Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Hắn ta xoay người định bỏ chạy nhưng bị bùa trảm sát đuổi theo không bỏ, trên lá bùa thỉnh thoảng hiện lên tia chớp màu xanh “Xoẹt xoẹt xoẹt”, hung hãn dị thường.

“Đại nhân tha mạng a! Ta có mắt không thấy Thái Sơn, tha cho ta một lần đi!!!” Hắn ta không dám chạy xa, lá bùa này hiển nhiên sẽ mặc kệ hắn ta có chạy đi đâu cũng đuổi theo không dừng, thế nên đành phải liều mạng chạy vòng quanh quán ăn đêm, một bên chạy một bên cố gắng cầu tình cho bản thân: “Ta không dám nữa! Thật đấy! Tha cho ta đi mà!”

Lý Tuyền khi còn sống là một thợ làm bánh của một khách sạn cao cấp, công việc mỗi ngày của hắn ta chính là nấu mì rồi hấp bánh ngọt, người tới khách sạn không nhiều cho nên lượng công việc không lớn, thậm chí còn rất nhẹ nhàng. Chính vì thời gian rảnh rỗi nhiều nên muốn làm thêm để kiếm chút thu nhập bên ngoài.

Một ngày nào đó vô tình nghe được mấy vị khách hàng ở trong nhà hàng nói về cổ phiếu, hắn ta rất động tâm mà không do dự nhiều liền chui đầu vào hố đen. Nhưng mà thị trường chứng khoán trong mười người thì chín lỗ một hòa, người chân chính có thể kiếm được tiền chính là phượng mao lẫn giác (người tài giỏi, hiếm có).

Lý Tuyền lúc mới vào thị trường vận khí không tệ vì chỉ hai tháng đã kiếm được hơn ba vạn, hắn ta nếm được ngon ngọt liền dứt khoát mang hết toàn bộ tiền gửi ngân hàng đầu tư vào. Kết quả là mấy tháng kế tiếp giá thị trường chứng khoán không tốt lắm, mấy cổ phiếu hắn ta mua mỗi ngày đều giảm, không đến một tháng tiếp theo đã khiến ba vạn mới kiếm được lỗ sạch, tiền kiếm được không nói nhưng tiền vốn cũng giảm đi một nửa.

Hắn ta bị mắc kẹt bên trong cái gọi là thị trường chứng khoán không thoát ra được, mỗi ngày đều rầu rĩ không có tâm trạng nào để làm việc, thậm chí còn hận công việc nấu mì này bởi vì trong giới cổ đông có lưu truyền một câu nói đùa, ai phải bồi thường tiền sẽ bị trêu chọc có phải ăn nhiều mì hay không, hoặc là người nào ăn mì thì kiểu gì cũng bị trêu chọc rằng cổ phiếu sẽ rớt.

Lý Tuyền nghi ngờ mình thua lỗ có liên quan đến việc nấu mì mỗi ngày nên đã dứt khoát giao việc này cho đầu bếp khác làm, sau đó hắn ta bị đồng nghiệp tố cáo đến chỗ quản lý rồi bị sa thải.

Không chỉ có tiền gửi ngân hàng nhiều năm trôi theo dòng nước mà công việc tốt cũng không còn, trong lúc tuyệt vọng thì hắn ta đã sinh ra ý nghĩ xấu xa, lừa đồng nghiệp tố cáo mình ra giết cho hả giận, sau đó sợ tội mà bỏ trốn. Kết quả trên đường chạy trốn gặp phải tai nạn xe cộ mà mất mạng, vì thế hắn ta hóa thân lệ quỷ loanh quanh ở dương gian để tìm kiếm mục tiêu hợp ý bồi dưỡng cho tu vi.

Lúc hắn còn sống vận khí không được tốt nhưng khi chết ngược lại lại rất may mắn, mấy năm qua phạm vào vài chuyện tày trời nhưng cũng không bị phát hiện, vì thế nên lá gan của hắn ta càng lúc càng lớn, không chỉ ăn thịt người mà còn bắt đầu chú ý cảm giác nghi thức.

Nói đến đây, Lý Tuyền hơi có chút đắc ý, thế nhưng vẻ mặt của hắn ta vẫn là nét kể khổ hề hề đáng thương, một bên kể khổ một bên xin tha thứ, thậm chí còn dưới chân không ngừng chạy vòng quanh ngụy biện lần nữa cho bản thân: “Ăn mì của ta, liền đại biểu cho việc đem mạng giao cho ta, đại sư, chúng ta kỳ thật là quan hệ giao dịch bình đẳng, có qua có lại mà.

Cô làm ơn đại nhân đại lượng buông tha cho ta đi, sau này ta sẽ không bao giờ đến địa bàn của đại sư mà sinh sự nữa, nhìn thấy thì vĩnh viễn đi đường vòng!”

Thẩm Như Như nghe hắn ta nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, trong lòng cảm thấy rất phiền muộn nhưng tấm bùa trảm sát kia lại không đuổi kịp ác quỷ kia, nháo đến cuối cùng ngược lại giống như cô cố ý chơi đùa với quỷ = =.

“Hắn ta đang kéo dài thời gian. Từ Dẫn Châu cúi đầu nhìn về phía mặt đất, trong nồi nước sôi trào ra dòng máu loãng đã dần dần tràn tới đây, không bao lâu nữa là có thể đem toàn bộ quán ăn khuya nhấn chìm.

Anh nhanh nhẹn giơ chân lên một cước đá bay chiếc bàn ra xa, chén sứ rơi trên mặt đất chẳng những không vỡ mà sau khi dính máu loãng liền tản ra những oán khí cùng hàn ý mãnh liệt, nhiệt độ xung quanh trong chốc lát đã giảm xuống mười mấy độ.

“Phải phá hủy cái bát kia đi” Từ Dẫn Châu nghiêng mặt nhìn về phía Thẩm Như Như: “Có lá bùa nào thích hợp Thẩm Như Như lập tức mở túi xách ra lật lật, sau đó lấy ra một lá bùa toái tinh: “Tôi thử xem.”

Lý Tuyền mắt thấy kế hoạch kéo chân của mình đã bị nhìn thấu thì không nhiều lời mà lập tức hướng về phía Thẩm Như Như nhào tới, gương mặt vặn vẹo biến sắc muốn bám vào trên người cô.

Từ Dẫn Châu lại nhấc chân, đạp hắn ta ra ngoài, bùa trảm sát rốt cuộc cũng đuổi kịp hắn ta. Giờ phút này cảnh sát Triệu vừa vặn bị đông lạnh liền tỉnh lại, anh ta cảm giác trong cổ họng mình hình như có dị vật, đang muốn họ để đưa dị vật kia ra ngoài thì ngây người, vừa mở mắt liền nhìn thấy một ông chủ xa lạ mang khuôn mặt quỷ dữ tợn bị một hư ảnh đại đao dài một mét từ đỉnh đầu chém xuống chia cơ thể thành hai nửa.

Một con quỷ mình đầy máu tươi mang kêu thảm thiết từ trong thân thể ông chủ chui ra, thân thể bị chém thành hai nửa mất đi linh hồn chống đỡ mà ngã trên mặt đất, miệng vết thương đen như mực khô cằn không có chảy một giọt máu.

Lá bùa bởi vì bay quá lâu nên lực sát thương tiêu hao không ít, tiếp theo lại bị phần lớn thân thể kia ngăn cản hơn phân nửa lực sát thương, cuối cùng ác quỷ tuy rằng cũng bị chém nhưng chỉ bị chút vết thương nhỏ, hắn ta lau cái ót của mình, dùng ngón tay dính óc bỏ vào trong miệng li,ếm láp, thay đổi phương hướng bay thẳng tắp nhào về phía cảnh sát Triệu.

Cảnh sát Triệu tái mặt vì quá sợ hãi, dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ từ đó đến giờ để thét lên chói tai rồi xoay người vững vàng ôm lấy Từ Dẫn Châu. Một bên kêu còn một bên họ khan để đưa hết đống mì sợi trong miệng rồi trong cổ họng ra ngoài.

Từ Dẫn Châu: “……”

“Cút ngay” Từ Dẫn Châu lạnh lùng nhìn chằm chằm ác quỷ, hai tay nhấc lên ném cảnh sát Triệu ra phía sau, trực tiếp nghênh đón ác quỷ đang xông tới.

Cảnh sát Triệu tốt xấu gì cũng đã luyện qua, xoay người vài vòng liền ổn định trọng tâm mà không lăn xuống đất, anh ta mất hết hồn vía mà nhìn cái ót của Từ Dẫn Châu nhưng không rõ hai chữ vừa rồi là nói với ai.

Ác quỷ thấy Từ Dẫn Châu tay không tấc sắt đi tới, nhất thời bắt đầu nhe răng cười: “Ha ha, hóa ra ngươi muốn chịu chết nha, như thế mới đúng nha….. Khụ …Con mồi thì phụt….”

Từ Dẫn Châu không nói một lời xông tới dùng tay bóp cổ ác quỷ, tay kia thì đánh vào bụng hắn ta, mỗi một quyền đánh xuống đều có khói đen từ trên người ác quỷ tràn ra, từ lòng bàn tay tràn vào trong cơ thể anh. “Ta …. Tôi … Sai … Tôi… Đã … Cầu…..” Thân hình ác quỷ nhanh chóng khô quắt rồi thu nhỏ lại, đảo mắt liền biến thành cái túi nilon đen xì đầy nếp nếp nhăn như đã sử dụng qua, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn. Thừa dịp bên kia còn đang dây dưa, Thẩm Như Như ném bùa dẫn lối vào trong bát sứ trắng, đang muốn niệm chú phát động thì Từ Dẫn Châu bỗng nhiên hô một tiếng chờ một chút, sau đó liền mang vẻ mặt chán ghét mà vo con ác quỷ đã như túi nilon thành một nắm rồi nhét vào trong chén sứ.

Thẩm Như Như: “…..”

Niệm xong thần chú cho bùa dẫn lôi thì lá bùa nhanh chóng tự cháy, ngọn lửa màu xanh cứ như thế mà bốc lên, tiếng kêu suy yếu của ác quỷ từ trong bát truyền ra, một giây sau, một đạo lôi điện to bằng bắp đùi từ trên trời giáng xuống đánh vào trong bát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »