nhiều dịch giả

Truyện ngắn Ernest Hemingway

Lượt đọc: 26591 | 7 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »
Người mùa hạ

❊ ❊ ❊

Khoảng giữa con đường rải sỏi từ thị trấn Hortons Bay đến hồ, có một dòng suối. Nước vỗ vào phiến đá chìm bên cạnh đường, tràn lên bề mặt rạn nứt của phiến đá rồi len qua cụm bạc hà rậm rạp chảy vào đầm lầy. Trong bóng tối, Nick nhúng tay xuống suối nhưng không thể để lâu bởi nước suối lạnh. Tay cậu chạm vào những gợn cát nhỏ mấp mô dưới đáy suối. Nick nghĩ giá mà mình có thể nằm dưới đáy suối. Chắc nó khiến mình thoải mái. Cậu rút tay lên rồi ngồi xuống rìa đường. Đêm ấy, trời nóng.

Phía dưới đường, nhìn qua rừng cậu có thể thấy màu trắng từ ngôi nhà Bean cất trên những chiếc cột nổi lên mặt nước. Cậu không muốn xuống bến. Mọi người đang bơi ở dưới ấy. Cậu chẳng muốn gặp Kate, đôi mắt Odgar có màu của mắt cá bị rán. Odgar chẳng biết chuyện gì chăng? Kate sẽ chẳng bao giờ lấy anh ta. Nàng sẽ không lấy người mà nàng không thấy hấp dẫn. Và nếu bị ép thì nàng sẽ thu mình lại, khó gần rồi lảng đi. Nhưng cậu lại có thể hấp dẫn nàng. Thay vì giấu mình và lảng xa, nàng lại cởi mở hết tấm lòng, dịu dàng, mời gọi vòng tay ôm ấp. Odgar nghĩ tình yêu là thế. Mắt anh ta lác và ửng đỏ quanh mi. Nàng không chịu để anh chạm vào người. Tất cả tình yêu của anh được biểu lộ bằng mắt. Rồi thì Odgar chỉ muốn quan hệ giữa hai người mãi mãi là tình bạn như cũ. Chơi đùa trên cát. Nặn hình bằng đất sét. Cùng nhau giong thuyền đi chơi suốt cả ngày. Kate luôn mặc đồ tắm. Odgar ngắm nàng.

Odgar ba mươi hai tuổi và đã hai lần chịu phẫu thuật vì chứng giãn tĩnh mạch. Dù xấu trai nhưng mọi người mến vẻ mặt của anh. Có lẽ, Odgar sẽ chẳng bao giờ có được điều đó và với anh nó lại là tất cả trên đời. Cứ mùa hè đến, anh lại khổ sở vì nó. Thực đáng thương. Odgar rất tử tế. Anh tử tế với Nick hơn bất kỳ một ai khác. Nếu muốn, Nick có thể đạt được điều đó ngay bây giờ. Odgar sẽ tự tử, Nick nghĩ, nếu anh biết chuyện ấy. Mình chẳng rõ anh ta sẽ tự sát như thế nào. Cậu không nghĩ về cái chết của Odgar nữa. Có lẽ anh ấy sẽ không tự tử. Nhưng nhiều người đã tự tử. Không phải chỉ vì thất tình. Nhưng Odgar nghĩ chỉ có thất tình mới gây nên chuyện đó. Chúa biết, Odgar yêu nàng lắm. Đấy là nỗi khát khao, khát khao thể xác, khai trinh, thuyết phục, chờ cơ hội, không hề hoảng sợ, dự đoán về những kẻ khác, chẳng bao giờ gạn hỏi, dịu dàng và khao khát, tạo niềm đam mê và hạnh phúc, vui đùa mà không làm ai lo sợ. Rồi đợi chờ mọi chuyện sẽ ổn thỏa sau đó. Đấy không phải là tình yêu. Tình yêu là nỗi lo. Bản thân cậu, Nicholas Adams, có thể có những gì cậu muốn bởi chúng ở trong tầm tay cậu. Cậu có thể tặng cho Odgar hoặc bảo cho Odgar chuyện ấy. Nhưng không phải bất cứ chuyện gì người ta cũng có thể dạy bảo cho kẻ khác. Đặc biệt là với Odgar. Đừng, thực sự đừng với Odgar. Với bất kỳ ai. Bất kỳ nơi nào. Nói, đấy luôn là lỗi lầm đầu tiên của cậu. Cậu đối thoại với bản thân quá nhiều. Dẫu sao còn nhiều việc mày cần làm để đến với các tiên nữ ở Princeton, Yale và Harvard. Tại sao không có thiếu nữ học tại những trường đại học của bang? Con trai và con gái có thể học chung. Chúng gặp gỡ, giúp đỡ rồi lấy nhau. Hà cớ gì mà phải trở thành những gã như Odgar, Harvey và Mike và đám còn lại? Cậu không biết. Cậu chưa hoàn toàn trưởng thành. Chúng ta là những người tốt nhất trái đất. Nhưng việc gì phải giống chúng? Cậu chẳng biết gì sất. Làm sao cậu có thể viết giống như Hardy và Hamsun một khi cậu chỉ nếm mùi đời mới được có mười năm. Cậu không thể. Hãy đợi đến lúc cậu năm mươi.

Trong bóng tối, cậu quỳ xuống dòng suối uống nước. Cậu cảm thấy dễ chịu. Cậu biết mình sẽ trở thành nhà văn vĩ đại. Cậu biết nhiều thứ và chúng sẽ chẳng bao giờ bằng cậu. Chẳng một ai có thể. Chỉ khi cậu chưa hiểu hết mọi thứ. Chuyện đó sẽ ổn thôi. Cậu biết. Nước lạnh làm mắt cậu đau. Cậu nuốt một ngụm lớn lạnh như băng. Đấy là hậu quả của việc nhúng mũi xuống nước uống. Tốt hơn là cậu nên đi bơi. Suy nghĩ thì chẳng tốt lành gì. Nó bắt đầu rồi cứ thế tiếp tục. Cậu bước xuống đường, vượt qua chiếc xe và nhà kho lớn phía bên trái nơi táo, khoai tây được xếp lên thuyền vào mùa thu, vượt qua nhà Bean sơn trắng nơi họ thỉnh thoảng khiêu vũ dưới ánh sáng của ngọn đèn lồng trên sàn gỗ cứng, đi ra bến nơi mọi người đang bơi.

Cả bọn bơi phía cuối bến tàu. Khi đi trên sàn gỗ nhám nhô cao trên mặt nước, Nick nghe tiếng cọ của hai lớp ván lát và tiếng sóng. Nước vỗ bên dưới bờ đá. Kia hẳn là Ghee, cậu nghĩ. Kate nhô lên khỏi mặt nước tựa con hải cẩu rồi trườn người lên bậc thang.

“Wemedge đây rồi”, nàng gào lên báo cho mấy người kia. “Xuống đi Wemedge. Kỳ diệu lắm”.

“Chào Wemedge”, Odgar nói. “Anh bạn, thú vị lắm”.

“Wemedge ở đâu?” đang bơi ngoài kia, Ghee hỏi.

“Có phải anh chàng Wemedge, người không bơi đấy không?” Giọng Bill trầm vang trên mặt nước.

Nick thấy dễ chịu. Thật buồn cười khi người ta gào với bạn như thế. Cậu tháo giày, kéo áo qua đầu rồi cởi quần dài. Đôi chân trần của cậu chạm vào lớp cát trên ván cầu tàu. Cậu chạy thật nhanh trên lớp ván kẽo kẹt, ngón chân dận vào mép ván, cậu gồng mình lại nhảy xuống làn nước mềm mại và sâu thẳm mà không phải cố lặn. Cậu đã hít căng lồng ngực khi nhảy rồi bây giờ từ từ nhả không khí ra dòng nước, uốn cong lưng, đạp thẳng chân, lao tới. Sau đó cậu trồi lên, bềnh bồng, úp mặt xuống nước. Cậu lật người rồi mở mắt. Cậu không để ý đến bơi mà chỉ thích lặn, ngụp sâu dưới nước.

“Cậu thấy thế nào Wemedge?” Ghee bơi sát cậu.

“Ấm như nước đái”.

Cậu thở sâu, tay giữ ngang mắt cá chân, kéo đầu gối lên tận cằm rồi chậm rãi lặn xuống. Nước ấm trên bề mặt nhưng cậu nhanh chóng vượt qua khoảng nước ấm xuống chỗ nước lạnh. Khi cậu lặn đến đáy, nước thật lạnh. Nick nhẹ nhàng dập dềnh sát đáy. Đáy nước đầy macnơ, chân cậu khó chịu khi giẫm phải lúc cậu duỗi người đạp mạnh để ngoi lên mặt nước. Trong đêm tối, cậu có cảm giác là lạ khi chui từ dưới nước lên. Nick nằm nghỉ trong nước, khẽ bơi và thư giãn. Odgar đang nói chuyện với Kate trên cầu tàu.

“Anh đã từng bơi trên biển nơi phát ra ánh lân tinh chưa Carl?”

“Chưa”, giọng Odgar không tự nhiên khi nói với Kate.

Bọn mình hẳn như những đối thủ biết thông cảm cho nhau, Nick nghĩ. Cậu hít một hơi dài, co gối đạp mạnh, lặn xuống; lần này cậu mở mắt. Cậu lặn nhẹ nhàng, thoạt tiên cậu nghiêng người rồi chúi đầu xuống. Chẳng tác dụng gì. Cậu không thể nhìn dưới nước trong đêm tối. Khi lặn lần đầu, cậu đã nhắm mắt đúng lúc. Phản ứng như thế thực buồn cười. Dẫu sao thì cũng không đúng. Cậu không lặn xuống nữa mà trồi lên bơi trong vùng nước mát, giữ người chìm dưới mặt nước. Thực quá đỗi buồn cười khi bơi dưới nước và lại càng tức cười hơn khi phải giữ thăng bằng để bơi. Bơi trên biển rất khoái. Sức đẩy của nước ấy mà. Nhưng lại có vị muối và cách nó làm người ta khát. Nước ngọt vẫn tốt hơn. Như dòng nước này trong buổi tối nóng nực. Cậu nhô lên thở ngay dưới mép bảo vệ cầu tàu rồi leo lên bậc thang.

“Ồ, Wemedge, anh lặn à”. Kate nói. “Thật đúng là thợ lặn”. Họ đang ngồi bên nhau trên cầu tàu, lưng tựa vào cái cột lớn.

“Biểu diễn cú lặn không tiếng động đi Wemedge”, Odgar đề nghị.

“Được thôi”.

Nước trên người đang nhỏ giọt, Nick bước trên ván cầu, trong đầu nhẩm lại cách lặn. Odgar và Kate quan sát cậu, thân hình mờ mờ trong bóng tối, đứng cuối ván cầu, gập người nhào lặn theo cách học lóm từ loài rái cá biển. Trong làn nước, khi xoay người lên thở, Nick nghĩ: Chúa ơi, giá mà mình có Kate ở dưới này. Cậu vội vã nhoài người lên, cảm thấy nước vào đầy mắt và tai. Cậu cần phải thở.

“Thật hoàn hảo. Rất tuyệt”, từ trên bến, Kate reo lên.

Nick leo lên bậc thang.

“Bọn ấy đâu cả rồi”, cậu hỏi.

“Chúng đang bơi ngoài vịnh”, Odgar đáp.

Nick nằm xuống cầu tàu, bên cạnh Kate và Odgar. Cậu có thể nghe tiếng động của Ghee và Bill đang bơi ngoài xa, trong bóng tối.

“Anh là thợ lặn cừ nhất đấy, Wemedge”, Kate nói, chân cọ vào lưng cậu. Nick rụt người bởi sự tiếp xúc ấy.

“Không”, Nick nói. Cậu đang nghĩ, nếu có khả năng sống với ai đó ở dưới nước thì cậu có thể nín thở ba phút, bám vào đáy cát rồi hai đứa cùng nhau ngoi lên, thở rồi lặn xuống, lặn thì rất dễ nếu người ta biết cách. Có dạo cậu đã uống một chai sữa, bóc vỏ và ăn một quả chuối dưới nước để biểu diễn, dĩ nhiên muốn làm nước như thế thì phải có trọng lượng để giữ cơ thể chìm xuống, nếu có một cái vòng ở đáy cát hoặc vật gì đó cho cậu quàng tay vào, thì cậu có thể thực hiện được điều ấy. Chà, chuyện đó sẽ thế nào nhỉ, dẫu sao thì mày cũng không thể kiếm được một cô gái như thế, con gái không thể nào chịu nổi, cô ta sẽ bị sặc nước; Kate sẽ bị chết đuối, Rate không giỏi lặn, cậu ước có một cô gái như thế, hẳn cậu sẽ kiếm được một cô như thế, hoặc giả là không bao giờ, chẳng có ai ngoài cậu có thể chịu đựng lâu được dưới nước. Đám thợ bơi ư? Đồ chết tiệt, cảnh bơi là những tay quý tộc rởm, chẳng một ai hiểu nước ngoại trừ cậu, có một gã ở Evanston có thể nín thở sáu phút nhưng hắn là thằng điên. Cậu ước mình là cá, không, cậu không thể. Cậu cười.

“Có chuyện gì vui vậy, Wemedge?” Odgar nói khàn khàn, bắt chước giọng Kate.

“Tôi muốn mình là cá”, Nick đáp.

“Ý tưởng ngộ nhỉ”, Odgar nói.

“Đúng thế”, Nick nói.

“Đừng có ngốc, Wemedge”, Kate nói.

“Em có muốn mình là cá không hở Butstein?” Cậu hỏi lúc nằm gối đầu lên tấm ván, quay mặt khỏi họ.

“Không”, Kate đáp. “Không phải tối nay”.

Nick tì mạnh lưng vào chân nàng.

“Anh muốn mình trở thành loài nào, Odgar?” Nick hỏi.

“J. P. Morgan”, Odgar đáp.

“Anh dễ thương thật, Odgar”, Kate nói. Nick cảm thấy Odgar đỏ mặt.

“Em muốn mình là Wemedge”, Kate nói.

“Em rất có thể trở thành bà Wemedge”, Odgar nói.

“Chẳng có ai sẽ trở thành bà Wemedge, cả”, Nick nói. Cậu căng hết cơ lưng. Cả hai chân Kate duỗi ra đặt lên lưng cậu như thể nàng để chúng lên cây gỗ trước lò sưới.

“Đừng quá khẳng định”, Odgar nói.

“Tôi hoàn toàn chắc chắn”, Nick nói. “Tôi sẽ cưới một nàng tiên cá”.

“Cô ta sẽ là bà Wemedge”, Kate nói.

“Không, cô ta sẽ không”, Nick nói. “Anh sẽ không cho phép”.

“Làm sao anh ngăn được cô ta”.

“Anh sẽ cản được. Chỉ để cô ta thử thôi”.

“Người cá không lấy chồng”, Kate nói.

“Thánh Mann sẽ bỏ đói cậu”, Odgar nói.

“Chúng tôi sẽ ở ngoài giới hạn ‘bốn dặm’”, Nick nói. “Chúng tôi sẽ mua thực phẩm từ những quái vật. Odgar, anh có thể vận đồ lặn xuống thăm bọn tôi. Nhớ cho Butstein đi cùng nếu cô ấy muốn. Bọn tôi sẽ ở nhà vào các chiều thứ Năm”.

“Ngày mai chúng ta sẽ làm gì?” Odgar nói, giọng anh ta lại khàn khàn giống giọng Kate.

“Ôi, trời đất, ta hãy khoan nói về ngày mai đã”, Nick nói. “Ta hãy nói về nàng tiên cá của tôi”.

“Chúng tôi chán nàng tiên cá của anh rồi”.

“Thôi được”, Nick nói. “Em và Odgar cứ việc nói chuyện. Anh nghĩ về cô ta đây”.

“Anh thật đồi bại, Wemedge. Anh cực kỳ xấu xa”.

“Không, anh không. Anh chỉ thật lòng thôi”. Rồi nhắm mắt lại, Nick nói. “Đừng quấy rầy anh. Anh đang nghĩ về cô ta”.

Cậu nằm đó, nghĩ về nàng tiên cá của mình trong lúc lòng bàn chân của Kate ẩn vào lưng, nàng nói chuyện với Odgar.

Odgar và Kate nói chuyện nhưng cậu không nghe họ. Không còn nghĩ ngợi gì nữa, cậu nằm đó, rất thanh thản.

Dưới kia, Bill và Ghee rời khỏi mặt nước, lên bờ đi về phía xe, rồi lùi nó lên cầu tàu. Nick đứng dậy mặc áo quần. Bill và Ghee ngồi ở ghế trước, mệt mỏi do bơi quá xa. Nick ngồi phía sau với Kate và Odgar. Chúng dựa lưng ra ghế. Bill rồ ga leo lên đồi, ngoặt sang đường chính. Trên đường, Nick nhìn thấy đèn của mấy chiếc xe phía trước khuất khỏi tầm mắt, rồi không thấy gì khi xe leo lên đồi, chập chờn lúc đến gần rồi lại mờ nhạt khi Bill vượt qua. Con đường được đắp cao dọc theo bờ hồ. Mấy chiếc xe lớn rời khỏi Charlevoix, đám trưởng giả giàu có ngồi bên cạnh lái xe của họ, rồ máy vượt lên, lấn đường và không bật đèn gầm. Chúng vượt qua như thể đoàn tàu lửa. Bill nháy đèn pha với những chiếc xe chạy ngược chiều, bên phía rừng cây, khiến những kẻ lấn đường dạt vào. Không có xe nào vượt Bill mặc dù đôi khi đèn xin đường ở xe họ nhấp nháy cho đến lúc Bill vượt bỏ họ. Bill chạy chậm trước lúc rẽ vào con đường cát, chạy qua vườn cây ăn quả về ngồi nhà trong nông trại. Chiếc xe, được hạ số, chậm rãi bò qua vườn cây. Kate ghé sát môi vào Nick.

“Khoảng một tiếng nữa, Wemedge”, nàng nói. Nick ép chặt đùi mình vào đùi nàng. Chiếc xe chạy vòng trên đỉnh đồi, trên vườn cây rồi dừng lại trước nhà.

“Cô đã ngủ. Bọn mình phải giữ yên lặng”, Kate nói.

“Tạm biệt các bạn”, Bill thì thào. “Sáng mai bọn tớ đến đón”.

“Tạm biệt, Smith”, Ghee khẽ chào. “Tạm biệt Butstein”.

“Tạm biệt Ghee”, Kate nói.

Odgar đang vào nhà.

“Tạm biệt các bạn”, Nick nói. “Hẹn gặp em, nàng tiên cá”.

“Tạm biệt Wemedge”, Ođgar nói từ trên cửa.

Nick và Ghee xuống con đường chạy vào vườn cây. Nick với tay hái quả táo từ một trong những cây giông Duchess. Nó hãy còn xanh nhưng cậu vẫn nhai miếng táo chát và nhả hột.

“Cậu và Bill bơi xa đấy, Ghee”, cậu nói.

“Chẳng xa lắm đâu Wemedge”, Ghee đáp.

Chúng ra khỏi vườn cây, đi qua thùng thư, lên con đường cao tốc.

Làn sương mù lạnh từ thung lũng lòng chảo nơi con đường cắt dòng suối đang tỏa lên. Nick dừng lại trên cầu.

“Đi thôi, Wemedge”, Ghee nói.

“Ừ”, Nick tán thành.

Chúng tiếp tục leo lên đồi đến nơi con đường chui vào rừng cây mọc quanh nhà thờ. Không có ngọn đèn nào trong những ngôi nhà chúng vượt qua. Thị trấn Hortons Bay đang chìm trong giấc ngủ. Chẳng còn chiếc xe nào vượt qua chúng.

“Mình chưa cảm thấy muốn về nhà”, Nick nói.

“Cậu có thích tớ đi cùng không”.

“Không, Ghee. Đừng bận tâm”.

“Thôi được”.

“Mình chỉ đi đến nhà với cậu”, Nick nói. Chúng mở chốt cánh cửa có rèm che và đi vào bếp. Nick mở nồi đựng thịt và nhìn quanh.

“Có dùng món này không hở Ghee?” Nick hỏi.

“Tớ chỉ cần miếng bánh”, Ghee đáp.

“Tớ cũng thế”, Nick nói. Cậu gói một ít thịt gà rán và hai miếng bánh nhân đào trong tờ giấy bóng đặt trên thùng đá.

“Tớ sẽ mang theo gói này”, cậu nói. Ghee nuốt miếng bánh kèm theo một ca nước đầy múc từ trong xô.

“Ghee à, nếu cậu muốn đọc thứ gì thì cứ lấy ở phòng mình”, Nick nói. Ghee đang nhìn bọc đồ ăn trưa Nick gói mang theo.

“Chớ làm chuyện gì ngu ngốc đó Wemedge”, nó nói.

“Chẳng sao đâu Ghee”.

“Cũng được. Duy chỉ đừng có ngốc”, nó mở cửa, bước qua sân cỏ về phía nhà.

Nick tắt đèn, cài cửa rồi bước ra. Cậu quấn gói đồ ăn trưa trong tờ báo, băng qua đồng cỏ ướt, leo qua hàng rào, lên con đường vào thị trấn len dưới đám cây du rậm rạp, vượt qua chiếc thùng thư cuối cùng trong dãy R. F. D ở ngã tư rồi bước lên đại lộ hướng về phía Charlevoix. Vượt con lạch, cậu qua cánh đồng, đi vòng quanh bìa vườn cây ăn quả, men đến vùng đất trống, vượt qua hàng rào vào cụm cây. Ngay chính giữa cụm rừng, bốn cây độc cần mọc kề sát nhau. Mặt đất mềm trải đầy lá cây, khô ráo. Cụm rừng chưa hề bị chặt phá mảy may và cây bụi không thể mọc trên nền rừng khô, ấm ấy. Nick đặt gói đồ ăn trưa cạnh gốc của một trong mấy cây độc cần rồi nằm xuống đợi. Cậu thấy Kate len qua rừng cây trong bóng tối nhưng vẫn nằm im. Nàng không thấy cậu bèn đứng lại một lát, tay ôm hai cái mền. Trong bóng tối, hình bóng đó nom tựa như một người khổng lồ mang thai. Nick giật mình rồi cảm thấy buồn cười.

“Chào Butstein”, cậu nói. Nàng đánh rơi mấy cái mền.

“Ôi Wemedge. Anh làm em sợ quá. Em đang lo là anh không đến”.

“Em Butstein yêu thương”, Nick nói. Cậu kéo nàng vào lòng, cảm nhận thân hình nàng ép vào mình, cả cơ thể ngọt ngào ép sát. Nàng ông chặt lấy cậu.

“Em yêu anh lắm, Wemedge”.

“Em Busttein yêu quý của anh”, Nick nói.

Chúng trải mền ra, Kate vuốt phẳng.

“Thực là mạo hiểm khi mang theo mền”, Kate nói.

“Anh biết’', Nick nói. “Ta cởi quần áo đi”.

“Ôi, Wemedge”.

“Càng khoái chứ sao”. Chúng cởi đồ rồi ngồi xuống chăn. Nick hơi xấu hổ khi ngồi như thế.

“Anh có thích em trần truồng không hở Wemedge?”

“Tuyệt vời. Ta đắp chăn thôi”, Nick nói. Chúng nằm giữa hai lớp mền xù xì. Cơ thể cậu nóng bừng ép sát người nàng mát mẻ, khát khao tìm kiếm, rồi dịu trở lại.

“Hạnh phúc chứ?”

Kate riết chặt lấy cậu thay cho câu trả lời.

“Có buồn cười không?”

“Ôi Wemedge. Em muốn như thế. Em rất muốn”.

Họ nằm bên nhau trong mền. Wemedge rê đầu xuống, mũi cậu kéo dọc theo cổ, đến giữa ngực nàng. Chúng như thể phím đàn piano.

“Em mát thật”, cậu nói.

Môi cậu nhẹ nhàng đặt lên một trong hai bầu vú nho nhỏ. Nó như sống dậy giữa đôi môi, lưỡi cậu ấn nhẹ xuống. Cậu cảm thấy toàn bộ cảm giác ham muốn đang quay lại rồi, lướt tay xuống dưới, cậu xốc Kate lên. Cậu vuốt nhẹ, nàng siết chặt cậu. Nàng ép chặt, khít vào đường cong của bụng cậu. Nàng cảm thấy diệu kỳ. Cậu sờ soạng, hơi lóng ngóng rồi tìm ra nó. Cậu đặt hai tay lên vú nàng rồi siết nàng vào lòng. Nick hôn điên cuồng vào lưng nàng. Đầu Kate ưỡn ra sau.

“Cách này thú vị chứ”, cậu hỏi.

“Em thích. Em rất thích. Em rất muốn. Ôi, yêu em đi Wemedge. Hãy yêu em đi. Yêu đi. Yêu đi. Nào, Wemedge. Nào, nào, Wemedge”.

“Rồi đấy”, Nick nói.

Đột nhiên cậu có cảm giác cái nền nhám đang miết vào thân hình trần truồng của mình.

“Em kém lắm sao hở Wemedge?” Kate hỏi.

“Không. Em thật tuyệt vời”, Nick nói. Tâm trí cậu đang quay cuồng rồi dịu đi. Cậu nhận thức được mọi thứ và rồi, “Anh đói”, cậu nói.

“Em ước giá mà chúng ta có thể ngủ lại đây suốt đêm”, Kate vuốt ve người cậu.

“Thú vị đấy”, Nick nói. “Nhưng chúng ta không thể. Em phải quay lại nhà”.

“Em không muốn về”, Kate nói.

Nick đứng dậy, làn gió như mơn man người cậu. Cậu mặc áo và có vẻ vui khi đã mặc xong. Cậu tiếp tục mặc quần dài và đi giày.

“Em mặc đồ đi, Stut”, cậu bảo.

“Em không muốn”, Kate đáp. “Tối nay em sẽ ngủ lại đây”. Nàng ngồi dậy trong mền. “Đưa hộ em mấy thứ ấy, Wemedge”.

Nick đưa quần áo cho nàng.

“Em vừa nảy ra ý nghĩ” Kate nói. “Nếu em ngủ ngoài này, thì mọi người sẽ nghĩ em là đồ ngốc mới ôm chăn ra nằm đây rồi mọi việc sẽ ổn cả thôi”.

“Em sẽ không thoải mải đâu”, Nick nói.

“Nếu khó chịu, em sẽ vào nhà”.

“Ta ăn trước lúc anh phải đi”, Nick nói.

“Đợi em mặc xong đồ đã”, Kate đáp.

Họ cùng nhau ngồi ăn thịt gà rán và bánh nhân anh đào.

Nick đúng lên rồi quỳ xuống hôn Kate.

Cậu đi qua đồng cỏ ướt đến ngôi nhà tranh, cẩn thận không gây tiếng động khi lên phòng mình. Nằm trên giường với chăn đệm thật là thoải máí, cậu duỗi thẳng người, đầu gối lên gối. Nằm giường rất thú, thoải mái, hạnh phúc, ngày mai đi câu, cậu đang cầu nguyện như cậu luôn cầu nguyện mỗi khi chợt nhớ, nguyện cầu cho gia đình, cho bản thân, một nhà văn vĩ đại trong tương lai, cho Kate, cho mọi người, cho Odgar, cho chuyến câu cá được tốt lành, cho Odgar đáng thương, Odgar đáng thương, đang ngủ trong ngôi nhà ấy, có thể không đi câu cá, có thể không ngủ suốt đêm. Thế đấy, con người ta chẳng thể làm được gì, dẫu chỉ một điều.

Lê Huy Bắc dịch

Đánh máy: casau
Nguồn: casau - VNthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 6 tháng 11 năm 2017

« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »