Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Anh trai cằn nhằn vài câu, lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, anh có một người bạn hỏi thăm em có biết đoán mệnh không, cậu ta nói muốn hỏi chút chuyện.”

Thẩm Như Như vui vẻ: “Thần côn cũng phải phân chuyên ngành, em chỉ biết vẽ bùa, đoán mệnh tìm người khác đi.”

Anh trai gật đầu: “Anh nghĩ cũng phải, chẳng phải nói thầy đoán mệnh tiết lộ thiên cơ dễ bị trời phạt sao, nghề nghiệp nguy hiểm như vậy vẫn nên bỏ đi.”

Thẩm Như Như biết anh trai đang thăm dò mình, sợ cô làm chuyện nguy hiểm, trong lòng dâng tràn một sự ấm áp: “Biết rồi, em có chừng mực mà.”

“Em có tính toán là được.”

Hai anh em lại trò chuyện thêm mấy câu, sau khi kết thúc cuộc điện thoại không bao lâu, trong wechat thêm mấy lời mời kết bạn của người lạ, thông tin xác minh đều toàn một kiểu là Xin chào Thẩm đại sư, tôi là XXX, là bạn/bạn học của Thẩm Thần Thần.

Thẩm Như Như sững sờ một chút, không phải nói không đoán mệnh rồi sao, Thẩm Thần Thần sao còn để những người này add cô?

Thông qua lời mời kết bạn của những người này, sự hoang mang của cô rất nhanh đã giải quyết dễ dàng theo những tin nhắn gửi tới.

XXX: [Chuyển khoản 800]

XXX: Xin chào Thẩm đại sư, đây là phí mua bùa yên giấc, địa chỉ nhận hàng của tôi là……

Tin nhắn của mấy người bạn mới đều y hệt nhau, giống như đã hẹn sẵn vậy. Không cần nghĩ cũng biết khẳng định là bút tích của Thẩm Thần Thần, đoán chừng chê việc thu tiền hỏi địa chỉ từng người quá phiền phức, trực tiếp để người ta tự mình đi mua.

Thẩm Như Như ghi lại từng thông tin địa chỉ một, bắt đầu đóng gói chuyển phát nhanh.

Buổi sáng gửi đi một mạch hơn hai mươi gói hàng, tiền vào tài khoản hơn mười ngàn. Cô tính toán, tháng này chỉ riêng tiền dựa vào việc bán bùa đã vượt quá một trăm ngàn, trừ đi chi phí cực kỳ ít, lợi nhuận vô cùng cao.

Đại khái có thể tu sửa một cái điện thờ ra hồn cho tổ sư gia rồi.

Thẩm Như Như cân nhắc trong chốc lát, quyết định tìm dì Phan hỏi thử có quen biết sư phụ nào đáng tin cậy không.

Đang suy nghĩ, Phan Hồng đã xuất hiện, bà ấy xách một cái túi nhỏ, tươi cười hớn hở từ bên ngoài về, Thẩm Như Như lập tức gọi lại: “Dì Phan, có chuyện này muốn hỏi dì.”

Phan Hồng dừng trước cửa sổ: “Có chuyện gì, cứ việc hỏi.”

Thẩm Như Như nói ra kế hoạch tu sửa điện thờ, Phan Hồng bày tỏ không có vấn đề gì, lấy điện thoại ra ngay tại chỗ liên hệ với một sư phụ cho cô: “Điện thờ lần trước chính là tìm ông ta làm cho, trên phương diện này ông ấy rất chuyên nghiệp, cháu yên tâm đi.”

Hiệu suất của sư phụ rất cao, chiều ngày hôm đó đã chạy tới Kính Hoa Duyên xem tình hình, sau đó thảo luận phương án với Thẩm Như Như, vẽ xong bản vẽ, định ra thời gian khởi công.

Sau một một loạt chuyện được sắp xếp ổn thỏa, Thẩm Như Như dâng hương lên tổ sư gia đồng thời nói rõ chuyện này, tổ sư gia rất vui, liên tục khen cô hiểu chuyện, chòm râu bay phất phơ hơn thường ngày mấy phần.

Buổi chiều, Thẩm Như Như tiếp tục bận rộn vẽ bùa buôn bán. Sau hai giờ, Từ Dẫn Châu xuất hiện ngoài cửa, anh xách theo một ấm trà tử sa và hai cái chén, nhấc chân bước vào Kính Hoa Duyên.

Thẩm Như Như nhìn thấy anh, sống lưng cứng đờ một chút, hỏi theo bản năng: “Anh Từ, ho khỏi chưa?”

Từ khi tìm hiểu được sự đặc biệt trong thể chất của Từ Dẫn Châu từ chỗ tổ sư gia, cảm quan của cô đối với anh trở nên vô cùng phức tạp, có thể nói là vừa thương cảm, vừa bội phục.

Một người từ nhỏ đã có thể thấy quỷ hơn nữa sức khỏe không tốt có thể bình an sống tới khi trưởng thành, mà còn không phát triển thành phần tử phản xã hội, nhất định có một nội tâm mạnh mẽ, biết được người như vậy chung quy không tranh được với mệnh trời, khó tránh khiến người ta cảm thấy thổn thức. Hơn nữa nghe ý của tổ sư gia, anh còn từng ăn không ít quỷ quái, rốt cuộc là ăn kiểu gì, cô không biết, nhưng có thể rõ ràng rằng, Từ Dẫn Châu không yếu đuối như dáng vẻ bề ngoài của anh, thậm chí là một người tàn nhẫn.

“Không sao cả.” Từ Dẫn Châu nhấc ấm trà lên: ‘Có chỗ ngồi không?”

Thẩm Như Như lấy ra một cái bàn ăn nhỏ bày giữa giếng trời: “Chỉ có cái này.”

Từ Dẫn Châu cũng không để ý, anh đặt ấm trà xuống, ngồi vào ghế mây bên cạnh, rót ra hai chén trà: “Cô Thẩm có thích uống trà không?”

Thẩm Như Như ngửi thử: “Long Tỉnh?” Thẩm Thần Thần ngày nào cũng uống, cô đã sớm ngửi quen rồi.

“Phải.” Từ Dẫn Châu ngước mắt nhìn cô, trong đôi mắt đen láy hiện rõ vẻ vui mừng: “Uống một chén không?”

“Chỉ một chén thôi hả.”

“Tùy ý.”

Thế là Thẩm Như Như thật sự chỉ uống một chén, sau đó trở lại cửa hàng phía trước tiếp tục công việc.

Tiếp theo hai người gần như không có bất cứ trao đổi gì, một người làm việc ở phía trước, một người yên lặng uống trà ở phía sau, cả hai cùng hòa thuận không tranh chấp, không những không ngại ngùng, ngược lại còn có cảm giác an nhàn tháng năm yên bình.

Buổi tối Thẩm Như Như nhắc qua chuyện này với Vương Tây Nhã, ý định ban đầu của cô chỉ là muốn cảm thán một chút cảm giác yên tĩnh thoải mái đó, kết quả Vương Tây Nhã đầy mặt nhiều chuyện và cười gian: “Được đó Thẩm Như Như, nhanh vậy đã có người theo đuổi rồi, anh ta có đẹp trai không, tính cách thế nào, công việc là gì?”

Một tràng dài câu hỏi tung ra, khiến Thẩm Như Như choáng váng đầu óc, cô vội vàng bảo dừng: “Cậu đừng có nói linh tinh, người ta không có ý đó với tôi đâu. Đoán chừng anh ta ở nhà ngột ngạt buồn chán, hiếm khi phát hiện được một đồng loại như tôi, cho nên muốn thân cận một chút thôi.”

“Đồng loại gì chứ?” Vương Tây Nhã phảng phất như hiểu rõ tất cả: “Cậu đừng có ngại ngùng nữa, đàn ông tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ tiếp cận một người phụ nữ, không phải có hứng thú với cậu, thì là có thù với cậu.”

Đồng loại có thể nhìn thấy quỷ không nhiều, hiếm khi gặp được một người, muốn thận cận cũng không lạ.

Có điều lời này không thể nói thẳng ra với Vương Tây Nhã, Thẩm Như Như ngẫm nghĩ: “Chúng tôi đều là người yêu thích hoa cỏ mà, có chủ đề chung, trở thành bạn bè rất bình thường. Hơn nữa anh ta có bệnh tim, sức khỏe không tốt, có thể tương đối thân thiết với thân phận bác sĩ này của tôi?”

“Cái lý do vớ vẩn này mà cậu cũng nói ra được, tôi phục cậu rồi.” Vương Tây Nhã thu lại dáng vẻ tươi cười: “Nhưng mà nếu sức khỏe anh ta đã không tốt, cậu cũng đừng để bị tán đi mất đấy, ở cùng người bệnh không có hạnh phúc đâu.”

Thẩm Như Như: “……”

❊ ❊ ❊

Liên tục tận mấy ngày tiếp theo, Từ Dẫn Châu đều mang theo ấm trà hoặc bàn cờ của anh tới Kính Hoa Duyên ngồi. Anh rất ít nói, ngoại trừ chào hỏi lúc ra vào, những lúc khác đều duy trì sự trầm mặc.

Thẩm Như Như từ sự bình tĩnh ban đầu cho đến nghi hoặc rồi sau đó nữa đã thành thói quen, cực kỳ nhanh chóng thích ứng với mỗi ngày như vậy.

Cứ vậy trôi qua được hơn nửa tháng, ngày cưới của A Quý và Tiểu Phù đã tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »