Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Động tác của Từ Dẫn Châu dừng lại một lúc, quét mắt nhìn hoa cát cánh nhỏ xinh hồng hào, ước chừng lần đầu tiên có cô gái làm vậy với anh, có vẻ có chút bất ngờ và mất tự nhiên, ánh mắt anh chuyển sang bên cạnh, khóe mắt lướt tới giấy vàng và chu sa trên chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ: “Cô biết vẽ bùa?”

Thẩm Như Như thuận theo tầm mắt anh nhìn qua: “Đúng đó, bùa của tôi rất linh nghiệm, mọi người đều giành nhau mua, anh có cần lấy một lá không?”

Từ Dẫn Châu hơi nhướng mày, vẻ mặt lạnh lùng cuối cùng cũng có thay đổi: “Có những loại bùa gì?”

Thẩm Như Như vòng ra sau quầy bưng một chiếc hộp gỗ ra: “Hôm nay chỉ còn lại chỗ này thôi, thực ra anh có thể mua một là bùa yên giấc, chất lượng giấc ngủ của anh chắc rất thấp, có phải thường xuyên nằm mơ đổ mồ hôi trộm, dễ tỉnh giấc?”

Từ Dẫn Châu nhìn cô một cái với ý vị sâu xa: “Cô Thẩm, giờ cô không phải là bác sĩ.”

Thẩm Như Như cười mỉa: “Ngại quá, thói quen theo bản năng.”

Trước đây cô từng chọn học qua trung y, có một khoảng thời gian thường xuyên luyện tập nhìn sắc mặt, nghe hơi thở, hỏi triệu chứng, bắt mạch, xem nhiều rồi thì thành thói quen, hơn nữa vẫn luôn không sửa.

Từ Dẫn Châu gật đầu, lấy một lá bùa yên giấc, quẹt thẻ trả tiền.

Đợi người đi khỏi, Thẩm Như Như cầm tờ phiếu có chữ ký lên, ba chữ to bằng nét chữ mạnh mẽ và hùng dũng rơi xuống tờ giấy: “Từ Dẫn Châu……”

❊ ❊ ❊

Cách vài ngày sau, Phan Hồng và bác gái lần trước đến mời Thẩm Như Như đi để khai quang cho tượng thần tổ sư gia mà nhà bọn họ mới thỉnh về.

Thâm nám trên mặt Phan Hồng đã nhạt đi khá nhiều, tâm trạng tốt, khí sắc cũng tốt, cả người thoạt nhìn tỏa sáng rạng rỡ, bà ấy cầm một bao lì xì đi tới, nhét cho Thẩm Như Như: “Hôm nay là ngày tốt, thích hợp khai quang, Như Như, đây là tiền vất vả của cháu, lát nữa phải làm phiền cháu rồi.”

Một bác gái khác cũng lấy ra lì xì đã chuẩn bị sẵn.

Thẩm Như Như đã tìm hiểu qua, biết được đưa lì xì cho người khai quang là tập tục, thường con số không lớn, chỉ mong lấy điều tốt đẹp. Cho nên cô không từ chối, nhận lì xì xong đóng cửa tạm nghỉ, đi khai quang cho tượng thần tổ sư gia.

Quá trình khai quang rất đơn giản, nhưng vì nhà bác gái cách hơi xa, cho nên trên đường mất không ít thời gian. Thẩm Như Như ra khỏi nhà từ sáng, đến chiều mới về, trên đường nhân tiện mua một chiếc bánh kem hoa quả nhỏ, làm bữa tối.

Cơm nước xong cô ngồi trong giếng trời hóng mát, tiện tay ôm điện thoại lướt vòng bạn bè.

Lướt mãi lướt mãi, một dòng trạng thái phong cách quỷ dị nhảy ra.

A Quý: Tiểu Phù nói muốn xóa đi hình xăm trên cổ, bôi kem dưỡng cổ có tác dụng không? (Ảnh)

Ánh sáng trong bức ảnh này rất mờ, bối cảnh có vẻ là một ngôi nhà cũ bỏ hoang nào đó, một nữ quỷ mắt trợn trừng thè lưỡi đối diện với máy ảnh, cằm hơi hếch lên, để lộ chiếc cổ mảnh khảnh và nhợt nhạt, một vết hằn trên đỏ sẫm trên cổ cô ấy, màu sắc tương phản rất mạnh, khiến người ta nhìn thấy mà phát hoảng.

Thẩm Như Như: “……”

Cô lặng lẽ nhấp mở avatar của A Quý, chặn vòng bạn bè của anh ta.

Kết quả vừa mới chặn xong, A Quý liền inbox cô.

Thẩm Như Như thầm nghĩ không phải chứ, chương trình này lợi hại vậy sao, ngay cả vòng bạn bè bị chặn cũng biết được?

Cô mở tin nhắn thoại của A Quý ra, vừa nghe thấy là anh ta muốn đặt kem dưỡng cổ thì lập tức yên tâm.

A Quý nói ra tên một hãng, cô lên Taobao tìm kiếm một vòng, không có shop chính hãng, bạn bè mua hộ trên vòng bạn bè cũng không có hàng sẵn, phải đặt hàng, ít nhất phải đợi một tháng.

A Quý bày tỏ hoàn toàn không có vấn đề, có thể từ từ đợi, thế nên cô liền tìm người quen đặt một lọ.

Thanh toán tiền đặt cọc xong, Thẩm Như Như bắt đầu nhiều chuyện, hỏi A Quý có phải mua để tặng bạn gái không.

A Quý rất ngượng ngùng bày tỏ rằng vẫn đang theo đuổi, sắp được rồi.

Thẩm Như Như trả lời bằng một meme chúc phúc, sau đó lặng lẽ thở dài một tiếng, tắt điện thoại nhét vào trong túi.

Buồn quá đi, quỷ chết đói đều rơi vào lưới tình rồi, cô vẫn là một con cẩu độc thân.

❊ ❊ ❊

Ngày tháng ở trấn Mộ Nguyên cứ chầm chậm trôi, bùa chú của Kính Hoa Duyên dần dần có tiếng tăm, không chỉ người trong trấn đến mua hàng, còn có không ít khách tỉnh ngoài đặc biệt chạy đến xếp hàng giành mua.

Đối với chuyện này Vô Lượng Tổ Sư bày tỏ cực kỳ hài lòng, đặc biệt báo mộng khen ngợi Thẩm Như Như một hồi, đồng thời mạnh mẽ yêu cầu chủng loại cống phẩm phải phong phú hơn, ngày qua ngày ăn đi ăn lại chỉ có mấy thứ, ông đã ngán lắm rồi.

Thẩm Như Như không nói hai lời, lập tức lên mạng mua một đống đồ ăn vặt bày lên cho tổ sư gia, mỗi ngày đều không lặp lại. Tổ sư gia rất vui, lại khen cô một hồi nữa, ngay cả khói trong lư hương cũng cháy nhanh hơn một chút.

Chớp mắt đã đến hạ chí, thời tiết ngày càng nóng, hoa cỏ trong Kính Hoa Duyên đều héo rũ, ngay cả nước giếng mát lạnh cũng không thể khiến bọn chúng duy trì trạng thái tốt trong thời gian dài, trên cơ bản đến chiều cánh hoa đều sẽ xuất hiện trạng thái mất nước nhẹ.

Thẩm Như Như hơi rầu rĩ, bởi vì trong cửa hàng người đến người đi, mở điều hòa cũng không có tác dụng. Cô lật mở “Tạp Ký”, phát hiện bên trong có một loại bùa mát mẻ, có chức năng hạ nhiệt loại bỏ nắng nóng, đúng là thứ cô cần. Thế là cô lập tức nhấc tay luyện tập Bùa mát mẻ, vẽ xong một tấm dán trên kệ hoa, toàn bộ kệ hoa đều trở nên mát rượi, người đứng cạnh kệ hoa cũng có thể cảm nhận được sự mát mẻ toàn thân, rất sảng khoái.

Có Bùa mát mẻ rồi, toàn bộ Kính Hoa Duyên đều rất mát mẻ, hoa cỏ cũng không héo rũ rượi nữa, cô cũng coi như có thể yên tâm.

Lúc chập tối, kem dưỡng cổ mà A Quý đặt vào tháng trước cuối cùng đã tới. Thẩm Như Như bóc ra kiểm tra một lượt, xác định bao bì nguyên vẹn, nên mới gửi tin nhắn thông báo A Quý tối đến lấy hàng.

Hẹn thời gian lấy hàng xong, Thẩm Như Như đóng cửa sớm về phòng nghỉ ngơi, số lượng bùa chú hôm nay vẽ hơi nhiều, tinh thần rất mệt mỏi, cô ăn hai quả trứng luộc rồi đi ngủ luôn.

Mười hai giờ tối, tiếng chuông đồng hồ vang lên đúng giờ đánh thức cô dậy.

Thẩm Như Như tắt chuông đi ngồi trên giường ngẩn ngơ một lúc, một hồi tiếng gõ cửa không nhanh không chậm đột nhiên vang lên trong đêm tối yên tĩnh, cô vội vàng rời khỏi giường ra mở cửa, chắc là A Quý tới rồi.

Mở cửa ra, Thẩm Như Như sửng sốt một lúc: “Sao lại là anh?”

Dáng vẻ Từ Dẫn Châu không giống lắm với thường ngày nhìn thấy, đồng tử đen nhánh dường như lớn hơn thêm một vòng, giống như đeo một cặp kính sát tròng đường kính hơi to một chút. Anh mặc một bộ Đường phục màu đen, cả người đều tỏa ra khí chất u uất, giống như một tảng băng cứng đờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »