Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Vừa giải thích, cô vừa quay lưng lại lặng lẽ làm dấu ra hiệu cho A Quý, bảo bọn họ đợi một chút” “Ồ…..” Triệu Hằng Nhất thở phào một tiếng, cậu ta nhìn đồng hồ: “Vậy tôi không làm phiền nữa, bé vịt này giao cho chị, mai tôi mang thức ăn tới cho nó”

Triệu Hằng Nhất cứ đi một bước ngoảnh lại nhìn, A Quý và Tiểu Phù đứng ngay lối vào cửa hàng, lúc cậu ta ngang qua người họ chợt thấy lạnh lẽo, run lập cập.

Cậu ta xoa xoa da gà nổi trên mu bàn tay: “Bà chủ, chỗ này của chị buổi tối lạnh thật đấy”

“Ha ha, đúng là có hơi lạnh, nhiều thực vật mà, độ ẩm không khí cao” Thẩm Như Như cười giả lả tiễn người đi.

Sau khi Triệu Hằng Nhất đi khỏi, vịt vàng có thể cuối cùng đã nghĩ thông suốt, ngoan ngoãn chui vào ổ mới ngủ. A Quý và Tiểu Phù đứng sau cửa cách khoảng sân nhìn một lúc, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Con vịt nhỏ này số sướng thật đấy, có thể được bà chủ Thẩm thu nhận, sau này ở lâu trong Kính Hoa Duyên nói không chừng có thể mở được linh trí.”

Thẩm Như Như thấy bọn họ ngồi xổm ngoài cửa rất đáng thương, bèn mời vào: “Hay là vào phòng khách ngồi một lúc? Tôi đi nấu mì cho hai người.

“Không cần đâu? A Quý từ chối liên tiếp, Tiểu Phù cũng không ngừng lắc đầu: “Địa bàn của Vô Lượng Tổ Sư, chúng tôi không dám vào.

Thấy bọn họ thật lòng không muốn, Thẩm Như Như cũng không nói thêm, xuống nhà bếp nấu cho bọn họ hai nồi mỳ sườn lớn, rồi dùng bùa dẫn đường đưa mỳ vào tay họ.

Hai vợ chồng ngồi đối diện bưng lấy nồi ăn mỳ, cảnh tượng hết sức buồn cười.

Ăn uống no say xong, A Quý rút điện thoại chuyển tiền cho Thẩm Như Như, Thẩm Như Như nghe thấy chuông báo theo bản năng nhấp vào xem thử, lập tức bị sự hào phóng của A Quý làm hết hồn.

Có phải anh chuyển thừa hai số không không?” Cô cẩn thận đếm lại hai lượt, năm số không, hẳn tám trăm ngàn!

Hai nồi mỳ mà thôi, cho dù cộng thêm cả nồi và tiền công, tính tròn chẵn thì tám ngàn đã coi như giá đắt rồi, tám trăm ngàn là cái khỉ gì thế.

A Quý cười có chút thẹn thùng: “Đây là chút tiền tiết kiệm của tôi và Tiểu Phù, không nhiều, một chút tâm ý cô cứ nhận đi. Không có kem dưỡng cổ của cô, tôi căn bản không thể theo đuổi được Tiểu Phù.

Thẩm Như Như nói không nên lời, một lọ kem dưỡng mà thôi, làm gì khoa trương đến vậy, thứ Tiểu Phù thích khẳng định là con quỷ nhà anh chứ.

Ai biết được suy nghĩ này vừa mới hiện ra, Tiểu Phù trước giờ luôn ít nói lần này phá lệ mở miệng, hơn nữa còn nói cả một đoạn dài: “Ban đầu chấp niệm tôi ở lại thế gian không chịu rời đi chính là vết thắt cổ trên cổ, A Quý là con quỷ đầu tiên bằng lòng mua kem dưỡng cổ cho tôi, tuy rằng hiệu quả không được thần kỳ như vậy, vết sẹo vẫn còn, nhưng tấm lòng này của anh ấy tôi đã cảm nhận được, cho nên tôi bằng lòng gả cho anh ấy, bằng lòng buông bỏ chấp niệm. Bà chủ Thẩm, cô là bà mai của chúng tôi, cũng là ân nhân của chúng tôi.

Sắc mặt Thẩm Như Như phức tạp: “Tiểu Phù, kem dưỡng chỉ có thể loại bỏ nếp nhăn cổ, trên cổ cô, khả năng phải dùng đến kem trị sẹo. Chuyện này trước đó tôi đã muốn nói rồi, kết quả cứ quên mãi.

A Quý lập tức ôm lấy eo Tiểu Phù: “Vậy chúng ta mua kem trị sẹo rồi mới rời khỏi chỗ này

“Không cần mua, chỗ tôi có.” Thẩm Như Như về phòng ngủ lật tìm được một tuýp kem trị sẹo: “Trước đây mua để phòng hờ, vẫn chưa bóc tem, cầm lấy dùng đi?

Tiểu Phù vui mừng nhận kem trị sẹo cho vào trong túi, trên gương mặt nhợt nhạt tím tái nổi lên hai quầng đỏ, có mấy phần đáng yêu.

A Quý kéo Thẩm Như Như sang một bên: “Bà chủ Thẩm, tôi và Tiểu Phù đã buông bỏ chấp niệm, quyết định đi luân hồi. Bạn bè ở trấn Mộ Nguyên nhờ cô chiếu cố nhiều, đặc biệt là Viên Nghệ, đừng để vẻ ngoài của cô ấy đánh lừa, cô ấy chính là đứa lông bông cứ phải để người ta lo lắng, thường hay gây chuyện, phải canh chừng cẩn thận.

Luân hồi?? Thẩm Như Như kinh ngạc nói: “Không phải hai người mới kết hôn sao, luân hồi vậy sẽ không gặp được đối phương nữa, anh nỡ rời bỏ Tiểu Phù à?”

“Đương nhiên không nỡ, nhưng ở mãi dương gian không tốt cho cơ thể Tiểu Phù. A Quý cười tươi: “Chúng tôi đã tìm quan hệ lo lót rồi, sẽ để chúng tôi kiếp sau vẫn làm vợ chồng”

Sau một hồi từ biệt nghiêm túc, A Quý và Tiểu Phù rời khỏi Kính Hoa Duyên, hai vợ chồng khoác tay ngọt ngào rời đi.

Nghĩ đến sau này không gặp được bọn họ nữa, Thẩm Như Như có chút buồn bã, khóa cửa lớn đi vào trong giếng trời, bất giác ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Trăng tròn treo cao trên bầu trời đen kịt, ánh trăng như sương.

Chớp mắt đã tới mười lăm, ngày mai nên đốt ít tiền vàng cho tổ sư gia rồi.

Ngọn đèn sợi đốt dưới mái hiên được bật sáng, dưới ánh đèn, đầu con vịt nhỏ màu vàng gác cạnh cửa sổ, bộ lông màu vàng non trông mềm mại sờ rất thích. Thẩm Như Như ngứa tay cúi người xoa xoa vài cái, những con vật nhỏ dễ thương có khả năng chữa bệnh siêu phàm, chạm vào một lúc cô cảm thấy bớt mất mát hơn, hài lòng trở về phòng nghỉ ngơi.

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Mạnh Huy xách theo túi lớn túi nhỏ lễ vật đến Kính Hoa Duyên, Lâm Hạo cũng đi cùng.

“Bà chủ Thẩm, Thẩm đại sư! Tôi đến cảm tạ ơn cứu mạng của ngài!”

Giọng nói của Lý Mạnh Huy vẫn sang sảng như vậy, tinh thần cũng rất dồi dào, chân vẫn chưa bước qua cửa, giọng nói đã truyền tới tận phòng khách.

Tịnh thất trên tầng hai. Thẩm Như Như đang nâng nén nhang dài quỳ trên tấm bồ đoàn trước bàn thờ, tâm trí bình tĩnh, nhỏ giọng ngâm Huyền Môn Kinh.

Mười lăm âm lịch hàng tháng là ngày lễ lớn trong Huyền Môn, ngày này, đệ tử các môn các phái đều phải tắm gội dâng hương, mặc quần áo cư sĩ, niệm kinh dâng hương cho tổ sư gia của mình, đệ tử có tạo hóa, có thể còn được tổ sư gia điểm hóa. Loại cơ hội này có thể gặp không thể cầu, một khi may mắn, cả đời dùng không hết.

“Tạp Ký” và “Huyền Thiên Chú” trên tay Thẩm Như Như chính là ví dụ, hai quyển sách này không phải tất cả đệ tử Huyền Thiên Môn đều có thể có được. Ông ngoại cung phụng Vô Lượng Tổ Sư cả đời, nhưng vẫn không thể lấy được dù chỉ một quyển, mà cô vừa nhập môn đã được hai quyển, trong phút chốc trở thành người chiến thắng trong cuộc sống. Giống như một tay gà mờ về game, vừa vào thôn tân thủ đã được hai trang bị đỉnh cấp giá trên trời, tiếp theo chỉ việc yên ổn thăng đến hết cấp là được.

Ngâm tụng xong, Thẩm Như Như nâng nén nhang dài lên cắm vào trong lư hương, còn chưa cắm vững, bị giọng nói vang dội của Lý Mạnh Huy làm giật mình, tay cô run rẩy, tàn nhang vừa đốt cháy trên đỉnh đầu cây nhanh lắc mạnh, rơi xuống mu bàn tay cô, nhiệt độ nóng hổi lập tức xuyên vào da.

“Ssss.”

Thẩm Như Như lau tàn nhang đi, sải bước chạy xuống lầu, lao vào nhà bếp vặn vòi nước máy dùng nước lạnh xối rửa chỗ bị bỏng. Tàn nhang vừa vặn rơi xuống vị trí hổ khẩu của tay phải, bỏng đến đỏ rực một mảng, còn nổi lên mấy cái mụn nước nhỏ.

Lý Mạnh Huy hoàn toàn không biết mình đã gây họa, vẫn đang hét lớn ngoài cổng: “Bà chủ Thẩm, mau mở cửa đi, tôi đến đưa quà tạ lễ đây!”

Lâm Hạo chú ý đến mấy nhà gần đó đã đưa ánh mắt tò mò nhìn sang, hơi nhíu mày: “Anh đừng hét nữa, có lẽ bà chủ Thẩm vẫn đang ngủ.”

“Đại sư sao có thể ngủ nướng chứ.” Lý Mạnh Huy khịt mũi coi thường, bỏ túi quà tặng trong tay xuống, chuẩn bị móc điện thoại: “Nhất định là ra ngoài xử lý công việc rồi, anh gọi điện thoại hỏi thử”

Lúc này, cửa lớn Kính Hoa Duyên đã mở.

Thẩm Như Như hôm nay ăn mặc cực kỳ đơn giản, áo trắng quần trắng rộng rãi, chất liệu vải voan, gió vừa thổi, chéo áo khẽ phất phơ.

Lý Mạnh Huy sững sờ một lúc, lập tức cất điện thoại đi, mở miệng liền khen ngợi: “Các ăn mặc này của bà chủ Thẩm rất có tiên khí, vừa nhìn đã biết là đại sư.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »