nhiều dịch giả

Truyện ngắn Ernest Hemingway

Lượt đọc: 26546 | 7 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »
Đổi thay lớn

❊ ❊ ❊

Thôi được - Người đàn ông nói - Còn chuyện ấy thì sao?

- Không - Cô gái đáp - Em không thể.

- Cô bảo là cô không thể.

- Em không thể - Cô gái nói - Em bảo vậy đấy.

- Cô nói cô sẽ không.

- Thôi được - Cô gái nói - Anh có nó theo cách của mình.

- Tôi không có nó theo cách của mình. Lạy Chúa, giá mà tôi đã.

- Anh đã có trong suốt khoảng thời gian dài. - Cô gái nói.

Hãy còn sớm, không có ai ở quán cà phê trừ tay bồi và hai người này đang ngồi cạnh nhau ở cái bàn trong góc. Đã cuối hè, da dẻ hai người sạm nắng đến nỗi trông họ khác lạ giữa Paris. Cô gái vận bộ đồ bằng vải tuýt, da cô màu vàng mịn màng, mái tóc màu hạt dẻ được cắt ngắn, tỉa cao, thật duyên dáng trên trán. Người đàn ông nhìn cô.

- Tôi sẽ giết cô ta. - Anh nói.

- Xin đừng. - Cô gái nói. Cô có hai bàn tay thật đẹp, người đàn ông ngắm chúng. Đôi bàn tay màu nâu, mảnh mai và cực kỳ đẹp.

- Tôi sẽ. Thề có Chúa, tôi sẽ.

- Làm thế thì anh cũng sẽ chẳng hạnh phúc đâu.

- Chẳng nhẽ cô không còn việc gì khác để làm ư? Chẳng nhẽ cô không còn chuyện rắc rối gì khác để mà can thiệp vào nữa hay sao?

- Có lẽ không - Cô gái nói - Anh sẽ làm gì với nó.

- Tôi đã bảo cô rồi.

- Không, em muốn nói thực cơ.

- Tôi không biết - Anh nói. Cô nhìn anh và chìa tay ra - Phil đáng thương ôi!

Anh ta nhìn hai bàn tay nhưng không nắm lấy.

- Không, cám ơn. - Anh nói.

- Có thật là không tốt khi ngỏ lời hối hận?

- Không.

- Và cũng không khi kể cho anh nghe sự thể như thế nào sao?

- Tôi không nghe thì hơn.

- Em rất yêu anh.

- Ừ, việc này đã chứng tỏ tình yêu ấy.

- Em lấy làm tiếc - Cô nói - Nếu anh không hiểu.

- Tôi hiểu. Vấn đề rắc rối là ở đấy. Tôi hiểu.

- Anh hiểu - Cô nói - Dĩ nhiên, việc này càng khiến nó thêm tồi tệ.

- Đương nhiên - Anh nói lúc nhìn thẳng vào cô - Bao giờ tôi cũng hiểu. Cả đêm cũng như ngày. Đặc biệt là về đêm. Tôi sẽ hiểu. Cô không phải lo về điều ấy.

- Em xin lỗi. - Cô nói.

- Giá như đấy là một gã đàn ông...

- Đừng nói như thế. Chẳng có người đàn ông nào cả đâu. Anh biết điều ấy. Anh không tin em sao?

- Nói nghe thật buồn cười - Anh nói - Tin cô. Nghe thật buồn cười.

- Em lấy làm tiếc - Cô nói - Đấy là tất cả em muốn nói. Nhưng một khi chúng ta đã quá hiểu nhau thì vờ vịt phỏng có ích lợi gì.

- Không - Anh nói - Tôi nghĩ là không.

- Nếu anh muốn, em sẽ quay lại.

- Không. Tôi không muốn cô.

Rồi họ chẳng nói lời nào mãi một lúc sau.

- Anh không tin em yêu anh phải không? - Cô gái nói.

- Ta đừng nói chuyện ngớ ngẩn ấy. - Người đàn ông nói.

- Anh không thực sự tin rằng em yêu anh sao?

- Tại sao cô không chứng minh đi?

- Có bao giờ anh đòi hỏi vậy đâu. Anh chẳng hề bảo em chứng minh điều gì cả. Nói vậy không lịch sự.

- Cô là một cô gái khôi hài.

- Còn anh thì không. Anh là người đàn ông tuyệt vời đến nỗi đã làm tim em tan nát và xa anh...

- Dĩ nhiên, cô phải.

- Vâng - Cô nói - Em phải và anh biết điều đó.

Anh không muốn nói lời nào, cô nhìn anh rồi lại chìa tay ra. Người bồi đứng ở góc xa của quầy rượu. Khuôn mặt và cả áo jacket của ông ta đều màu trắng. Ông biết hai người này và nghĩ họ là một đôi trẻ trung xinh xắn. Ông đã từng chứng kiến nhiều đôi trẻ xinh đẹp tan vỡ rồi những đôi mới lại được hình thành nhưng họ chẳng bao giờ kẻo dài cho tử tế. Ông không nghĩ về chuyện ấy nữa mà chuyển sang con ngựa. Nửa tiếng nữa, ông sẽ nhờ người sang bên kia đường hỏi xem chú ngựa ấy có thắng hay không.

- Chẳng nhẽ anh đã không đối xử tốt với em rồi để em đi đó sao? - Cô gái hỏi.

- Cô nghĩ tôi sẽ làm gì nào?

Hai người bước vào cửa, đi đến quầy rượu.

- Vâng, thưa ông. - Người bồi nhận yêu cầu.

- Anh không thể tha thứ cho em à? Một khi anh biết điều ấy? - Cô gái hỏi.

- Không.

- Sao anh không nghĩ về những thứ chúng ta đã từng có, từng trao cho nhau để có thể nghĩ khác đi mà thông cảm cho nhau?

- Sự trụy lạc là con quỷ thoát thai từ lối sống đáng sợ như thế, - Người đàn ông trẻ tuổi cay đắng nói - rồi sẽ trá hình dưới dạng vẻ này hoặc dạng vẻ khác nhưng sẽ bị phát hiện. Rồi chúng ta bằng cách, bằng cách rồi giữ lấy. - Anh không thể nhớ câu ấy - Tôi không thể dẫn ra đây được. - Anh nói.

- Ta đừng nói về sự trụy lạc nữa - Cô nói - Nghe chẳng lịch sự

- Thì đồi bại vậy. - Anh nói.

- James, - Một trong hai vị khách gọi người bồi - trông cậu rât khỏe.

- Ông cũng rất khỏe. - Người bồi đáp.

- James thân - Vị khách khác nói - Cậu béo ra đấy James.

- Tệ thật, - Người bồi nói - tôi cứ phì ra mới khiếp chứ.

- Đừng quên thêm rượu mạnh James à. - Vị khách thứ nhất nói.

- Vâng, thưa ông - Người bồi nói - Hãy tin tôi.

Hai người ngồi bên quầy nhìn hai người ngồi bên bàn rồi lại nhìn người bồi. Hướng về phía người bồi là thuận chiều.

- Em nghĩ sẽ tốt hơn nếu anh không sử dụng những từ như thế - Cô gái nói - Không cần thiết phải dùng từ ấy đâu.

- Thế cô muốn tôi gọi nó là gì?

- Anh không phải gọi tên nó. Anh không phải đặt tên gì cho nó cả.

- Đấy là tên của nó.

- Không - Cô gái nói - Chúng ta được cấu thành bởi vô số các phẩm chất. Anh đã biết điều ấy. Anh đã tận dụng chúng triệt để rồi.

- Cô không cần phải nói. - Thôi được rồi.

- Anh hiểu sai mọi thứ. Em biết. Mọi thứ đều sai đối với anh. Nhưng em sẽ quay lại. Em đã nói với anh là em sẵn sàng quay lại. Em sẽ quay lại ngay bây giờ.

- Không, cô không.

- Em sẽ quay lại.

- Không, cô sẽ không. Chí ít là với tôi.

- Anh sẽ thấy.

- Ừ - Anh ta nói - Sự tồi tệ của nó là ở đấy. Có lẽ cô sẽ...

- Đương nhiên, em sẽ.

- Vậy thì hãy tiếp tục đi đi.

- Thật vậy sao? - Cô chưa thể tin anh nhưng giọng nói có vẻ hạnh phúc.

- Đi đi. - Anh nghe giọng mình thật kỳ lạ. Anh đang nhìn cô, nhìn vào các đường lượn trên môi, khoảng cong của xương gò má, vào mắt, vào mái tóc cắt cao trên trán, vào vành tai rồi cổ cô.

- Thật quá sức tưởng tượng. Ồ, anh rất tuyệt vời - Cô nói - Anh rất tốt đối với em.

- Rồi khi quay lại, cô hãy kể tôi nghe tất cả chuyện ấy. - Giọng anh nghe rất kỳ lạ. Anh không nhận ra nổi. Cô liếc nhanh nhìn anh. Anh đã quyết định xong điều gì đó rồi.

- Anh muốn tôi đi thật sao? - Cô nghiêm túc hỏi.

- Ừ - Anh nghiêm túc đáp - Đi ngay đi. - Giọng anh không bình thường miệng anh đắng lắm - Ngay bây giờ. - Anh nói.

Cô đứng dậy bước nhanh ra ngoài. Cô không quay lại nhìn anh. Anh dõi theo bóng cô. Trông anh giống như cái người trước lúc bảo cô đi. Anh rời bàn đứng dậy, lấy hai tờ séc, mang đến quầy bar.

- Tôi là một người khác rồi James à - Anh nói với người bồi - Anh hiểu, tôi đã là người đàn ông hoàn toàn khác.

- Vâng, thưa ông, gì vậy? - James hỏi.

- Sự đồi bại - Người đàn ông trẻ rám nắng nói - là điều rất kỳ lạ đó James.

Anh nhìn ra cửa. Anh thấy cô đang bước xuống đường. Khi nhìn vào gương, anh thấy mình thực sự là người đàn ông khác. Hai vị khách bên quầy dịch người nhường chỗ cho anh.

- Ông đúng đó, thưa ông. - James nói.

Hai vị kia dịch thêm tí nữa để anh có thể thoải mái hoàn toàn.

Người đàn ông trẻ soi vào tấm gương phía sau quầy.

- Tôi bảo tôi là người đàn ông khác, James à. - Anh nói. Ngắm mình trong gương, anh biết điều ấy rất thực.

- Trông ông khỏe lắm đấy, thưa ông - James nói - Hẳn ông đã trải qua mùa hè tốt lành.

Lê Huy Bắc dịch

Đánh máy: casau
Nguồn: casau - VNthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 6 tháng 11 năm 2017

« Lùi
Lời giới thiệu Trên miệt Michigan Ông già tôi Tàn mùa Trại người da đỏ Bác sĩ và vợ bác sĩ Truyện rất ngắn Nhà cách mạng Trượt tuyết việt dã Kết thúc một vấn đề Cơn gió ba ngày Đấu sĩ Nhà của lính Chàng và nàng Elliot Con mèo trong mưa Sông lớn hai lòng - Phần I Phần II Người bất khả bại Nơi xứ lạ Rặng đồi tựa đàn voi trắng Những kẻ giết người Tổ quốc nói gì với mày? Năm mươi ngàn dollar Cuộc thẩm vấn đơn giản Mười người da đỏ Chim bạch yến cho ai Câu chuyện tình thơ mộng miền sơn cước Hôm nay thứ Sáu Chuyện phiếm Bây giờ tôi nằm nghỉ Trên cảng Smyrna Đổi thay lớn Sau cơn bão Lịch sử tự nhiên của cái chết Một nơi sạch sẽ và sáng sủa Ánh sáng của thế giới Hỡi quý ông, Chúa ban phước lành cho các bạn Con đường bạn sẽ chẳng hề theo Mẹ của gã pê đê Một bạn đọc viết Thụy Sĩ tôn kính Một ngày chờ đợi Con bạc, bà xơ và radio Cha và con Thủ đô của thế giới Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro Cuộc đời hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber Ông lão bên chiếc cầu Tố giác Con bướm và cỗ xe tăng Dưới mỏm đất Chẳng có ai chết Con sư tử tốt bụng Chú bò thủy chung Con người của thế giới Là con chó dẫn đường Người mùa hạ Câu chuyện Phi châu Con nghĩ mọi thứ đều gợi lại trong cha điều gì đó
Tiến »