Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Vương Tây Nhã tức giận lẩm bẩm vài câu, bỗng nhiên nói: “Tớ đột nhiên có chút hâm mộ cậu, thảnh thơi biết mấy, tớ mệt chết đi sống lại một tháng mà tới tay mới hai ngàn, tí nữa còn phải tăng ca.

Thẩm Như Như cười, “Nghề này của cậu rất có tương lai mà, đừng chỉ nhìn hiện tại, ai có chí nấy, cậu không thích hợp sống như tớ đâu."

Vương Tây Nhã cũng chỉ thuận miệng nói như vậy, cô ấy nhìn thời gian nói, “Thôi không nói nữa tớ phải trở về trực ban rồi, hôm nào rảnh rỗi lại nói tiếp."

Thẩm Như Như đồng ý, tắt cuộc gọi video rồi tiếp tục vừa xem phim vừa ăn mỳ.

Kỹ thuật nấu ăn của cô đã tiến bộ rất nhiều, mỳ hôm nay thật sự ăn quá ngon!

Sau khi ăn xong, Thẩm Như Như đi bộ ở sân cho tiêu thức ăn, nghe tiếng con nít nhà hàng xóm bên cạnh không ngừng truyền đến âm thanh vui đùa ầm ĩ, cảm giác đặc biệt an bình. Tiêu thực xong cô chậm rì rì đi tắm, sau đó đốt nến thơm tập yoga.

Tập xong một tập Yoga vừa vặn 9 giờ rưỡi, có thể chuẩn bị ngủ. Thẩm Như Như rửa mặt, bôi kem dưỡng da xong liền chui vào ổ chăn.

Đêm khuya, sân sau sương mù dày đặc bao phủ cả tòa nhà, duỗi tay không thấy năm ngón tay.

Thẩm Như Như đột nhiên cảm thấy khô họng vì thế đi ra phòng khách lấy cốc nước uống, cô nhớ rõ ấm nước đặt trên bàn uống nước trong phòng khách.

Đi đến phòng khách, Thẩm Như Như bật công tắc trên tường, bóng đèn lóe sáng lên một chút rồi vụt tắt không sáng lên nữa.

“Có chuyện gì vậy? Mạch điện bị hỏng hả...” Thẩm Như Như nói thầm một chút, rót một cốc nước uống.

Lúc này, phía trên cầu thang bên cạnh phòng khách phát ra tiếng “Thịch thịch thịch” giống có thứ gì đang từ trên cầu thang nhảy xuống.

Thẩm Như Như đột nhiên dừng lại động tác uống nước, cứng đờ nhìn về phía cầu thang.

Chỉ thấy pho tượng Vô Lượng Tổ Sư gia từ phía trên từng bước nhảy xuống dưới, thời điểm nhảy đến phòng khách tầng một thì pho tượng lại bất động.

Trong bóng đêm, Thẩm Như Như rõ ràng cảm nhận được trái tim chính mình nhảy lên kịch liệt, cô chần chờ lui về phía sau một bước muốn tránh vào trong phòng ngủ.

Đang muốn nhấc chân lên, trên pho tượng thần bỗng nhiên bay ra một đám sương trắng, sương trắng tản ra xung quanh cùng một khúc nhạc vang lên, theo sau một thân ảnh cao lớn từ tượng thần chui ra.

Thẩm Như Như sợ ngây người, sững sờ ở tại chỗ ngơ ngác nhìn Vô Lượng Tổ Sư sống lại.

Cô đã tra Baidu qua, Vô Lượng Tổ Sư kỳ thật chính là Huyền Vũ đại đế, là vị thần phương Bắc Trung Quốc tiếng tăm lừng lẫy trong thần thoại. Theo truyền thuyết Huyền Vũ đại đế là thuỷ thần, chưởng quản mưa gió, không chỉ có như thế, ông còn là tư mệnh chi thần, cung phụng ông có thể tăng tuổi thọ.

Đại danh đỉnh đỉnh núi Võ Đang cung phụng chính là Huyền Vũ đại đế.

Vị thần lợi hại như vậy chắc hẳn là sẽ không đả thương người khác nhỉ?

“Thẩm Như Như!” Vô Lượng Tổ Sư mở miệng nói chuyện, âm thanh nói chuyện giống như bỏ thêm hiệu ứng, tiếng vọng ở trong phòng khách nhỏ vang lên từng đợt: “Con là người mang trong người linh khí, cùng đạo môn của ta rất có duyên phận, sao có thể cả ngày sa vào hoa cỏ, không có ý chí cầu tiến như vậy!?”

Thẩm Như Như nơm nớp lo sợ, sao đến cả Vô Lượng Tổ Sư gia đều tới chỉ trích cô không có ý chí cầu tiến, cô muốn làm một người rảnh rỗi như vậy là thiên lí bất dung ư??

Thẩm Như Như lấy hết can đảm nói: “Con cảm thấy như vậy cũng khá tốt......”

Vô Lượng Tổ Sư hừ một tiếng, nói: “Nơi này vốn dĩ là cửa hàng hương nến sinh ý rực rỡ, ông chủ thành tâm hướng đạo, mỗi ngày cung phụng hương khói không ngừng, hiện giờ con vừa tới, nơi hương khói biến thành vườn hoa, mỗi ngày cống phẩm cùng hương khói đều ít đi rất nhiều.”

Thẩm Như Như nháy mắt đã hiểu ý trong lời nói của Vô Lượng Tổ Sư, đây là vòng vo chỉ trích cô không có đúng hạn dâng hương đổi cống phẩm đây mà!

Vì vậy cô lập tức thức thời mà nói: “Là do con sơ sót! Ngài yên tâm sau này mỗi ngày sáng trưa chiều con đều đốt cho ngài ba que nhang, cống phẩm cũng mỗi ngày đều đổi mới!”

Vô Lượng Tổ Sư dừng lại một chút, ánh mắt ác liệt có thể thấy đã hiền hòa hơn nhiều, gật đầu nói: “Người trẻ tuổi có thể bồi dưỡng.”

Phù, Thẩm Như Như đang định thở phào, liền nghe thấy tổ sư gia nói tiếp: “Nếu con đã thành tâm thành ý như vậy, ta cũng sẽ không bạc đãi con, quyển “Huyền Thiên Chú” này con cầm đi, nghiên cứu học tập kỹ càng, ngày sau nhất định sẽ có thành tựu.”

Một quyển sách khâu chỉ nổi lên trước mắt Thẩm Như Như, cô nhìn tổ sư gia cả người đang tỏa ra hào quang thần thánh, sau đó lại nhìn cuốn sách trước mặt, lễ phép từ chối: “Cảm ơn lòng tốt của tổ sư gia, con không có hứng thú lắm với mấy thứ này, ngài miễn cho con đi, ngài phù hộ cho việc làm ăn của con phát đạt là được rồi!”

Đôi mày dài của Vô Lượng Tổ Sư nhíu lại, không vui nói: “Ngươi đây là xem thường truyền thừa một mạch Huyền Võ của ta?”

Thẩm Như Như làm sao dám chứ, cô vội vàng lắc đầu giải thích: “Không không không, con chỉ là không hứng thú lắm với mấy thứ Huyền Học.”

“Ngươi thân có linh khí, sinh ra đã là một nửa người của Huyền Môn, Bạch Đạt phí mất cả đời đều không thể nhập môn, hiện giờ giao chỗ này cho ngươi trông coi, nhất định là hy vọng ngươi có thể tiếp nhận truyền thừa này.” Vô Lượng Tổ Sư vuốt hàng râu dài chậm rãi nói: “Nếu ngươi không bằng lòng, vậy đi tìm một hạt giống tốt tiếp quản chỗ này đi.”

Bạch Đạt là tên của ông ngoại, Thẩm Như Như lúc này mới ý thức được, điều ông ngoại nói trước khi mất, cô và cửa hàng này có duyên, rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Thì ra thật sự có duyên không phải cửa hàng, mà là tượng thần cung phụng trong cửa hàng……

Thân mang linh khí, truyền thừa, Huyền Môn……

Thẩm Như Như lần đầu tiên tiếp xúc với mấy thứ mơ hồ huyễn hoặc này, có chút ngơ ngác không hiểu. Cô do dự một hồi, ngày tháng ở trấn Mộ Nguyên thực sự quá thoải mái, cô không muốn rời đi một chút nào, huống hồ đây là cửa hàng mà ông ngoại để lại cho cô, chuyển cho người khác, luôn cảm thấy trong lòng không dễ chịu, không bằng tiếp nhận truyền thừa này, cũng chỉ là học chút thứ huyễn hoặc mà thôi, không ảnh hưởng gì cả.

Nghĩ tới đây, Thẩm Như Như giơ tay bắt lấy quyển sách trong không trung: “Tổ sư gia, con sẽ học hành cẩn thận!”

Vô Lượng Tổ Sư gật đầu một cách hài lòng: “Người trẻ tuổi có thể bồi dưỡng, mong con phát dương quang đại một mạch Huyền Thiên ta, thu nhận môn đồ rộng khắp. Quyển “Tạp Ký” này con cũng cầm đi đi, có thể dùng nó nhập môn.”

Sau đó, lại một quyển sách khâu chỉ nữa rơi xuống đất, tiếp theo bóng dáng Vô Lượng Tổ Sư biến mất không thấy đâu, chỉ để lại một pho tượng thần bất động.

Thẩm Như Như nhặt sách lên, dời bức tượng thần lên tầng hai, trở về ngủ tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »