Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Người thanh niên trẻ mặc một chiếc áo cổ tàu màu trắng, dáng người cao gầy, khuôn mặt như tờ giấy vàng, cả người toát ra khí chất công tử nho nhã yếu ớt ngày xưa.

Thẩm Như Như đoán vị này chính là Từ thiếu gia trong lời đồn, cô đưa hoa tươi tới, cười nói: “Chào anh, đây là hoa tươi dì Châu đặt với tiệm, mời anh nhận cho.”

Tầm mắt người thanh niên dừng lại trên đóa hoa một lúc, giơ tay đón lấy, gật đầu cảm ơn: “Làm phiền cô rồi.”

Thẩm Như Như chú ý tới sắc mặt anh tuy rằng nhợt nhạt tiều tụy, nhưng đôi mắt sáng ngời, đặc biệt là lúc nhìn cô, dường như nhìn thấy thứ gì đó kỳ quái, đồng tử cũng mở to hơn một chút.

Thẩm Như Như cúi đầu nhìn ngó quần áo của mình một chút: “Anh Từ, có chuyện gì không ổn sao?”

Từ Dẫn Châu: “Chỗ hoa này là do cô trồng?”

Thẩm Như Như gật đầu: “Đúng, đều là hoa tươi mới cắt, anh yên tâm.”

“Cảm ơn, rất đẹp.” Từ Dẫn Châu thấp giọng nói một câu, sau đó khép cửa lại.

Tiếng bước chân trong cửa xa dần, Thẩm Như Như ngẩng đầu nhìn tấm gương bát quái treo trên cửa một cái, không biết có phải ảo giác của cô hay không, luôn cảm thấy vừa nãy trong gương có một bóng đen xẹt qua……

Trong gương đồng chỉ có gương mặt bị kéo dài của cô.

Có lẽ là ảo giác.

Đưa hoa xong, Thẩm Như Như cầm theo ô chậm rãi đi về, lúc đi ngang qua quầy hàng của thím Trương, cô dừng chân mua ba con cá diếc.

Đã lâu rồi không uống canh cá diếc, bữa trưa nấu một nồi canh cá diếc đậu phụ.

Trở về cửa hàng, Thẩm Như Như cho cá diếc vào tủ lạnh trước, sau đó mới mở cửa kinh doanh.

Giờ đang là thời gian làm việc, người đi lại trên đường không nhiều, trong cửa hàng rất nhàn nhã. Thẩm Như Như thay một đôi dép lê thoải mái, ngồi bên cửa sổ, một tay nhấc bút, một tay ép giấy, từ từ vẽ theo hình vẽ trên quyển “Tạp Ký”.

Tiếp sau “Bùa tịnh thủy”, cô bắt đầu học “Bùa chiêu tài”.

Nét vẽ của “Bùa chiêu tài” hơi phức tạp hơn một chút, Thẩm Như Như tô theo nửa ngày trời mới vẽ thành công được một tấm, cô gấp lá bùa thành hình tam giác, nhét vào trong khe hẹp bên dưới cửa sổ.

Cả một ngày, Thẩm Như Như tổng cộng vẽ được ba tấm “Bùa chiêu tài” và hai tấm “Bùa tịnh thủy”.

Năm giờ chiều, mặt trời vẫn chưa xuống núi, bên ngoài đã có mưa phùn lất phất. Thẩm Như Như đoán chừng hôm nay sẽ không buôn bán được gì thêm nữa, chuẩn bị vẽ nốt lá “Bùa tịnh thủy” cuối cùng sẽ thu dọn rồi đóng cửa nghỉ ngơi.

Dì Phan hàng xóm xách túi nhỏ đi ngang qua trước cửa Kính Hoa Duyên, lúc bà ấy đi ngang qua cửa sổ, liếc nhìn vào trong một cái, lập tức dừng chân, vươn cổ vào hỏi: “Như Như, cháu đang làm gì đó?”

Lúc này Thẩm Như Như vừa hay đặt xuống nét bút cuối cùng, “Bùa tịnh thủy” đã vẽ xong thành công. Cô giơ bút lông trong tay lên, cười nói: “Đang vẽ bùa đây, rảnh rỗi không có gì làm học cái này chơi.”

“Bọn trẻ các cháu cũng thích mấy trò này à?” Dì Phan rất ngạc nhiên: “Cháu biết vẽ những bùa gì?”

Thẩm Như Như: “Bùa chiêu tài và bùa tịnh thủy.”

Dì Châu cười: “Bùa chiêu tài? Cho dì một tấm, vừa hay ra ngoài đánh mạt chược, mua một tấm chơi cho mướt tay.”

Bà ấy móc ra hai mươi tệ để trên bục cửa sổ, trước đây ông ngoại Thẩm Như Như bán bùa chú đều thống nhất cái giá này.

Thẩm Như Như vội vàng nhét cả lá bùa chiêu tài đã gấp thành hình tam giác và hai mươi tệ vào tay dì Phan, từ chối nói: “Dì Phan, dì đừng khách sáo, cái này chỉ là tiện tay vẽ chơi thôi, không lấy tiền, dì cầm đi!”

Từ khi đến trấn Mộ Nguyên, dì Phan vẫn luôn rất chăm lo cho cô, ngày nào cũng mang thịt mang cá đến cho cô.

Dì Phan không chịu lấy lại tiền, cứ vỗ lên bục cửa sổ: “Như Như, bùa lấy không không linh nghiệm, mau nhận lấy, nếu không dì không lấy nữa!”

Thẩm Như Như dở khóc dở cười, trong lòng biết dì Phan thế này là không muốn mình bỏ công vô ích, chỉ đành nhận tiền, cười nói: “Hôm nay dì tuyệt đối sẽ thắng to.”

“Hì hì, nhất định, dì cảm ơn nhé.” Dì Phan tiện tay nhét Bùa chiêu tài vào trong túi, ngâm nga câu hát rời khỏi.

Chất lượng nước của trấn Mộ Nguyên rất sạch, cá được nuôi ra cũng vô cùng tươi ngon, cộng thêm nấu bằng nước trong được tinh lọc, hương vị thật sự tuyệt vời.

Thẩm Như Như ăn hai bát cơm với canh cá diếc đậu phụ, xoa cái bụng tròn xoe nằm ườn trên sô pha xem phim. Ngoài mái hiên mưa rơi lất phất, dưới mái hiên chim hót râm ran.

Ngày tháng thế này thật tốt, có truyền thừa hay không, hình như cũng không sinh ra ảnh hưởng rất lớn gì đối với cuộc sống của cô mà, Thẩm Như Như nghĩ ngợi sâu xa.

❊ ❊ ❊

Phan Hồng xách theo túi nhỏ đi vào một phòng mạt chược.

Cạnh cửa của phòng mạt chược đã rất cũ, trên khung cửa sắt loang lổ có treo những tấm rèm nhựa ố vàng, bên trong rèm những bóng người lắc lư, tiếng mạt chược cọ xát không ngừng vang lên.

Phòng mạt chược này đã mở sắp được mười năm rồi, người đến đây chơi đều là khách cũ, mọi người đều quen biết nhau từ lâu. Phan Hồng vừa đi vào, lập tức có rất nhiều bạn chơi chào hỏi với bà ấy, Lưu Minh đứng dậy nhường chỗ: “Vừa hay, tôi ngồi cả buổi trời eo sắp cứng đờ rồi, chỗ này nhường cho bà.”

Phan Hồng ngồi xuống, cười tủm tỉm hỏi: “Được, hôm nay chơi thế nào?”

Lưu Minh nói: “Bình thường, không thua không thắng.”

“Chỗ này không đỏ nhỉ.” Phan Hồng đặt túi lên đùi, cùng trộn bài với các bạn chơi, sau khi xếp xong, bà ấy nhớ tới cái gì đó, lấy ra một lá bùa hình tam giác từ trong túi, đặt lên mép bàn trước mặt, chèn mấy tờ tiền lên.

Lưu Minh đứng một bên xem, “ý” một tiếng: “Đây là cái gì?”

Phan Hồng đã bắt đầu sờ bài: “Đây là bùa chiêu tài, hôm nay tôi đến là có chuẩn bị, lát nữa đảm bảo ăn sạch mấy người không còn manh giáp.”

Bạn chơi cùng bàn đều bật cười: “Thứ này có tác dụng không?”

“Kệ nó có tác dụng hay không, coi như lấy may thôi.” Phan Hồng xếp bài của mình xong, mắt sáng rỡ: “Ô, hôm nay vận may không tồi nha.”

Lưu Minh xáp lại nhìn, chậc một tiếng: “Lão Phan, được đó, khởi đầu tốt!”

Ván mạt chược này chưa đến năm phút đã quyết định thắng bại, Phan Hồng cười hớn hở lật bài trong tay ra, quân Vạn xếp hàng ngay ngắn đổ xuống: “Toàn hàng, ù rồi!”

Một tiếng toàn hàng kinh động cả người chơi hai bàn bên cạnh, bọn họ nghển cổ nhìn sang: “Ui, mọi người đánh được toàn hàng cơ à, vận may khá quá nhỉ!”

Ù toàn hàng độ khó cao, bình thường không hay gặp, chỉ có lúc may lắm mới xuất hiện.

Phan Hồng cười rạng rỡ thu tiền, trộn bài: “May mắn thôi may mắn thôi.”

Tiếp đó bắt đầu ván thứ hai.

Mấy người rảnh rỗi bên cạnh trong phòng mạt chược đều xáp lại sau lưng Phan Hồng vây xem.

“Vận may thực sự không tồi!”

“Ván này cũng chắc rồi.”

“Lão Phan hôm nay lên miếu khai quang đấy à!”

Bạn chơi cùng bàn không ngồi yên nổi nữa, lườm mấy người bọn họ: “Xem bài thì xem bài đi, đâu ra lắm lời như vậy, ảnh hưởng người khác có biết không?”

Thời gian của ván này lâu hơn ván trước một chút, mười mấy phút sau, Phan Hồng mở bài: “Xập xám díu, ha ha, đưa tiền đây đưa tiền đây.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »