Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như thấy sắc mặt anh ta biến tới biến lui giống như sắp hỏng mất, vội vàng trấn an: “Cảnh sát Triệu, anh yên tâm, vật tôi đưa tuyệt đối siêu giá trị, tiền mua mạng rẻ như vậy, nhà khác chắc chắn tìm không thấy” Quên đi, dù sao cũng phải bổ sung, không bằng để cho bọn họ đi theo còn có thể tiết kiệm chút bùa, về phần thân thể của người đàn ông kia, anh ta quản không được.

Cảnh sát Triệu tự mình khuyên giải bản thân mình một phen, quyết định để cho bọn họ cùng mình về nhà. Anh ta chỉ chỉ con hẻm nhỏ phía sau cục công an, xuyên qua con hẻm chính là nhà mình, tuy nơi đó rất gần cục nhưng con hẻm này rất hẹp, xe của Từ Dẫn Châu căn bản không thể đi vào được. Vì vậy bọn họ dứt khoát dừng xe ở trong cục, xuống xe đi bộ.

Con hẻm nhỏ ẩn nấp trong bóng tối phía sau cục công an, đèn đường bị hỏng hai cái nên thỉnh thoảng loé lên một phát thế nhưng ánh sáng vẫn luôn vô cùng ảm đạm.

Thẩm Như Như và Từ Dẫn Châu đi theo phía sau cảnh sát Triệu, ba người đi trong ngõ nhỏ, tiếng bước chân quanh quẩn bên tai. Cô vừa đi vừa lưu ý quan sát xung quanh, ánh mắt lần lượt xẹt qua rãnh nước ven đường hoặc trên cột điện.

Lúc sắp đi ra khỏi ngõ nhỏ, cô ngửi thấy một mùi …

“Thơm quá, hình như có người đang nấu sủi cảo ăn”

Cảnh sát Triệu cũng khịt khịt mũi, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái: “Là quán ăn đêm ở giao lộ, đã bày được mười mấy năm, cửa hiệu cũng lâu đời, tôi ăn từ nhỏ đến lớn, vỏ sủi cảo mỏng mà nhân siêu lớn, vỏ hoành thánh rất mềm, nhân dẻo, đều đặc biệt ngon!”

Bụng Thẩm Như Như khi nghe được những lời miêu tả chân thực như thế không nhịn được mà âm ỉ kêu như trách chủ nhân nó, cô không dấu vết sờ sờ bụng, bản thân có chút muốn ăn, thật sự rất thơm nha.

Từ Dẫn Châu cả đêm không nói chuyện bỗng nhiên nhìn cô một cái, thanh âm thanh lãnh trầm thấp ở trong ngõ nhỏ vang lên: “Tôi có chút đói bụng, chúng ta đi ăn chút đồ ăn khuya đi”

Cảnh sát Triệu lập tức nói: “Tôi mời khách, hai vị ăn thoải mái, buổi tối còn phải thức đêm nên phải ăn nhiều một chút để tránh đói bụng”

Thẩm Như Như vô cùng đồng ý: “Đúng vậy, ăn no mới có sức làm việc”

Chỉ chốc lát sau, ba người ngồi vào chỗ của mình ở quán ăn khuya.

Cảnh sát Triệu quen thuộc gọi ba phần sủi cảo chiên trứng và ba bát hoành thánh thịt tươi, lúc ông chủ bưng thức ăn lên, anh ta sửng sốt một chút: “Hả, sao lại đổi người vậy, ông chủ cũ nghỉ làm rồi?”

Ông chủ quán ăn khuya mười mấy năm trước là một ông chú cao lớn mập mạp khoảng năm mươi tuổi, nam sinh trước mắt này lại có thân hình gầy gò, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua ở quán, là từ đâu xuất hiện? “Cha tôi bị bệnh nên tôi làm thay ông ấy.” Nam sinh nhàn nhạt liếc canh ta một cái, trở lại bên nồi tiếp tục làm việc.

Cảnh sát Triệu nhìn người nhỏ tuổi này chằm chằm trong chốc lát, thấy động tác của cậu ta vô cùng nhanh nhẹn thuần thục nên đành thu hồi tầm mắt buồn bực nói: “Tôi ở đây ăn khuya mười mấy năm rồi cũng chưa từng gặp qua người thân của ông chủ, còn tưởng rằng ông ấy sống một mình”

“Có lẽ lúc trước con trai ông ấy mở quán ở chỗ khác làm ăn, trứng gà không thể để trong một cái giỏ được” Thẩm Như Như nói xong liền múc một miếng hoành thánh nóng hổi thổi nguội, chỉ thấy vỏ hoành thánh này tuy rằng óng ánh trong suốt nhưng nếu so với vỏ hoành thánh bình thường thì cái này còn dày hơn một chút, hoàn toàn không bị nước canh nấu tan, mới nhìn qua đã vô cùng mê người.

Trong giới tài chính nói riêng và những người kinh doanh nói chung đều phải biết đến quy tắc “Không nên bỏ trứng vào cùng một giỏ”, nghĩa là đừng đầu tư tất cả tiền mình có vào 1 loại hình đầu tư nhất định để hạn chế rủi ro và đa dạng hóa danh mục đầu tư.

Nghĩa của câu này chắc là hai cha con đều có tài thì mỗi người mở một quán ở hai nơi khác nhau sẽ ít rủi ro hơn mà lợi nhuận vẫn không giảm ấy.

Cô đang muốn cắn một miếng hoành thánh, cảnh sát Triệu bỗng nhiên lại ồ một tiếng: “Sao ngay cả bát đũa cũng đổi rồi”

Thẩm Như Như giương mắt nhìn lại thì chỉ thấy bát hoành thánh trước mặt cảnh sát Triệu không biết từ lúc nào đã biến thành màu xanh. Bát đựng mì, đựng sủi cảo, đựng hoành thánh cũng chuyển từ bát nhựa sang bát sứ trắng.

Cái quan trọng là vẻ mặt của cảnh sát Triệu vô cùng quỷ dị, sau khi anh ta nói xong câu nói kia thì cả người liền dại ra, cả cơ thể giống như cương thi mất đi ý thức, hành động cứng ngắc bưng bát sứ trắng lên đổ mì vào miệng, ngay cả nhai cũng không nhai trực tiếp nuốt vào.

Tên đó xuất hiện rồi!

Từ Dẫn Châu phản ứng rất nhanh, anh không nói hai lời mà giơ tay lên dùng một chưởng đánh vào sau cổ cảnh sát Triệu, người đối diện trợn trắng mắt rồi ngã quỵ trên bàn, bên miệng còn dính mấy sợi mì còn chưa kịp nuốt xuống.

“Rời khỏi nơi này trước” Anh một hơi đã khiêng được cảnh sát Triệu lên, dùng tư thế ôm ngang ở trước người để chạy, thoạt nhìn vô cùng thoải mái.

Thẩm Như Như lập tức dán một tấm bùa trảm sát lên trán cảnh sát Triệu, theo Từ Dẫn Châu chạy ra ngoài quán ăn đêm. Nhưng mà mặc kệ bọn họ đi như thế nào thì khoảng cách mấy bước ngắn ngủi kia dường như vẫn cứ thủy chung không vượt qua được, giống như có thứ gì đó đã vây ở trên quán ăn khuya nho nhỏ này. Từ Dẫn Châu dừng bước, thản nhiên nói: “Thẩm tiểu thư, đối phương không phải người”

Quá đỉnh, như vậy thì dễ xử lý rồi.

Thẩm Như Như đánh mắt nhìn xung quanh, những khách hàng khác trong quán ăn đêm còn đang nói đùa ăn cái gì đó, trợn mắt như mù hồn nhiên không phát hiện tình huống bên này, bọn họ như bị cách ly với thế giới bên ngoài.

Ông chủ nhỏ bên cạnh nồi nước không biết đi đâu rồi, nước trong nồi đã sôi nên không ngừng từ dưới nắp nồi tràn ra chảy đến bếp ga rồi giá, cuối cùng là tràn trên mặt đất, màu đỏ cùng mùi máu tươi đều cho thấy thứ trong nồi cũng không phải nước dùng bình thường.

Tất cả ba bát canh hoành thánh vừa mới gọi đều biến thành màu máu, hoành thánh trắng trắng nộn nộn ngâm ở trong đó, thậm chí có loại cảm giác hấp dẫn khác thường.

Thẩm Như Như yên lặng mở to mắt, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn vì vừa rồi cái gì cũng chưa kịp ăn.

“Không thể tưởng được hóa ra các ngươi còn rất cảnh giác”

Thẩm Như Như chuyển hướng về phía sau, chỉ thấy ông chủ gầy gò vừa rồi đang cười tà nhìn Từ Dẫn Châu: “Chậc, không thể tưởng được một cái trấn Mộ Nguyên nho nhỏ thế nhưng ngọa hổ tàng long! Tôi cho rằng cô gái này đã là thức ăn đủ mê người rồi, không nghĩ tới còn có một bảo bối như cậu. Sát khí nồng đậm như vậy, lại có thân thể đặc biệt, ăn ngươi, ta có thể không công đạt được trăm năm tu vi…..”

nghĩa đen là chỉ con hổ đang nằm và con rồng ẩn náu, khi đó, sẽ không ai biết con hổ dữ tợn thế nào và con rồng có sức mạnh ra sao. Ý câu này hiểu nôm na là trấn Mộ Nguyên có nhiều nhân vật lớn ẩn náu. “Ngươi nghĩ hay lắm!” Trầm Như Như ném ra hai lá bùa trấn tà ra, mục tiêu của lá bùa rõ ràng dán lên người ông chủ kia, vừa nhanh vừa chuẩn.

Ông chủ bất thình lình bị tập kích, đau đến phát ra tiếng, chỉ cảm thấy những nơi bị lá bùa dán vào trong nháy mắt bị hư thối hóa thành khói đen, lưu lại một cái lỗ thủng, bên trong còn có xương cốt biến thành màu đen. Hắn ta vậy mà lại nhập vào cơ thể của người chết.

Ý niệm trong đầu Thẩm Như Như chợt lóe lên, động tác trên tay còn nhanh hơn cả đầu óc, đã ném bùa trảm sát ra ngoài.

Ông chủ nhìn thấy lá bùa này nhất thời vẻ mặt hoảng sợ: “Ngươi lại có lá bùa này!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »