Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ kính rót xuống sàn nhà bằng gỗ trong phòng ngủ, trên bệ cửa sổ có bốn năm chú chim nhỏ đang tụ tập, mổ vào lá xanh trong chậu hoa, tiếng chim hót thánh thót dễ nghe không dứt bên tai.

Thẩm Như Như bị tiếng chim đánh thức, mơ mơ màng màng chui đầu ra khỏi chăn, liếc mắt nhìn quyển “Huyền Thiên Chú” và “Tạp Ký” trên tủ đầu giường. Cô giật mình một cái, cơn buồn ngủ nháy mắt tan biến.

Chuyện tối qua không phải nằm mơ, cô tiếp nhận truyền thừa của Vô Lượng Tổ Sư, trở thành người của Huyền Môn rồi!

Thẩm Như Như ngồi dậy, túm lấy một chiếc đệm lót sau lưng, sau đó cầm “Huyền Thiên Chú” lên lật xem.

Chất liệu của quyển sách này rất đặc biệt, cảm giác tay khác với chất giấy bình thường, cũng không biết làm bằng thứ gì, sờ vào giống như da vậy.

Nhìn thấy trang đầu tiên, Thẩm Như Như đã có chút há hốc mồm, nội dung quyển sách này toàn là chữ phồn thể, hơn nữa còn không phải chữ thường dùng, đọc rất mất công, trong một hàng chữ gần như có một nửa là không biết.

Thẩm Như Như miễn cưỡng xem một chút, vừa xem vừa đoán mò, bùa chú mà trang thứ nhất ghi chép gọi là “Huyền Khí Chú”, thoạt nhìn dường như là một đạo bùa công kích, hình vẽ có chút phức tạp, Thẩm Như Như nghiên cứu một hồi, rồi lần theo nét vẽ của “Huyền Khí Chú”.

Điều kỳ lạ là, bất kể cô vẽ thế nào, kiểu gì cũng sẽ bị loạn, căn bản không thể vẽ ra lá bùa này một cách hoàn chỉnh.

Thẩm Như Như ngẫm nghĩ, bỏ “Huyền Thiên Chú” xuống, cầm “Tạp Ký” lên.

Nội dung của “Tạp Ký” tuy rằng cũng là chữ phồn thể, nhưng chữ lạ lẫm tương đối ít hơn một chút, nhìn qua đơn giản dễ hiểu. Trang thứ nhất ghi chép một loại “Bùa chiêu tài”, trang thứ hai là “Bùa yên giấc”, trang thứ ba lại là “Bùa tịnh thủy”……

Thẩm Như Như lật qua vài trang, phát hiện trong quyển “Tạp Ký” này ghi chép đều là một số các loại bùa linh tinh có thể mang tới tiện lợi cho cuộc sống hàng ngày.

Cũng khá thú vị đấy.

Thẩm Như Như xem một hồi, rời giường vệ sinh mặt mũi thay quần áo, xong xuôi chạy lên tịnh thất trên tầng hai dâng hương cho Vô Lượng Tổ Sư trước, đổi cống phẩm tươi mới, sau đó đến nhà bếp chuẩn bị bữa sáng.

Hôm nay dậy sớm, còn cách hơn hai tiếng đồng hồ đến thời gian mở cửa Kính Hoa Duyên, thời gian dư dả, Thẩm Như Như cân nhắc làm một bữa sáng thịnh soạn khao thưởng chính mình.

Ừm……cứ coi như chúc mừng mình trở thành một đệ tử Huyền Môn đi.

Thẩm Như Như xách theo thùng nước nhỏ ra giếng trời lấy nước, so với nước máy, cô cảm thấy hương vị nước trong cái giếng này của nhà mình tốt hơn một chút, không có mùi vị nước sát trùng, lại ngọt thanh.

Trước đây khi cô và anh trai đến chỗ này thăm viếng ông ngoại, thời tiết nóng nực ông ngoại liền cho hoa quả vào giếng ngâm một lúc rồi mới vớt ra cho hai anh em, vừa ngon vừa tươi.

Lấy nước xong đóng nắp giếng lại, Thẩm Như Như trở về nhà bếp. Cô mở tủ lạnh nhỏ ra quan sát nguyên liệu còn thừa, quyết định làm một phần sủi cảo chiên trứng và hoa quả cắt miếng, thêm một bát cháo táo đỏ.

Lấy nguyên liệu ra đang chuẩn bị bật bếp, Thẩm Như Như liếc nhìn chỗ nước trong bên trong thùng, trong đầu đột nhiên xẹt qua “Bùa tịnh thủy” vừa nãy đọc được trong “Tạp Ký”.

Hay là nhân tiện thử một chút?

Sau khi tinh lọc đem ra nấu ăn, nói không chừng mùi vị sẽ ngon hơn.

Với tư cách là phái hành động, Thẩm Như Như lập tức đi đến chiếc tủ trong nhà kho lục tìm giấy vàng và chu sa. Cửa hàng nến hương của ông ngoại trước đây để lại không ít hàng tồn, vừa hay có thể lấy ra dùng.

Chuẩn bị dụng cụ xong xuôi, Thẩm Như Như lật ra trang có “Bùa tịnh thủy”, nín thở ngưng thần, nhấc bút vẽ theo hình vẽ trên đó.

Nét vẽ của lá bùa này vô cùng đơn giản, mấy nét uốn lượn, thêm mấy cái vòng nhỏ, thoạt nhìn y hệt như trẻ con đang vẽ bậy.

Thẩm Như Như vừa niệm chú vừa vẽ bùa, nét bút ban đầu có cảm giác trì trệ, theo bút pháp và lời chú của cô dần thành thục, cảm giác trì trệ mất đi, sau khi phí phạm mất ba tờ giấy vàng, một lá “Bùa tịnh thủy” thành công đã hoàn thành!

Thoát ra từ trạng thái huyền diệu đó, Thẩm Như Như có chút hoảng hốt, cô nhắm mắt bình tĩnh một lúc, ném “Bùa tịnh thủy” vào trong thùng nước.

“Bùa tịnh thủy” gặp nước liền tan, khoảnh khắc rơi vào trong thùng liền không còn bóng dáng. Thẩm Như Như đến cạnh thùng nước xem kỹ một hồi, không phát hiện có thay đổi gì.

Cô lấy cốc rót một chút nước, thử một ngụm, nước trong thanh ngọt mang theo chút ý lạnh thấm vào tâm tì, khiến người ta cả người sảng khoái.

Gương mặt Thẩm Như Như đầy vẻ cảm thán, lá bùa này thật sự quá tốt, nước giếng còn thanh ngọt hơn cả trước đây!

Thẩm Như Như vui mừng dùng thùng nước đã tinh lọc này làm bữa sáng, sự thực chứng minh, thức ăn làm từ nước ngon cũng ngon hơn nhiều. Lấp đầy cái bụng, cô cầm theo “Tạp Ký” đến cửa hàng phía trước, hôm nay lấy quyển sách này giết thời gian vậy.

Tưới hết nước cho hoa cả trong cửa hàng xong, Thẩm Như Như nhớ tới còn phải đi đến nhà họ Từ giao hoa tươi.

Dựa theo loại hoa mà thường ngày dì Châu chọn, Thẩm Như Như cảm thấy Từ thiếu gia này khá thích các loại hoa màu sắc nhạt, cho nên cô cắt mấy cành bách hợp trắng và hoa hồng vàng, phối thêm mấy đóa baby nhạt màu, dùng giấy gói cẩn thận, mang theo ô đi ra ngoài.

Bên ngoài không có mưa, nhưng thời tiết của một nơi như trấn Mộ Nguyên này, giống như tâm tình phụ nữ, không nói đạo lý, nói đổi là đổi. Cho nên dù bên ngoài là trời nắng đẹp, tốt nhất cũng nên mang theo một cái ô.

Cho dù không mưa, để che nắng cũng được.

Ôm theo đóa hoa đi qua cây cầu nhỏ, sau khi xuống cầu men theo con đường lát đá đi về phía đông chừng tám phút, Thẩm Như Như nhìn thấy một ngôi nhà cũ khá có cảm giác niên đại.

Tuy là nhà cũ, nhưng bề ngoài thoạt nhìn vẫn rất mới, ngôi nhà bảo quản rất tốt, có thể nhìn thấy dấu vết tu sửa. Hai bên cổng lớn đặt hai con sư tử đá, trên cạnh cửa còn treo một chiếc gương bát quái, nhìn thấy gương bát quái, trong đầu Thẩm Như Như liền hiện ra bóng dáng của Vô Lượng Tổ Sư.

Người trong trấn nhỏ quả nhiên khá mê tín trò quỷ thần này, Ma Đô và thủ đô đều thực sự rất ít khi thấy được mấy thứ như vậy. Nếu như không phải Vô Lượng Tổ Sư hiển linh, cho đến giờ cô vẫn là người theo chủ nghĩa vô thần kiên định.

Xuyên qua gương bát quái, Thẩm Như Như nhìn thấy bóng dáng chính mình, trong tấm gương đồng vàng óng ánh, dáng vẻ cô có hơi méo mó. Thẩm Như Như dời tầm mắt đi, đứng trước cửa sân ngôi nhà, ấn chuông cửa. Qua một lúc, cửa lớn mở ra, một người chàng thanh niên mặt mũi đẹp như tranh vẽ đứng sau cánh cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »