Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như ngây ngốc, cô gái xinh đẹp xa lạ nửa đêm một mình đến cửa, kịch bản này có nhìn thế nào cũng không đúng!

Cô cầm điện thoại lên, chuẩn bị báo cảnh sát.

Lúc này, trước cửa sổ xuất hiện một bóng người, cô gái váy đỏ không biết từ lúc nào đã đi tới bên ngoài cửa sổ, cô ta lộ ra gương mặt chính diện, hệt như thân hình bốc lửa của cô ta vậy, dung mạo cũng thuộc loại xinh đẹp quyến rũ. Cô gái váy đỏ chớp chớp đôi mắt cong xinh đẹp, môi đỏ khẽ hếch, vô tội mà nhìn Thẩm Như Như: “Bà chủ, mua bao thuốc.”

Thẩm Như Như giật mình, điện thoại không cầm chắc trượt ra ngoài, “bộp” một tiếng đập xuống đất, màn hình điện thoại vỡ ra hai vết nứt, ngoan cường vùng vẫy hai giây, sau đó đen gì.

Điện thoại quèn gì vậy, mua mất hơn tám ngàn vậy mà vừa rơi đã hỏng rồi!

Trừng mắt nhìn điện thoại “chết yểu”, trong đầu Thẩm Như Như chỉ còn lại hai chữ lừa đảo.

Ngoài cửa sổ, cô gái váy đỏ tận mắt chứng kiến vụ thảm án này, cô ta cực kỳ đồng tình lắc đầu: “Bà chủ, cô thật xúi quẩy.”

Thẩm Như Như khó khăn dời mắt ra khỏi điện thoại, ngẩng đầu nhìn cô gái váy đỏ, mặt lạnh tanh: “Chỗ tôi là cửa hàng hoa, không có thuốc lá.”

“Vậy sao?” Cô gái váy đỏ nhắm mắt khẽ nhếch mũi: “Nhưng tôi rõ ràng ngửi thấy mùi khói thuốc, bà chủ, cô sợ tôi không có tiền thanh toán sao, đừng lo, tôi mang theo rất nhiều.” Cô ta giơ tay phải lên trước cửa kính, trong tay cầm một nắm tiền dày cộp, vô cùng khí phách.

Thẩm Như Như vừa nhìn, lập tức cảm giác được một luồng hơi lạnh từ sống lưng chạy thẳng lên!

Chỉ thấy xấp tiền đó trắng xóa, rõ ràng chính là tiền âm đốt cho người chết. Cô gái váy đỏ phơi ra sự giàu có của mình, lại giơ tay gõ cửa: “Bà chủ, mau mở cửa, tôi muốn mua thuốc lá, lâu lắm không hút rồi, nhịn khổ sở lắm.”

Thẩm Như Như im lặng quay đầu, đèn đường xuyên qua tấm kính chiếu xuống mặt đất, bóng của cô lẻ loi in trên nền đất, không có cái bóng người thứ hai, tiếng gõ cửa vốn chậm rãi lúc này nghe tiếp giống như nốt nhạc đòi mạng. Cô rất nhanh đã trấn tĩnh lại: “Cô muốn mua loại nào? Tôi đi lấy cho.”

Cô gái váy đỏ dừng động tác gõ cửa lại: “Loại nào cũng được, tôi không kén chọn, đương nhiên nếu có loại cho nữ là tốt nhất.”

“Cô đợi chút.” Thẩm Như Như tóm lấy chiếc xẻng nhỏ quay người bỏ chạy, cô phải đi mời Vô Lượng Tổ Sư giúp đỡ.

Chạy bạch bạch lên lầu, cô xông vào tịnh thất: “Tổ sư gia, có một nữ quỷ tìm đến cửa rồi!”

Tổ sư gia trong điện thờ vẫn không nhúc nhích.

Tim Thẩm Như Như thắt lại, Tổ sư gia sao vào lúc quan trọng này lại không hiển linh nữa??

Cô ngẫm nghĩ, nhìn cống phẩm vẫn chưa kịp thay trên bàn và hương đã cháy cạn trong lò, linh quang chợt lóe, lập tức bày hoa quả mới lên, sau đó đốt ba nén hương, hai cây đèn cầy, lạy ba lạy với điện thần, lòng nghĩ: Tổ sư gia, vào lúc này ngài đừng giận dỗi nữa, còn kéo dài thêm, nếu nữ quỷ kia hết kiên nhẫn, đệ tử sẽ đi đời nhà ma đấy, đến lúc đó ai thay ngài phát dương Huyền Môn chứ......

Trên hương nến khói trắng bay chập chờn, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong làn khói, âm thanh ồm ồm vang lên trong tịnh thất: “Một tiểu quỷ mà thôi, không cần hoảng hốt, cô ta không có ác ý, con chỉ cần đáp ứng yêu cầu của cô ta là được.” Vô Lượng Tổ Sư dừng một chút, nói: “Nếu là con quỷ nghèo khổ thì con không cần để ý.”

Thẩm Như Như: “......”

Thần tiên cũng thực tế đến vậy sao.

Vô Lượng Tổ Sư dặn dò xong liền biến mất, khói trắng tan đi, tĩnh thất trở về vẻ im lìm.

Thẩm Như Như quay người xuống lầu, tổ sư gia nói phải đáp ứng yêu cầu của nữ quỷ, nhưng nửa đêm nửa hôm cô đi đâu tìm thuốc lá? Cô đi qua đi lại mấy vòng trong phòng khách, lúc tia đến trên quầy thu ngân lộ ra một góc hộp đóng gói trên tủ đựng đồ, cô sửng sốt một chút, lập tức kéo một chiếc ghế đẩu bước lên để lấy hộp.

Đây là một hộp thuốc lá thơm, cả gói, Thẩm Như Như không biết nhãn hiệu, khi mở hộp ra, cô phát hiện bên trong có hơn mười bao thuốc lá.

Khó trách nữ quỷ váy đỏ nói mình ngửi thấy mùi thuốc, hóa ra là có thuốc thật, nhưng cô không có chút ấn tượng nào, chắc là lúc dọn nhà lẫn lộn với thứ khác không để ý.

Cô cầm theo bao thuốc đi đến cửa hàng trước mặt, ghé lại trước cửa sổ liếc nhìn, nữ quỷ váy đỏ vẫn ở đó.

Thẩm Như Như mở cửa, đưa thuốc lá qua: “Không biết đã để bao lâu, cô xem thử có lấy không, tôi chỉ có một gói này, không lấy thì không có nữa đâu.”

Nữ quỷ váy đỏ không nhúc nhích, ánh mắt cô ta quái dị: “Bà chủ, cô biết tôi là quỷ chứ? Đồ của dương gian, tôi làm sao lấy được.”

Thẩm Như Như hơi ngây ngốc: “Vậy làm thế nào? Đốt cho cô?”

“Người của Huyền Môn các người, không phải đều có một chiêu đó sao?” Nữ quỷ váy đỏ chớp con mắt hồ ly: “Dán lá bùa niệm câu thần chú thì có thể dùng được đồ rồi.”

Bùa……

Thẩm Như Như bừng tỉnh, Bùa dẫn đường thì ra được dùng như vậy! Cô lấy ra bùa chú vừa mới làm lúc ban ngày, nắm một lá bùa dẫn đường, môi khẽ mấp máy, sau đó dán là bùa dẫn đường lên hộp thuốc lá. Sau khi lá bùa dán lên lập tức biến mất không thấy đâu, hộp thuốc lá tự động bay lên, rơi vào tay nữ quỷ váy đỏ.

Nữ quỷ rất kích động, cô ta bắt lấy hộp thuốc, lập tức lấy một gói bóc ra, thoạt nhìn có mấy phần gấp gáp: “Có lửa không?”

“Có, cô đợi chút.” Thẩm Như Như chạy vào nhà bếp, lục tủ bát tìm mấy hộp diêm, lại chạy ra đưa cho cô ta.

Nữ quỷ váy đỏ châm một điếu thuốc, rít một hơi, biểu cảm giống như thăng tiên rồi vậy: “Chính là mùi vị này.”

Chậm rãi hút xong một điếu, nữ quỷ váy đỏ ném cả một xấp tiền lên quầy: “Cảm ơn bà chủ, đây là tiền thuốc, chỗ này tôi lấy hết.” Cô ta cầm theo cả gói thuốc rời khỏi, lúc đi đến cửa lại quay đầu: “Bà chủ, chỗ bà ít hàng quá, chuẩn bị nhiều thêm một chút, lần sau tôi giới thiệu bạn bè tới.”

“……Cảm ơn ý tốt của cô.”

Tiễn nữ quỷ váy đỏ đi, Thẩm Như Như lau mồ hôi lạnh. Cô khóa cổng, chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi, lúc đi ngang qua quầy tính tiền, cô dừng bước, nhìn chằm chằm vào xấp tiền giấy trên bàn, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi.

Trước đó rõ ràng nhìn thấy là tiền âm phủ, sao chỉ mới chớp mắt một cái, đã biến thành nhân dân tệ rồi????

Trên quầy thu ngân có một chồng tờ một trăm tệ màu đỏ được xếp ngay ngắn, Thẩm Như Như dụi mắt nhìn lại, vẫn là nhân dân tệ. Cô lại gần nhặt lên đếm, vậy mà cũng không ít, đủ năm nghìn tệ...

Điếu thuốc đó không biết đã để bao lâu rồi, nhìn vỏ ngoài cũng không giống nhãn hiệu lớn đắt tiền, nữ quỷ váy đỏ vậy mà trả tận năm ngàn tệ, Thẩm Như Như có hơi sốc, ra tay cũng quá rộng rãi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »