nhiều dịch giả

Truyện ngắn Ernest Hemingway

Lượt đọc: 26582 | 7 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »
Năm mươi ngàn dollar

❊ ❊ ❊

Mày sao rồi, Jack?” tôi hỏi hắn.

“Mày thấy gã Walcott này chưa?” hắn nói.

“Chỉ mới ở phòng tập”.

“Ừ”, Jack nói, “tao sẽ cần nhiều may mắn với gã đó”.

“Nó không thể đấm được mày đâu, Jack”, Soldier nói.

“Giá mà hắn không thể”.

“Hắn không thể hạ mày bằng những cú móc nhẹ tênh như thế”.

“Cú móc nhẹ thì chẳng sao”, Jack nói. “Tao chẳng đếm xỉa đến những cú móc ấy tí nào”.

“Trông hắn dễ hạ đấy”, tôi nói.

“Hẳn rồi”, Jack nói, “hắn sẽ chẳng trụ lâu nổi đâu. Hắn không dẻo dai như mày và tao, Jerry. Nhưng hiện tại, hắn có mọi thứ”.

“Mày đấm chết hắn bằng cú tay trái”.

“Có thể”, Jack đáp. “Có thể. Tao có cơ hội”.

“Quần hắn như mày đã quần Lid Lewis.”

“Kid Lewis”, Jack nói.

“Cái đồ Do Thái!”

Cả ba đứa, Jack Brennan, Soldier Barlett và tôi đang ngồi trong tiệm Hanley. Hai ả điếm ngồi canh bàn bọn tôi. Chúng đang uống. “Mày ám chỉ gì với từ Do Thái ấy?” một đứa hỏi.

“Do Thái, mày nói vậy là có nghĩa gì hả cái đồ bị thịt Ai Len kia?”

“Tất nhiên”. Jack nói. “Thế đấy”.

“Đồ Do Thái”, ả ấy vẫn tiếp tục nói. “Lũ bị thịt Ai Len này luôn chì chiết người Do Thái. Mày nói, đồ Do Thái là có nghĩa gì vậy?”

“Biến. Bọn mình đi khỏi đây thôi”.

“Đồ Do Thái”, ả ấy vẫn tiếp tục. “Đã có ai từng thấy mày đãi rượu người khác chưa? Mỗi buổi sáng, con vợ mày khâu hẳn hầu bao của mày lại. Quân Ai Len này và cả đám Do Thái của chúng mày thật là! Giá mà Ted Lewis tẩn cho mày một trận”.

“Đương nhiên”, Jack nói. “Còn mày thì luôn cho không mọi thứ có phải không?”

Bọn tôi bước ra. Jack ấy mà, hắn có thể nói bất kỳ thứ ngôn ngữ nào nếu hẳn muốn.

Sau đó, Jack tập luyện tại trại của Danny Hogan ở Jersey. Nơi ấy thật dễ chịu nhưng Jack không thích lắm. Hầu hết thời gian, Jack bực bội và cáu kỉnh bởi hắn không muốn sống xa vợ con. Hắn thích tôi bởi từ lâu hai đứa đã là bạn của nhau; hắn thích Hogan, còn Soldier Bartlett thì thỉnh thoảng làm hắn cáu. Một người ưa châm chọc sẽ trở thành cái gai ở trại một khi hắn quá trớn. Soldier thường xuyên trêu Jack. Lúc nào hắn cũng có thể đùa. Như thế, với Jack nó không còn là chuyện đùa và chẳng còn hay hớm gì nữa. Kiểu đùa tựa như: Lúc Jack ngừng tập tạ, đấm bao rồi đeo găng vào.

“Mày muốn dượt chứ?” hắn đề nghị Soldier.

“Chắc rồi. Mày muốn tao đấu thế nào đây?” Soldier hỏi. “Muốn tao tẩn nhừ mày ra như Walcott hả? Muốn tao cho mày nốc ao vài bận chứ gì?”

“Được rồi”, Jack đáp. Nhưng hắn chẳng thích tí nào.

Sáng nọ cả bọn ra đường. Bọn tôi chạy khá xa rồi quay lại. Bọn tôi cứ chạy nhanh trong vòng ba phút, đi chậm một phút rồi lại chạy nhanh ba phút. Jack không phải là típ người mà bạn có thể gọi là người chạy nước rút. Nhưng lúc thượng đài, vào thế bắt buộc thì hắn lại có khả năng di chuyển rất nhanh, còn trên đường thì hẳn không thể chạy nhanh được. Hễ lúc nào bọn tôi đi chậm thì Soldier trêu hắn. Bọn tôi đi lên ngọn đồi, về trại.

“Này”, Jack nói, “tốt hơn là mày trở về thành phố đi, Soldier”.

“Mày muốn nói gì vậy?”

“Mày quay lại thành phố và ở đó thì tốt hơn”.

“Chuyện gì vậy?”

“Tao phát ngấy khi nghe mày nói”.

“Thật sao?” Soldier nói.

“Thật”, Jack đáp.

“Mày sẽ ngấy hơn nữa một khi bị Walcott hạ”.

“Đúng thế”, Jack nói, “Có thể tao sẽ. Nhưng tao biết mình đang phát ốm vì mày”.

Thế là sáng hôm ấy, Soldier đáp tàu lửa về thành phố. Tôi tiễn hắn lên tàu. Hắn tử tế và tỏ vẻ buồn.

“Tao chỉ đùa chơi thôi”, hắn nói. Bọn tôi đang đợi trên sân ga. “Hắn không thể xử sự như thế với tao, Jerry”.

“Hắn căng thẳng và cáu bẳn”, tôi nói. “Hắn là đứa tốt đấy, Soldier”.

“Đồ khốn nạn thì có. Mẹ kiếp, hắn chưa bao giờ là đứa tốt”.

“Thôi”, tôi nói, “tạm biệt Soldier”.

Tàu đã đến. Hắn mang túi xách leo lên.

“Tạm biệt Jerry”, hắn nói. “Mày sẽ đến thành phố trước trận đấu chứ?”

“Tao không nghĩ thế”.

“Tạm biệt”.

Hắn vào toa, người soát vé phất tay, tàu chuyển bánh. Tôi trở lại trại bằng xe ngựa. Jack ngồi ngoài hiên viết thư cho vợ. Bưu phẩm tới, tôi nhặt mấy tờ báo mang đến đầu hiên đằng kia đọc. Hogan bước ra cửa, đi về phía tôi.

“Hắn cãi nhau với Soldier à?”

“Không phải cãi”, tôi đáp. “Hắn chỉ bảo anh ta quay về thành phố”.

“Tao đã đoán trước chuyện này”, Hogan nói. “Hắn chẳng ưa gì Soldier lắm”.

“Đúng. Hắn không ưa nhiều người”.

“Hắn là người khá lạnh lùng”, Hogan nói.

“Ừ. Hắn chỉ luôn tử tế với tao”.

“Cả tao nữa”, Hogan nói. “Tao chẳng hề trêu hắn. Nhưng dẫu sao thì hắn cũng là kẻ lạnh lùng”.

Hogan bước qua rèm cửa, tôi ngồi xuống hiên đọc báo. Đã chớm thu, cả miền quê Jersey tươi đẹp trải dài đến tận những ngọn đồi, đọc xong tờ báo, tôi ngồi ngắm miền quê và con đường men theo bìa rừng bên dưới nơi xe cộ qua lại, tung bụi mù. Thời tiết thật đẹp, cả vùng quê trông thực tuyệt vời. Hogan ra cửa, tôi nói, “Hogan này, ở đây có gì để săn không?”

“Không”, Hogan đáp. “Chỉ có chim sẻ thôi”.

“Đã đọc báo chưa?” tôi hỏi Hogan.

“Có tin gì vậy?”

“Hôm qua Sande thắng ba trận”.

“Tối qua tao đã nhận được tin đó qua điện thoại”.

“Mày theo dõi chúng sát sao nhỉ, Hogan?” tôi hỏi.

“Ồ, tao luôn theo sát chúng”, Hogan đáp.

“Còn Jack thì sao?” tôi nói. “Hắn vẫn đánh chứ?”

“Hắn ấy hả?” Hogan nói. “Mày thấy hắn đang chơi à?”

Ngay lúc ấy, Jack cầm bức thư bước qua góc nhà. Hắn vận áo thun, quần cộc và đi giày đấm bốc đã cũ.

“Có tem không, Hogan?” hắn hỏi.

“Đưa thư đây”, Hogan nói. “Tao sẽ gửi giùm cho”.

“Này Jack”, tôi nói. “Mày thường đánh cá ngựa phải không?”

“Đúng đấy”.

“Tao biết mày chơi. Tao nhớ đã thường gặp mày tại Sheepshead”.

“Sao mày không chơi nữa?” Hogan hỏi.

“Mất tiền”.

Jack ngồi xuống cạnh tôi trên hiên. Hắn tựa lưng vào cột. Trong ánh nắng, hắn nhắm mắt lại.

“Ngồi ghế không?” Hogan hỏi.

“Không”, Jack đáp. “Thế này thoải mái rồi”.

“Một ngày tuyệt đẹp”, tôi nói. “Miền quê thật tuyệt vời”.

“Tao muốn ở lại thành phố với vợ hơn”.

“Ồ, mày chỉ còn mỗi một tuần nữa”.

“Ừ,” Jack nói. “Thế đấy”.

Bọn tôi ngồi ngoài hiên. Hogan vào văn phòng.

“Mày nghĩ gì về phong độ của tao?” Jack hỏi tôi.

“Ừ, khó nói đấy”, tôi đáp. “Mày còn một tuần để lấy lại phong độ”.

“Đừng quanh co nữa”.

“Ừ”, tôi nói, “Mày không được khỏe”.

“Tao mất ngủ”, Jack nói.

“Vài hôm nữa mày sẽ ngủ được”.

“Không”, Jack nói, “Tao bị bệnh mất ngủ”.

“Mày vương vấn gì trong đầu vậy?”

“Tao nhớ vợ”.

“Gọi cô ấy đến”.

“Không. Tao quả già với chuyện ấy”.

“Bọn mình sẽ dạo quanh trước lúc mày đi ngủ để cơ thể mệt mỏi và thần kinh thư giãn”.

“Mệt mỏi ư!” Jack nói. “Lúc nào tao cũng mỏi mệt”.

Hắn sống trong trạng thái ấy suốt cả tuần nay. Buổi tối hắn không ngủ được nên lúc ra khỏi giường vào sáng hôm sau hắn có cảm giác ấy, bạn biết đó, cảm giác sẽ xuất hiện khi bạn không tự chủ được.

“Hắn nhăn nhó như thể ngoạm phải miếng bánh ôi”, Hogan nói. “Hắn chẳng còn gì”.

“Tao chưa bao giờ gặp Walcott”, tôi nói.

“Nó sẽ giết hắn”, Hogan nói. “Nó sẽ xé xác Jack ra làm hai mảnh”.

“Ừ”, tôi nói, “trong đời ai rồi cũng sẽ gặp chuyện đó”.

“Dẫu sao thì không giống trường hợp này”, Hogan nói. “Họ sẽ nghĩ là hắn đã không được tập luyện. Điều đó gây tai tiếng cho trại”.

“Mày có nghe cánh nhà báo bình luận gì về hắn?”

“Lại còn nghe nữa! Họ bảo hắn mất phong độ. Họ bảo lẽ ra ban tổ chúc không nên cho hắn đấu”.

“Ồ”, tôi nói, “bọn chúng thì thường nói sai có phải không?” “Phải”, Hogan đáp. “Nhưng lần này thì họ đúng”.

“Làm cái quái nào mà chúng biết được một người còn phong độ hay mất”.

“Này”, Hogan nói, “Họ chẳng phải là lũ ngốc cả đâu”.

“Những gì chúng làm là chế giễu Willard ở Toledo. Cái gã Lardner ấy mà, giờ thì hắn đã sáng mắt ra rồi, hãy hỏi hắn về việc giễu Lardner ở Toledo”.

“Ồ, hắn chẳng đến đâu”, Hogan nói. “Hắn chỉ viết về những trận đấu lớn”.

“Tao không quan tâm chúng là ai”, tôi nói. “Chúng biết quái gì? Chúng có thể bình luận, được thôi, nhưng chúng biết cái cóc xái gì?”

“Mày không cho là Jack còn phong độ phải không?” Hogan hỏi.

“Không. Hắn chỉ chán nản. Trạng thái ấy sẽ hết khi Corbett chọn hắn, hắn chỉ cần thế”.

“Ừ, Corbett sẽ chọn hắn”, Hogan nói.

“Là cái chắc. Lão ta sẽ chọn hắn”.

Tối hôm đó, Jack chẳng chợp mắt được tí nào. Hôm sau là ngày cuối cùng trước lúc trận đấu diễn ra. Ăn sáng xong, bọn tôi lại ra hiên.

“Khi không ngủ được mày nghĩ về chuyện gì hả Jack?” Tôi hỏi.

“Ồ, tao sợ”, Jack đáp. “Tao lo về khoản tài sản tao có ở Bronx, tao lo về tài khoản ở Florida. Tao lo cho bọn trẻ. Tao lo về vợ. Đôi khi tao nghĩ về các trận đấu. Tao nghĩ về gã Do Thái Ted Lewis rồi tao thấy nhức nhối. Tao có vài cổ phần và tao lo về chúng. Tao chẳng còn biết nghĩ về cái quái nào khác”.

“Ừ,” tôi bảo “tối mai mọi chuyện sẽ chấm dứt”.

“Dĩ nhiên”, Jack nói. “Ý nghĩa đó sẽ hữu ích nhiều phải không? Tao nghĩ nó sẽ làm dịu đi mọi chuyện. Đúng rồi”.

Hắn uể oải suốt cả ngày. Bọn tôi chẳng làm gì. Jack chỉ chạy vài vòng để thư giãn. Hắn đấm vài hiệp trước gương. Trông hắn chẳng hào hứng gì ngay cả khi thực hiện các động tác đó. Hắn nhảy dây một lát. Hắn không thể đổ mồ hôi.

“Tốt hơn là hắn đừng làm gì cả”, Hogan nói. Bọn tôi đang đứng nhìn hắn nhảy dây. “Hắn không đổ một tí mồ hôi nào nữa sao?”

“Hắn không thể ra mồ hôi”.

“Mày có nghĩ hắn đang giờ trò gì đây chăng? Hắn chẳng hề gặp rắc rối với số cân phải không?”

“Không, hắn chẳng hề giờ bất kỳ mánh lới nào. Hắn chỉ chẳng còn bụng dạ tập tành gì nữa thôi”

“Hắn cần phải ra mồ hôi”, Hogan nói.

Jack vừa nhảy dây vượt qua. Hắn đang nhảy trước mặt bọn tôi, tiến tới rồi lùi lại, cứ ba bước nhảy, hắn lại chéo cánh tay.

“Này”, hắn nói. “Bọn mày đang nói chuyện gì đó?”

“Tao nghĩ mày đừng nên tập nữa”, Hogan nói. “Mày sẽ bị mệt đấy”.

“Bất lợi phải không?” Jack nói và nhảy qua, sợi dây đập mạnh xuống sàn.

Chiều hôm ấy, John Collins đến trại. Jack đang ở trong phòng. Chiếc xe từ thành phố đưa John đến. Hắn có mấy gã bạn đi cùng. Xe dừng lại, chúng bước ra.

“Jack đâu?” John hỏi tôi.

“Đang nằm trên phòng”.

“Nằm sao?”

“Ừ”, tôi đáp.

“Hắn thế nào?”

Tôi nhìn hai gã đi với John.

“Chúng là bạn hắn”, John nói.

“Hắn hơi kém”, tôi nói.

“Chuyện gì vậy?”

“Hắn không ngủ được”.

“Trời đất”, John nói. “Thằng Ai Len đó có thể không cần ngủ”.

“Hắn kém phong độ”, tôi nói.

“Ối dào”, John nói. “Hắn chưa hề khỏe. Suốt mười năm làm việc với hắn tao chẳng hề thấy hắn khỏe bao giờ”.

Hai gã đi cùng hắn cười vang.

“Giới thiệu với anh đây là ông Morgan và ông Steinfelt”, John nói. “Còn đây là ông Doyle, người đang huấn luyện Jack”.

“Hân hạnh được làm quen”, tôi nói.

“Bọn ta lên gặp hắn đi”, gã tên Morgan nói.

“Chúng ta thăm hắn xem”, Steinfelt nói.

Cả đoàn lên gác.

“Hogan đâu?” John hỏi.

“Trong phòng tập với hai khách hàng của hắn”, tôi đáp.

“Dạo này có nhiều người tập ở đây không?” John hỏi.

“Chỉ hai đứa”.

“Khá yên tĩnh chứ nhỉ?” Morgan nói.

“Ừ” tôi đáp. “Trại khá yên tĩnh”.

Chúng tôi đứng bên ngoài phòng Jack. John gõ cửa. Không có tiếng trả lời.

“Có lẽ hắn ngủ”, tôi nói.

“Hắn ngủ ngày làm cái quái gì cơ chứ?”

John vặn nắm đấm, cả bọn đi vào. Jack đang nằm ngủ trên giường. Hắn nằm sấp, mặt vùi trong gối. Hai cánh tay choàng qua gối.

“Này Jack!” John gọi.

Đầu Jack hơi nhúc nhích trên gối.

“Jack!” John cúi người xuống gọi.

Jack vùi sâu đầu vào gối. John sờ vai hắn. Jack ngồi dậy nhìn bọn tôi. Râu hắn không cạo, trên người vận chiếc áo thun cũ.

“Lạy Chúa! Sao bọn mày không để tao ngủ?” hắn bảo John.

“Đừng nóng”, John nói. “Chẳng phải vô cớ mà tao thức mày dậy”.

“Ồ không”, Jack nói. “Dĩ nhiên là không”.

“Mày biết Morgan và Steinfeit”, John nói.

“Hân hạnh được làm quen”. Jack nói.

“Mày cảm thấy thế nào hả Jack?” Morgan hỏi.

“Ổn”, Jack đáp. “Trông tao tệ lắm sao?”

“Trông mày khỏe đấy”, Steinfelt nói.

“Ừ, đúng thế”. Jack nói. “Này”. hắn gọi John. “Mày là ông bầu của tao. Mày đã vớ bẫm. Tại sao mày không ló mặt đến đây khi bọn nhà báo đến? Mày muốn Jerry và tao nói chuyện với chúng sao?”

“Tao kẹt Lew đấu ở Philadelphia”, John nói.

“Việc đó quan hệ quái gì đến tao?” Jack nói. “Mày là ông bầu của tao. Mày đã vớ bẫm phải không? Mày chẳng kiếm cho tao một xu nào ở Philadenphia có phải không? Tại sao mày không ló mặt ở đây lúc tao cần mày?”

“Có Hogan rồi”.

“Hogan”, Jack nói. “Hogan cũng đần như tao”.

“Thỉnh thoảng Soldier Batlett đến đây đấu tập với mày chứ?” Steinfeit nói để đổi để tài.

“Ừ, hắn có đến”. Jack đáp. “Đúng là hắn đã đến đây”.

“Này, Jerry”, John gọi tôi. “Mày vui lòng đi tìm Hogan và bảo hắn bọn tao cần gặp hắn sau nửa tiếng nữa được chứ?”

“Được” tôi đáp.

“Tại sao hắn không ở lại đây?” Jack nói. “Ở lại đây, Jerry”.

Morgan và Steinfelt nhìn nhau.

“Bình tĩnh nào, Jack”, John bảo hắn.

“Tốt hơn là để tao đi tìm Hogan”, tôi nói.

“Nếu mày muốn đi thì chẳng sao”. Jack nói. “Nhưng đếch thằng nào có quyền bắt mày phải đi cả”.

“Tao sẽ đi tìm Hogan”, tôi nói.

Hogan ở trong phòng thể dục của nhà tập. Hai võ sinh của hắn đang đeo găng. Chẳng đứa nào dám đấm bởi sợ phải nhận cú đòn đấm trả.

“Thế nhé”, Hogan nói khi thấy tôi bước vào. “Các anh có thể nghỉ, đi tắm rồi Bruce sẽ xoa bóp”.

Chúng leo qua dây thừng, Hogan đi về phía tôi. “John Collins đưa hai gã bạn đến gặp Jack”, tôi nói.

“Tao thấy chúng trong xe”.

“Hai gã đi với John là ai vậy?”

“Chúng là hạng mà mày có thể gọi là những thằng lọc lõi”. Hogan nói. “Mày không biết hai đứa đó à?”

“Không”, tôi đáp.

“Đấy là Happy Steinfelt và Lew Morgan. Chúng có một trung tâm cá độ”.

“Tao đã đi vắng khá lâu”, tôi nói.

“Hèn chi”, Hogan nói. “Thằng Happy Steinfelt là kẻ cá độ thứ thiệt”.

“Tao mới nghe tên hắn”, tôi nói.

“Hắn là đứa thủ đoạn”, Hogan nói. “Cả hai hợp thành một cặp ranh ma lắm”.

“Thảo nào”, tôi nói. “Họ muốn gặp bọn mình sau nửa tiếng nữa”.

“Mày bảo là chúng không gặp ta trong vòng nửa giờ nữa à?”

“Thế đấy”.

“Ta vào văn phòng đi”, Hogan nói. “Mặc thây mấy thằng xỏ lá ấy”.

Chừng ba mươi phút sau, Hogan và tôi lên gác. Bọn tôi gõ cửa phòng Jack. Chúng đang nói chuyện bên trong.

“Đợi một lát”, ai đó nói.

“Vứt mẹ cái việc ấy đi”, Hogan nói. “Khi nào bọn mày cần gặp, tao ở văn phòng”.

Bọn tôi nghe tiếng khóa xoay. Stemfelt mở cửa.

“Vào đi, Hogan”, hắn mời. “Bọn mình sẽ uống một chầu”.

“Ừ”, Hogan nói. “Được đấy”.

Bọn tôi vào. Jack đang ngồi yên trên giường. John và Morgan ngồi trên hai chiếc ghế. Steinfeit đứng.

“Chào những con người đầy bí mật”. Hogan nói.

“Xin chào Danny”, Morgan nói và bắt tay.

Jack không mở miệng. Hắn ngồi yên trên giường. Hắn xa lạ với mấy gã đó. Hắn cô độc. Hắn đã vận quần dài, áo len màu xanh cũ, chân đi giày đấm bốc. Hắn cần phải cạo râu. Steinfeit và Morgan ăn vận diêm dúa, John cũng khá bảnh bao. Jack ngồi đó, trông rất Ai Len và bứt rứt.

Steinfeit lấy chai rượu ra, Hogan tìm ly rồi cả bọn cùng uống. Jack và tôi chỉ uống một ly. Jack không nhấp thêm tí nào nữa. Hắn đựng dậy, nhìn bọn chúng. Morgan ngồi xuống giường, chỗ Jack vừa đứng lên.

“Thêm ly nữa, Jack”, John nói rồi đưa hắn chai rượu và cái ly.

“Không”, Jack nói, “Tao không hề có ý noi gương bọn mày”.

Cả bọn cùng cười. Jack không cười.

Bọn chúng vui vẻ khi chia tay. Jack đứng ngoài hiên lúc cả bọn lên xe. Chúng vẫy tay chào hẳn.

“Tạm biệt”, Jack nói.

Chúng tôi ăn bữa ăn muộn. Suốt bữa Jack chẳng nói gì ngoại trừ, “Chuyển hộ tao cái này” hay “Đưa giùm tao cái kia”. Hai võ sinh của trại ngồi ăn cùng bàn với chúng tôi. Chúng rất ngoan. Ăn xong bọn tôi ra hiên. Trời chóng tối.

“Muốn đi dạo không Jerry?” Jack hỏi.

“Đi”, tôi đáp.

Bọn tôi mặc áo khoác, bước ra. Chặng đường nối với con lộ chính khá dài, lúc đến lộ, bọn tôi đi thêm một dặm rưỡi nữa. Nhiều chiếc xe chạy qua, bọn tôi phải tránh lên lề đợi chúng. Jack không nói lời nào. Mãi đến khi bước vào lùm cây để tránh chiếc xe tải lớn, Jack nói, “Vứt mẹ cái cuộc đi dạo này. Về trại Hogan thôi”.

Bọn tôi men theo con đường đi tắt qua ngọn đồi, băng qua cánh đồng về trại Hogan. Bọn tôi có thể nhìn thấy ánh đèn của khu trại trên đồi. Hai đứa vòng ra phía trước, Hogan đang đứng trên ngưỡng cửa.

“Dạo chơi thoải mái chứ”. Hogan hỏi.

“Ồ, tốt”, Jack đáp. “Này. Hogan. Có rượu không?”

“Có”, Hogan đáp. “Uống hả?”

“Đưa lên phòng”, Jack nói. “Tối nay tao sẽ ngủ’'.

“Mày là bác sĩ chắc”, Hogan nói.

“Lên phòng tao nghe Jerry”, Jack nói.

Đến phòng, Jack ôm đầu ngồi xuống giường.

“Đời chó má thật!” Jack nói.

Hogan mang một chai lít với hai cái ly vào.

“Có muốn uống ginger ale [1] không?”

“Mày nghĩ gì đấy, tao ốm à?”

“Tao chỉ thử đề nghị thôi”.

“Uống chứ?” Jack mời.

“Không, cảm ơn”, Hogan đáp. Hắn bước ra.

“Mày uống không Jerry?”

“Tao sẽ uống với mày một ly”, tôi đáp.

Jack rót ra hai ly. “Xin mời”, hắn nói, “tao muốn uống từ từ thôi”.

“Pha thêm ít nước vào”, tôi nói.

“Ừ”, Jack nói. “Tao nghĩ như thế ngon hơn”.

Bọn tôi uống cạn hai ly rượu, không chuyện trò, Jack sắp rót ly nữa cho tôi.

“Đừng”, tôi nói, “tao chỉ uống chừng ấy”.

“Thôi được”, Jack nói. Hắn rót cho mình một ly đầy, pha thêm nước. Hắn vui lên một chút.

“Lũ hồi chiều đến đây khá đấy”, hắn nói. “Chúng chẳng dám liều, hai cái thằng đó”.

Rồi lát sau, “Ừ”, hắn nói, “chúng đúng. Tốt lành cái gì khi mạo hiểm?”

“Mày không muốn uống thêm nữa sao Jerry?” hắn hỏi. “Lại đây uống với tao”.

“Tao chẳng muốn uống, Jack”, tôi nói. “Tao cảm thấy đủ rồi”.

“Chỉ một cốc nữa thôi mà.” Jack nói. Rượu đang làm hắn dịu đi.

“Thôi được”, tôi nói.

Jack rót cho tôi một ly và ly nữa cho hắn.

“Mày biết không”, hắn nói, “Tao rất thích uống. Nếu tao không đấm bốc thì hẳn đã túy lúy suốt ngày”.

“Chắc thế”, tôi nói.

“Mày biết đấy”, hắn nói. ‘‘Tao đã mất nhiều thứ, chỉ còn đấm bốc”.

“Mày kiếm được nhiều tiền”.

“Đương nhiên. Đấy là điều tao theo đuổi. Mày thấy đấy, tao mất nhiều thứ Jerry à.”

“Mày muốn nói gì vậy?”

“Ừ”, hắn nói, “Chẳng hạn như vợ. Và cảnh sống xa gia đình quá nhiều. Nó chẳng tốt lành gì với các con gái tao. “Bố em là ai?” mấy thằng ranh sẽ hỏi đúng như thế, “Bố em là Jack Brennan”. Cái tên đó chẳng mang lại điều gì tốt lành cho chúng”.

“Mặc kiếp”, tôi nói. “Chẳng hề hấn gì đâu nếu chúng có tiền”.

“Ừ”, Jack nói, “tao đã để dành tiền cho chúng”.

Hắn rót thêm ly nữa. Chai rượu gần cạn.

“Cho thêm nước vào”, tôi nói. Jack rót vào ít nước.

“Mày biết đấy”, hắn nói, “mày chẳng thể nào hiểu nổi cảm giác nhớ vợ của tao”.

“Đương nhiên”.

“Mày không thể hiểu. Mày chẳng thể nào có được cảm giác như thế”.

“Hóa ra ở vùng quê thì lại tốt hơn là ở thành phố”.

“Bây giờ với tao”, Jack nói, “sống ở đâu cũng chẳng có gì khác. Mày không thể hình dung nổi nó như thế nào đâu”.

“Uống nữa đi”.

“Tao đang say à? Tao nói năng có buồn cười không?”

“Mày vẫn tỉnh đấy”.

“Mày chẳng thể hình dung được nó như thế nào đâu. Chẳng một ai có thể hình dung nổi nó đâu”.

“Ngoại trừ vợ mày”, tôi nói.

“Cô ấy biết”. Jack nói. “Cô ấy biết rõ. Cô ấy biết. Mày biết cô ấy biết”.

“Cho thêm nước vào đi”, tôi nói.

“Jerry”, Jack nói, “mày chẳng tưởng tượng nổi nó sẽ như thế nào đâu?”

Hắn đã say và rất thành thật. Hắn đang chằm chằm nhìn tôi. Mắt hắn không chớp.

“Mày sẽ ngủ ngon”, tôi nói.

“Nghe này, Jerry”, Jack nói. “Mày muốn kiếm tiền không? Mày đặt cược vào Walcott”.

“Cái gì?”

“Nghe này, Jerry”, Jack đặt ly xuống. “Giờ thì tao không say đâu, hiểu chứ? Mày biết tao đặt cược vào hắn bao nhiêu không? Năm mươi ngàn dollar”.

“Số tiền lớn đấy”.

“Năm mươi ngàn”, Jack nói, “với hai ăn một. Tao sẽ có được hai mươi lăm ngàn đô. Hãy cược tiền vào hắn, Jerry”.

“Nghe hấp dẫn đấy”, tôi nói.

“Tao làm sao thắng được nó chứ?” Jack nói. “Đâu phải chuyện đùa. Làm sao tao hạ được nó? Vậy thì sao không đặt tiền vào đó?

“Thêm nước vào”, tôi nói.

“Sau trận này tao sẽ giải nghệ”, Jack nói. “Tao đã phát ngấy với nó. Tao phải chịu một trận. Sao tao lại không đặt tiền vào đấy?”

“Tất nhiên”.

“Cả tuần nay tao không ngủ được”, Jack nói. “Suốt đêm tao mở mắt nằm lo về trách nhiệm của mình. Tao không thể ngủ, Jerry. Mày chẳng thể hình dung nổi cảm giác như thế nào khi người ta không thể ngủ.”

“Chắc thế”.

“Tao chẳng thể ngủ. Thế đấy. Tao chỉ không ngủ được. Khi người ta không thể ngủ được thì việc giữ gìn sức khỏe suốt bao tháng năm ròng phỏng có ích lợi gì?”

“Tệ thật”.

“Mày chẳng thể hình dung nó ra sao đâu, Jerry, một khi người ta không thể ngủ”.

“Cho thêm nước vào”, tôi nói.

Đến khoảng mười một giờ, Jack say mèm, tôi đặt hắn lên giường. Rốt cuộc thì lúc say hắn không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ. Tôi giúp cởi áo quần, đỡ hắn nằm xuống.

“Mày sẽ ngủ ngon đó Jack”, tôi nói.

“Chắc thế”, Jack đáp, “tao ngủ ngay đây”.

“Tạm biệt Jack”, tôi nói.

“Tạm biệt Jerry”, Jack nói. “Mày là thằng bạn duy nhất của tao”.

“Thôi ngủ đi”, tôi nói.

“Mày là thằng bạn duy nhất của tao”, Jack nói, “tao chỉ có mỗi mình mày”.

“Ngủ đi”, tôi bảo.

“Tao sẽ ngủ”, Jack đáp.

Hogan ngồi đọc báo bên bàn trong văn phòng ở tầng dưới. Hắn ngẩng đầu lên. “Thế nào, thằng bạn mày đã ngủ chưa?”, hắn hỏi.

“Ngủ rồi”.

“Như vậy thì tốt cho hắn hơn là không ngủ được”, Hogan nói.

“Đúng thế”.

“Dẫu sao thì mày cũng đã mất thì giờ giải thích chuyện ấy cho cánh nhà báo”, Hogan nói.

“Ừ, tao đi ngủ đây”, tôi nói.

“Tạm biệt”, Hogan nói.

Khoảng tám giờ sáng hôm sau, tôi xuống ăn sáng. Hogan và hai võ sinh của hắn đang tập thể dục trong phòng. Tôi đến xem.

“Một! Hai! Ba! Bốn!” Hogan đang đếm cho chúng. “Chào Jerry”, hắn nói. “Jack dậy chưa?”

“Chưa. Hắn hãy còn ngủ”.

Tôi trở lên phòng thu xếp đồ đạc chuẩn bị về thành phố. Khoảng chín giờ ba mươi, tôi nghe Jack thức dậy ở phòng bên cạnh. Khi nghe hắn xuống cầu thang, tôi xuống theo. Jack ngồi vào bàn ăn điểm tâm. Hogan vào, đứng cạnh bàn.

“Mày cảm thấy thế nào, Jack?” tôi hỏi hắn.

“Không quá tệ”.

“Ngủ ngon chứ?” Hogan hỏi.

“Tao ngủ bí tỉ”, Jack đáp. “Lưỡi tao bị rộp nhưng không đau đầu”.

“Tốt”, Hogan nói. “Rượu ấy cực kỳ đấy”.

“Ghi cả vào hóa đơn”, Jack bảo.

“Bọn mày về thành phố vào lúc mấy giờ?” Hogan hỏi.

“Trước bữa trưa”, Jack đáp. “Chuyến tàu mười một giờ”.

“Ngồi xuống đi, Jerry”, Jack nói. Hogan đi ra.

Tôi ngồi xuống bàn, Jack đang ăn bưởi. Khi gặp hạt, hắn nhằn ra thìa rồi gạt vào đĩa.

“Tối qua tao say quá phải không?” hắn bắt đầu.

“Mày uống nhiều rượu”.

“Tao chắc đã nói nhiều điều ngớ ngẩn”.

“Mày chưa say lắm”.

“Hogan đâu?” hắn hỏi. Hắn đã chán món bưởi.

“Hắn ở văn phòng phía trước”.

“Tao có nói gì về chuyện cá độ trong trận đấu không?” Jack hỏi. Hắn đang cầm cái muỗng chọc chọc vào quả bưởi.

Cô giúp việc mang trứng và giăm bông vào rồi bưng đĩa bưởi đi.

“Cho tôi ly sữa nữa”, Jack bảo cô ta. Cô bước ra.

“Mày bảo mày cược năm mươi ngàn dollar vào Walcott”, tôi nói.

“Đúng đấy”, Jack nói.

“Một món tiền lớn”.

“Tao không cảm thấy hoàn toàn yên tâm về nó”, Jack nói.

“Vẫn có thể xảy ra chuyện gì đó”.

“Không”, Jack nói. “Hắn điên lên vì danh vọng. Họ sẽ thu xếp cho hắn được”.

“Mày không thể nói trước được đâu”.

“Được chứ. Hắn khao khát cái danh. Với hắn đấy là cả gia tài lớn”.

“Năm mươi ngàn dollar là khoản tiền lớn”, tôi nói.

“Một phi vụ làm ăn”. Jack nói. “Tao chẳng thể thắng. Dẫu sao cũng không có khả năng giành chiến thắng”.

“Nếu mày đấu được, mày còn cơ hội”.

“Không”, Jack nói. “Tao hết thời rồi. Bây giờ chỉ còn chuyện kiếm chác”.

“Mày cảm thấy thế nào”.

“Khá tốt”, Jack đáp. “Một giấc ngủ là những gì tao cần”

“Có thể mày sẽ đấu tốt đấy”.

“Tao sẽ trình diễn cho khán giả một trận ngoạn mục”, Jack nói.

Ăn sáng xong, Jack gọi điện đường dài cho vợ. Hắn đang ở trong buồng điện thoại.

“Kể từ lúc đến đây, đây là lần đầu tiên hắn gọi cho vợ” Hogan nói.

“Hắn viết thư cho cô ấy mỗi ngày”.

“Dĩ nhiên”, Hogan nói, “gởi thư chỉ mất có hai xu”.

Hogan chào tạm biệt bọn tôi lúc Bruce - tay da đen xoa bóp - đưa chúng tôi đến ga bằng xe ngựa.

“Tạm biệt ông Brennan”, Bruce nói trên sân ga. “Tôi rất hy vọng ông sẽ quật ngã thằng cha đó”.

“Tạm biệt”, Jack nói. Hắn đưa Bruce hai dollar. Bruce đã vất vả nhiều với hắn. Anh ta lộ vẻ thất vọng. Jack thấy tôi nhìn Bruce cầm tờ hai dollar.

“Hóa đơn đã tính cả rồi”, hắn nói. “Hogan tính luôn tiền xoa bóp”.

Jack im lặng trên đoạn đường về thành phố. Hắn ngồi thu người trong góc ghế. Vé đút vào dây băng mũ, mắt nhìn qua cửa sổ. Chỉ duy nhất một lần hắn nói với tôi.

“Tao bảo vợ, tối nay tao thuê phòng ở Shelby”, hắn nói. “Nó chỉ cách Garden một góc phố. Sáng mai tao có thể đi thẳng về nhà”.

“Tính vậy đúng đó”, tôi nói. “Vợ mày chưa bao giờ xem mày đấu phải không Jack?”

“Chưa”, Jack đáp. “Cô ấy chẳng hề xem tao đấu”.

Nếu hắn không muốn trở về nhà ngay sau trận đấu, tôi nghĩ, thì hẳn hắn đang tính chuyện nhận một trận ra trò. Vào thành phố, bọn tôi đón taxi đến Shelby. Người phục vụ ra mang túi xách, chúng tôi đến bàn đăng ký.

“Giá phòng bao nhiêu?” Jack hỏi.

“Chúng tôi chỉ có phòng đôi”, người trực nói. “Tôi có thể dành cho các ông một phòng đôi xinh xắn giá mười dollar.

“Quá đắt”.

“Tôi có thể cho ông thuê một phòng đôi giá bảy dollar”.

“Có phòng tắm chứ?”

“Dĩ nhiên”.

“Mày có thể ở với tao, Jerry”, Jack nói.

“Thôi”, tôi nói, “tao định ngủ ở nhà ông anh rể”.

“Tao không có ý bắt mày chia tiền đâu”, Jack nói. “Tao chỉ muốn tiêu cho đúng giá trị của đồng tiền”.

“Các ông sẽ ở chứ?” tay trực hỏi. Gã nhìn vào sổ đăng ký. “Phòng số 238, thưa ông Brennan”.

Bọn tôi lên bằng thang máy. Căn phòng đẹp, rộng, có hai giường và cửa thông sang phòng tắm.

“Nơi này được đấy”, Jack nói.

Tay bồi đưa bọn tôi lên, kéo rèm rồi mang hành lý vào. Jack đứng yên, thế là tôi trả cho anh ta hai lăm xu. Rửa ráy xong, Jack bảo tốt hơn là hai đứa nên ra phố ăn.

Bọn tôi ăn trưa tại tiệm Jimmy Hanley. Có nhiều người quen ở đó. Chúng tôi ăn được nửa bữa thì John vào ngồi cùng. Jack không nói nhiều.

“Số cân của mày sao rồi Jack?” John hỏi hắn. Jack đang chén một bữa trưa ngon lành.

“Tao có thể mặc áo quần để cân”, Jack nói. Hắn chẳng bao giờ phải lo vượt quá số cân. Bẩm sinh hắn là võ sĩ hạng lông, hắn chẳng bao giờ béo. Nhưng hắn đã giảm cân lúc ở trại Hogan.

“Phải, đấy là điều mày chẳng bao giờ phải lo”, John nói.

“Đúng thế”. Jack nói.

Sau bữa trưa, bọn tôi đến Garden cân. Trận đấu sẽ diễn ra vào lúc ba giờ chiều với mức cân quy định là một trăm bốn mươi bảy pound. Jack bước lên cân, cái khăn quấn quanh lưng. Cán cân không di chuyển. Walcott vừa mới cân xong và đang đứng giữa đám người vây quanh.

“Để tao xem số cân của mày Jack”, ông bầu của Walcott là Freedman nói.

“Được thôi, cân hắn sau”, Jack hất hàm về phía Watcott.

“Bỏ khăn ra”, Freedman nói.

“Bao nhiêu?” Jack hỏi mấy gã đang cân.

“Một trăm bốn mươi ba pound”, gã béo xem cân nói.

“Mày sụt ký đó Jack”, Freedman nói.

“Cân hắn đi”, Jack bảo.

Walcott bước đến. Mái tóc hắn màu vàng, vai rộng, cánh tay của đám võ sĩ hạng nặng. Chân hắn thấp. Jack cao hơn hắn nửa cái đầu.

“Chào Jack”, hắn nói. Mặt hắn nhiều sẹo.

“Xin chào”, Jack nói. “Khỏe chứ?”

“Khỏe”, Walcott đáp. Hắn bỏ chiếc khăn choàng quanh hông rồi đứng lên cân. Vai và lưng hắn được xếp vào loại rộng nhất mà người ta từng thấy.

“Một trăm bốn mươi sáu pound, mười hai ounce”.

Walcott bước xuống ngạo nghễ cười với Jack.

“Này” John bảo hắn. “Jack sẽ chấp mày chừng bốn pound”.

“Anh bạn, số cân sẽ tăng thêm khi tôi quay lại”, Walcott nói. “Bây giờ tôi đi ăn đây”.

Bọn tôi quay lại, Jack vận đồ. “Hắn khá nóng nảy đấy”, Jack bảo tôi.

“Trông hắn như thể đã bị tẩn nhiều lần rồi”.

“Ừ, đúng đấy” Jack nói. “Hắn không khó đấm đâu”.

“Mày định đi đâu?” John hỏi lúc Jack vận xong áo quần.

“Về khách sạn”, Jack đáp. “Mày thu xếp mọi thứ xong cả rồi chứ?”

“Rồi”, John đáp. “Mọi thứ đã xong”.

“Tao sẽ đi nằm một lát”. Jack nói.

“Tao sẽ đến phòng mày vào khoảng bảy giờ kém mười lăm rồi chúng ta đi ăn tối”.

“Được”.

Về đến khách sạn, lên phòng, Jack cởi giày, áo khoác và nằm nghỉ một lát. Tôi viết thư. Một đôi lần, tôi liếc nhìn, Jack vẫn không ngủ. Hắn nằm yên nhưng thỉnh thoảng lại mở mắt ra. Cuối cùng hắn ngồi dậy.

“Chơi bài đi Jerry?” hắn nói.

“Ừ”.

Hắn đến va-li lấy ra bộ bài kipbi và bàn chơi. Bọn tôi chơi, hắn ăn ba dollar của tôi. Jonh gõ cửa bước vào.

“Làm vài ván kipbi đi John?” Jack đề nghị hắn.

John đặt mũ xuống bàn. Nó ướt sũng. Áo khoác hắn cũng ướt.

“Trời đang mưa hả?” Jack hỏi.

“Mưa như trút”, John đáp. “Chiếc taxi tao thuê bị kẹt nên tao phải cuốc bộ đến đây”.

“Nào, ta chơi đi”, Jack nói.

“Mày nên đi ăn đi chứ”.

“Khoan đã”, Jack nói. “ Tao chưa muốn ăn”.

Thế là họ chơi bài thêm nửa tiếng nữa và Jack ăn của hắn một dollar rưỡi. “Thôi, bọn mình đi ăn đi”, Jack nói. Hắn đến cửa sổ, nhìn ra.

“Vẫn còn mưa hay sao?”

“Ừ”

“Bọn mình ăn ở khách sạn vậy”, John nói.

“Cũng được”. Jack nói. “Tao và mày chơi ván nữa để xem ai phải trả tiền ăn”.

Lát sau Jack đứng dậy nói, “Mày trả đấy, John”; chúng tôi xuống tầng dưới, ngồi ăn trong phòng ăn rộng.

Ăn xong bọn tôi lên phòng. Jack lại chơi kipbi với John và thắng hai dollar rưỡi nữa. Jack đang hưng phấn. John mang theo chiếc túi dựng dụng cụ đấu. Jack mở nút cổ, cởi sơ-mi, mặc áo thun và áo len vào để không bị lạnh khi ra ngoài; rồi đút quần áo võ sĩ và áo choàng vào một cái túi.

“Sẵn sàng chưa?” John hỏi hắn. “Tao bảo chúng gọi taxi”.

Ngay sau đó chuông reo, nhân viên khách sạn báo taxi đã đến.

Bọn tôi xuống bằng thang máy, qua hành lang, vào taxi đến trường đấu Garden. Trời mưa lớn nhưng đường phố vẫn đông người. Vé vào cửa Garden đã bán hết. Trên đường đến phòng thay quần áo, tôi thấy khán đài chật ních. Cả nửa dặm người dồn quanh đấu trường. Tất cả chìm trong bóng tối. Đấu trường sáng trong ánh đèn.

“Mưa thế này hóa ra lại tốt, họ chẳng thể nào bố trí trận đấu ngoài công viên được”, John nói.

“Họ có nhiều người hâm mộ”. Jack nói.

“Trận đấu này thu hút lượng khán giả lớn ngoài sức chứa của Garden”.

“Người ta không đoán trước được thời tiết”, Jack nói.

John bước đến cửa phòng thò đầu vào. Jack vận áo choàng ngồi đó, khoanh tay nhìn sàn nhà. Hai chăm sóc viên đi cùng John. Họ nhìn qua vai hắn. Jack nhìn lên.

“Hắn ra chưa?” hắn hỏi.

“Hắn vừa ra”, John đáp.

Bọn tôi đến đài. Walcott vừa mới thượng đài. Khán giả vỗ tay hoan hô hắn. Hắn chui qua hai sợi dây thừng, nắm hai tay lại với nhau, mỉm cười và lắc lắc tay trước mặt khán giả, đầu tiên là phía bên này đài, sau đó là phía bên kia rồi ngồi xuống. Jack cũng nhận sự hoan hô từ phía khán giả. Jack là người Ai Len mà người Ai Len thì luôn được cổ vũ. Một người Ai Len thì không được hâm mộ ở New York bằng một người Do Thái hay Italy nhưng họ luôn nhận được sự khích lệ. Jack leo lên, cúi xuống lách qua mấy sợi dây và từ góc ngồi của mình, Walcott bước đến đè sợi dây xuống để Jack chui qua. Khán giả nghĩ hành động đó thực tuyệt vời. Walcott đặt tay lên vai Jack, chúng đứng như thế một lát.

“Thế là mày sắp trở thành một trong những nhà vô địch lừng danh theo kiểu ấy”, Jack bảo hắn. “Cất cái bàn tay chết tiệt của mày ra khỏi vai tao”.

“Bình tĩnh”, Walcott nói.

Với khán giả, tất cả hành động đó thật là tuyệt vời. Hai võ sĩ mới lịch sự làm sao trước trận đấu. Họ đang chúc nhau may mắn.

Solly Freedman đi về góc chúng tôi lúc Jack quấn vải bàn tay, còn John thì đi lại góc của Walcott. Jack đút ngón tay cái vào cuộn vải rồi quấn bàn tay gọn gàng, đẹp đẽ. Tôi quấn vải quanh cổ tay và cuộn hai vòng qua các kẽ tay.

“Này, Freedman”, Jack hỏi. “Thằng Walcott quốc tịch gì vậy?”

“Tao không biết”, Solly nói. “Hình như nó là người Đan Mạch”.

“Nó là người Bohemian”, gã mang găng nói.

Trọng tài gọi họ ra giữa đài, Jack bước ra. Walcott vừa đi vừa mỉm cười. Họ gặp nhau, trọng tài đặt tay lên vai hai gã.

“Chào người hùng”, Jack nói với Walcott.

“Bình tĩnh”.

“Walcott có nghĩa gì?” Jack nói. “Mày không biết đấy là tên của thằng mọi đen à?”

“Nghe đây”, trọng tài mở miệng rồi lão thao thao với chúng những quy chế thi đấu cũ rích. Một lần Walcott ngắt lời lão. Hắn chộp cánh tay Jack, và nói, “Tôi có thể đánh khi hắn nắm như thế này không?”

“Bỏ tay khỏi tao”, Jack nói. “Chẳng cần phải diễn kịch ở đây đâu”.

Họ trở về góc của mình. Tôi cởi tấm choàng khỏi người Jack, hắn trằn người vào dây, nhún gối vài lần rồi miết đế giày vào nhựa thông. Tiếng cồng vang lên, Jack trở nên nhanh nhẹn, bước ra. Walcott tiến về phía hắn, chúng chạm găng và ngay khi Walcott hạ tay xuống thì lập tức Jack vung tay trái đấm vào mặt hắn hai cú. Chưa từng có bất kỳ võ sĩ nào đấm giỏi hơn Jack. Walcott bám vào hắn, đầu chúi về trước, cằm quặt chặt xuống ngực. Hắn giỏi đấm móc, hắn giữ tay hơi thấp. Hắn hiểu đấu pháp là tiếp cận và tung cú móc. Nhưng hễ khi nào hắn đến gần, Jack đều đấm tay trái vào mặt hắn. Cú đấm như thể hoàn toàn tự động. Jack chỉ vung tay trái lên thì Walcott liền nhận ngay một quả vào mặt. Ba hoặc bốn lần Jack đấm tay phải nhưng hoặc Walcott cúi đầu tránh hoặc quả đấm rơi vào vai. Hắn đấu giống tất cả các võ sĩ đấm móc khác. Điều duy nhất hắn sợ là giao đấu với cùng kẻ đấm móc. Hắn thủ kín mọi chỗ để tránh bị thương. Hắn không quan tâm đến cú tay trái vào mặt.

Gần hết hiệp bốn, Jack đấm hắn chảy máu đầm đìa, mặt hắn bị đấm nát, nhưng mỗi lần Walcott xáp gần, hắn đấm mạnh đến nỗi ngay dưới xương sườn Jack, hai lằn đỏ hiện lên hai bên. Mỗi lần hắn xáp vào, Jack khóa hắn lại, bằng một tay, tay kia tự do đấm vào hắn, nhưng khi Walcott gỡ ra được, hắn đấm vào người Jack mạnh đến nỗi ngoài phố cũng nghe thấy tiếng. Hắn là võ sĩ đấm móc.

Ba hiệp tiếp theo, tình thế trận đấu vẫn giữ nguyên. Chúng chẳng mở miệng. Chúng mải miết đấm. Giữa hai hiệp, bọn tôi cũng chăm sóc Jack cẩn thận. Trông hắn không thật khỏe, hắn chẳng vận động nhiều trên đài. Hắn không di chuyển lung tung còn bàn tay trái thì hệt như cái máy. Như thể nó được gắn với mặt Walcott còn nếu Jack muốn đấm thì chỉ cần nảy ra ý định bất cứ lúc nào. Jack luôn bình tĩnh khi xáp vào, hắn không lãng phí sức. Hắn nắm mọi kỹ xảo khi đánh gần và hắn có rất nhiều thế để thoát ra. Trong lúc chúng dịch về góc bọn tôi, tôi quan sát thế hắn khóa Walcott; buông chùng tay phải, xoay lại đấm bằng sống găng, thực hiện một cú bào qua mũi Walcott. Walcott đang mất nhiều máu, hắn dụi mũi vào vai Jack để người Jack cũng dính đầy máu, rồi Jack làm một động tác hất vai, hích vào mũi hắn rồi hạ tay phải thực hiện cú đấm lần nữa.

Walcott đã điên tiết. Lúc đấu xong năm hiệp, hắn đã lộn ruột lên vì Jack. Jack không cáu, bởi lẽ hắn chẳng thể nào cáu hơn bản chất cáu kỉnh của hắn. Nhưng chắc chắn hắn sử dụng đòn ấy để khiến những gã đấu với hắn phải kiềng món đấm bốc. Đó là lý do để hắn ghét Kid Lewis nhiều đến thế. Hắn không hề trêu gan được Kid. Kid Lewis luôn sử dụng ba mẹo vặt mà Jack không thể chấp nhận. Nếu Jack khỏe thì hắn sẽ đứng vững trên đài như một tòa thánh đường. Chắc chắn hắn sẽ tẩn nhừ xương Walcott. Điều buồn cười trông Jack như thể một võ sĩ thời xưa. Nói điều này bởi hắn đã phối hợp sử dụng thành thạo các kỹ xảo thượng đài cổ điển.

Sau hiệp bảy, Jack nói, “Tay trái của tao đang nặng dần”.

Từ lúc đó hắn bắt đầu bị đánh. Cục diện trận đấu không còn như trước. Thay vì hắn điều khiển thì bây giờ Walcott điều khiển, thay vì luôn che chắn kín kẽ thì nay hắn đang gặp rắc rối. Hắn không thể sử dụng tay trái để đẩy gã kia ra. Trận đấu trông vẫn như trước duy chỉ thay vì những quả đấm của Walcott thường trượt thì nay lại trúng hắn. Hắn bị tẩn tơi tả.

“Hiệp mấy rồi?” Jack hỏi.

“Mười một”.

“Tao không trụ nổi nữa”, Jack nói. “Chân tao bắt đầu yếu”.

Walcott vẫn tiếp tục tẩn hắn mãi hồi lâu. Cảnh tượng như thể một người bắt bóng chày, tạt quả bóng và nhận sự va chạm. Từ bấy giờ Walcott làm chủ trận đấu. Hắn như thể một cái máy đấm. Hiện tại, Jack chỉ còn biết cố che chắn mà thôi. Nhưng hắn chưa nhận cú nào nguy hiểm cả. Giữa hai hiệp, tôi xoa bóp chân hắn. Những múi cơ giần giật dưới tay tôi. Hắn đau quá.

“Thế nào?” hắn quay lại hỏi John, khuôn mặt sưng vù.

“Trận đấu là của hắn”.

“Tao nghĩ mình có thể trụ được”. Jack nói. “Tao không muốn bị thằng Bohemian này hạ”.

Sự việc diễn ra theo hướng hắn chờ đợi. Hắn biết hắn chẳng thể hạ nổi Walcott. Hắn đâu còn khỏe nữa. Hắn đã thực sự chấm hết. Món tiền của hắn đã chắc ăn rồi và giờ thì hắn muốn kết thúc ngay trận đấu để thân xác đỡ nhọc nhằn. Hắn không muốn bị nốc ao.

Tiếng còng vang lên, bọn tôi đẩy hắn ra. Hắn từ từ bước tới. Walcott xông vào ngay. Jack vung tay trái, Walcott bị dính ngay vào mặt; rồi hắn cúi xuống, bắt đầu bổ vào người Jack. Jack cố kìm hắn lại, động tác ấy như thể ai đó đang cố hãm một cái cưa tròn đang chạy. Jack bị hất văng, tay phải hắn đấm trượt. Walcott tung cú móc tay trái. Jack ngã xuống. Hắn chống tay, khuỵu gối nhìn bọn tôi. Trọng tài bắt đầu đếm. Jack nhìn bọn tôi và lắc đầu. Đến tám, John ra hiệu cho hắn. Người ta chẳng thể nào nghe rõ bởi số khán giả đông ngần ấy. Jack đứng dậy. Trọng tài đưa tay giữ Walcott trong lúc đếm.

Khi Jack đứng lên, Walcott tiến về phía hắn.

“Cẩn thận Jimmy”, tôi nghe Solly Freedman thét.

Walcott bước tới. Jack đang nhìn hắn. Jack đấm một cú tay trái vào mặt hắn. Walcott chỉ lắc lắc đầu. Hắn dồn Jack vào sát dây, đo, móc nhẹ một cú tay trái vào bên đầu Jack rồi lấy hết sức tống một cú tay phải vào người Jack, ngay điểm thấp nhất mà cánh tay có thể. Hắn đấm dưới thắt lưng Jack độ năm inch. Tôi ngỡ đôi mắt sắp bật khỏi Jack. Nó lồi hẳn ra ngoài. Mồm hắn há hốc.

Trọng tài chộp tay Walcott. Jack bước về phía trước. Nếu hắn ngã, năm mười ngàn dollar sẽ đi tong. Hắn bước như thể cả lục phủ ngũ tạng sắp tung bắn ra ngoài.

“Không thấp đâu”, hắn nói. “Chỉ sơ ý thôi”.

Khán giả thét gào lớn đến nỗi chẳng ai nghe được gì cả.

“Tôi không sao”, Jack nói. Chúng đứng ngay trước mặt bọn tôi. Trọng tài nhìn John rồi lắc đầu.

“Lại đây, đồ Ba Lan thối thây kia”. Jack nói với Walcott.

John đang chồm lên dây thừng. Hắn cầm sẵn khăn để ném cho Jack. Jack chỉ đứng cách vòng thừng một tí. Hắn bước một bước về phía trước. Tôi thấy mồ hôi tràn trên mặt hắn như thể ai đó đang vắt đầu hẳn. Một giọt mồ hôi lớn chảy xuống mũi.

“Tiếp tục đấu”, Jack bảo Walcott.

Trọng tài nhìn John và vẫy tay cho Walcott.

“Lại đây, thằng đểu”, hắn nói.

Walcott tiến đến. Hắn không biết phải làm gì. Hắn chẳng thể nào hình dung Jack lại chịu nổi cú đòn đó.

Jack đấm tay trái vào mặt hắn. Tiếng hò hét điên cuồng vẫn tiếp tục. Chúng đến trước mặt bọn tôi. Walcott đấm lại hắn hai cú. Mặt Jack là cả khối méo mó kinh dị nhất mà tôi từng chứng kiến - khủng khiếp quá! Hắn đang cố gượng đứng, mặt hắn biểu lộ điều đó. Suốt cả thời gian suy nghĩ và gượng đứng, cơ thể hắn như sắp nổ tung ra.

Rồi hắn bắt đầu đấm móc. Mặt hắn vẫn giữ vẻ kinh hoàng. Tay hạ thấp bên sườn, hắn tung cú móc vào người Walcott. Walcott co người tránh, Jack điên cuồng bổ vào đầu hắn. Rồi hắn vung tay trái đấm vào hàm Walcott, tay phải giáng một cú vào ngay nơi Walcott đấm hắn. Bên dưới thắt lưng. Walcott đổ sụp xuống, ôm bụng quằn quại trên sàn.

Trọng tài giữ Jack lại, đẩy về góc hắn. John nhảy lên đài. Tiếng gào thét vẫn tiếp tục. Trọng tài nói gì đó với giám khảo rồi một gã xướng ngôn xách loa lên đài, tuyên bố. “Walcott bị phạm lỗi”.

Trọng tài nói gì đó với John và hắn bảo, “Tôi còn biết làm gì nhỉ? Jack không chịu nhận đã bị kẻ khác chơi sai luật. Rồi sau đó đến lượt hắn lại phạm lỗi với kẻ đã phạm lỗi với hắn”.

“Dầu sao thì hắn cũng đã thua”, John nói.

Jack ngồi xuống ghế. Tôi tháo găng, hắn ôm bụng cúi xuống. Khi tựa lên vật gì đó, nét mặt hắn không còn quá khủng khiếp nữa.

“Đến xin lỗi đi”, John nói vào tai hắn. “Sẽ tốt hơn đấy”.

Jack đứng dậy mồ hôi tứa khắp mặt. Tôi khoác áo choàng vào người hắn, một tay ôm bụng trong tấm choàng, hắn đi qua sàn đấu. Họ đỡ Walcott dậy và chăm sóc hắn. Có nhiều người ở phía góc của Walcott. Chẳng một ai mở miệng với Jack. Hắn cúi xuống Walcott.

“Tao xin lỗi” Jack nói. “Tao không cố ý phạm lỗi với mày”.

Walcott chẳng nói gì. Trông hắn quá đau đớn.

“Này bây giờ mày đã là nhà vô địch rồi đó”, Jack bảo hẳn. “Tao hy vọng nó sẽ mang lại cho mày vô khối niềm vui”.

“Để nó yên”, Solly Freedman nói.

“Chào Solly”. Jack nói. “Tao biết là đã chơi xấu thằng bé của mày”.

Freedman chỉ nhìn hắn.

Jack quay về góc của mình bằng những bước đi giần giật trông thực buồn cười, bọn tôi dìu hắn qua dây, xuyên qua dãy bàn phóng viên, xuống lối đi. Nhiều người muốn vỗ vào lưng Jack. Hắn khoác áo choảng đi qua đám đông đến phòng thay áo. Một trận thắng oanh liệt cho Walcott. Đấy là cách tiền được đặt cược ở Garden.

Ngay khi bọn tôi vào phòng thay đồ, Jack nằm xuống nhắm mắt lại.

“Chúng ta phải về khách sạn và gọi bác sĩ”, John nói.

“Bụng tao bị nát cả rồi”, Jack nói.

“Tao ân hận quá Jack”, John nói.

“Ổn cả rồi”. Jack nói.

Hắn nhắm mắt nằm im.

Chúng đã cố thực hiện một quả lật lọng”, John nói.

“Hai thằng bạn Morgan và Steinfelt của mày đấy”, Jack nói. “Mày có mấy thằng bạn quý hóa quá”.

Bây giờ đang nằm, hắn mở mắt ra. Nhưng khuôn mặt vẫn hằn nỗi đau vô cùng tận.

“Thực buồn cười, con người ta tư duy mới nhanh làm sao khi dính đến món tiền lớn như thế”. Jack nói.

“Mày cừ đấy Jack”, John nói.

“Không”, Jack nói. “Chẳng nghĩa lý gì đâu”.

Lê Huy Bắc dịch

Chú thích:

[1] Nước gừng.

Đánh máy: casau
Nguồn: casau - VNthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 6 tháng 11 năm 2017

« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »