có xấu đi thì còn hơn phải chịu đựng cái đồ cặn bã yếu đuối này. Ông đã sĩ nhục hắn và thực sự muốn cắt bỏ quan hệ tình cảm gần gũi. Rồi thì ông có thể đọc sách trong bữa ăn nhưng cũng phải uống Whisky của họ. Đấy là cách nói cho tình huống đó một khi cuộc săn trở nên xấu đi. Bạn gặp một tay thợ săn da trắng khác và hỏi: - Công việc thế nào? Và hắn trả lời: - Ồ, tao vẫn uống Whisky của họ, thì bạn hiểu mọi chuyện đã trở nên tồi tệ.
- Tôi xin lỗi. - Macomber nói rồi ngước khuôn mặt Mỹ của hắn nhìn ông, khuôn mặt sẽ vẫn giữ được vẻ trẻ trung đó cho đến tuổi trung niên; Wilson để ý cái đầu tóc húi cao, đôi mắt đẹp nhưng hơi xảo, mũi thẳng, môi mỏng và cái hàm xinh xắn của hẳn. - Tôi tiếc là mình không biết điều đó. Còn rất nhiều thứ tôi không biết.
Đấy, hắn xử sự như thế đấy, Wilson nghĩ. Ông đã sẵn sàng cắt phăng quan hệ với hắn, nhưng đấy, cái thằng cha ấy lại đi xin lỗi sau khi bị ông sỉ nhục. Ông thử thêm lần nữa.
- Đừng sợ tôi rêu rao chuyện ấy - Ông nói - Tôi phải kiếm sống. Anh biêt đấy, ở châu Phi thì không có một phụ nữ nào bắn trượt con sư tử của mình và cũng chẳng có người đàn ông nào lại bỏ chạy cả.
- Tôi đã chạy như một con nhỏ. - Macomber nói.
Mày còn biết làm quái gì bây giờ với cái thằng cha nói năng theo kiểu đó, Wilson thầm nhủ.
Wilson nhìn Macomber bằng đôi mắt xanh dửng dưng của xạ thủ súng máy; còn kẻ kia thì mỉm cười với ông. Hắn có nụ cười dễ thương nếu bạn không chú ý đến cái gì đó vương trong mắt khi hắn bị tổn thương.
- Có lẽ tôi sẽ lấy lại can đảm trước đám trâu rừng - Hắn nói - Ta sẽ săn chúng, có phải không?
- Ngay sáng mai, nếu ông muốn. - Wilson bảo hắn. Có lẽ ông đã sai. Nhưng hẳn phải xử sự như thế. Chắc chắn người ta chẳng thể nào kể một câu chuyện ngu ngốc nào đó về một người Mỹ. Ông lại có thiện cảm với Macomber. Giá mày có thể quên được sáng nay. Nhưng rõ ràng mày không thể. Buổi sáng hôm nay chẳng thể nào tồi tệ hơn chính sự tồi tệ của nó.
- Bà chủ đến đấy. - Ông nói. Đang bước từ lều sang, trông nàng tươi tắn, vui vẻ và thật đáng yêu. Nàng có khuôn mặt trái xoan rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức người nhìn sẽ ngỡ nàng hơi đần. Nhưng nàng chẳng đần tí nào, Wilson nghĩ, không, không đần.
- Ông thế nào rồi hả Wilson mặt đỏ đẹp trai? Anh cảm thấy khá hơn chứ Francis, cưng?
- Ồ dễ chịu vô cùng. - Macomber nói.
- Em đã quên hết mọi chuyện - Nàng nói lúc ngồi vào bàn - Francis giỏi săn sư tử hay không thì có gì là quan trọng cơ chứ? Đấy không phải là nghề của anh ấy. Đấy là nghề của ông Wilson. Ông Wilson thật sự gây ấn tượng trong việc bắn giết. Ông giết mọi thứ có phải không?
- Ồ, mọi thứ, - Wilson nói - đơn giản là bất cứ thứ gì.
Bọn họ, ông nghĩ, là những kẻ cay nghiệt nhất thế gian; cay nghiệt nhất, ác độc nhất, lì lợm nhất, hấp dẫn nhất, còn mấy thằng đàn ông của họ thì nhũn như con chi chi hoặc hồn phiêu phách tán khi họ ngoắt ngoa tru tréo. Hoặc chính vì thế mà họ mới lấy làm chồng để dễ bề sai khiến? Chúng chẳng suy tính nhiều như thế đâu vào lúc lấy chồng, ông nghĩ. Ông lấy làm tự hào rằng mình quá hiểu về đám đàn bà Mỹ ấy, trước vụ này, bởi lẽ đây là một ả cực kỳ hấp dẫn.
- Chúng ta sẽ săn trâu rừng vào sáng mai. - Ông bảo nàng.
- Tôi cũng đi. - Nàng nói.
- Không, bà đừng đi.
- Ồ, tôi sẽ đi chứ. Em đi cùng nhé, Francis?
- Sao không ở lại trại?
- Các vàng cũng không - Nàng nói - Các vàng tôi cũng không để phí những pha như sáng nay.
Lúc ả bỏ đi, Wilson nghĩ, lúc ả đi khỏi để khóc, ả thực là con mụ tuyệt diệu. Như thể ả thấu hiểu, nhận ra sự thương tổn với hắn, với ả và biết thế nào là bản chất của sự việc. Hai mươi phút ả bỏ đi rồi quay lại, lạnh lùng trong lớp men ác độc của đồ đàn bà Mỹ. Chúng là hạng đàn bà ác độc nhất. Thục sự độc ác nhất.
- Ngày mai bọn anh sẽ thu xếp cuộc săn khác cho em. - Francis Macomber nói.
- Bà không nên đi. - Wilson nói.
- Ông quá nhầm - Nàng bảo ông - Bởi tôi muốn như thế để xem ông biểu diễn một lần nữa. Sáng nay ông thật đáng yêu. Có nghĩa nếu bắn vỡ đầu một vật gì đó thì được xem là đáng yêu.
- Bữa trưa đây rồi - Wilson nói - Bà rất vui, có phải không?
- Tại sao không? Tôi không đến đây để mà ủ ê.
- Ừ, không ủ ê. - Wilson nói. Ông có thể nhìn thấy lớp cuội dưới lòng suối và rặng cây trên bờ cao phía bên kia rồi ông nhớ lại buổi sáng.
- Ồ, không - Nàng nói - Thật hấp dẫn. Còn ngày mai. Ông chẳng hiểu tôi khao khát cái ngày mai ấy ra làm sao đâu.
- Đây là món thịt nai mà ông đã bắn cho bà. - Wilson nói.
- Chúng là loại thú to bằng con bò và nhảy như thỏ phải không?
- Tôi nghĩ miêu tả như vậy là chính xác đó. - Wilson nói.
- Thịt ngon thật. - Macomber nói.
- Anh đã bắn nó hả Francis? - Nàng hỏi.
- Ừ.
- Chúng không nguy hiểm phải không?
- Chỉ khi nào chúng ngã vào bà. - Wilson bảo nàng.
- Tôi rất thích.
- Bớt cái trò ỡm ờ ấy một chút đi, Margot. - Macomber nói lúc cắt miếng bít tết nai, cắm nĩa vào miếng thịt, kèm thêm ít khoai tây nghiền, cà rốt và nước sốt.
- Em nghĩ mình có thể - Nàng đáp - Nếu anh đề nghị dịu dàng như thế.
- Tối nay chúng ta sẽ uống sâm banh mừng con sư tử. - Wilson nói - Buổi trưa trời quá nóng.
- Ồ, con sư tử - Margot nói - Tôi quên bẵng cái con sư tử!
Thế, Robert Wilson thầm nghĩ, ả đang cho hắn leo cột mỡ đây, có phải không nhỉ? Mày có nghĩ ả cố tạo ra vẻ tử tế bề ngoài như vậy? Một mụ đàn bà sẽ hành động như thế nào nếu ả phát hiện ra chồng mình là một thằng hèn đích thực? A cực kỳ độc ác nhưng tất cả bọn chúng đều độc ác. Nhưng, tao đã chứng kiến quá đủ sự ác độc của bọn mày.
- Bà dùng thêm ít thịt nai nữa. - Ông lịch sự mời nàng.
Xế chiều hôm ấy, Wilson và Macomber lên xe đi với tay lái xe người bản xứ và hai người mang súng. Bà Macomber ở lại trại. Trời quá nóng để ra ngoài, nàng nói, nàng sẽ đi cùng họ vào sáng sớm mai. Lúc họ lái xe ra, Wilson thấy nàng đứng dưới hàng cây to, trông lộng lẫy hơn trong bộ kaki màu hồng nhạt, mái tóc đen của nàng chải ngược ra sau đầu, búi thành búi trễ xuống cổ, mặt nàng tươi tắn như, ông nghĩ, như thể nàng đang ở Anh. Nàng vẫy tay chào họ lúc chiếc xe lao qua đám cỏ, vòng qua rừng cây lên rặng đồi nhỏ có nhiều lùm cây ăn quả.
Trong lùm cây, phát hiện ra đàn sơn dương, họ rời xe, rón rén tiếp cận con đực già có bộ sừng dài, vươn rộng. Macomber hạ ngay nó bằng một phát đạn rất chính xác ở khoảng cách hai trăm mét rồi cả đàn hoảng sợ bỏ chạy, chồm lên lưng nhau bằng những bước nhảy cao và dài đến nỗi khó có thể tin được, uyển chuyển như những bước nhảy đâu đó ta gặp trong mơ.
- Phát đạn cừ đấy, - Wilson nói - khó hạ chúng lắm.
- Cái đầu đáng giá chứ? - Macomber hỏi.
- Thật tuyệt - Wilson trà lời hắn - Ông cứ bẳn như thế thì chẳng có chuyện rắc rối nào xảy ra đâu.
- Ông nghĩ mai bọn ta sẽ tìm thấy trâu rừng chứ?
- Chắc chắn tìm thấy. Chúng đi ăn vào lúc sáng sớm và nếu gặp may thì ta có thể gặp chúng ở chỗ rừng trống.
- Tôi muốn xóa bỏ con sư tử ấy đi - Macoraber nói - Thật chẳng hay hớm gì khi để vợ thấy chồng mình hành động theo kiểu đó.
Mình cho rằng như thế thì thật là quá sức tồi tệ, Wilson nghĩ, vợ hay không vợ, hay cứ nói mãi về chuyện đã xảy ra rồi. Nhưng ông nói.
- Tôi chẳng nghĩ về chuyện ấy nữa. Bất kỳ ai cũng có thể hoảng sợ khi mới gặp con sư tử lần đầu. Chuyện đó đã chấm dứt.
Nhưng tối hôm ấy, sau bữa tối và chầu Whisky pha soda cạnh đống lửa trước lúc đi ngủ, Francis Macoraber nằm trên giường đã mắc màn, lắng nghe tiếng rì rầm của đêm, thì câu chuyện vẫn chưa chấm dứt. Nó cũng không chấm dứt mà cũng chẳng bắt đầu. Nó ở đó chính xác như nó xảy ra với vài phần của nó trơ trơ không thể gột rửa và hắn xấu hổ đến khổ sở vì nó. Nhưng còn hơn cả xấu hổ, hắn cảm nhận nỗi kinh hãi âm âm, lạnh lẽo trong lòng. Nỗi sợ hãi vẫn ở đó giống cái lỗ trũng nhớt nhợt lạnh lẽo trong mọi trống rỗng nơi một lần sự tự tin của hắn từng ngự trị và nó đã làm hắn phát ốm. Nó vẫn ở đó với hắn lúc này.
Nó bắt đầu từ tối hôm trước khi hắn thức giấc và nghe con sư tử gầm đâu đó ở phía trên, dọc dòng suối. Tiếng gầm sâu thẳm, kết thúc bằng những âm thanh gầm gừ khô khốc, nghe như như thể nó ở ngay ngoài lều, rồi khi Francis Macomber choàng tỉnh trong bóng tối, tiếng gầm gừ làm hắn sợ. Chẳng ai biết hắn sợ, và cũng không có người nào sợ cùng hắn; cứ thế hắn nằm cô đơn, hắn không biết thành ngữ Somali có câu: Bất kỳ người đàn ông dũng cảm nào cũng luôn hoảng sợ trước con sư tử ba lần: lần đầu thấy dấu chân, lần đầu nghe tiếng nó gầm và lần đầu đối mặt với nó. Rồi trong lúc họ đang ăn sáng dưới ánh đèn lồng trong lều, trước lúc mặt trời mọc, con sư tử lại gầm và Francis nghĩ nó đang đứng ngay rìa khu trại.
- Tiếng gầm nghe như của con sư tử già - Robert Wilson nói lúc nhìn lên khỏi đĩa cá hun khói và ly cà phê của mình - Nghe tiếng khạc của nó kìa.
- Nó ở gần đây không?
- Khoảng một dặm phía trên suối.
- Chúng ta sẽ thấy nó chứ?
- Chúng ta sẽ thấy.
- Tiếng rống vang xa đến thế cơ à? Nghe như thể nó ở ngay trong khu cắm trại.
- Vang xa lắm - Robert Wilson nói - Cách nó vang thật lạ. Hy vọng nó dễ hạ. Bọn kia bảo ở đây có một con rất to.
- Nếu bắn thì tôi sẽ nhắm vào đâu, - Macomber hỏi - để chặn lại?
- Vào vai - Wilson đáp - Nếu có thể thì ông bắn vào cổ. Nã gãy xương. Quật nó xuống.
- Hy vọng là tôi bắn trúng. - Macomber nói.
- Ông bắn rất giỏi - Wilson bảo hắn - Hãy bình tĩnh. Ngắm cho chắc. Phát đầu tiên là phát quyết định.
- Khoảng cách chừng nào là vừa?
- Không thể nói trước được. Con sư tử có ý kiến riêng về chuyện này. Đừng bắn nếu không đúng tầm, như thế ông mới chắc ăn được.
- Chừng dưới một trăm mét hả? - Macomber hỏi.
Wilson liếc nhanh hắn.
- Một trăm là vừa. Nhưng có lẽ phải đến gần nó thêm một tí nữa. Đừng bắn nếu khoảng cách xa hơn thế. Một trăm là tầm bắn tốt đấy. Với khoảng cách ấy ông có thể bắn nó bất kỳ nơi nào ông muốn. Bà chủ đến rồi kìa.
- Chào ông - Nàng nói - Chúng ta lần theo con sư tử ấy chứ?
- Ngay khi bà dùng xong bữa sáng. - Wilson đáp - Bà cảm thấy thế nào?
- Tuyệt diệu - Nàng nói - Tôi hồi hộp lắm.
- Tôi đi xem mọi thử đã sẵn sàng chưa. - Wilson bước ra. Lúc ông đi, con sư tử lại gầm.
- Cái gã ầm ĩ này - Wilson nói - Chúng ta sẽ bắt hắn câm miệng.
- Chuyện gì vậy, Francis? - Vợ hắn hỏi.
- Chẳng có gì. - Macomber đáp.
- Không, có đấy - Nàng nói - Anh khó chịu về cái gì vậy?
- Chẳng có gì đâu. - Hắn đáp.
- Nói cho em biết đi - Nàng nhìn hắn - anh không được khỏe hay sao?
- Cái tiếng gầm chết tiệt ấy - Hắn nói - Em biết đấy, nó cứ rền vang suốt đêm.
- Sao anh không thức em dậy - Nàng nói - Em háo hức muốn nghe.
- Anh phải giết cái đồ thối tha ấy. - Macomber khổ sở nói.
- Đúng, đấy là lý do để anh đến đây, có phải không?
- Ừ. Nhưng anh căng thẳng. Nghe cái giống ấy gầm, thần kinh anh căng hết cả lên.
- Vậy thì hãy giết nó và chặn tiếng gầm ấy lại như Wilson đã bảo
- Đúng đấy, em yêu - Francis Macomber nói - Nói thì dễ, có phải không?
- Anh không sợ chứ, hả anh?
- Dĩ nhiên là không. Nhưng anh chỉ căng thẳng bởi tiếng gầm gừ suốt đêm của nó.
- Anh sẽ khử nó một cách ngoạn mục - Nàng nói - Em biết anh làm được. Em rất háo hức xem điều đó.
- Ăn xong đi, rồi chúng ta sẽ lên đường.
- Trời vẫn chưa sáng - Nàng nói - Giờ giấc thật kỳ quặc.
Chính ngay khi ấy, con sư tử cất giọng gầm bằng âm thanh rỉ rên trầm sâu trong lồng ngực, đột ngột những tiếng gừ trầm gia tăng như làm chuyển rung cả bầu không khí và kết thúc bằng tiếng thở dài và tiếng gừ trầm sâu trong lồng ngực.
- Nghe như thể nó ngay đây. - Vợ Macomber nói.
- Lạy Chúa - Macomber nói - Anh căm thù cái tiếng gầm khốn khiếp đó.
- Đầy ấn tượng đấy nhỉ.
- Ấn tượng gì. Đáng sợ thì có.
Lúc đó Robert Wilson bước vào; mang theo khẩu Gibbs 505 nòng lớn, ngắn, thô kệch, và nhoẻn miệng cười.
- Ta đi thôi - Ông nói - Người mang súng của ông sẽ mang theo khẩu Springfield và khẩu súng lớn. Mọi thứ đã xếp cả lên xe rồi. Ông bà sẵn sàng cả chứ?
- Vâng.
- Tôi sẵn sàng. - Bà Macomber nói.
- Phải bắt nó ngừng ngay tiếng ồn ấy - Wilson nói - Ông ngồi phía trước. Bà có thể ngồi sau này với tôi.
Họ lên ô-tô rồi, trong ánh bình minh nhợt nhạt, đánh xe ngược dòng suối xuyên qua rừng cây. Macomber mở khóa nòng khẩu súng trường, kiểm tra mấy viên đạn vỏ kim loại, đóng chốt và để chế độ an toàn. Hắn thấy tay mình run run. Hắn sờ mấy viên đạn trong túi và lướt tay qua số đạn đeo trên ngực. Hắn quay lại hàng ghế phía sau của chiếc xe hình hộp, không có cửa, nơi Wilson ngồi canh vợ hắn, cả hai cười với vẻ kích động, Wilson cúi người tới trước thì thầm.
- Nhìn xem chim đang sà xuống kìa. Có nghĩa ông bạn già đã rời con mồi của mình.
Đằng kia bờ suối, trên rừng cây, Macomber có thể thấy đàn kền kền lượn vòng rồi lao thẳng xuống.
- Khả năng là con sư tử sẽ đến uống nước ở đây - Wilson thì thào - Trước lúc nó đi nghỉ. Hãy quan sát kỹ.
Họ đang lái chậm, dọc theo bờ suối cao dựng thẳng đứng xuống lòng suối đầy cuội rồi lái dích dắc qua những thân cây lớn. Lúc Macomber mải quan sát bờ bên kia, hắn thấy Wilson nắm tay mình. Chiếc xe dừng lại.
- Nó kia kìa - Hắn nghe tiếng thì thầm. - Ở phía trước, bên phải. Xuống hạ nó đi. Một con sư tử kiêu hùng.
Bây giờ Macomber đã thấy con sư tử. Nó đứng quay sườn lại, cái đầu đồ sộ ngẩng cao ngoái nhìn họ. Làn gió nhẹ sớm mai ngược chiều họ đang khuấy tung cái bờm sẫm đen; con sư tử trông khổng lồ, đôi vai đồ sộ, thân hình tròn căng bóng nhẫy in bóng lên bờ dốc, trong ánh sáng ban mai trắng đục.
- Khoảng cách bao xa? - Macomber giương khẩu súng trường lên hỏi.
- Chừng bảy mươi lăm. Xuống hạ nó đi.
- Tại sao không bắn từ đây?
- Ông không được bắn trên xe - Hắn nghe Wilson nói vào tai - Xuống đi. Nó sẽ không đứng đó cả ngày đâu.
Macomber ra khỏi chỗ khoét cong trên thành xe bên cạnh chỗ ngồi phía trước, đặt chân lên bậc rồi bước xuống đất. Con sư tử vẫn đứng im kiêu hãnh và bình thản nhìn vật ấy, vật mà mắt nó nom tựa một con tê giác đặc biệt nào đó. Hơi người không tạt về phía ấy nên nó quan sát cái vật lạ đó, cái đầu to tướng khẽ đưa qua đưa lại. Trong lúc quan sát cái vật kia, không hề sợ hãi, nhưng do dự trước khi đi xuống bờ uống nước với cái vật đối diện ở phía bên kia, nó thấy một bóng người tách khỏi vật ấy bèn quay cái đầu nặng nề, tiến nhanh về phía lùm cây, ngay khi đó nó nghe một tiếng nổ chói tai rồi cú đập mạnh của viên đạn cỡ 30 - 06 nặng 220 grain [2] vào sườn, nóng bỏng xuyên qua dạ dày gây cảm giác buồn nôn. Nó vùng chạy, nặng nề, những bước chân to lớn, đung đưa cái bụng tròn căng đã bị thương, xuyên qua các thân cây về phía rừng cỏ cao và bụi rậm, rồi một tiếng nổ nữa, trượt qua nó, xé toang không khí ở phía trước. Rồi súng lại nổ và nó cảm thấy một cú thúc mạnh khi viên đạn cẳm vào xương sườn phía dưới và xuyên qua, máu nóng hổi và bọt trào lên miệng, con sư tử phóng nhanh về vạt cỏ cao nơi có thể giấu mình, không bị nhìn thấy, đợi họ mang vật phát ra tiếng nổ đến thật gần để có thể lao ra, vồ gã mang vật ấy.
Lúc ra khỏi xe, Macomber không suy xét được hành động của con sư tử. Hắn chỉ biết tay mình đang run và khi rời xa chiếc xe, hắn gần như không có khả năng buộc đôi chân cử động. Chúng như thể đã hóa đá, nhưng hắn có thể cảm thấy các bắp thịt đang giật giật. Hắn giương súng, nhắm vào điểm nối giữa đầu và vai con sư tử rồi bóp cò. Không có tiếng nổ mặc dù hắn bóp cho đến lúc hắn ngỡ ngón tay đã bị gãy. Rồi hẳn nhận ra mình chưa tháo chốt an toàn và lúc hạ thấp khẩu súng để mở chốt an toàn, hắn lê một bước chân hóa đá về phía trước, rồi con sư từ thấy rõ hình hắn bên cạnh chiếc xe, quay lại chạy chậm, rồi, khi Macomber bắn, hắn nghe một tiếp “bập”, có nghĩa viên đạn đã trúng nhưng con sư tử vẫn tiếp tục chạy. Macomber lại bắn, mọi người nhìn thấy viên đạn xới tung một đám bụi phía trước con sư tử đang chạy: Hắn lại bắn, nhớ hạ thấp tầm ngắm và mọi người nghe tiếng viên đạn găm trúng vào con sư tử chuyển sang phi nước đại vào đám cỏ cao trước lúc hắn đóng xong khóa nòng.
Macomber đứng đó, cảm thấy quặn đau trong bụng, hai tay hắn giữ khẩu spingfield vẫn lên cò, run rẩy, vợ hắn và Robert Wilson đang cạnh hắn. Hai người mang súng cũng đứng gần đấy, huyên thuyên bằng tiếng Makamba.
- Tôi đã bắn trúng nó - Macomber nói - Trúng nó hai lần.
- Ông bắn thủng bụng nó và đâu đó ở phía trước. - Wilson nói với vẻ chẳng hào hứng tí nào. Hai người mang súng trông rất ủ ê. Giờ thì chúng lặng im.
- Có lẽ ông đã giết nó - Wilson tiếp tục - Chúng ta phải đợi một lát trước khi vào tìm xem.
- Ông nói gì vậy?
- Để nó kiệt sức trước khi lần theo vết nó.
- Ồ. - Macomber nói.
- Quả đúng là con sư tử kiêu hùng - Wilson vui vẻ nói - Dầu sao thì nó cũng đã lủi vào cái nơi tai hại quá.
- Sao lại tai hại?
- Không thể phát hiện cho đến lúc ông ở ngay cạnh nó.
- Ồ. - Macomber nói.
- Ta đi thôi - Wilson nói - Bà có thể ở lại đây, trên xe. Chúng ta sẽ lần theo vết máu.
- Ở lại đây nghe Margot. - Macomber nói với vợ. Cái miệng khô khốc làm hắn khó nói.
- Tại sao? - Nàng hỏi.
- Wilson bảo thế.
- Chúng tôi sẽ đi xem - Wilson nói - Bà ở lại đây. Từ đây bà có thể nhìn rõ hơn.
- Thôi cũng được.
Wilson nói với gã tài xế bằng tiếng Swahili. Gã gật đầu đáp:
- Vâng, thưa ông.
Rồi họ đi xuống bờ dốc, nhảy và lách qua những tảng đá băng qua suối, bám vào đám rễ cay nhô ra, lần lên bờ bên kia, bước dọc theo cho đến lúc tìm thấy chỗ con sư tử quay mình bỏ chạy khi Macomber bắn phát đầu tiên. Mấy người mang súng tìm ra vệt máu sẫm trên đám cỏ thấp, vệt máu trải dài về phía rừng cây sau bờ suối.
- Chúng ta làm gì? - Macomber hỏi.
- Chẳng có cách nào khác - Wilson nói - Ta không thể mang ô-tô sang. Bờ quá dốc. Đợi nó yếu thêm tí nữa rồi ông và tôi vào tìm.
- Chúng ta không thể đốt cỏ được sao? - Macomber hỏi.
- Xanh quá.
- Không thể sai bọn xua thú vào sao?
Wilson nhìn hắn với vẻ đánh giá.
- Dĩ nhiên chúng la có thể - Ông nói - Nhưng làm thế có khác chi giết người. Ông thấy đấy, ta biết con sư tử đã bị thương. Ông có thể đuổi một con sư tử không bị thương - nó sẽ bỏ chạy bởi tiếng động - nhưng một con sư tử khi đã bị thương thì nó sẽ tấn công. Ông chẳng thể nào thấy nó cho đến khi ông ở ngay bên cạnh nó. Nó sẽ thu mình nằm bẹp gí ở nơi ẩn nấp mà ông không nghĩ một con thỏ ẩn mình được. Ông không thể sai bọn chúng vào làm việc ấy. Vào đấy người ta rất dễ bị thương.
- Thế còn mấy đưa mang súng?
- À, chúng sẽ đi với ta. Đấy là nhiệm vụ của chúng. Ông thấy đó, chúng được thuê để làm việc ấy. Nhưng trông chúng chẳng vui vẻ tí nào, có phải không?
- Tôi không muốn vào trong đó. - Macomber nói. Câu nói buột ra trước lúc hắn kịp hiểu mình đã nói gì.
- Tôi cũng thế - Wilson vui vẻ nói - Nhưng rõ ràng chẳng còn cách nào khác. - Rồi sau một thoáng suy nghĩ, ông liếc nhìn Macomber và lập tức phát hiện thấy hắn đang run rẩy và cái nhìn đầy thông cảm hiện lên trên nét mặt ông.
- Dĩ nhiên ông không cần phải vào - Ông nói - Đấy là việc tôi được thuê làm, ông biết đó. Đấy là lý do giá thuê tôi đắt đến thế.
- Có nghĩa ông sẽ vào một mình à? Sao không mặc xác nó ở đó?
Toàn bộ tâm trí của Robert Wilson nãy giờ tập trung vào con sư tử và tình thế hiện tại, ông không nghĩ về Macomber ngoại trừ đã lưu ý thấy hắn khá hoảng sợ, đột nhiên ông cảm nhận như thể mình mở nhầm cánh cửa của một khách sạn và chứng kiến cảnh tượng thật xấu hổ.
- Ông nói gì vậy?
- Sao không để mặc nó?
- Ý ông là ta vờ như nó chưa bị bắn trúng?
- Không, chỉ mặc nó.
- Không làm thế được.
- Tại sao không?
- Lý do là chắc chắn nó phải chịu đựng đau đớn, thêm nữa ai đó cũng có thể tình cờ đi qua chỗ nó.
- Tôi hiểu.
- Nhưng ông không phải bận tâm về chuyện đó.
- Tôi muốn đi - Macomber nói - Ông biết đó, tôi chỉ sợ thôi.
- Lúc ta vào, tôi sẽ đi trước - Wilson nói - Kongoni tìm vết. Ông hơi lùi về một bên, sau tôi. Rất có khả năng ta sẽ nghe tiếng nó gầm gừ. Nếu tìm thấy, ông và tôi cùng hắn. Đừng sợ gì cả, tôi sẽ ở bên ông. Có điều là, chắc ông hiểu lẽ ra ông không nên đi. Như thế sẽ tốt hơn nhiều. Sao ông không quay lại ngồi với bà trong lúc chờ tôi giải quyết xong việc này?
- Không, tôi muốn đi.
- Thôi được - Wilson nói - Nhưng chớ có vào nếu ông không muốn. Ông biết, bây giờ đấy là trách nhiệm của tôi.
- Tôi muốn đi. - Macomber nói.
Họ ngồi hút thuốc dưới bóng cây.
- Có muốn quay lại nói chuyện với bà trong lúc ta đợi không? - Wilson hỏi.
- Không.
- Tôi sẽ quay lại bảo bà đợi.
- Ừ - Macomber nói. Hắn ngồi đó, mồ hôi ướt đầm cánh tay, mồm khô đắng, dạ dày trống rỗng; muốn lấy hết can đảm bảo một mình Wilson đi kết liễu con sư tử. Hắn không biết Wilson tức giận bởi đã không chú ý trạng thái của ông lúc ban đầu và câu ông bảo hắn quay lại với vợ. Lúc hắn ngồi đó, Wilson đến.
- Tôi lấy khẩu súng tớn cho ông - Ông ta nói - Cầm lấy. Tôi nghĩ ta đợi thế đủ rồi. Ta đi thôi.
Macomber cầm khẩu súng và Wilson nói:
- Lùi sau tôi chừng năm mét về phía bên phải và làm chính xác những gì tôi dặn.
Rồi ông dùng tiếng Swahili nói với hai người mang súng, mặt chúng trông ảm đạm.
- Ta đi thôi. - Ông nói.
- Cho tôi ngụm nước? - Macomber đề nghị. Wilson nói với người mang súng lớn tuổi đang đeo cái bi đông ở thắt lưng, gã tháo ra, mở nắp đưa cho Macomber, hắn cầm lấy, cảm nhận độ nặng của cái bình và lớp vỏ nỉ xù xì miết vào tay. Hắn nâng bình uống rồi nhìn vào đám cỏ cao phía trước với những tán cây tròn bên trên. Cơn gió nhẹ đang thổi về phía họ, đám cỏ dập dờn theo chiều gió. Hắn nhìn người mang súng và hiểu gã cũng đang chịu đựng cùng nỗi sợ.
Cách chừng ba mươi lăm mét trong đám cỏ, con sư tử lớn nằm dán mình xuống đất. Tai nó dựng ra sau, cử động duy nhất của nó là cái đuôi rậm màu đen khẽ ngoe nguẩy. Nó nằm dán xuống đất ngay khi vào đến chỗ nấp, vết thương xuyên qua cái bụng no tròn gây nhức nhối rồi nó kiệt sức dần bởi vết thường xuyên qua phổi cứ trào bọt máu trong mồm mỗi khi thở. Mình nó đẫm ướt và nóng, ruồi bâu vào miệng các vết thương nhỏ do mấy viên đạn rắn xé rách trên lớp da màu hung; đôi mắt vàng to của nó, nhíu lại bởi hận thù, nhìn thẳng về phía trước, chỉ chớp lúc cơn đau kéo đến do hơi thở, vuốt nó cắm ngập trong lớp đất màu nâu mềm. Cả cơ thể nó, sự khó chịu, nỗi đau đớn, lòng căm thù cùng với tất cả sức mạnh còn lại đều dồn căng trong sự tập trung cao độ cho cú nhảy vồ. Nó đã nghe tiếng họ nói chuyện và chờ đợi, tập trung hết tàn lực chuẩn bị cho cú tấn công ngay khi bọn người kia đặt chân vào vùng cỏ. Lúc nghe tiếng người, đuôi nó gồng cứng quật lên quật xuống, rồi, lúc họ bước vào ria vùng cỏ, nó gầm một tiếng khô khốc và xông ra.
Kongoni, người mang súng già, đi đầu, lần theo vết máu, Wilson quan sát vùng cỏ để dò động tĩnh, khẩu súng lớn của ông đã sẵn sàng, người mang súng thứ hai nhìn về phía trước và lắng nghe, Macomber đi sát Wilson, khẩu súng trường của hắn đã lên đạn; lúc họ vừa mới đặt chân vào vùng cỏ, Macomber nghe tiếng gầm sặc máu rồi thấy cỏ dạt ra trong tiếng rít. Điều tiếp theo mà hắn biết là hắn đang chạy, chạy thục mạng trong cơn hoảng sợ ra vùng đất trống về phía suối.
Hắn nghe khẩu súng lớn của Wilson: ca-ra-wong! Thêm một phát nữa ca-ra-wong! Rồi quay lại nhìn, con sư tử bây giờ trông thật khủng khiếp, nửa cái đầu của nó như bị phạt bay đi, đang bò về phía Wilson bên rìa vùng cỏ cao trong lúc người mặt đỏ nạp đạn vào khẩu súng trường ngắn, xấu xí và cẩn thận ngắm rồi, ca-ra-wong vang lên từ họng súng, thân hình con sư tử màu vàng, nặng nề, đang trườn chững lại, cái đầu đồ sộ bị phạt mất duỗi dài về phía trước, rồi Macomber, đứng chết trân giữa khoảng trống nơi hắn chạy ra, tay cầm khẩu súng đã nạp đạn trong lúc hai người da đen và gã da trắng quay nhìn hắn với vẻ khinh bỉ, biết con sư tử đã chết. Hắn bước về phía Wilson, cả khối cao lớn của hắn như thể hiện thân của sự điếm nhục thảm hại, Wilson nhìn hắn và nói:
- Muốn chụp ảnh không?
- Không. - Hắn đáp.
Cho tới lúc đến ô-tô, họ chỉ nói bấy nhiêu thôi. Lát sau Wilson nói:
- Con sư tử cừ thật. Bọn chúng sẽ lột da nó. Ta cứ ở đây, trong bóng mát.
Vợ Macomber không nhìn hắn và hắn cũng chẳng nhìn nàng, hắn ngồi cạnh nàng ở ghế sau, Wilson ngồi ghế trước. Một lần, không nhìn vợ, hắn đưa tay nắm tay nàng nhưng nàng rút ra. Nhìn qua suối, đến nơi mấy người mang súng đang lột da con sư tử, hắn nhận ra rằng nàng đã thấy mọi chuyện. Trong lúc ngồi đó, vợ hắn đưa tay về phía trước đặt lên vai Wilson. Ông quay lại, nàng cúi người lên chiếc ghế thấp hôn lên miệng ông.
- Ồ, tôi. - Wilson nói, mặt đỏ hơn sắc màu bình thường.
- Ông Robert Wilson - Nàng nói - Ông Robert Wilson mặt đỏ tuyêt vời.
Rồi nàng lại ngồi xuống bên cạnh Macomber, nhìn qua suối nơi con sư tử đang nằm ngửa, những bắp cơ trắng, những cẳng chân trần trụi đầy gân, cái bụng phình lên trắng nhởn lúc mấy người da đen lột đi lớp da. Cuối cùng những người mang súng đưa bộ da ẩm ướt nặng nề đến, họ cuộn lại trước lúc đặt lên xe rồi xe nổ máy. Không ai nói câu nào cho đến lúc họ về tới trại.
Đấy là chuyện con sư tử. Macomber không hiểu con sư tử cảm nhận ra sao lúc nó lao ra, và cũng chẳng hiểu trong suốt cả khoảng thời gian khi tiếng nổ đinh tai của khẩu 505 với tốc độ nòng là hai tấn đã xé toạc mõm nó, lại càng không hiểu cái gì đã chặn nó lại sau đó, khi viên đạn thứ hai rít lên, tiện văng cái hông rồi nó cố bò, lết về vật tóe lửa, phát ra tiếng nổ hủy diệt nó. Wilson hiểu đôi điều về chuyện ấy và chỉ diễn đạt bằng mấy từ, “Con sư tử cừ thật” nhưng Macomber chẳng hiểu cách Wilson cảm nhận những thứ khác. Hắn cũng không hiểu những suy nghĩ của vợ ngoại trừ việc nàng đã phát ngấy hắn.
Trước đó, vợ hắn đã chán ngấy hắn nhưng không lâu. Hắn rất giàu và sẽ giàu hơn thế nữa, hắn biết ngay cả bây giờ nàng cũng không bỏ hẳn. Đấy là một trong số vài điều mà hắn thực sự thấu hiểu. Hắn biết điều đó, biết rõ về mô-tô - cái này là trước hết - về ô-tô, săn vịt trời, câu cá, cá hồi và các loại cá lớn của biển khơi, về tình dục trong sách, nhiều sách, quá nhiều sách, về tất cả các môn thể thao chơi trên sân, về chó, nhưng với ngựa thì không nhiều, về việc theo đuổi đồng tiền, về tất cả mọi thứ lưu tồn trong thế giới của hắn và về vợ hẳn sẽ không bỏ hắn. Vợ hắn có một sắc đẹp mê hồn và nàng còn tuyệt đẹp ở Châu Phi, nhưng ở xứ hắn, nàng đã hết thời đối với mọi người và cả với nàng để có thể bỏ hắn, hắn biết điều đó. Nàng đã đánh mất cơ hội từ bỏ hắn và hắn biết điều đó. Nếu hắn đã khá hơn với phụ nữ thì hẳn nàng sẽ phải bắt đầu lo sợ hắn kiếm cô vợ mới, trẻ đẹp hơn nhưng nàng quá hiểu hắn để khỏi lo lắng về điều đó. Dẫu sao thì hắn là người rất độ lượng, như thể đấy là đức tính tốt đẹp nhất ở hẳn nếu không xem là điều tệ hại nhất.
Nhìn chung họ nổi tiếng như là một đôi vợ chồng tương đối hạnh phúc mà người đời thường xuyên đồn thổi rằng sẽ rạn vỡ nhưng điều đó chẳng bao bao giờ xảy ra vả, như tay bình luận viên xã hội đã viết, họ đang thêm gia vị cho cuộc phiêu lưu đã bị ghen tị quá đỗi và kéo dài cuộc tình lãng mạn của mình bằng một chuyến đi săn vào miền đất được giới thiệu dưới cái tên Châu Phi đen kịt cho đến lúc Martin Johnson thắp sáng nó lên trên vô số cuốn phim về nơi đang đuổi theo con sư tử Simba già, trâu rừng, voi Tembo cũng như thu thập mẫu vật cho Bảo tàng lịch sử tự nhiên. Cũng chính tay bình luận ấy đã đưa tin họ tối thiểu đã ba lần bên bờ vực tan vỡ trong quá khứ mà đúng thế thật. Nhưng họ luôn dàn xếp ổn thỏa. Họ có một cơ sở liên kết vững chắc. Margot quá đẹp để Macomber không ly dị nàng còn Macomber lại quá nhiều tiền để Margot không bỏ hắn.
Lúc ấy khoảng ba giờ sáng, vừa mới chợp mắt được một lát sau khi thôi không nghĩ về con sư tử, Francis Macomber thức giấc rồi lại chìm vào giấc ngủ, rồi đột nhiên thức giấc, hoảng sợ bởi giấc mơ về con sư tử với cái đầu đẫm máu chồm lên người hắn, rồi lắng nghe trong lúc nhịp tim đập dồn dập, hắn nhận ra rằng vợ hắn không còn
ở trong lều, trên chiếc giường ở đằng kia nữa. Hắn nằm thức cùng với phát hiện đó suốt hai tiếng đồng hồ.
Cuối khoảng thời gian ấy, vợ hắn vào lều, khoan khoái dỡ mùng chui vào giường.
- Cô ở đâu về đấy? - Macomber hỏi trong bóng tối.
- Xin chào - Nàng nói - Anh vẫn thức à?
- Cô ở đâu về đấy?
- Em vừa ra ngoài thở một lát.
- Cô đã, đồ quỷ cái.
- Anh muốn em nói gì đây hở anh yêu?
- Cô ở đâu về đấy?
- Ra ngoài thở một tí.
- Đấy là cách gọi mới cho nó hả. Đồ con đĩ.
- Phải đấy, đồ hèn.
- Cũng được - Hắn nói - Thì đã sao?
- Với em thì chẳng sao. Nhưng ta đừng nói nữa, anh yêu, bởi lẽ em rất buồn ngủ.
- Cô nghĩ rằng tôi sẽ chịu đựng hết mọi chuyện.
- Em sẽ biết anh sẽ, cưng.
- Không, tôi sẽ không.
- Nào anh yêu, ta đừng nói nữa. Em buồn ngủ quá.
- Sẽ không có chuyện ấy nữa. Cô đã hứa sẽ không có.
- Vâng, nhưng bây giờ thì có đấy. - Nàng ngọt ngào nói.
- Cô đã bảo nếu bọn ta đi chuyến này thì chuyện đó sẽ không tái diễn. Cô đã hứa.
- Vâng thưa anh. Em đã rất muốn như thế. Nhưng chuyến đi đã hỏng bét từ hôm qua. Ta không cần phải nói chuyên đó nữa chứ?
- Cô chẳng nhẫn nại một khi có cơ hội phải không?
- Nào, anh yêu, ta đừng nói nữa. Em buồn ngủ lắm rồi.
- Tôi cứ nói.
- Vậy thì, xin lỗi, em ngủ đây. - Rồi nàng ngủ.
Vào lúc ăn sáng, trước khi mặt trời mọc, cả ba ngồi vào bàn và Francis Macomber nhận ra rằng trong tất những thằng hắn không thích, Robert Wilson là đứa hắn ghét nhất.
- Ngủ ngon chứ? - Wilson hỏi bằng giọng khàn khàn lúc đang nhồi thuốc vào tẩu.
- Còn ông?
- Ngủ bí tỉ. - Tay thợ săn da trắng đáp.
Đồ đểu, Macomber nghĩ, mày thực đểu cáng.
Thế là ả làm hắn thức giấc khi trở về, Wilson nghĩ, và hướng cái nhìn dưng dửng, lạnh lùng vào hai người, ừ mà tại sao hắn không đặt cô vợ vào đúng cái nơi của ả? Hắn nghĩ mình là hạng gì cơ chứ? Một ông thánh bằng thạch cao phỏng? Hắn phải để ả vào đúng cái nơi của ả. Lỗi tại hắn.
- Ông có chắc chúng ta sẽ tìm thấy trâu rừng không? - Macomber hỏi lúc đẩy đĩa mơ ra xa.
- Có khả năng - Wilson đáp rồi mỉm cười với nàng - Sao bà không ở lại trại?
- Đừng hòng.
- Sao không bảo bà ở lại trại? - Wilson nói với Macomber.
- Ông đi mà bảo cô ta. - Macomber lạnh lùng nói.
- Thôi, đừng có bảo với ban gì ở đây nữa, - Quay sang Macomber; Margot nói rất dịu dàng - đừng ngốc nữa, Francis.
- Các người đã sẵn sàng cả chưa? - Macomber hỏi.
- Bất cứ lúc nào - Wilson bảo hắn - Ông muốn bà đi cùng chăng?
- Với tôi đi hay không thì có khác gì cơ chứ?
Quái quỷ thật, Robert Wilson nghĩ. Cách nói năng hoàn toàn quái quỷ. Vậy thì cơ sự sẽ là thế. Đúng nó sẽ như thế.
- Chẳng gì khác đâu. - Ông nói.
- Ông có chắc là mình không thích ở lại trại với cô ấy và để tôi đi săn trâu rừng một mình không? - Macomber hỏi.
- Đừng nói thế - Wilson nói - Nếu tôi là ông thì tôi sẽ không ăn nói vớ vẩn như vậy đâu.
-Tôi không nói năng vớ vẩn. Tôi kinh tởm.
- Kinh tởm, từ xấu đấy.
- Francis, anh có vui lòng ăn nói đàng hoàng được không? - Vợ hắn nói.
- Tôi đang nói năng cực kỳ nghiêm túc - Macomber nói - Các người đã từng chén loại thức ăn nào dơ dáy như thế này chưa?
- Thức ăn có chuyện gì vậy? - Wilson điềm nhiên hỏi.
- Không tệ hơn những chuyện khác đâu.
- Tôi sẽ cố kiềm chế, anh bạn, nếu tôi là anh - Wilson nói rất bình thản - Thằng nhỏ hầu bàn bên kia có thể biết một tí tiếng Anh đó.
- Kệ mẹ nó.
Wilson đứng dậy, bập vài hơi thuốc, bước ra nói với một trong mấy người mang súng đang đợi vài câu bằng tiếng Swahili. Macomber và vợ vẫn ngồi ở bàn. Hắn bắt đầu uống tách cà phê.
- Nếu anh làm ầm ĩ tôi sẽ bỏ anh đấy, anh yêu. - Margot lặng lẽ nói.
- Không, cô sẽ không.
- Anh cứ thử đi rồi biết.
- Cô sẽ không bỏ tôi.
- Được - Nàng nói - Tôi sẽ không bỏ nếu anh cư xử đúng mực.
- Cư xử đúng mực ư? Nói nghe lạ nhỉ. Cư xử đúng mực.
- Vâng, cư xử đúng mực.
- Sao cô không tự mình cư xử đúng mực đi?
- Em đã cố xử sự như thế từ lâu rồi. Đã lâu lắm rồi.
- Tôi ghét cái con lợn mặt đó ấy - Macomber nói - Tôi kinh tởm cái bản mặt hắn.
- Ông ta thực sự dễ thương.
- Này, câm ngay cái miệng đi. - Macomber gần như thét lên. Ngay lúc đó, chiếc xe chạy đến dừng trước lều ăn, gã tài xế và hai người mang súng bước ra. Wilson đến gặp hai vợ chồng ngồi bên bàn.
- Đi săn chứ? - Ông hỏi.
- Đi - Macomber đứng lên nói - Đi.
- Tốt hơn nên mang theo áo len. Ngồi trong xe sẽ lạnh đấy. - Wilson nói.
- Tôi sẽ đi lấy cái áo jacket da. - Margot nói.
- Để thằng giúp việc lấy. - Wilson bảo nàng. Ông leo lên phía trước với gã tài xế, Francis Macomber và vợ lặng im ngồi phía sau.
Hy vọng cái thằng thộn ngớ ngẩn này không nảy ra ý định bắn vỡ đầu mình, Wilson thầm nghĩ. Mang theo đàn bà đi săn thật là phiền toái.
Trong ánh sáng đùng đục, chiếc xe lạng xuống đoạn suối cạn đầy cuội để băng qua dòng suối rồi bò thẳng lên bờ dốc nơi Wilson đã ra lệnh mở một con đường từ hôm trước để họ có thể chạy đến vùng rừng thưa tựa công viên trải dài tít đằng kia dọc bờ suối.
Một buổi sáng trong lành, Wilson nghĩ. Sương buông dày và, khi bánh xe lăn qua trảng cỏ và những bụi cây thấp, ông có thể ngửi thấy mùi dương xỉ bị giày nát. Có mùi như mùi cỏ roi ngựa, ông thích mùi sương lúc mờ sáng, ông thích mùi cây cỏ bị nghiền nát, thích hình bóng của thân cây màu đen hiện ra sau màn sương sớm khi chiếc xe mở đường xuyên qua vùng đất, tựa công viên chưa có lối đi. Ông chẳng nghĩ về hai người ngồi ở ghế sau nữa, bây giờ trong đầu ông là lũ trâu rừng. Những con trâu rừng ông săn thường lủi trong đầm lầy rậm rạp, vào ban ngày không thể bắn chúng nhưng đêm tối, chúng ra ăn ngoài vùng đất trống và nếu ông đưa được xe cắt ngang giữa chúng và đầm lầy thì Macomber sẽ có cơ hội hạ chúng. Ông không muốn đi săn trâu với Macomber trong đầm lầy rậm rạp. Thực ra ông chẳng muốn đi săn trâu hay bất kỳ một loại thú nào với Macomber, nhưng ông là một thợ săn chuyên nghiệp vả lại trong đời ông đã từng đi săn với đủ hạng người. Nếu hôm nay họ gặp trâu rừng thì chỉ còn đi tìm tê giác nữa mà thôi và cái anh chàng đáng thương kia sẽ kết thúc trò chơi nguy hiểm của mình rồi mọi thứ đâu sẽ vào đấy. Ông chẳng còn gì để làm với người đàn bà đó nữa. Macomber cũng sẽ quên vụ này. Với cái kiểu này hẳn hắn đã phải ngậm ngùi quên đi bao nhiêu vụ trước đó. Anh chàng đáng thương. Hẳn có cách để quên đi chuyện ấy. Ừ, mà đó chính là lỗi của hắn ra.
Ông, Robert Wilson, luôn mang theo chiếc giường đôi trong các chuyến đi săn để thỏa mãn những vận may bất ngờ mà ông có thể nhận. Ông đã từng săn với nhiều khách hàng, những người ngoại quốc, những kẻ phóng đãng, những người người mê thể thao, với những người đàn bà không cảm thấy đồng tiền của mình xứng đáng giá trị nếu chưa được ngủ trên chiếc giường ấy với tay thợ săn da trắng. Khi xa họ, ông rất xem thường, mặc dù lúc ấy ông rất thích một vài trong số đó, nhưng ông sống dựa vào họ, và một khi họ còn thuê ông thì tiêu chuẩn của họ cũng là tiêu chuẩn của ông.
Tất cả chuẩn mục của họ là của ông ngoại trừ việc săn bắn. Ông có chuẩn mực riêng của mình về chuyện bắn giết và họ hoặc sẽ phải tuân theo những chuẩn mực ấy hoặc sẽ phải thuê người khác. Ông cũng biết rằng bọn họ đều ngưỡng mộ ông về chuyện ấy. Nhưng tay Macomber này là một kẻ kỳ cục. Mẹ kiếp, giá mà gã đừng. Giờ lại cô vợ. Ừ, con vợ. Chà, vợ. Hừ, ả vợ. Thôi được, mình phớt tất. Ông quay lại nhìn họ. Macomber ngồi giận dữ và cau có. Margot mỉm cười với ông. Hôm nay trông nàng trẻ hơn, thơ ngây hơn, tươi tắn hơn và không đẹp một cách đần đần. Chỉ có Chúa mới biết tim ả chất chứa những gì, Wilson nghĩ. Tối qua nàng không nói nhiều. Điều đó mang lại cảm giác dễ chịu khi gặp lại.
Chiếc xe leo lên con dốc thoai thoải, chạy xuyên qua rừng cây đến trảng cỏ, men theo bóng của hàng cây nơi bìa rừng, tài xế đi chậm, Wilson chăm chú nhìn đồng cỏ trải dài tít tận đằng kia. Ông bảo dừng xe lại, dùng ống nhòm dã chiến quan sát vùng đất trống. Đoạn ông ra hiệu cho tài xế đi tiếp, chiếc xe từ từ di chuyển, gã tài xế tránh những hố do lợn rừng ủi và vòng qua các ổ kiến. Rồi lúc đang quan sát đồng cỏ, Wilson đột nhiên quay lại nói.
- Trời, chúng kia rồi!
Nhìn theo hướng chỉ, trong lúc chiếc xe nhảy chồm về phía trước và Wilson nói nhanh với gã tài xế bằng tiếng Swahili, Macomber thấy ba con vật đen trũi, khổng lồ: thân hình đồ sộ, dài ngoằng của chúng trông như thể cả khối hình trụ hay loại xe bồn lớn màu đen; đang phi nước đại qua rìa đằng kia của đồng cỏ. Cổ và thân chúng căng cứng khi chạy và hắn có thể nhìn thấy những chiếc sừng màu đen rộng vươn cao trên đầu khi chúng phóng đi trong tư thế đầu ngẩng cao, không cử động.
- Chúng là ba con đực già - Wilson nói. - Ta sẽ chặn lại trước lúc chúng kịp đến đầm lầy.
Chiếc xe đang lao với tốc độ bốn mươi lăm dặm một giờ, khi Macomber nhìn, con trâu lớn dần cho đến lúc hắn có thể thấy con vật khổng lồ mốc thếch trụi lông vấy đầy bùn với cái cổ như gắn chặt vào vai và màu đen bóng của cặp sừng khi nó đang phi, hơi lùi lại so với mấy con kia, bằng những bước sải dài đều đặn, rồi chiếc xe tròng trành như thể vừa phóng lên mặt đường, họ tiến gần hơn và hắn có thể thấy tầm vóc đồ sộ của con trâu đang sải bước, bùn đóng trên lớp da thưa lông, cặp sừng trải rộng, cái miệng với lỗ mũi rộng hoác chĩa thẳng về phía trước, hắn từ từ giương súng lên và nghe tiếng quát của Wilson - Không được bắn trên xe, đừng có điên! Hắn không cảm thấy sợ mà chỉ thấy ghét Wilson, trong lúc phanh gấp, chiếc xe trượt mạnh cày thành những rãnh sâu khi chững lại, Wilson nhảy ra phía bên này, hắn lao xuống phía bên kia, trượt chân theo trớn khi chạm phải mặt đất đang chạy lùi lại rồi bắn vào con trâu đang phóng chạy, nghe những viên đạn cắm phập vào mình con vật, nã hết đạn vào con trâu đang phi đều đặn, cuối cùng sực nhớ phải bắn vào tai và lúc lóng ngóng lắp đạn, hắn thấy con vật quỵ xuống. Quỳ gối, cái đầu lớn lắc lắc rồi hắn nhìn hai con đang phi, ngắm con chạy trước và bắn trúng. Hắn bắn thêm phát nữa nhưng trượt rồi hắn nghe tiếng gầm ca-ra-wong từ khẩu súng của Wilson và thấy con trâu phía trước ngã chúi mũi xuống.
- Hạ nốt con kia đi - Wilson nói - Bắn thế mới là bắn!
Nhưng con trâu ấy vẫn đang đều đặn sải bước, hắn bắn trượt, bụi tung lên rồi Wilson bắn trượt, bụi tung thành đám mù và Wilson hét.
- Đi thôi. Nó xa quá rồi!
Và chộp cánh tay hắn rồi cả hai lại nhảy lên xe. Macomber và Wilson bám vào thành xe, chiếc xe tròng trành lao đi trên mặt đất mấp mô, đuổi theo con trâu to khỏe, cái đầu ngật ngưỡng đang lao thẳng về phía trước.
Họ đuổi kịp nó, Macomber đang lắp đạn, đánh rơi vài viên xuống đất, bị kẹt đạn, rồi gỡ được, lúc họ gần như đuổi sát con trâu. Wilson hét lớn - Đứng lại, - chiếc xe trượt mạnh đến nỗi sắp lật nhào, Macomber chúi người về phía trước song vẫn đứng được, gạt chốt an toàn, ngắm bắn vào cái lưng đen tròn đang phi trước mặt, ngắm bắn lần nữa, rồi lại bắn, bắn và những viên đạn hắn thấy đều cắm vào mình trâu nhưng chẳng làm nó hề hấn gì. Rồi Wilson bắn, một tiếng nổ đinh tai, hắn thấy con trâu loạng choạng. Macomber bắn tiếp, lần này ngắm cẩn thận, hạ con vật khuỵu gối xuống.
- Xong rồi. - Wilson nói - Công việc hoàn hảo. Cả ba con.
Macomber cảm thấy cực kỳ phấn chấn.
- Ông bắn mấy phát? - Hắn hỏi.
- Chỉ ba phát, - Wilson đáp - ông giết con đầu tiên. Con lớn nhất. Tôi giúp ông kết liễu hai con kia. Sợ chúng trốn vào bụi rậm. Ông đã hạ chúng. Tôi chỉ giúp một tay. Ông bắn cừ đấy.
- Ta lại xe đi. - Macomber nói - Tôi muốn uống.
- Đến giết con kia đã. - Wilson bảo hắn. Con trâu quỳ gối, văng đầu giận dữ, trợn mắt, cuồng nộ rống vang khi họ đến gần.
- Nhìn kìa, nó không đứng dậy đâu - Wilson nói - Đi vòng qua một tí và bắn vào cổ, ngay phía sau tai.
Macomber cẩn thận ngắm vào chính giữa cái cổ đồ sộ đang hất lên hất xuống trong cơn điên khùng và bắn. Phát đạn nổ, cái đầu duỗi dài về phía trước.
- Thế là xong - Wilson nói - Trúng vào xương. Chúng đáng gờm đấy, phải không?
- Bọn ta uống đi. - Macomber nói. Trong đời, hắn chưa bao giờ cảm thấy vui như thế.
Vợ Macomber ngồi trong xe, khuôn mặt trắng bệch.
- Anh thật tuyệt vời đấy, anh yêu - Nàng nói với Macomber - Một cuộc săn đuổi ra trò.
- Có dữ dội không? - Wilson hỏi.
- Thật kinh hoàng. Trong đời, tôi chưa bao giờ kinh hoàng hơn thế.
- Bọn ta hãy uống một chầu đi. - Macomber nói.
- Dĩ nhiên rồi - Wilson nói - Mời bà uống trước. - Nàng hớp một ngụm whisky nguyên chất từ cái chai dẹt trong bao da và hơi rùng mình khi nuốt. Nàng trao cái chai cho Macomber, hắn đưa cho Wilson.
- Cực kỳ hồi hộp - Nàng nói - Nó làm tôi đau đầu lắm. Dầu sao thì tôi không biết các anh được phép bắn từ trên xe.
- Chẳng ai bắn từ trên xe cả. - Wilson lạnh lùng nói.
- Ý tôi là dùng xe đuổi theo chúng.
- Thật khác thường - Wilson nói - Đối với tôi nó như thể là môn thể thao thực sự khi chúng ta rượt theo bầy trâu. Dẫu sao thì việc truy đuổi theo cách ấy cho chúng ta nhiều cơ hội vượt qua con đường đầy ắp ổ gà hơn là săn đuổi bằng chân. Nếu muốn, lũ trâu có thể tấn công bọn ta bất cứ lúc nào ta bắn. Chúng có đủ cơ hội. Nhưng chớ có kể chuyện này cho bất kỳ ai. Nó phạm pháp nếu đấy là điều bà muốn nói.
- Với tôi chuyện đó dường như thật bất công. - Margot nói - Ngồi trong ô-tô đuổi theo những con thú lớn không có khả năng chống trả.
- Thế là sao? - Wilson nói.
- Điều gì sẽ xảy ra nếu người ta nghe được chuyện này ở Nairobi?
- Tôi mất giấy phép là cái chắc. Với thêm nhiều điều phiền toái khác - Wilson nói rồi uống một ngụm từ cái bình dẹt - Tôi sẽ bị mất việc.
- Thật chứ?
- Vâng, thật đấy.
- Này - Macomber nói, lần đầu tiên trong ngày hắn mỉm cười - Bây giờ cô ta đang kiếm chuyện với ông đấy.
- Anh có cách diễn đạt mọi thứ hay gớm nhỉ, Francis. - Margot Macomber nói. Wilson nhìn họ. Nếu một thằng cha đốn mạt lấy một con mụ khốn nạn, ông đang nghĩ, thì lũ con của chúng sẽ đểu cáng đến chừng nào? Rồi ông nói - Chúng ta bỏ quên một đứa mang súng. Ông có để ý thấy không?
- Trời đất, không. - Macomber nói.
- Hắn đến đây rồi - Wilson nói - Hắn chẳng sao. Hẳn hắn ngã nhào khi chúng ta rời con trâu đầu tiên.
Người mang súng đứng tuổi đội mũ len, mặc quần soóc, áo chẽn kaki, mang dép cao su với vẻ mặt lầm lầm, khinh bỉ, tập tễnh bước về phía họ. Lúc đến nơi, gã nói với Wilson bằng tiếng Swahili, cả bọn thấy sự thay đổi trên nét mặt của tay thợ săn da trắng.
- Ông ta nói gì vậy? - Margot hỏi.
- Hắn bảo con trâu đầu tiên đứng dậy đi vào bụi rậm. - Wilson nói, không lộ chút sắc thái nào trong giọng điệu.
- Ồ. - Macomber lơ đãng nói.
- Rồi sẽ giống như chuyện con sư tử cho mà xem. - Margot nói đầy vẻ quả quyết.
- Sẽ chẳng giống tí nào với chuyện con sư tử đâu - Wilson bảo nàng - Ông muốn uống nữa chứ, Macomber?
- Vâng, cảm ơn. - Macomber đáp. Hắn đợi cảm giác như đã từng xảy ra với con sư tử trở lại nhưng nó không đến. Lần đầu tiên trong đời, hắn thực sự cảm thấy mình chẳng sợ hãi tí nào. Thay vì nỗi sợ, cảm giác hưng phấn kỳ lạ đang bao trùm hắn.
- Chúng ta sẽ đi xem con trâu thứ hai - Wilson nói - Tôi sẽ bảo tài xế đưa xe vào bóng mát.
- Các anh định làm gì đấy? - Margaret Macomber hỏi.
- Đi xem con trâu. - Wilson nói.
- Tôi sẽ đi cùng.
- Thì đi.
Cả ba bước về phía con trâu thứ hai đang nằm thành đống đen ngòm lù lù trên cỏ, cái đầu chúi về phía trước, cặp sừng đồ sộ vươn rộng.
- Cái đầu đẹp thật - Wilson nói - Sừng vươn dài hơn cả mét.
Macomber nhìn con vật với vẻ hài lòng.
- Trông nó thật đáng ghét - Margot nói - Chúng ta không thể vào trong bóng mát được sao?
- Dĩ nhiên - Wilson nói - Nhìn kìa - Ông nói với Macomber và chỉ tay.
- Có thấy mảng cây bụi kia không?
- Thấy.
- Đấy là nơi con trâu đầu tiên lủi vào. Gã mang súng bảo lúc hắn ngã xuống, con trâu vẫn còn nằm. Hắn quan sát chúng ta phóng theo hai con trâu đang phi nước đại. Nhưng khi hắn nhìn lên, con vật đã đứng dậy nhìn hắn. Gã mang súng bỏ chạy thục mạng, con trâu từ từ đi vào bụi cây ấy.
- Chúng ta có thể đi tìm nó ngay bây giờ được không? - Macomber háo hức hỏi.
Wilson nhìn hắn với vẻ đánh giá. Mẹ kiếp, như thể đây là một người khác lạ, ông nghĩ. Hôm qua hắn sợ đến phát ốm, còn hôm nay hắn lại là một gã can đảm đến quái quỷ.
- Không, chúng ta sẽ mặc nó thêm một lát nữa.
- Làm ơn đi vào bóng râm đi. - Margot giục. Mặt nàng nhợt nhạt trông như thể bị ốm.
Họ rẽ lối đi đến chiếc xe đỗ dưới một thân cây đơn độc, tán xòe rộng và leo lên.
- Có nhiều khả năng là nó chết trong đó - Wilson lên tiếng - Lát nữa bọn ta sẽ vào xem.
Macomber cảm nhận được niềm hạnh phúc hoang sơ không thể nào cắt nghĩa nổi mà trước đây hắn chưa hề biết.
- Lạy Chúa, đúng là một cuộc săn đuổi ra trò - Hắn nói - Tôi chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác như thế. Thật diệu kỳ phải không Margot?
- Tôi căm ghét nó.
- Sao vậy?
- Tôi căm thù nó - Nàng cay đắng nói - Tôi ghét nó.
- Ông thấy đấy, tôi không nghĩ mình còn sợ bất kỳ thứ gì nữa - Macomber nói với Wilson - Điều đó đã xảy ra trong tôi ngay sau khi chúng ta mới nhìn thấy con trâu và rượt theo nó. Giống như con đập đang vỡ tung. Một niềm phấn khích vô tận.
- Tẩy sạch gan ông - Wilson nói - Những điều rất đỗi buồn cười vẫn thường xảy ra với nhiều người.
Gương mặt Macomber rạng rỡ lên.
- Ông hiểu điều gì đó đã xảy ra với tôi - Hắn nói - Tôi cảm thấy mình hoàn toàn đổi khác.
Vợ hắn chẳng nói gì mà chỉ nhìn hắn thật lạ. Nàng ngồi lủi sâu vào ghê. Macomber dịch về phía trước nói chuyện với Wilson đang xoay người lại.
- Ông biết không, tôi muốn đi săn lại sư tử - Macomber nói - Bây giờ, tôi hoàn toàn chẳng sợ chúng nữa. Rốt cuộc thì chúng có thể làm gì được cơ chứ?
- Đúng đấy - Wilson nói - Điều tệ nhất nó có thể làm là giết ông. Nói thế nào nhỉ? Shakespeare. Hay lắm. Xem thử tôi có thể nhớ được không. Ồ đoạn hay lắm. Trong những hoàn cảnh nào đó, tôi thường thầm nhắc. Ta nghe nhé. - “Bằng cả danh dự của mình, tôi chẳng quan tâm; con người ta chỉ có thể chết một lần, ta nợ Thượng đế cái chết thì hãy để cho nó diễn ra theo cách của nó, người chết năm nay thì năm sau sẽ không còn chết nữa”. Tuyệt quá phải không?
Ông rất ngượng khi nói ra triết lý sống ấy của mình nhưng trước đấy ông đã từng chứng kiến cảnh nhiều người bỗng chốc trở nên khôn lớn, điều đó luôn làm ông xúc động, vấn đề không phải là lần sinh nhật thứ hai mốt của họ.
Khả năng kỳ lạ của săn bắn, đột nhiên cuốn ta vào hành động mà không kịp suy nghĩ, đã mang lại cảm giác ấy cho Macomber và, dẫu cho nó có xảy ra theo cách nào đi chăng nữa thì nó cũng đã xảy ra. Hãy nhìn anh chàng thộn kia ngay bây giờ đi, Wilson nghĩ. Rằng vài người trong số họ vẫn mãi là trẻ con, Wilson nghĩ. Đôi khi suốt cả cuộc đời. Hình dáng họ cứ trẻ trung cho đến khi họ năm mươi. Những gã đàn ông, - trẻ con Mỹ vĩ đại. Bọn người kỳ lạ thật. Nhưng bây giờ ông đã mến Macomber. Gã kỳ cục thật. Chắc rồi cũng sẽ chấm dứt cái trò bị cắm sừng. Ừ, như thế hẳn sẽ tốt đẹp đấy. Việc ấy cực kỳ tốt. Suốt cả đời mình, anh chàng đáng thương chắc luôn chìm trong cảm giác sợ hãi. Chả biết điều gì gây nên chuyện đó. Nhưng bây giờ đã chấm hết. Không còn thời gian để sợ con trâu nữa. Không sợ rồi bắt đầu can đảm. Cả ô-tô cũng thế. Lòng can đảm dễ đến hơn khi có ô-tô. Bây giờ đã là một gã kiêu hùng. Như cái cách ông đã từng chứng kiến trong thời gian chiến tranh. Hệ trọng hơn cả là chuyện mất trinh nữa. Nỗi sợ hãi ra đi tựa như một vết mổ. Cảm giác khác sẽ thế chân ngay vào đó. Phẩm chất cơ bản của một người đàn ông. Khiến hắn trở thành đàn ông. Đàn bà cũng hiểu điều đó. Chẳng còn sợ cái cóc khô gì nữa.
Từ góc sâu của chỗ ngồi, Margaret Macomber nhìn hai người, Wilson thì chẳng có gì thay đổi. Nàng thấy Wilson vẫn là người nàng gặp hôm trước, lúc nàng nhận ra tài năng trác tuyệt của ông. Nhưng bây giờ nàng thấy sự thay đổi ở Macomber.
- Ông có cảm thấy hạnh phúc về những gì sắp xảy ra hay không? - Macomber hỏi, vẫn đang thăm dò khối tài sản mới của mình.
- Lẽ ra ông đừng bận tâm về chuyện đó. - Wilson nói trong lúc nhìn vào mặt người kia - Hắn phù hợp hơn nhiều khi nói anh hoảng sợ. Hãy ghi nhớ, ai rồi cũng có lúc sợ, nhiều lần trong đời.
- Nhưng ông có cảm giác hạnh phúc về hành động sắp đến không?
- Có - Wilson đáp - Có đấy. Nhưng đừng nói nhiều quá về tất cả chuyện này. Đừng nói nữa. Chẳng hay ho gì khi ông cứ nói mãi về nó.
- Cả hai người nói năng lẩn thẩn vừa vừa chứ - Margot nói - Giỏi giang gì khi các anh dùng xe đuổi theo mấy loài thú không có khả năng tự vệ mà nói năng như các bậc anh hùng.
- Xin lỗi - Wilson nói - Tôi hơi bốc. Ả thực lo lẳng về chuyện đó, Wilson nghĩ.
- Nếu cô không hiểu bọn tôi đang nói chuyện gì thì tại sao không bịt tai lại? - Macomber bảo vợ hắn.
- Bỗng chốc anh trở nên can đảm gớm nhỉ. - Vợ hắn nói với vẻ khinh khỉnh nhưng thái độ coi thường ấy không được tự tin cho lắm. Cô nàng rất sợ điều gì đó.
Macomber cười, tiếng cười thỏa mãn, khỏe khoắn.
- Cô có biết tôi có - Hắn nói - Tôi thực sự có.
- Chưa muộn chăng? - Margot cay đắng nói. Bởi trong nhiều năm trước nàng đã cố làm hết sức và cái cách họ đang sống bây giờ thì không phải lỗi của riêng ai.
- Với tôi thì chưa muộn. - Macomber nói.
Margot không nói gì mà chỉ ngồi lùi sâu vào góc ghế.
- Ông có nghĩ là chúng ta chờ nó đủ rồi chứ? - Macomber vui vẻ hỏi Wilson.
- Ta đi xem thôi - Wilson nói - Ông còn đạn đó không?
- Người mang súng còn một ít.
Wilson gọi bằng tiếng Swahili, người mang súng lớn tuổi hơn - đang lột da đầu của một trong mấy con trâu - đứng dậy, rút hộp đạn khỏi túi đưa cho Macomber, hắn lắp đầy ổ đạn rồi đút mấy viên còn lại vào túi.
- Có lẽ ông nên bắn khẩu Springfield - Wilson nói - Ông quen nó. Chúng ta để khẩu Mannlicher lại xe với bà. Người mang súng sẽ vác khẩu súng nặng của ông. Tôi dùng khẩu canon xấu xí này. Bây giờ để tôi nhắc ông đôi điều về chúng. - Ông giữ điều này cho đến giờ phút cuối bởi lẽ không muốn làm Macomber sợ - Khi con trâu xông ra, đầu nó sẽ nghểnh cao và lao thẳng tới. Gốc sừng che kín hết các điểm bắn vào não. Đích duy nhất lúc này là bắn thẳng vào mũi. Điểm ngắm khác có thể sát thương là vào ngực hoặc nếu ông đứng một bên thì hãy bắn vào cổ hoặc vào vai. Một khi bị thương chúng rất điên cuồng. Chớ có làm điều gì phi lý. Hãy chọn điểm bắn dễ dàng nhất. Bọn chúng lột xong cái đầu rồi. Ta đi chứ?
Ông gọi mấy người mang súng, họ vừa đi vừa chùi tay, người lớn tuổi hơn leo lên ngồi phía sau.
- Tôi chỉ cần Kongoni - Wilson nói - Tay kia ở lại canh chừng bầy chim.
Khi chiếc xe từ từ băng qua vùng đất trống tiến về phía hòn đảo rậm rạp cây bụi trải dài như chiếc lưỡi lá lượn theo lòng suối cạn cắt qua vùng đất thấp của miền đầm lầy, Macomber thấy tim mình đập mạnh, miệng lại khô khốc nhưng đấy là do trạng thái hưng phấn chứ không phải vì sợ hãi.
- Đây là nơi nó lủi vào - Wilson nói. Rồi bảo người mang súng bằng tiếng Swahili - Tìm vết máu đi.
Chiếc xe đỗ song song với vệt cây bụi. Macomber, Wilson và người mang súng bước xuống. Quay nhìn lại, Macomber thấy cô vợ đang nhìn hắn, khẩu súng đặt bên cạnh. Hắn vẫy tay với nàng nhưng nàng không đáp lại.
Trước mặt, bụi cây chằng chịt, nền đất khô ráo. Người mang súng đứng tuổi đang toát mồ hồi đầm đìa, Wilson kéo sụp mũ xuống tận mắt, cái cổ đỏ của ông thấp thoáng ngay trước mặt Macomber. Bất thình lình, người mang súng nói gì đó với Wilson bằng tiếng Swahili rồi vượt lên.
- Nó đã chết trong đó - Wilson nói - Săn khá đấy. - Rồi quay sang nắm lấy tay của Macomber nhưng khi họ đang bắt tay và hớn hở cười với nhau, người mang súng cất tiếng thét man dại rồi họ thấy gã chạy tạt ngang ra khỏi bụi cây, nhanh như một con cua và theo sau là con trâu mũi hếch lên, miệng ngậm chặt máu đang rỏ giọt, cái đầu đồ sộ chĩa thẳng về phía trước, lao ra tấn công, đôi mắt lợn ti hí đỏ ngầu máu của nó dán vào họ. Wilson đi đầu quỳ xuống bắn và khi Macomber bóp cò, hắn không nghe được tiếng súng của mình do bị lấp trong tiếng gầm từ khẩu súng của Wilson mà chỉ thấy những mảnh vụn như ngói đá đen bắn tung ra từ gốc sừng đồ sộ, cái đầu nảy lên, hắn lại nhắm nã vào cái mũi rộng và thấy cặp sừng nảy nên, mảnh sừng bay tung tóe; giờ thì hắn không còn thấy Wilson nữa, ông đang cẩn thận ngắm bắn vào thân hình khổng lồ của con trâu gần như chồm lên người hắn, khẩu súng của hắn giương cao ngang với cái đầu đang lao đến, cái mũi hếch rộng; hắn thấy đôi mắt ti hí hung tợn và cái đầu sắp sửa bổ xuống rồi hắn cảm thấy một cú đập mạnh, đầy máu, nóng hổi, ngột ngạt bất thình lình nổ tung trong đầu; đấy là tất cả những gì hắn có thể cảm nhận được.
Wilson vừa mới lạng nhanh người sang bên để bắn vào vai. Macomber vẫn đứng nguyên bắn thẳng vào mũi, đạn đi hơi cao trúng cặp sừng rắn đặc, nghiền nát và bắn tung tóe như khi ta nã đạn vào một mái ngói đá đen, còn bà Macomber thì từ trên xe dùng khẩu Mannlicher 6,5 bắn vào con trâu khi nó sắp sửa húc Macomber, viên đạn xuyên qua đầu chồng cách gáy độ 5 cm và hơi lệch sang một bên sọ.
Giờ thì Macomber nằm úp mặt, cách nơi con trâu đang nằm nghiêng chưa đến hai mét, cô vợ quỳ chồm lên người hắn, Wilson đứng cạnh nàng.
- Tôi sẽ không lật ông ấy lại đâu. - Wilson nói.
Người đàn bà đang vật vã khóc.
- Tôi lại đằng xe đây - Wilson nói - Khẩu súng ở đâu?
Nàng lắc đầu, khuôn mặt nàng nhúm nhó. Người mang súng nhặt khẩu súng lên.
- Để yên nó như thế - Wilson nói - Đi gọi Abdulla để hắn có thể làm chứng cho hiện trường.
Ông quỳ xuống, rút khăn tay khỏi túi, trải lên cái đầu tóc cắt ngắn của Macomber. Máu thấm vào nền đất xốp, khô ráo.
Wilson đứng dậy, thấy con trâu nằm nghiêng, chân nó chìa ra, mấy con bét đang bò trên cái bụng thưa lông của nó. - Con trâu tuyệt thật - Đầu ông đang máy móc nhẩm tính. - Chừng một mét hai, giỏi đấy hoặc khá hơn. Khá hơn. - Ông gọi gã lái xe và bảo hẳn đắp mền lên cái xác rồi đứng cạnh đó. Sau đấy ông bước lại xe nơi người đàn bà đang ngồi khóc trong góc.
- Làm thế được đấy - Ông lạnh lùng nói - Ông ta chắc cũng sẽ bỏ bà.
- Đừng nói. - Nàng nói.
- Dĩ nhiên đấy là tai nạn rủi ro - Ông nói - Tôi biết thế.
- Đừng nói. - Nàng nói.
- Đừng lo - Ông nói - Sẽ có nhiều chuyện thật rắc rối đó nhưng tôi sẽ chụp vài bức ảnh, nó sẽ rất có ích cho cuộc điều tra. Ngoài ra còn có tôi làm chứng của mấy người mang súng và của cả lái xe. Bà hoàn toàn yên tâm.
- Đừng nói. - Nàng nói.
- Còn cả khối chuyện phải làm - Ông nói - Tôi sẽ bảo lái xe đến hồ, đánh điện gọi máy bay đến đưa ba chúng ta về Nairobi. Tại sao bà không đầu độc ông ấy? Đấy là cách người ta làm ở Anh.
- Đừng nói. Đừng nói. Đừng nói nữa. - Người đàn bà gào lên.
Wilson nhìn nàng bằng đôi mắt xanh dửng dưng của mình.
- Tôi dừng ngay đây - Ông nói - Tôi hơi cáu. Tôi đã bắt đầu thấy mến chồng bà.
- Ôi, xin đừng nói nữa - Nàng nói - Làm ơn, làm ơn đừng nói.
- Thế thì tốt hơn đấy - Wilson nói - Cầu xin thì tốt hơn nhiều. Giờ thì tôi sẽ im lặng.
Lê Huy Bắc dịch
Chú thích:
[1] Nguyên văn gimlet: một loại thức uống phổ biến ở những vùng thuộc địa Anh thuộc châu Mỹ, thành phần: hai phần ba rượu gin và một phần ba chanh, ướp lạnh.
[2] 1 grain = 0,065 gam.