Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Một tin tốt và một tin xấu.

Tin tốt là Lý Mạnh Huy vẫn còn sống, nhưng có hiện tượng mất nước nghiêm trọng, vừa tìm được liền đưa vào bệnh viện ngay, tình hình của thành viên nhóm chẳng khác ông ta là mấy, mười mấy người đàn ông đều được khiêng vào bệnh viện.

Tin xấu thì khá đau lòng, trong nhóm có hai anh chàng gặp chuyện, theo các thành viên kể lại, là bị cát chảy cuốn đi.

Thẩm Như Như nhìn thấy hai chữ gặp chuyện trong lòng giật thót một cái, xem tiếp phía sau, không nén nổi hốc mắt ửng đỏ.

“Cô làm sao thế?”

Tiếng nói của Từ Dẫn Châu đột nhiên xuất hiện.

Thẩm Như Như ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy anh mặc một bộ âu phục được cắt may cẩn thận, kiểu tóc gọn gàng, dáng người cao gầy, nhìn qua rất có sức sống.

Cô rút một tờ khăn giấy chậm hốc mắt: “Anh Từ, anh về rồi”

Từ Dẫn Châu đi tới trước quầy, cúi đầu nhìn cô, giơ tay đặt một thứ lên trên bàn: “Tặng cô, đừng buồn nữa”

Đó là một chiếc khuyên tai màu đen được chạm khắc hoa văn tinh xảo. Khuyên tai chỉ to bằng móng tay út, đính viên ngọc bích đen tuyền. Hoa văn của ngọc bích tinh tế, trơn bóng ôn nhuận, trên bề mặt ngọc bích nhỏ khắc một con mắt khép hờ, lông mi dài hơi rũ xuống và nếp uốn trên mi mắt hiện rõ. Chạm trổ vô cùng tinh tế.

Ngay khi Thẩm Như Như nhìn thấy chiếc khuyên tai này, đã theo bản năng mà nhấc tay lên sờ vào dái tai phải của mình, chỗ đó có một lỗ xỏ khuyên không bắt mắt, cũng là lỗ xỏ khuyên duy nhất trên người cô. Nhắc đến nguồn gốc của lỗ xỏ khuyên này, phải truy ngược về thời kỳ cấp hai của cô.

Lúc còn học cấp hai, phong cách ngự tỷ thời trang của đồng chí Vương Tây Nhã đã có manh mối. Các ngôi sao nữ trên poster tạp chí thời bấy giờ đều lưu hành đeo trang sức lấp lánh khoa trương, không ít nữ sinh đều bắt chước học theo. Cấp hai quản nghiêm ngặt, tâm tư mọi người có sôi nổi đến đâu, thì lúc đến lớp cũng chỉ dám đeo loại trang sức không quá khác người như cặp tóc sáng màu.

Nhưng Vương Tây Nhã thì khác, cô ấy không chỉ đeo cặp tóc, còn có cả vòng tay dây chuyền, cả bộ đầy đủ, chịu đựng áp lực từ hội học sinh mà vẫn cứ mỗi ngày thay một màu cả tuần không lặp lại. Hơn nữa không bao lâu, quyết định đi xỏ lỗ những thứ này cũng không thể thỏa mãn cô ấy, Vương Tây Nhã lại nảy ra một ý nghĩ mới tai.

Với tư cách là chị em tốt chơi cùng nhau từ nhỏ đến lớn, Thẩm Như Như đương nhiên cũng bị kéo đi cùng.

Hai người tùy tiện tìm một cửa hàng trang sức ở đầu phố, nhân viên cửa hàng chọc xoẹt xoẹt vài cái vào hai tại Vương Tây Nhã, sáu lỗ xỏ khuyên đã nhanh chóng ra lò, đơn giản như uống nước vậy.

Lúc đó Thẩm Như Như nhìn sang, nhanh vậy đã được rồi, hơn nữa còn không chảy máu, lòng ưa thích cái đẹp cũng rục rịch theo, băn khoăn một hồi liền quyết định cũng chọc hai lỗ xỏ khuyên tai. Nhưng cô trời sinh đã sợ đau, khi cây kim đó chọc vào tai, đau đến mức nước mắt đã rơi xuống lã chã, một bên tai còn lại sống chết không chịu chọc tiếp.

Nhớ lại chuyện xấu hổ năm đó, tâm tình Thẩm Như Như bỗng chốc nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Cô ngẩng đầu nhìn Từ Dẫn Châu: “Anh Từ, đây là tác phẩm của anh?”

Từ Dẫn Châu bình tĩnh gật đầu: “Lúc nhỏ rất sợ ra ngoài, ở trong nhà lại quá buồn chán, nên tìm chút chuyện gì đó làm”

Thẩm Như Như ngay lập tức tưởng tượng ra hình ảnh một cậu bé dễ thương đẹp trai, bị ma dọa đến mức không dám ra ngoài, chỉ đành trốn trong nhà học điêu khắc, trái tim cô dịu lại: “Anh thực sự rất lợi hại”

Khi một người có thiên phú cùng lúc có nội tâm và sự nhẫn nại mạnh mẽ, cũng rất đáng sợ. “Có điều món quà quý giá thế này tôi không thể nhận. Thẩm Như Như dùng khăn giấy gói khuyên tai đưa cho Từ Dẫn Châu, đùa rằng: “Đeo trang sức giá trị đắt đỏ làm thần côn, hình như không thích hợp cho lắm”

Từ Dẫn Châu không nhận, anh khẽ lùi về sau một bước: “Cô Thẩm, cái gọi là giá trị đắt đỏ chỉ là thứ người ngoài thêm vào dựa trên sự khẳng định và danh tiếng mà tôi có được, loại người như chúng ta, không nên quá bận tâm quan niệm thế tục.

Đối với tôi mà nói, nó chỉ là một tác phẩm thành công, tặng cho bạn bè cũng sẽ không cảm thấy đáng tiếc. Hiếm khi một hơi nói một đoạn dài như vậy, dường như đã hao phí rất nhiều sức lực của anh, chỉ thấy đường chân tóc trên trán phút chốc lấm tấm mồ hôi, nhìn qua vô cùng mệt mỏi.

Thẩm Như Như giật mình, lập tức vòng qua từ sau quầy, đỡ anh ngồi trên ghế mây trong giếng trời phía sau:

“Anh Từ, anh không sao chứ? Trên người có hộ tâm đan không?” “Không sao, một lát sẽ khỏi tôi? Từ Dẫn Châu xua tay, nhắm mắt tựa vào ghế mây, hơi thở dần dần đều đặn. Thẩm Như Như không yên tâm cho lắm, nắm lấy cổ tay anh, đặt ngón tay lên bắt mạch.

Khoảnh khắc da thịt vừa chạm vào nhau, một cỗ khí lạnh lẽo từ đầu ngón tay xuyên thấu qua, phảng phất như kim đâm vào ngón tay. Sắc mặt Thẩm Như Như đau đến mức tái nhợt, cô thả ra theo phản xạ, cơn ớn lạnh giống như một vật thể sống, sau khi vào cơ thể cô liền di chuyển theo mạch máu đến trái tim, chỗ đi qua sẽ sinh một cơn đau lạnh buốt. Cô hoảng loạn một chút, phát hiện sức mạnh của cỗ khí này đang yếu dần, mới lập tức trấn tĩnh lại.

Khí lạnh càng xâm nhập sâu thì cảm giác đau càng yếu đi, vẫn chưa đi qua các mạch máu của cánh tay, cơn đau đã hoàn toàn biến mất.

Thẩm Như Như thở phào một hơi, ngồi bệt xuống bên cạnh ghế mây, sau lưng là mồ hôi lạnh do cơn đau mang tới. Cô vẫn còn sợ hãi mà suy nghĩ, so với cơn đau vừa rồi, cảm giác xỏ lỗ tai năm đó rõ ràng chỉ giống như bị một con muỗi mập đốt một phát mà thôi.

“Xin lỗi” Từ Dẫn Châu không biết đã mở mắt từ khi nào: “Lần sau bất kể xuất hiện tình huống gì, cô nhớ đừng động vào tôi”

Thẩm Như Như vội vàng từ dưới đất đứng lên, có chút xấu hổ phủi bụi trên người: “Ừm…..vừa rồi là sát khí sao, rốt cuộc là như thế nào, có biện pháp trừ bỏ không?”

“Trời sinh rồi, không có cách? Từ Dẫn Châu ngước mắt nhìn bầu trời bên trên giếng trời, lộ ra biểu cảm nhớ lại:

“Trước năm mười tuổi không rõ ràng như thế, ngoại trừ thể chất yếu đuối, có thể nhìn thấy quỷ ra, thì không khác gì mấy so với những đứa trẻ khác.

“Cho đến buổi tối một ngày nọ, tôi đột nhiên phát bệnh tim. Lúc ấy trong nhà không có người, tôi giãy giụa bò xuống lầu gọi điện cấp cứu, một con quỷ muốn nhân cơ hội ra tay, kết quả bị tôi hấp thụ. Anh dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Từ đó trở đi, chỉ cần tim không thoải mái, tôi sẽ tìm một con quỷ để làm giảm bớt nỗi đau…”

Thẩm Như Như yên lặng lắng nghe, lông tơ trên cánh tay tự giác dựng đứng lên.

“Cô sợ rồi sao?” Từ Dẫn Châu nghiêng mặt nhìn cô.

Thẩm Như Như lắc đầu, nói thật lòng: “Chỉ là cảm thấy rất quái dị”

Từ Dẫn Châu dời mắt đi, sắc mặt bình tĩnh: “Nhưng cách làm này không được mấy năm đã hết tác dụng, cơn đau không thể nào giảm bớt được nữa, hơn nữa còn ngày càng nghiêm trọng, mỗi giờ mỗi khắc đều tồn tại, tôi cho rằng mình không còn mấy ngày để sống nữa, cho nên tự mình trở về trấn Mộ Nguyên ở lại, không ngờ còn kéo dài hơi tàn nhiều năm như vậy vẫn chưa chết.”

Mùi vị sống tạm bợ trên đời không dễ chịu, nhưng tính cách của anh đã quyết định anh sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Có lẽ ông trời thấy anh đáng thương, nên sinh ra lòng trắc ẩn, cho nên mới cho anh một tia hy vọng. Vẫn còn nhớ hôm đó, khi dì Châu mang một bó hoa tươi đẹp trang nhã từ bên ngoài về, thân xác tê dại khô héo của anh cảm nhận được hơi thở tươi sống từ lâu không thấy…….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »