Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Giữa tiếng chim hót véo von, cửa sổ gỗ chạm trổ trên lầu hai của căn phòng đối diện mở ra, một bóng người mảnh khảnh xuất hiện nơi cửa sổ, khiến cả bầy chim giật mình. Thẩm Như Như ngước đầu nhìn lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt của người ấy.

“Chào anh Từ, tôi đến đưa hoa.” Thẩm Như Như cười nói, không lộ ra chút ngại ngùng nào khi bị bắt quả tang đang dạo lung tung trong nhà người ta.

Đây là một trong những sở trường của cô, hoàn cảnh ngại ngùng thế nào đi nữa, cô đều có thể dùng nụ cười để hóa giải.

Từ Dẫn Châu cúi đầu nhìn cô, hai tròng mắt đen nhánh, ánh mắt lành lạnh, trên gương mặt thon gầy tái nhợt không thấy chút huyết sắc: “Cảm ơn.”

Cô vẫn cười: “Chuyện nên làm, anh Từ có cần xuống xem một chút không?”

Từ Dẫn Châu: “Được.”

Trong lòng Thẩm Như Như vụt qua một tia bất ngờ, cô chỉ khách sáo nhắc một câu, không ngờ anh thật sự đồng ý. Sắc mặt kém như vậy, không được nghỉ ngơi tốt nhỉ, xuống lầu có vất vả lắm không......

Cô đột nhiên có chút áy náy.

Từ Dẫn Châu rất nhanh đã xuất hiện ở phòng khách, anh vẫn mặc bộ quần áo kiểu truyền thống, hôm nay thay bằng bộ có hoa văn màu hổ phách, nhìn qua không âm trầm như hôm qua. Anh nhìn bó hoa vừa thay mới, khen: “Rất đẹp.”

Thẩm Như Như rất vui, cười nói: “Anh thích là được.”

Lúc này, dì Châu cầm một chiếc hộp giữ nhiệt nhỏ bé xinh xắn đi ra khỏi nhà bếp, nhìn thấy Từ Dẫn Châu và Thẩm Như Như đang đứng đối mặt, sửng sốt một chút: “Thiếu gia dậy rồi, bữa sáng đang làm nóng trong nhà bếp, tôi đi lấy cho cậu.”

Từ Dẫn Châu nhàn nhạt gật đầu.

Dì Châu đưa hộp giữ nhiệt cho Thẩm Như Như: “Cô Thẩm, chậm trễ một chút, thật ngại quá.”

“Dì Châu khách sáo rồi.” Thẩm Như Như đón lấy hộp giữ nhiệt, chào tạm biệt Từ Dẫn Châu rồi rời khỏi nhà họ Từ.

Trở về Kính Hoa Duyên, trước tiên cô vào căn phòng phía sau ăn sáng, tay nghề của dì Châu thật sự rất tốt, bánh khoai tây củ cải và canh đậu xanh đều cực kỳ vừa miệng, ăn xong mà dư vị vẫn còn.

Dùng xong bữa sáng, cuối cùng có thể yên tâm kinh doanh.

Cô mở rộng hết cửa chính và cửa sổ của cửa hàng, ngồi trước chiếc bàn cạnh cửa sổ chuẩn bị bắt đầu luyện tập vẽ bùa. Ngồi xuống chưa được một lúc, dì Phan hàng xóm đã tới, trên tay còn xách chiếc làn, bên trong đựng hai con cá đang nhảy tanh tách.

“Như Như à, đây là sáng nay chú Lý của cháu câu được bên bờ sông, rất tươi, thích hợp nấu canh nhất.” Dì Phan quen đường quen lối đi xuyên qua cửa hàng. “Dì thả vào trong bể cho cháu.”

Thẩm Như Như đi vào trong xem, là hai con cá diếc, cực kỳ to, một con thôi cũng bằng hai ba con hôm trước cô mua.

“Cảm ơn dì Phan, con cá này to thật.” Cô lại gần bể nước, nhìn thấy hai con cá diếc vui vẻ lượn lờ trong nước, cực kỳ hoạt bát.

Dì Phan cười khanh khách, phất tay nói: “Cảm ơn cái gì, nên làm mà! Lá bùa chiêu tài hôm qua mua ở chỗ cháu hiệu quả quá tốt, một tối thắng được tận mười tám ngàn!”

Con số này đại khái là tiền lương ba tháng của chồng bà ấy rồi.

Thẩm Như Như biết “Bùa chiêu tài” tuyệt đối có hiệu quả, nhưng không ngờ hiệu quả tốt đến như vậy, thấy ngay được luôn.

Dì Phan thò đầu ra ngoài cửa hàng nhìn một chút, nói nhỏ: “Như Như, bùa của cháu không tầm thường đâu, hiệu quả tốt như vậy, bán hai mươi tệ thì lỗ quá! Bên núi chỗ chúng ta này có một nơi là Tam Tịnh Quan, bùa chú trong đó đắt lắm, một lá bùa bình an tận mấy trăm, còn bán giới hạn!

Dì thấy hiệu quả còn không tốt bằng của cháu!”

“Cháu đừng bán giá hai mươi tệ nữa, đặt giá cao hơn một chút. Kiếm tiền hay không là thứ yếu, với cái giá này nếu truyền ra ngoài, chặn đường kiếm cơm của người khác, kiểu gì cũng có phiền phức.” Dì Phan lời nói thấm thía mà vỗ vào tay cô: “Số tiền thiếu dì cũng bù vào cho cháu.”

Thẩm Như Như dở khóc dở cười, lần đầu tiên gặp phải khách hàng còn chê người bán đặt giá thấp.

Có điều lời dì Phan nói cũng có lý, bùa chú hiệu quả tốt giá lại rẻ, cũng coi như phá hoại thị trường, đến lúc đó người cùng nghề biết được, tuyệt đối sẽ có ý kiến đối với cô.

Cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Dì nói đúng, cái giá này đích thực không thích hợp nữa, dì có đề xuất gì không, đặt bao nhiêu thì hợp lý?”

Dì Phan hỏi: “Mỗi ngày cháu có thể làm được bao nhiêu tấm?”

“Nhiều nhất là mười lá bùa chiêu tài.” Thẩm Như Như nói: “Cháu vẫn đang trong giai đoạn học hỏi tìm hiểu, bùa khác cũng không thể bỏ qua, mỗi loại làm một chút.”

Dì Phan gật đầu, vỗ đùi cái bốp: “Vậy thì tám trăm một tấm, ngụ ý tốt.”

Thẩm Như Như nói: “Được, vậy thì lấy giá này.”

Tuy rằng đắt hơn một chút so với bùa thông thường, nhưng rượu thơm thì sợ gì hẻm sâu. Huống hồ so sánh với hiệu quả của chính chiếc bùa, giá thế này đã rẻ lắm rồi.

Cân nhắc đến trọng trách phát dương Huyền Môn mà tổ sư gia giao phó, cô cảm thấy cái giá này rất thích hợp.

Thế là giá của “Bùa chiêu tài” cứ thế được đặt ra.

“Vậy lấy thêm mười tấm nữa theo giá này, đám bạn chơi mạt chược của dì đều muốn mua, bảo dì lấy giúp.” Dì Phan móc điện thoại chuẩn bị thanh toán qua Wechat: “Còn có chỗ dì thiếu cũng bù vào.”

Thẩm Như Như vội vàng ngăn lại: “Cái dì mua trước đây thì thôi đi, về sau sẽ theo giá này.”

Dì Phan không chịu: “Sao có thể chiếm hời của cháu......”

Hai người đẩy qua đẩy lại, cuối cùng Thẩm Như Như hết cách, chỉ đành nhận tiền, lấy ra một lá “Bùa tịnh thủy” tặng cho dì Phan: “Cái này có thể lọc nước, ném thẳng vào nước là được, coi như là hàng tặng kèm cho dì!”

Dì Phan lần này cũng không từ chối, vẻ mặt đầy ngạc nhiên: “Còn có loại bùa này? Không phải là đốt đi rồi cho vào nước trừ bệnh tật à?”

Thẩm Như Như nói: “Dì yên tâm, nó chỉ là trừ đi tạp chất trong nước, giống như máy lọc khí, không sao cả, chính cháu cũng uống không ít mà.”

“Bùa chiêu tài hàng có sẵn chỗ cháu chỉ còn hai tấm, lát nữa cháu làm thêm một ít, lúc dì ra ngoài đến chỗ cháu lấy một lượt đi là được.”

“Được, vậy cháu làm việc đi, dì không quấy rầy cháu nữa.” Dì Phan vui vẻ cầm “Bùa tịnh thủy” rời khỏi.

Thẩm Như Như trở lại bên cạnh bàn, bày ra giấy vàng và chu sa, trước tiên vẽ tám tấm Bùa chiêu tài, vừa hay gom đủ mười. Sau đó lật tới trang bốn của quyển “Tạp Ký”, bắt đầu tập vẽ bùa chú mới.

Trang này ghi chép một loại bùa gọi là Bùa dẫn đường, nghe nói có thể liên thông âm dương, phần lớn dùng cho nghi thức tế bái.

Cũng có thể đưa đồ cho các dã quỷ không có nhà để về hoặc các âm sai.

Đại khái có thể gọi là chuyển phát nhanh âm dương.

Bùa dẫn đường nét bút rất ít, một vòng tròn bốn đường, nhìn giống như một chú chim nhỏ với nét vẽ đơn giản.

Nét bút ít không đồng nghĩa với độ khó thấp, chú văn trên lá bùa này dài hơn so với hai lá bùa trước đó, hơn nữa tối nghĩa, Thẩm Như Như mất công nửa buổi trời mới có thể kết hợp với nét vẽ đọc một cách trôi chảy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »