Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5298 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Ông ngoại vẫn luôn kinh doanh cửa hàng nhang đèn nhỏ này ở Mộ Nguyên, không chịu theo con gái và con rể đến sống ở thành phố lớn. Lần duy nhất ông đi Ma Đô, lại là vì bị bệnh nặng.

Trước khi ông ra đi, ông nằm ở trên giường bệnh kéo tay Thẩm Như Như, đặt một chìa khóa đồng bị rỉ sắt che kín vào trong lòng bàn tay cô, nói với con gái và con rể: “Cửa hàng nhang đèn của bố, về sau sẽ giao lại cho Như Như xử lý, con bé rất có linh khí, có duyên với cửa hàng này.”

Đây là câu nói cuối cùng của ông ngoại, nói xong liền cứ vậy ra đi.

Ba Thẩm và mẹ Thẩm cũng để câu nói cuối cùng kia của ông ở trong lòng, bọn họ sang tên cửa hàng cho Thẩm Như Như, dự định sau này để cô cho thuê cũng được bán cũng tốt, tùy cô xử lý.

Chỉ có Thẩm Như Như vẫn luôn để tâm đến câu nói kia.

Chính xác là câu “con bé rất có linh khí” những lời này làm cho cô để tâm.

Thẩm Như Như có một bí mật nhỏ, đến cả bạn tốt của cô là Vương Tây Nhã cũng không biết.

Cô trời sinh đối với hoa cỏ cây cối có cảm giác vô cùng thân cận, cho dù là loại thực vật gì, chỉ cần vào trong tay cô, cho dù có tùy tiện chăm sóc như thế nào vẫn có thể lớn lên tươi tốt.

Tóm lại, mặc kệ câu nói của ông ngoại là vô tâm hay cố ý, Thẩm Như Như vẫn quyết tâm xách bọc hành lý lớn nhỏ đi đến trấn Mộ Nguyên.

Chạng vạng mặt trời xuống núi, sân sau cũng đã râm mát hơn nhiều, Thẩm Như Như xắn tay áo lên bắt đầu xử lý đồ vật. Cô đem hết thảy mớ công cụ cũ dọn đi đưa cho ông Hứa thu phế phẩm, khiến cho ông ấy vui vẻ đến mức không khép miệng được, thậm chí còn chạy vào dọn giúp cô.

“Cháu ơi!" Ông Hứa lấy một bức tượng điêu khắc từ phía dưới một cái bàn rách nát ra, hỏi: “Đây là cái gì?”

Tượng điêu khắc bị che kín bởi tro bụi có vẻ rất dơ bẩn, ông Hứa phủi bụi bặm xuống, lộ ra một tượng điêu khắc chân dung. Đây là một pho tượng hình người, là một người đàn ông tóc rối xù, mặc áo giáp sắt vàng, dưới chân đạp đám mây ngũ sắc, cưỡi kiếm đứng, mắt như điện quang.

Cho dù pho tượng rất mini, chỉ cao bằng cánh tay cũng không thể nào che giấu uy vũ khí phách của người này.

Ông Hứa nhìn kỹ càng, đôi mắt trừng lớn kinh hô: “Đây là tượng Vô Lượng Tổ Sư, không thể ném loạn được đâu! Cháu gái, mau lấy về đi dâng lên cúng bái!”

Vẻ mặt Thẩm Như Như ngơ ngác, làm một người học y, cô chưa từng tiếp xúc qua chùa miếu đạo quan nào. Tuy ba Thẩm có đôi khi sẽ thỉnh thầy phong thuỷ về để nhìn xem phong thuỷ trong nhà, nhưng trong nhà chưa từng thờ phụng bất kì tượng nào, tượng này để cúng bái ai cô hoàn toàn không biết gì cả.

Có điều nhập gia tùy tục, đạo lý này cô hiểu, nếu ông Hứa coi trọng như vậy, cô bèn dựa theo lời ông nói, đặt pho tượng Vô Lượng Tổ Sư lại trong phòng.

Thời điểm ông Hứa mang theo đồ vật rời đi còn không quên dặn dò một câu: “Nhớ rõ phải bồi tội với Tổ sư gia đấy!”

Thẩm Như Như liền đồng ý: “Nhất định nhất định, ông yên tâm đi.”

Tiễn ông Hứa đi, Thẩm Như Như trở về sân sau đem lá khô quét thành một đống, bỏ vào sọt rác cầm đi đổ, sau một thời gian bận bịu dọn dẹp cũng khiến cho sân sau rực rỡ hẳn lên.

Thẩm Như Như vỗ vỗ tay trở về phòng, đem giá trang trí bằng gỗ buổi chiều mới vừa đến cùng mấy chậu hoa để sát vào chân tường, phía trên có mái hiên che mưa chắn gió.

Cô đi đến bên giếng nước múc nửa xô nước, đổ vào thùng tưới nước cho mấy chậu cây cảnh.

Sau khi được tưới nước, mấy chậu hoa lúc đầu nhìn héo úa lập tức khôi phục tươi tốt, trở nên tươi đẹp lên rất nhiều, xanh tươi ướt át.

Thẩm Như Như vào trong nhà tìm một vòng để kiếm nơi thích hợp thờ cúng tượng thần, cuối cùng phát hiện một căn phòng nhỏ ở lầu hai, bên trong có bàn thờ và lư hương, trên bàn thờ còn có cống phẩm như trái cây bánh mì linh tinh, chỉ là để thời gian lâu lắm rồi, đồ cúng sớm đã hư thối biến chất.

Sau bàn thờ có một điện thờ, bên trong trống rỗng, Thẩm Như Như đem tượng Vô Lượng Tổ Sư để vào, lớn nhỏ vừa vặn thích hợp. Xem ra lúc ông ngoại còn sống chính là đem Vô Lượng Tổ Sư gia thờ cúng ở chỗ này, cũng không biết sao pho tượng lại chạy đến dưới lầu, nếu không có ông Hứa nhắc nhở, đúng là cô sẽ coi pho tượng trở thành rác rưởi rồi vứt bỏ.

Thẩm Như Như lần đầu tiên tiếp xúc đồ vật mê tín nên có chút tò mò, cô đi vòng quanh bàn thờ đem căn phòng cẩn thận đánh giá một lát.

Căn phòng lâu lắm không rồi được quét dọn, trở nên hôi hám, đi vài bước là có thể làm tro bụi đầy đất trong phòng bay tứ tung. Thẩm Như Như bị sặc vội vàng che mũi miệng lại chạy nhanh đi ra ngoài.

Cô quyết định chờ ngày mai đem lầu hai thu thập sạch sẽ, rồi sẽ dâng hương bồi tội với Vô Lượng Tổ Sư sau, dù sao đã ở góc hôi hám hơn ba tháng rồi, chỉ thêm một đêm nay chắc cũng không sao.

Cơm chiều Thẩm Như Như lại đặt thêm một hộp cơm hộp, sau khi ăn xong cô dọn ghế nằm ra sân nằm xem phim Mỹ.

Lúc này mới vừa xem xong một tập đột nhiên liền có một trận mưa nhỏ, trận mưa này làm cô ướt hết cả người.

Thẩm Như Như vội vàng ôm máy tính bảng chạy về dưới mái hiên, cả ghế nằm cũng không kịp dọn. Mái tóc ướt dán lên mặt, cô buồn bực về phòng lấy khăn lông chùi cho khô, sau đó cầm ô đi đem ghế nằm cất đi.

Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm ra phía cửa trong chốc lát, liền thấy mưa càng rơi càng to, trong chốc lát không có ý định tạnh, dứt khoát về phòng tắm rửa thay quần áo ướt, nằm trên giường lướt vòng bạn bè xem tin tức.

Có lẽ là hôm nay tổng vệ sinh quá mệt mỏi, cũng có lẽ là vừa tắm nước nóng xong quá thoải mái, vừa nằm xuống không bao lâu một cơn buồn ngủ ập tới ngăn không được. Mí mắt Thẩm Như Như không kiềm được liền sụp xuống, cô cố nén cơn buồn ngủ lướt vòng bạn bè, từng tin đều xem hết một lượt, vẫn không có tin của Dư Bích như cũ.

Đang lúc cô từ bỏ chống cự thoát vòng bạn bè chuẩn bị an tâm ngủ, một thông báo mới hiện lên, là của Dư Bích.

Hắn đăng tin mới trên vòng bạn bè!

Thẩm Như Như lập tức tỉnh táo trong nháy mắt, nhanh chóng ấn vào xem.

Trạng thái mới nhất của Dư Bích.

Dư Bích: Bỗng nhiên quay đầu [ hình ảnh ]x9

Thời điểm Thẩm Như Như nhìn đến bốn chữ " bỗng nhiên quay đầu " trong lòng lộp bộp một cái, đến lúc phát hiện chín bức ảnh đều cùng là một nữ sinh xinh đẹp, lòng của cô càng trầm xuống. Cô click xem từng bức ảnh, cẩn thận nghiền ngẫm ý nghĩa của ảnh.

Bối cảnh rất quen thuộc, chính là viện bảo tàng Cố Cung ở thủ đô, cô đã đi qua vài lần, cái góc này cô cũng đã chụp qua. Ngày nghỉ ngơi, trai đơn gái chiếc ước hẹn ở viện bảo tàng du ngoạn chụp ảnh, Dư Bích còn phát một cái trạng thái như vậy......

Là heo cũng đều có thể hiểu rõ, bọn họ đây là đang yêu đương.

Thẩm Như Như ngây ngốc một lúc lâu, thế nhưng ngoài dự liệu, cảm giác buồn bực trong ngực mấy tháng kia đã thoát ra trong chớp mắt, cuối cùng tan thành mây khói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »