Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm nay, anh ta từ thành phố S đến đây, vì muốn nhờ cô Thẩm giúp đỡ một chút.

Lão Quan liên tục gật đầu, chiếc cằm đôi của anh ta run rẩy giống như đang sợ hãi, anh ta không ngừng xoa tay, vẻ mặt lo lắng nói: “Thẩm đại sư, bùa chuyển vận của cô thực sự quá thần kỳ, nó đã cứu mạng của tôi mấy lần. Lần này tôi tới đây, là hy vọng có thể mời cô Thẩm xuống núi trừ tà, thù lao không thành vấn đề, chỉ cần cô có thể giúp tôi, cho dù táng gia bại sản tôi cũng bằng lòng”

Hai người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi lại cúi đầu khom lưng trước một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi thật sự rất kỳ quái, khiến cho những người qua đường đều ngoái đầu lại nhìn.

Thẩm Như Như không nói hai lời, lấy chìa khóa ra mở cửa: “Vào trong cửa hàng rồi nói”

Lão Quan lấy khăn tay ra lau mồ hôi dưới cằm và cổ. sau đó gật đầu nói: “Được, được”

Lý Mạnh Huy ân cần dành lấy việc dắt xe điện của cô, cười nói: “Bà chủ Thẩm, để tôi, để tôi”

Thẩm Như Như liếc anh ta một cái rồi đẩy cửa bước vào trong. Ba người bước vào trong cửa hàng, không khí trong lòng đập vào mặt, tâm trạng lo lắng của Lão Quan cũng được xoa dịu, anh ta chờ mong nhìn Thẩm Như Như: “Thẩm đại sư…”

Lý Mạnh Huy đi ra sân dựng xe, Thẩm Như Như đi vòng ra sau quầy và ngồi xuống, hỏi: “Anh Quan, chắc hẳn anh Lý đã nói với anh, tôi chỉ biết vẽ bùa, không am hiểu chuyện trừ tà, anh tìm nhầm người rồi.

Khuôn mặt béo tròn của Lão Quan lập tức nhăn nhó, khổ sở nói: “Thẩm đại sư, tôi thật sự không còn cách nào khác, chỉ mong ngựa chết có thể thành ngựa sống. Chỉ cần cô Thẩm giúp tôi lần này, bất kể là có thành công hay không, tôi nhất định sẽ đưa thù lao đầy đủ.

“Tiền không phải là vấn đề? Thẩm Như Như có chút khó hiểu, cô nhéo cằm suy nghĩ một chút, nói: “Rốt cuộc ông gặp phải khó khăn gì? Chi bằng nói cho tôi nghe thử, nếu có thể, tôi sẽ giới thiệu một người am hiểu thuật trừ tà cho anh”

Vừa nghe Thẩm Như Như nói có cách, gương mặt lo lắng cả buổi sáng của Lão Quan lập tức tràn ngập kỳ vọng, anh ta kéo ghế ngồi xuống, nghiêm túc kể lại những chuyện xui xẻo mà mình đã gặp phải.

“Thẩm đại sư, nói ra thì rất dài, tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ sự việc của nửa năm trước…” Lão Quan, tên đầy đủ là Quan Tây Hiếu, mười mấy năm trước rời trấn Mộ Nguyên đến thành phố S làm ăn, anh ta là người thành thật, làm việc chăm chỉ đến nơi đến chốn, lại có thêm quý nhân giúp đỡ. Nhiều năm trôi qua, anh ta đã phấn đấu xây dựng được một công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán với quy mô không nhỏ, thành công bước vào hàng ngũ những người giàu có của thành phố S, cuộc sống thoải mái không cần lo ăn lo uống. Bây giờ, ở trong mắt người ngoài, anh ta cũng được coi là người có sự nghiệp thành công, gia đình mỹ mãn.

Quan Tây Hiếu lớn lên trong một gia đình nghèo, sau khi có tiền lại bận rộn đến mức nước cũng không kịp uống, vì vậy, anh ta không có cơ hội bồi dưỡng mấy thói quen xấu, ăn chơi đàng điếm hay cờ bạc hút thuốc đều không dính dáng, chỉ có một sở thích là sưu tầm đồ cổ.

Nhưng mà anh ta cũng không thực sự thích đồ cổ, chủ yếu là các nhân vật lớn mà anh ta tiếp xúc trong công việc đều thích đồ cổ tranh chữ gì đó, vì không muốn để bản thân có vẻ không có văn hóa, phẩm vị, anh ta đành phải nhảy vào cái hố này. Nửa năm trước, anh ta được người giới thiệu mua một chiếc bình sứ lớn từ một nhà buôn, nghe nói là sứ Thanh Bạch thời Tống, rất quý.

Lão Quan nhớ lại, trên mặt mang theo vẻ hối hận nói: “Tôi vừa nghe nói sứ Thanh Bạch thời Tống rất quý giá, lập tức bỏ rất nhiều tiền ra mua, bây giờ ngẫm lại, rõ ràng là thằng khốn đó đã lừa tôi” “Sau khi tôi mang món đồ đó về nhà, gia đình tôi bắt đầu không thích hợp”

Anh ta tiếp tục nói: “Mấy ngày đầu tiên là vợ của tôi, bà ấy nói luôn nằm mơ thấy có người muốn ăn ngón chân của mình. Khi đó, chúng tôi cũng không để tâm, chỉ nghĩ rằng làm việc vất vả cả ngày nên mới như vậy. Nhưng không bao lâu sau, vợ của tôi đi kiểm tra sức khỏe định kỳ thì phát hiện trên chân có một khối u nhỏ, may là phát hiện sớm và kịp thời nên không bị ảnh hưởng nhiều. Vốn dĩ mọi chuyện cứ trôi qua như vậy, cũng không có ai nghĩ nhiều”

Lão Quan thở dài: “Nhưng mà sau đó lại xảy ra một số chuyện khiến tôi bắt đầu nghi ngờ, tôi nghĩ đi nghĩ lại, tất cả mọi chuyện xui xẻo đều bắt đầu từ khi tôi mua chiếc bình sứ đó, vì vậy, tôi liền nghĩ cách qua tay cho người khác. Nhưng mà tình hình vẫn không được cải thiện, trong nhà vẫn liên tục gặp rắc rối, thậm chí còn ảnh hưởng đến công việc và học tập của bọn trẻ.

“Cách đây hai tháng, trường của con gái tôi tổ chức cuộc thi sáng tạo ẩm thực, yêu cầu các con và cha mẹ cùng nhau nấu một món ăn. Buổi tối hôm đó, vợ và con gái của tôi bận rộn ở trong bếp, tôi vừa đi làm về nên ngồi ở phòng khách một lát, đang mơ màng ngủ thì bị tiếng kêu la thảm thiết khiến cho bừng tỉnh. Tôi vừa chạy vào bếp đã thấy trên mặt đất đầy máu, vợ của tôi bị đứt hai ngón tay, lòng bàn tay của con gái tôi thì bị cắt hai đường, lộ ra cả xương”

Đến bây giờ nghĩ lại, Lão Quan vẫn cảm thấy sợ hãi: “Tôi đưa bọn họ đến bệnh viện cấp cứu, trên đường lại gặp phải một kẻ điên đang phát hoảng trên đường, suýt nữa đã xảy ra tai nạn.

Thẩm Như Như không khỏi cảm thán: “Thật sự là rất xui xẻo, vậy vợ con của anh thế nào, không có việc gì chứ?”

“Ngón tay của vợ tôi đã được nối lại, bây giờ đã cắt chỉ, hồi phục rất tốt, nhưng mà không thể dùng sức. Lão Quan lắc đầu, nói: “Lòng bàn tay của con gái tôi bị thương khá nặng, để lại sẹo rất sâu, hơn nữa còn không thể cầm nắm đồ vật, ngay cả bút cũng không cầm được. Nhưng đây chỉ là vết thương bên ngoài, từ từ chăm sóc cũng có thể hồi phục, tệ nhất là tâm lý của con bé bị ảnh hưởng, trở nên nghi thần nghi quỷ. Tôi đã mời một bác sĩ tâm lý đến khám cho con bé, hiện giờ phải tạm nghỉ học để ở nhà dưỡng bệnh. Ngay ngày hôm qua, không biết con bé bị cái gì, đột nhiên muốn đi chơi công viên, vợ của tôi cho rằng bệnh của con bé chuyển biến tốt nên rất vui vẻ dẫn con bé ra ngoài. Nhưng không may, thiết bị trò chơi của công viên lại xảy ra vấn đề, nếu trên người hai mẹ con không mang bùa chuyển vận, sợ rằng bây giờ đã…”

Thẩm Như Như lẳng lặng nghe Lão Quan thuật lại đủ loại xui xẻo đã xảy đến với gia đình họ trong nửa năm qua, cô cảm thấy đồng cảm sâu sắc, nhưng đồng thời lại có chút khó hiểu: “Sau khi anh sang tay món đồ cổ đó cho người khác, tình hình vẫn không chuyển biến tốt đẹp… Vậy người chủ mới của món đồ cổ đó thì sao, người đó có gặp phải tình huống tương tự như anh không?”

“Không hề. Lão Quan khẳng định nói: “Tôi có âm thầm quan sát, người đó không xảy ra chuyện gì, tên nhà buôn bán đồ cho tôi cũng không sao”

Nói tới đây, anh ta vô cùng tức giận: “Tôi không hiểu, người trước người sau đều không xảy ra chuyện gì, vì sao chỉ có một mình tôi gặp xui xẻo, tôi chưa bao giờ làm chuyện gì thất đức, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?” Lý Mạnh Huy an ủi anh ta, sau đó nói với Thẩm Như Như: “Bà chủ Thẩm, tôi rất hiểu Lão Quan, mấy năm nay, anh ta làm rất nhiều việc thiện, đã quyên tặng mấy trường học, bây giờ thực sự là tai bay vạ gió, nếu cô có cách, xin hãy giúp đỡ anh ta. Chuyện này có chút kỳ quái, đang yên đang lạnh, vì sao thứ đó lại không chịu buông tha gia đình Lão Quan?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »