Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5398 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 95

❊ ❊ ❊

Sự lạnh lùng trên mặt Từ Dẫn Châu lập tức tan biến, lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy: “Được, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết mọi chuyện và trở về sớm”

Hai người nói chuyện rất bình thường, Bách Lý Vô Thù đứng bên cạnh quan sát đột nhiên xoa xoa cánh tay của mình, trong lòng cảm thấy khó hiểu, rõ ràng là không lạnh, tại sao lỗ chân lông đều dựng lên thế nhỉ?

Buổi tối cùng ngày, Từ Dẫn Châu trực tiếp mang theo hai mẹ con nhà họ Từ rời khỏi thị trấn Mộ Nguyên, bay đến nước M.

Không có Từ Viên Viên dây dưa, Bách Lý Vô Thù cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại Huyền Thiên Quan, dù sao đây cũng là đạo quan, không phải tổ chức từ thiện. Sau khi trở về từ bệnh viện, anh ta đến nhà ăn kiếm một bữa ăn khuya, sau đó tự giác dọn về chỗ ở do mình thuê.

Thẩm Như Như không muốn ăn, cảnh đánh nhau với tà tu kia vẫn còn đọng trong tâm trí cô, thật sự rất ảnh hưởng khẩu vị, cô chỉ uống mấy ngụm chè liền về phòng tắm rửa và đi ngủ. Đêm nay cô ngủ rất say, nhưng chất lượng giấc ngủ không tốt lắm. Có lẽ là mệt mỏi do linh lực tiêu hao quá độ, cô liên tục nằm mơ, còn mệt hơn so với làm việc ban ngày.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Như Như bị tiếng kêu của hai con chim anh vũ ở cửa phòng đánh thức, cô ngơ ngác mở mắt ra xem giờ, lập tức giật mình đến mức ngã xuống giường.

“Tại sao sắp trưa rồi mà không có ai đến gọi mình?” Cô có chút khó hiểu, cởi bộ đồ ngủ lao vào phòng tắm rửa mặt đánh răng. Đến khi cô thay quần áo hàng ngày và mở cửa đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Tuệ Trí đang thong thả từ sân trước đi đến.

“Quan chủ, cô tỉnh rồi. Tôi vừa mới hỏi có nên đánh thức cô dậy ăn cơm không, cô đã tự mình tỉnh” Tuệ Trí cười đi tới: “Tối hôm qua, khi cô trở về sắc mặt không tốt lắm, giống như người kiệt sức, cho nên sáng nay thấy cô chưa dậy, chúng tôi cũng không đánh thức. Thế nào, nghỉ ngơi tốt rồi chứ?”

Thẩm Như Như duỗi eo, trêu chọc hai vợ chồng Chu Chu và Niệu Niệu, sau đó mới xoay người đi về phía nhà ăn: “Nằm mơ rất nhiều, ngủ không ngon lắm.

Tuệ Trí gật đầu: “Bình thường, mệt quá sẽ bị như thế. Tôi dạy cô một bí quyết, ngồi thiền mười phút trước khi ngủ, sau đó xoa bóp đầu thư giãn một lát, nếu thích có thể đặt thêm một ít huân hương trong phòng, bảo đảm đầu chạm gối là ngủ, ngủ dậy làn da còn sáng mịn hơn.

“Thật không?” Thẩm Như Như nhìn làn da của anh ấy, đúng là sáng mịn, hơn nữa còn mềm mại, không giống gương mặt của một người đàn ông trung niên chút nào, cô im lặng ghi nhớ bí quyết: “Buổi tối tôi sẽ thử. Trong nhà ăn, Mạch Mạch và Chiêm Hạc đã chuẩn bị sẵn thức ăn và ngồi chờ bọn họ. Thẩm Như Như nhìn thức ăn trên bàn, hầu như đều là món cô thích ăn. Cô sững người một chút, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Trong quan ít đi hai người, nhưng lại náo nhiệt hơn trước.

Từ Dẫn Châu và Bách Lý Vô Thù đều không phải người thích náo nhiệt, mỗi ngày hai người ở cạnh nhau, người này còn nói ít hơn người kia, lúc ăn cơm lại càng không nói câu nào, khiến cho những người xung quanh cũng không nói chuyện. Bọn họ vừa rời đi, Tuệ Trí và Chiêm Hạc giống như chim sổ lồng, ríu ra ríu rít, vô cùng vui vẻ. Trên bàn cơm chỉ nghe thấy tiếng hai người họ thảo luận về những tin đồn mới nhất trong thị trấn. Thẩm Như Như vừa ăn cơm vừa nghe bọn họ nói chuyện, vui vẻ ăn xong thì đến cửa hàng Kính Hoa Duyên mở cửa bán hàng.

Buổi sáng cô không mở cửa hàng, cũng không xem Wechat, khách hàng muốn mua đồ đều đang chờ. Buổi trưa, sau khi mở cửa hàng, cô bắt đầu bận đến mức chân không chạm đất, vẽ bùa, thu tiền, gói hàng và gửi cho bên vận chuyển… Cô giống như một con quay không ngừng nghỉ.

Cuộc sống bình yên và bận rộn như vậy trôi qua hơn nửa tháng, vẫn chưa có tin tức gì của Từ Dẫn Châu. Thẩm Như Như không nhịn được bắt đầu suy diễn đủ loại cốt truyện cẩu huyết về ân oán hào môn, càng nghĩ càng thấy lo lắng.

Sáng nay, Thẩm Như Như đang cắt tỉa cành lá của giống hoa hồng mới do nhà cung cấp gửi đến thì có một cuộc gọi quốc tế lạ gọi đến, cô chưa nhìn kỹ đã bắt máy, điện thoại kẹp giữa vai và tai, vừa tỉa cây vừa nói chuyện: “Đây là Kính Hoa Duyên, Huyền Thiên Quan, xin hỏi có chuyện gì không?”

Một giọng nói hơi khàn khàn quen thuộc từ trong micro truyền ra rõ ràng: “Tôi tìm bà chủ Thẩm mua mấy lá bùa”

Thẩm Như Như giật mình, không khống chế được lực tay, lỡ tay cắt mất bông hoa, cô cầm hoa đi sang một bên: “Từ Dẫn Châu, tôi còn tưởng anh đang chạy án, không có một chút tin tức nào.

“Xin lỗi? Từ Dẫn Châu khẽ cười một tiếng: “Tôi vừa sang bên này nên có khá nhiều chuyện phải giải quyết, hôm nay mới có thời gian.

Hai người với múi giờ chênh lệch mười hai tiếng đồng hồ trò chuyện rất lâu, Từ Dẫn Châu nói cho cô nghe hoàn cảnh hiện tại của hai mẹ con nhà họ Từ và một một số chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.

Lúc trước, hai mẹ con nhà họ Từ đều bị sát khí trên người anh ăn mòn, lại bị trùng tá mệnh làm bị thương, tuy rằng vẫn còn sống nhưng cũng tương đương với mất đi nửa cái mạng. Nhất là Hoa Thu Nhiêu, vì trùng tá mệnh trong người bà ta chưa bị loại bỏ, sau khi tà tu kia chết, trùng tá mệnh cũng biến thành một luồng âm khí tích tụ trong cơ thể của bà ta, gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng.

Hậu quả trực quan nhất chính là không thể đứng dậy đi lại. Không có tu vi để có thể chống lại nó, nửa người dưới của bà ta sẽ bị teo cơ và mất cảm giác, hành động của nửa thân trên cũng trở nên vô cùng chậm chạp, nếp nhăn tàn nhang đầy mặt, cơ mặt cũng cứng đờ, khó thể hiện cảm xúc, tâm trạng kích động sẽ nôn ra máu, vô cùng thê thảm. Cũng chính vì những thay đổi này trên cơ thể, cha của Từ Dẫn Châu đã hoàn toàn không còn tình cảm với bà ta, còn đưa bà ta vào viện dưỡng lão. Mặc dù không ly hôn nhưng hôn nhân của bọn họ chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Người tình của Hoa Thu Nhiêu cũng lập tức rũ sạch quan hệ với bà ta, bán sạch nhà và xe do bà ta tặng để lấy tiền mặt, sau đó cùng bạn gái trẻ rời khỏi nước M sang Châu Âu phát triển.

Kết cục của Từ Viên Viên tốt hơn Hoa Thu Nhiêu một chút, nhưng mà sau một trận ốm nặng, cơ thể cô ta trở nên yếu hơn, không thể chịu được gió lạnh và liên tục đổ bệnh. Ngoài ra, thân phận CEO công ty chi nhánh của cô ta cũng bị người khác cướp mất, bây giờ bị nhốt ở nhà dưỡng bệnh, không thể đi đâu được.

Hai mẹ con ở trong nước chịu tội lớn như vậy, trở về lại bị đối xử lạnh nhạt, mới đầu còn giả bộ, diễn mấy trò hề.

Nhưng những trò hề đó không những không mang lại may mắn cho bọn họ mà còn bị những kẻ có lòng lợi dụng đẩy bọn họ vào kết cục tồi tệ hơn. Cộng thêm sự uy hiếp của Từ Dẫn Châu, dần dần, hai mẹ con nhà họ Từ cũng mất hết tâm trạng để gây rắc rối, cả ngày hoảng hoảng hốt hốt, lấy nước mắt rửa mặt. Trong lòng bọn họ vô cùng hối hận vì hành vi về nước lần này, nếu ông trời cho bọn họ một cơ hội nữa, đánh chết bọn họ cũng không đến thị trấn Mộ Nguyên quỷ quái đó.

Biết hai mẹ con đó có kết cục thê thảm như vậy, Thẩm Như Như không khỏi thổn thức, đang sống tốt, sao lại cứ lăn lộn làm ra mấy chuyện xấu hại người hại mình như vậy? Thật sự không hiểu trong đầu bọn họ nghĩ cái gì?

Cô âm thầm cảm thán hai câu, lại hỏi Từ Dẫn Châu bao giờ về.

Từ Dẫn Châu im lặng một lát: “Có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian, lần này tôi đến đây là muốn giải quyết triệt để một số người và một số việc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »