Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

TÙY CHỈNH

Người phụ nữ vừa đi, hai đứa nhỏ lập tức quay qua nhìn nhau chớp chớp mắt, đồng thờ, trong con ngươi của cả hai toát ra ý cười tinh nghịch.

“Mẹ cậu thật hung dữ a, vừa rồi làm tớ sợ muốn chết. Cậu bé châm chọc bạn mình nói. “Trước kia mẹ mình rất ôn nhu, tính tình không như bây giờ, nhưng mà sau khi sinh em trai thì tâm trạng mẹ càng ngày càng kém, dù sao thì tớ cũng quen rồi” Quan Giác một bên thuận miệng nói một bên ghé lỗ tai vào khe cửa cẩn thận nghe, trên khuôn mặt tròn trắng nõn còn treo hai vệt nước mắt khô cạn.

Cả hai chăm chăm chú chú nghe trong chốc lát, trong mắt của cô bé lóe lên hào quang của sự ngạc nhiên cùng hưng phấn: “Trên thế giới này thật sự có quỷ, thật ngầu nha!”

Cậu bé leo lên cửa sổ, tay vịn khung cửa nhìn ra bên ngoài, lơ đễnh nói: “Cha tớ nói, những thứ đó đều là do lừa đảo cố ý làm ra cho người khác xem, cậu vậy mà thật sự tin tưởng quỷ có thật, đúng là ngốc mà.”

Quan Giác không phục, nói: “Cậu mới ngốc, ngày nào cũng cha tớ thế này cha tớ thế kia, suốt ngày treo tiếng cha ở bên miệng, Dương Tư Hạo, cậu còn là bạn nhỏ đi nhà trẻ sao? Có muốn sang phòng bên cạnh uống sữa với em trai tớ không?”

Dương Tư Hạo hất cằm lên, vẻ mặt không so đo với cô bạn mình: “Cậu đừng kích tớ làm gì, mấy cái chiêu vớ vẩn của cậu không có tác dụng trên người tớ đâu. Cha tớ rất lợi hại đấy, cái gì cũng biết hết đó!”

Gương mặt cậu bé tràn đầy sự kiêu ngạo khi kể về cha mình.

“Vậy nếu cha cậu phát hiện cậu hôm nay vụng trộm đi ra ngoài chơi đến bây giờ còn chưa trở về, cha cậu, sẽ như thế nào đây a?” Quan Giác sau khi rời khỏi cánh cửa kia liền đứng thẳng, hai tay chống nạnh đi tới trước mặt cậu bạn, nụ cười trên môi không có ý tốt.

Nhà Dương Tư Hạo ở nội thành nên khi đến nghỉ hè, cậu sẽ đến nhà bà ngoại ở, mà nhà bà ngoại lại cách biệt thự Quan gia rất gần, chỉ cách mấy con đường nhỏ.

Bởi vì tuổi tác gần nhau, cậu bé và Quan Giác rất nhanh liền chơi với nhau và trở thành bạn tốt, hôm nay nghe Quan Giác nói trong nhà có đạo sĩ tới nên trong lúc tò mò liền quyết định chạy tới xem.

Cậu bé không nói cho ông bà ngoại bởi vì cậu biết bọn họ nhất định sẽ không đồng ý cho đến nhà Quan Giác chơi vào buổi tối, cho nên cậu mới gạt bọn họ tự mình từ ban công phòng len lén bò ra.

Việc này nếu như bị cha mà biết, cậu biết mình nhất định sẽ bị đánh.

Dương Tư Hạo rối rắm, cậu bé quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ nhưng chỉ thấy một màn đêm đen tuyền bao trùm cả không gian, cái gì cũng không thấy rõ.

Cậu bé bắt đầu lo lắng, trời tối như vậy mà đi trên đường sẽ rất kinh khủng ấy, không muốn về đâu, nhưng nếu như chờ tới hừng đông mới đi thì kiểu gì ông bà ngoại cũng sẽ phát hiện ra, sáng sớm mỗi ngày bọn họ đều sẽ rời giường ở trong sân luyện Thái Cực.

Quan Giác thấy cậu bạn mình do dự liền cười rộ lên: “Có phải cậu sợ rồi không? Một mình không dám đi đường đêm, ai nha, vừa rồi có ai đó còn nói trên đời không có quỷ, hừ, kẻ nhát gan khẩu thị tâm phi.”

Mấy bé trai còn nhỏ tuổi đã có lòng tự trọng rất mạnh, Dương Tư Hạo cũng không ngoại lệ, hay sĩ diện lại mạnh miệng nên không chấp nhận được bản thân bị nghi ngờ, huống chi còn là bị bạn nữ cùng tuổi cười nhạo. Dương Tư Hạo đen mặt mở cửa sổ ra, thò nửa người ra nhìn xuống. Quan Giác bị dọa nhảy dựng, còn tưởng rằng Dương Tư Hạo bị tức giận đến mức nghĩ quẩn trong lòng muốn nhảy lầu, đột nhiên nhào tới bắt lấy chân cậu: “Cậu đừng có mà nghĩ lung tung rồi chết ở nhà tớ nhá, sau này âm hồn bất tán tớ không lấy được chồng thì làm sao bây giờ!”

Dương Tư Hạo bị cô bé bổ nhào mất đi thăng bằng, cả người nửa treo ở trên bệ cửa sổ, cậu bé đành phải dùng sức bám vào vách tường, nghiến răng nghiến lợi: “Ngu ngốc, não cậu bị úng nước hay gì, ai lại muốn chết ở đây chứ!

Tớ chỉ đang xem làm thế nào để leo xuống thôi!”

Cửa phòng bị khóa trái, vậy chỉ có thể đi qua cửa sổ.

Quan Giác nghĩ cũng đúng nên nhất thời yên lòng, bò đến bên cửa sổ cùng bạn mình nghiên cứu.

“Tối quá, cái gì cũng không thấy rõ, không cẩn thận sẽ ngã chết mất.

“Sẽ không, tớ có biện pháp…….

❊ ❊ ❊

Bách Lý Vô Thù bị một trận gió lạnh đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn thoáng qua cửa sổ sát đất, trong bóng đêm dường như có một bóng dáng cao gầy màu đỏ hiện lên vụt qua bụi cây đen kịt.

Anh ta trong nháy mắt tỉnh táo lại, chuẩn bị đuổi theo nhìn xem.

Vừa mới đứng lên liền ý thức được tình huống hiện tại có cái gì đó không đúng, vừa rồi không phải mình đang làm phép sao, sau đó xảy ra chuyện gì, những người khác trong phòng đâu?

Nghĩ tới đây Bách Lý Vô Thù nhanh chóng xoay người, mới đi được hai bước đã thấy được trong phòng khách bây giờ tụ tập một đống người, không biết vây quanh cái gì xì xào bàn tán, anh ta đi qua: “Mọi người đang nhìn cái gì?”

“Bách Lý, may quá, anh đã tỉnh rồi!” Lão Quan cao hứng nói: “Thẩm đại sư đang siêu độ” “Siêu độ?” Bách Lý Vô Thù đi đến bên cạnh Lão Quan, liếc mắt nhìn thấy Thẩm Như Như ngồi khoanh chân giữa đám người, quanh thân cô đốt nến, hai tay giơ cao không ngừng thay đổi động tác, nhìn qua giống như đang thực hiện nghi thức hiến tế nào đó.

Lúc này Thẩm Như Như vừa mới làm xong bước cuối cùng, cơm trắng trong bát trước người trong nháy mắt biến thành cặn đen, ba nhánh hương dài hóa thành làn khói nhẹ lượn lờ bay lên không, Diệp Nghiêu cùng mẹ anh ta theo làn khói cùng nhau tiêu tán không còn thấy bóng dáng.

Cô xoa xoa hai chân đã bị tê cứng, chống sàn nhà gian nan đứng lên: “Bọn họ đã rời đi, chuyện này xem như kết thúc”

Lão Quan lập tức xông lên đỡ cô, cúi đầu khom lưng nói lời cảm ơn. Thẩm Như Như chú ý tới Bách Lý Vô Thù đã tỉnh lại, cô cẩn thận hỏi mấy vấn đề, xác định anh ta không có chỗ nào không thoải mái liền tạm biệt Lão Quan.

Chuyện đã làm xong, cô cũng nên về nhà nghỉ ngơi, trưa mai còn phải cùng cha mẹ đến nhà hàng chúc mừng kỷ niệm ba mươi năm kết hôn của họ nữa.

Lão Quan có mở miệng vài lần muốn giữ cô lại, thế nhưng thấy cô thật sự không muốn ở lại, anh ta đành phải nói: “Vậy để trợ lý của tôi đưa cô về đi, hiện tại cũng quá muộn rồi, con gái một mình ra ngoài giờ này quá nguy hiểm”

Thẩm Như Như liếc mắt một cái liền nhìn thấy trợ lý đứng ở phía sau Lão Quan đang bị chấn kinh, sắc mặt cậu đều thay đổi, trong ánh mắt tràn đầy sự kính sợ, cô nhịn không được nở nụ cười, khách khí khéo léo từ chối: “Không cần, tôi có thể tự bảo vệ mình”

Cô hiện tại học được ở không ít cách công kích bằng bùa chú, đối với người bình thường mà nói thì lực sát thương của đống bùa đó đều rất cao, nếu gặp phải kẻ xấu thì hoàn toàn có thể tự mình ứng phó. Nói cách khác, nếu như gặp phải chuyện ngoài ý muốn ngay cả cô cũng không ứng phó được, trợ lý lại càng không có cách nào.

“Tôi tiễn cô. Từ Dẫn Châu vẫn im lặng đứng ở một bên đi ra: “Vừa đúng lúc, tôi cũng muốn đi ra ngoài làm việc” Bách Lý Vô Thù nhìn hai người bọn họ, nói: “Tôi cũng muốn rời đi, cùng nhau đi đi”

Đoàn người đi ra cửa lớn, đang muốn lên xe, trong biệt thự đột nhiên truyền ra một trận thét chói tai. Lão Quan sửng sốt một chút, mặt trắng bệch chạy trở về: “Là giọng của vợ tôi!”

Thẩm Như Như ngây người trong chớp mắt lập tức theo sau, tai hoạ không phải đã được giải quyết rồi sao, chẳng lẽ có thứ gì bị cô bỏ sót sao?

Mọi người chạy về trong phòng chỉ thấy bà Quan đang ôm con trai từ trên lầu vụt chạy xuống, vẻ mặt lo lắng: “Con gái cùng đứa nhỏ kia đều không thấy!”

Chị ta bối rối đem chuyện vừa rồi ở trên lầu nói một lần, mình thì ở phòng bên cạnh cho con trai bú sữa xong trở lại gian phòng ban đầu, kết quả hai đứa bé không cánh mà bay, mà cửa sổ phòng lại mở ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »