Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Hiện nay, doanh thu bình quân một ngày của Kính Hoa Duyên duy trì vào khoảng bốn mươi năm ngàn tệ, trong đó có 70% đến từ bùa chú, 25% đến từ cô hồn dã quỷ, 5% còn lại đến từ bó hoa và cây cảnh. Nếu chỉ tính hoa và cây cảnh, trung bình một ngày kiếm được hai, ba ngàn tệ đã được coi là nhiều.

Chi phí của bùa chú rất thấp, giấy vàng và chu sa đều rẻ, một trăm tệ có thể mua rất nhiều, chủ yếu là dựa vào khả năng vẽ bùa của cô. Vì vậy, doanh thu của bùa chú gần như là lợi nhuận ròng.

Mà đám cô hồn dã quỷ nửa đêm tới cửa đều là thổ hào* ra tay rộng rãi, cho dù mỗi tháng chỉ tiếp đãi hai, ba lần cũng có thể kiếm được rất nhiều.

*Thổ hào: là một thuật ngữ cũng như ngôn ngữ mạng tiếng Trung được dùng để chỉ đến những người giàu có. Doanh thu của hoa và cây cảnh phải trừ chi phí nhập hàng và chi phí đóng gói, vì vậy, lợi nhuận ròng là thấp nhất, công việc lại nhiều nhất.

Nhưng mà ai bảo cô thích hoa hoa cỏ cỏ chứ, kiếm ít thì kiếm ít, không lỗ là tốt lắm rồi.

Thẩm Như Như sắp xếp từng khoản rõ ràng, cuối cùng tính tổng lại, nếu không có gì bất ngờ, lợi nhuận ròng tháng này có thể lên đến hơn sáu trăm ngàn tệ.

“Không ngờ lại có thể kiếm nhiều như vậy…” Cô có chút kinh ngạc, bình thường chỉ lo kiếm tiền tích tiền, cũng không nghiêm túc tính toán hay kiểm tra số dư trong thẻ. Mặc dù biết cửa hàng nhỏ của mình kinh doanh rất tốt, đối với con số này cũng có linh cảm mơ hồ, nhưng khi thực sự nhìn thấy, cô vẫn cảm thấy khó tin. Ai có thể nghĩ đến một tiệm hoa nho nhỏ ở thị trấn lại có doanh thu cao như vậy… Nhất định phải hiếu kính Tổ sư gia! Thẩm Như Như nắm chặt tay, quyết định trích ra 60% lợi nhuận ròng mỗi tháng tiếp theo cùng với tám trăm ngàn tệ do A Quý và Tiểu Phù để lại, gửi tất cả vào một tài khoản, sau này sẽ xây một đạo quan xa hoa cho lão nhân gia.

Sau khi chia nhỏ tài khoản, cô pha một ấm trà táo đường đỏ, sau đó ngồi xuống bên cửa sổ bắt đầu đọc ( Huyền Thiên chú), cô đã học gần hết (( Tạp ký) cho nên đổi sang quyển này.

Vũ khí của Vô Lượng Tổ Sư là kiếm, ( Huyền Thiên chú)) của môn phái của ông cũng mang theo hương vị kiếm pháp, bút pháp sắc bén, khí thế lạnh thấu xương, khẩu quyết của mỗi loại bùa chú đều rất ngắn, nhưng ý nghĩa lại không rõ ràng, khiến người ta giống như lạc vào sương mù. Không hiểu ý nghĩa của khẩu quyết, lá bùa vẽ ra sẽ không có uy lực.

Thẩm Như Như lật vài trang của cuốn sách thì Từ Dẫn Châu tới, trên người anh đã thay một bộ Đường phục có hoa văn đám mây màu trắng bạc, nhẹ nhàng phong độ, trong tay lại cầm một chiếc giỏ tre phong cách khác thường, hình như trong giỏ còn có một tấm vải lụa đỏ. “Chào buổi sáng, anh Từ. Cô cười chào hỏi: “Dì Châu lại bảo anh mang đồ đến à?”

Từ Dẫn Châu không cảm xúc gật đầu, giơ giỏ tre lên để lộ ra thứ ở bên trong: “Trong nhà có mấy quả trứng chim, để Tiểu Hoàng ấp một chút.

Chỉ nhìn thấy vài quả trứng to bằng ngón tay cái nằm lặng lẽ trên tấm vải lụa đỏ.

Thẩm Như Như kinh ngạc mở to mắt: “Hả? Chim mẹ đâu?”

“Mấy ngày rồi không thấy về, có lẽ đã xảy ra chuyện” Từ Dẫn Châu xách giỏ đi về phía sân: “Trứng nhỏ như vậy, để gà mái ấp sợ sẽ bị vỡ, thân hình của Tiểu Hoàng phù hợp”

Nhưng mà Tiểu Hoàng vẫn là một đứa nhỏ đó, nó có hiểu ấp trứng là gì không?

Thẩm Như Như đi theo sau từ Dẫn Châu, vịt vàng nhỏ đang chơi đùa dưới gốc hoa quế, nó rất thích gốc cây này, trừ lúc ăn và ngủ, thời gian còn lại đều ở chỗ này.

Từ dẫn Châu đi qua, đặt giỏ tre ở bên cạnh vịt vàng nhỏ và dẫn nó vào trong giỏ.

Thẩm Như Như ở bên cạnh thấy vậy thì hơi lo lắng: “Liệu nó có làm vỡ trứng không?”

Từ Dẫn Châu lắc đầu, ho nhẹ hai tiếng: “Không biết.

Thẩm Như Như: “…” Như vậy có phải quá qua loa rồi không?

Vịt vàng nhỏ chậm rãi đến gần chiếc giỏ, nó nhìn vào trong một lúc rồi thăm dò nhảy vào, xoay quanh trứng chim vài vòng và ngước lên nhìn Từ Dẫn Châu, sau đó kêu quạc quạc hai tiếng.

“Nó muốn nói gì?” Thẩm Như Như rất tò mò.

Từ Dẫn Châu nhìn về phía cô: “Tôi cũng không biết.

Hai người cứ ngồi xổm trên mặt đất và quan sát chiếc giỏ như vậy. Sau khi đi vài vòng, vịt vàng nhỏ nhấc chân nhảy qua, nó nhẹ, chân lại có màng, dẫm lên trứng như đi trên đất bằng, không có vấn đề gì. Vịt vàng nhỏ đứng

trên mấy quả trứng một lúc, rồi bắt đầu dùng mỏ mổ vào vỏ trứng, mổ quả này một chút, mổ quả kia một chút: “Du du du.”

Thẩm Như Như lặng lẽ đổ mồ hôi: “Nếu nó ăn trứng thì làm thế nào?”

“Nó không mổ vỡ được? Từ Dẫn Châu rất bình tĩnh, vươn tay bắt lấy vịt vàng nhỏ, để nó ngồi lên trứng chim.

Mới đầu, vịt vàng nhỏ không muốn, nó đá chân và gân cổ phát ra tiếng vịt kêu non nớt. Một lúc sau, giống như hiểu được ý của Từ Dẫn Châu, vậy mà lại ngoan ngoãn thu chân và ngồi im trong giỏ, cục lông vàng nho nhỏ vừa vặn trùm lên mấy quả trứng chim. “Thật thông minh” Từ Dẫn Châu cười nhẹ và bón cho nó một miếng thịt.

Thẩm Nhữ Nhữ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ngồi ấp trứng của vịt vàng nhỏ, nói: “Mày trưởng thành thật là sớm.

Trong khi hai người đang ở Kính Hoa Duyên xem vịt con ấp trứng, Vương Tây Nhã vừa hỗ trợ thầy giáo hoàn thành gây tê một ca phẫu thuật tim. Cô ấy bước ra khỏi phòng phẫu thuật, tháo khẩu trang, cởi quần áo cách ly, rồi trở lại văn phòng và ngồi xuống ghế. Đồng nghiệp ở đối diện ngẩng đầu nhìn Vương Tây Nhã: “Sao vậy? Lại thức cả đêm à?” Vương Tây Nhã yếu ớt gật đầu, mở ra ngăn kéo lấy ra một hộp bánh quy, mở bao bì ra, lập tức nhét hai miếng vào miệng: “Ba giờ sáng chạy đến tăng ca, đến bây giờ còn cơm chưa ăn, nước cũng chưa uống. Tôi sắp đói đến ngất xỉu rồi” “Ôi, bác sĩ gây mê trong bệnh viện quá ít, cô vất vả rồi. Nhưng mà vị trí này về sau hết khổ thì tiền thưởng rất cao, cô nhất định phải kiên trì nhé!” Đồng nghiệp an ủi cô ấy một chút, rồi lại nói: “Nhưng tôi thấy khí sắc của cô tốt hơn khoảng thời gian trước nhiều, quầng thâm dưới mắt đã mờ đi, tăng ca suốt đêm mà làn da vẫn sáng mịn rạng rỡ, thức đêm nhiều nên có kinh nghiệm à?”

Vương Tây Nhã sửng sốt một chút, lấy từ trong túi ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận ngắm kỹ một hồi rồi nói: “Ây da, cô không nói thì tôi cũng không phát hiện, làn da thực sự rất tốt.”

Cô ấy xoa xoa gương mặt, bỗng nhiên nhận ra dường như trạng thái tinh thần của mình cũng được cải thiện…

Nhưng mà gần đây cô ấy không hề đổi mỹ phẩm dưỡng da, cũng không dùng thực phẩm chức năng… Chẳng lẽ đúng là thức đêm thức ra kinh nghiệm?

Vương Tây Nhã trầm tư một lát, cúi đầu nhìn túi phúc nhỏ trong túi xách, bên trong là [ bùa ích khí ] mà Thẩm Như Như gửi cho cô ấy mấy ngày trước.

F*ck, không phải thứ này có hiệu quả đấy chứ? Thẩm Như Như biến thành thần côn từ bao giờ???

Vương Tây Nhã muốn gọi điện thoại cho Thẩm Như Như ngay lập tức để hỏi đã xảy ra chuyện gì, đã nói là mở cửa hàng hoa cơ mà! Tại sao đang làm bà chủ cửa hàng hoa lại biến thành thần côn? Nhưng cô ấy vừa tìm thấy di động thì điện thoại trên bàn đã vang lên, là thầy giáo gọi, nói bên khoa phụ sản có một sản phụ đang xuất huyết nhiều, nhân lực của khoa sản không đủ, gọi cô đến phòng phẫu thuật giúp đỡ ngay lập tức.

“Em biết rồi, em sẽ đến ngay.

Vương Tây Nhã cúp điện thoại, vội vàng nhét miếng bánh bích quy còn sót lại vào miệng, sau đó cầm ly nước lên uống mấy ngụm, rồi đứng dậy chuẩn bị chạy lấy người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »