Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5336 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Nguyên một buổi tối, cả phòng mạt chược đều là tiếng ù bài của Phan Hồng, bạn chơi cùng bàn đổi tận mấy lượt, vậy mà bà ấy ván nào cũng ù, lại còn ù lớn. Chỉ riêng toàn hàng đã không dưới năm ván, hệt như thần bài trong phim điện ảnh.

Mọi người đều là người trong trấn, thường ngày gặp nhau thường xuyên, ít nhiều gì cũng có hiểu biết về đối phương, huống hồ Phan Hồng mê tín có tiếng. Có người không chịu được đã hỏi: “Phan Hồng, hôm nay bà trúng tà gì thế? Trước khi ra cửa vái thần tài rồi à?”

Phan Hồng thắng cả buổi tối, trong túi nhỏ đã nhét chật ních tiền, vui mừng hớn hở nói: “Hây dà, chỉ may mắn thôi.” Bà ấy thu dọn đồ đạc xong đứng dậy: “Về nghỉ ngơi đây, chỗ này đã bắt đầu đỏ rồi, mấy người ai muốn thì nhanh lên.”

Lưu Minh nhìn thấy bày ấy nhặt lá bùa hình tam giác nho nhỏ cho vào túi, trong đầu xẹt qua một suy nghĩ mơ hồ, lập tức trêu chọc nói: “Lão Phan, bà lấy đâu ra lá bùa chiêu tài này đấy? Công nhận có tác dụng thật!”

Những người khác vừa nghe thấy còn có thứ như “Bùa chiêu tài”, lập tức vây lên mồm năm miệng mười hỏi thăm.

Trấn nhỏ người thắp hương bái Phật không ít, đối với mấy thứ thần quỷ kiểu này cũng rất dễ tiếp nhận, thành tích tối nay của Phan Hồng mọi người đều thấy cả.

Nếu so với nói là may mắn thuần túy, bọn họ càng bằng lòng tin rằng còn có nguyên nhân khác, như vậy bọn họ cũng có thể nghĩ cách đi ké một ít.

Phan Hồng cũng không giấu giếm: “Đây là cô bé hàng xóm nhà tôi vẽ, chính là cháu gái của chú Bạch Đạt, tên Thẩm Như Như, giờ đang mở một cửa hàng hoa……”

Cửa hàng hương nến của Bạch Đạt khách hàng phủ khắp trấn Mộ Nguyên, người ở đây cho dù không quen biết ông, ít nhiều cũng đã từng nghe đến tên, cho nên Phan Hồng vừa nói thế, mọi người liền ồ lên một tiếng.

“Cháu gái của Bạch Đạt tôi biết, mấy năm trước từng gặp một lần. Trước đây nghe nói là học đại học ở thủ đô, là một sinh viên y, sao lại tới đây mở cửa hàng hoa rồi? Bán hoa kiếm nhiều tiền hơn làm bác sĩ à?”

“Điều kiện nhà cô ấy chắc tốt lắm, bố cô ấy không phải làm ăn phát đạt ở thành phố S sao, khẳng định không thiếu tiền, thích làm gì thì làm đó, chủ yếu là sở thích thôi!”

“Còn phải nói, tôi thấy cửa hàng hoa của cô ấy thực sự cũng khá lắm……”

“Cô gái này lợi hại đấy, người cũng xinh đẹp, nghe nói vẫn đang độc thân, chưa có người yêu.”

“Phải không, chỗ tôi vừa hay có anh chàng nhờ tôi giới thiệu, cũng xuất sắc lắm, hôm nào đó đi xem thử……”

“Người ta là người thành phố lớn, làm sao nhìn trúng thanh niên ở nơi nhỏ bé này của chúng ta, bà đừng có bận tâm linh tinh, coi chừng làm người ta khó chịu, không bán bùa chiêu tài cho bà nữa đấy.”

“Đúng rồi, Phan Hồng, lần sau tới nhớ mang cho tôi một lá bùa chiêu tài nhá!”

“Ầy, tôi cũng muốn!”

“Tôi cũng một tấm.”

……

Phan Hồng đồng ý hết, xách túi nhỏ rời khỏi phòng mạt chược, đám đông ở lại bên trong tiếp tục thảo luận, trong tiếng mạt chược xôn xao, cái tên Thẩm Như Như này đã khắc sâu trong đầu tất cả những người chơi bài.

Vô Lượng Tổ Sư gia lại hiển linh rồi.

Đêm khuya, Thẩm Như Như đang ngon giấc, bị một hồi tiếng lộc cộc quen thuộc đánh thức.

Cô ngồi dậy ra cửa liếc nhìn, liền thấy tượng thần của Vô Lượng Tổ Sư đang ngồi ngay ngắn trên bàn trà.

“Tổ sư gia, ngài có chuyện gì ạ?” Thẩm Như Như cung kính hỏi.

Nếu đã tiếp nhận truyền thừa của Huyền Môn, vậy Vô Lượng Tổ Sư đã coi như một nửa thầy kiêm tiền bối của cô rồi, đối đãi với sư trưởng, cô vẫn luôn tôn kính lễ phép.

Vô Lượng Tổ Sư vô cùng hài lòng với thái độ của cô: “Ta quả nhiên không nhìn nhầm, con là một hạt giống tốt, trọng trách phát dương Huyền Môn, sau này sẽ giao lên vai con.”

Theo giọng nói của Vô Lượng Tổ Sư rơi xuống, Thẩm Như Như vô cớ cảm thấy vai phải mình thêm một phần sức nặng vô hình, cô hơi sửng sốt, lập tức hiểu ra: “Là bùa chiêu tài phát huy tác dụng rồi sao?”

Vô Lượng Tổ Sư chậm rãi nói: “Không sai, từ khi ông ngoại con mất, tín đồ của trấn Mộ Nguyên gần như biến mất hết, vừa nãy ta cuối cùng đã cảm nhận lại được tín lực.”

……

Sáng sớm ngày thứ hai, cơn mưa rả rích cả tối đã dừng, mây đen tan đi, mặt trời lên cao.

Thẩm Như Như chậm rãi thức dậy, tập hết một bài giãn cơ trong giếng trời, uống một cốc sữa tươi rồi đi đưa hoa cho nhà họ Từ.

Hôm nay người mở cửa là dì Châu, bà ấy vừa hay mua thức ăn về, hai người chạm mặt ở cổng.

“Cô Thẩm, thật là làm phiền cô quá.” Dì Thẩm hai tay xách giỏ đan, cười hì hì mở cửa, nhiệt tình nói: “Vào đây ngồi một lúc đi, đã ăn sáng chưa, tôi có làm bánh khoai tây củ cải và canh đậu xanh, nếm thử một chút.”

Thẩm Như Như ôm đóa hoa đi theo vào cửa, uyển chuyển từ chối: “Cửa hàng không có người, tôi không thể rời khỏi quá lâu, lần sau có cơ hội sẽ đến chơi vậy.”

Nhà họ Từ rất rộng, trước sau có ba lối vào, kết cấu rộng rãi hơn một chút so với nhà cô đang ở, giếng trời cũng thoáng đãng hơn.

Dì Châu đặt giỏ vào trong ao dưới mái hiên, giơ tay đón bó hoa: “Cô Thẩm, cô vào trong nhà ngồi một lúc, tôi đi gói cho cô hai cái bánh, cô mang về ăn, không mất bao nhiêu thời gian. Bánh khoai tây củ cải tôi làm ngon lắm, ai ăn rồi cũng đều thích!”

Thẩm Như Như buổi sáng chỉ uống một cốc sữa dằn bụng, nghe dì Châu nói vậy, lập tức kích thích sự thèm ăn: “Vậy thì làm phiền dì rồi.”

“Cô Thẩm khách sáo quá, sinh hoạt ở đây rất nhàn nhã, trong nhà chỉ có mỗi một chủ nhân là Từ thiếu gia, việc nhà rất ít. Mỗi ngày tôi đều bỏ ra một đống thời gian để nghiên cứu những món ngon, thỉnh thoảng sẽ đặc biệt làm nhiều một chút biếu hàng xóm láng giềng, mọi người có qua có lại.” Dì Châu vừa nói, vừa cắm hoa vào trong bình gốm, vào nhà bếp gói bánh khoai tây củ cải.

Thẩm Như Như ngồi một mình trong phòng khách, hướng nhà của nhà họ Từ rất tốt, vô cùng chú trọng đến ánh sáng và thông gió, cô ở trong nhà cũng có thể cảm nhận được từng làn gió nhẹ sảng khoái thổi qua, trong gió cũng xen lẫn hương thơm thanh mát của tre trúc.

Tổng thể phong cách trang trí trong nhà họ Từ thiên về kiểu Trung Quốc cổ điển, chính giữa phòng khách bày ghế gỗ gụ và bàn trà, phía sau ghế dựng một bức bình phong chạm khắc hoa văn kiểu cổ, qua những khoảng trống trên bình phong, có thể nhìn thấy cả một mảnh trúc xanh đang đung đưa trước gió ở giếng trời phía sau.

Dì Châu vẫn chưa ra, Thẩm Như Như do dự một chút, vòng qua bình phong đứng cạnh cửa thò đầu xem thử. Chỉ thấy ở chân tường hai bên giếng trời đào một hàng đất rộng ba thước, hai bên trồng trúc. Vườn trúc rậm rạp xanh tươi đã thu hút rất nhiều loài chim đậu trên ngọn trúc hót líu lo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »