Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5210 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Đang nhìn chăm chú, bỗng nhiên cô ta “ồ” lên một tiếng: “Hình như có người theo dõi chúng ta.

Thẩm Như Như lập tức rướn người nhìn, chỉ thấy đi sau chiếc xe của Từ Dẫn Châu là một chiếc xe màu đen mới tinh, bởi vì khoảng cách quá xa, không thấy rõ người ngồi trên ghế điều khiển trông như thế nào, thì có thể thoáng mường tượng là một người phụ nữ.

“Từ khi chúng ta xuất phát ở trấn chiếc xe đó đã đi theo, tôi cho rằng chỉ là tiện đường, không ngờ qua nhiều chúng ta muốn đi tìm cô ta rồi không?”

giao lộ vậy mà còn đi theo…” Cô Dương vô cùng sợ hãi: “Chẳng lẽ là bà chủ cơ sở yoga? Có khi nào cô ta đã biết.”

“Không thể nào, nếu cô ta ở trấn Mộ Nguyên, tối hôm qua đã đi tìm hai người rồi. Thẩm Như Như lắc đầu, nhìn chằm chằm chiếc xe phía sau một lúc, bỗng nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện trên bàn cơm tối qua, nhíu chặt mày. Tám chín phần mười chiếc xe này là của cô Cả nhà họ Từ kia, đúng là âm hồn không tan. Thế mà lại chơi cái trò theo dõi này, cô ta cho rằng đây là nơi mà cô ta muốn làm gì thì làm sao, lát nữa có gặp nguy hiểm thì đứng có trách, Thẩm Như Như lạnh lùng đảo mắt. Có người trời sinh thích đâm đầu vào chỗ chết, tám người kéo cũng chẳng cản được. Mười phút sau, đoàn người đến lớp yoga.

Lớp yoga này có quy mô không lớn, đi theo con đường cao cấp, bây giờ này không có tiết học, mấy phòng học đều trống, nhân viên không biết đã đi đâu rồi.

Bách Lý Vô Thù xách theo kiếm khí thế rào rạt xung phong đi quanh một vòng, cuối cùng cau mày đi ra, nói: “Bên trong không có ai, hơn nữa rất sạch sẽ.”

Sạch sẽ mà anh ta nói là ám chỉ không có tà ám. Địa bàn tà tu không thể nào sạch sẽ được, với tình hình trước mắt, hoặc là họ tìm sai mục tiêu, hoặc là tính cảnh giác của đối phương cực kỳ mạnh.

Cô Thanh căng thẳng trốn phía sau Thẩm Như Như, cẩn thận quan sát xung quanh: “Cô Thẩm, bây giờ phải làm sao đây?”

Thẩm Như Như đang định nói hay là đi vào chờ, sau đó nhìn thấy chiếc xe đang chạy băng băng phía sau bỗng nhiên xuất hiện từ một ngã rẽ, rồi đỗ lại bên vệ đường gần đó. Cửa xe mở ra, Từ Viên Viên bước xuống từ ghế lái.

“Dẫn Châu, cậu cùng họ với đây làm gì? Mau về nhà với tôi, cha có chuyện cần nói với cậu. Sắc mặt Từ Dẫn Châu âm u, lạnh lùng lùi về sau một bước: “Cô ta bị ám rồi.

Từ Viên Viên trước mắt nhìn rất kì quái, lúc cô ta mới từ trên xe bước xuống cũng không quá nổi bật, đi được vài bước, mọi người liền phát hiện cô ta không bình thường. Chỉ thấy cô ta bước đi nghiêng nghiêng ngả ngả như một đứa trẻ sơ sinh đang tập đi trong xe em bé, đôi cao gót nhỏ dưới chân cô ta ít nhất cũng phải 8 cm, xiêu xiêu vẹo vẹo giẫm trên đất khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Thẩm Như Như nhéo Trương Phù đang chuẩn bị ném ra ngoài, Từ Viên Viên uốn éo đôi chân, bùm một tiếng mặt úp xuống đất.

Mọi người: “……

Từ Viên Viên sau khi ngã xuống vẫn không thôi, một bên kéo lê trên mặt đất ngoan cường đi về phía trước, một bên ngẩng đầu nhìn đám người Từ Dẫn Châu, làm như không có việc gì cười: “Dẫn Châu, cậu sao lại không đỡ chị cậu đứng dậy vậy?”

Từ Dẫn Châu mặt không chút biến sắc nhìn cô ta, nhanh chóng lui về phía sau vài bước, làm lộ ra Bách Lý Vô Thù đang đứng bên cạnh.

Tầm mắt Từ Viên Viên tự nhiên chuyển lên người Bách Lý Vô Thù, ánh mắt cô ta sáng lên, giãy dụa đi qua, mập mờ đùa giỡn nói vài câu: “Vị tiểu đạo trường sinh anh tuấn này, không bằng cậu đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu cuộc sống cả đời không phải lo về cơm áo gạo tiền…

Lông mày Bách Lý Vô Thù cũng không nhúc nhích dù chỉ một chút, giống như người trước mặt chỉ là một không khí, anh ta rút kiếm vung lên, không chút do dự chém vào đầu của Từ Viên Viên.

Thanh kiếm xẹt qua, một tờ giấy nhỏ từ không trung rơi xuống. Mà Từ Viên Viên vừa rồi còn đang cười tủm tỉm giờ đã té xỉu trên mặt đất, khóe miệng tràn ra một chút máu loãng.

Thẩm Như Như tiếp được mảnh giấy nhỏ đang bay xuống kia, mở ra nhìn, là một tờ giấy cắt thành hình tiểu nhân, trên giấy vẽ vài đạo phù văn quỷ dị, lộ ra luồng khí âm u.

“Đây là cái gì?” Cô cẩn thận nhìn những phù văn trên hình tiểu nhân, nhưng những phù văn này với những gì cô đã học qua không có chút tương tự nào, hoàn toàn xem không hiểu hàm ý ẩn trong đó.

Bách Lý Vô Thù cầm lấy mảnh giấy hình tiểu nhân, rồi xé nát tiêu hủy, vẻ mặt lạnh như băng: “Đây là thuật hút hồn thường thấy nhất trong tà tu, dùng bùa hút hồn phong ấn hồn phách vào trong bùa giấy mình sử dụng. Đạo bùa hút hồn này đã tồn tại ít nhất đã hơn mười năm, hồn phách hoàn chỉnh ý thức rõ ràng, người chế bùa thủ đoạn phi thường cao siêu. Nhưng may người dùng nó tu vi hẳn là rất thấp, nếu không cô ta đã sớm bị đoạt xá thành công, thay thế hồn phách vừa rồi và trở thành bùa hút hồn mới” Anh ta nói xong, lạnh lùng nhìn Từ Viên Viên đang ngã ở bên chân. Do dự mãi nhưng vẫn cúi người bắt lấy cổ áo cô ta, sai người lôi cô ta vào trong xe đưa đi.

Trước đó bọn họ vẫn luôn theo sau suốt quá trình đi xe của Từ Viện Viên từ trấn Mộ Nguyên chạy vào nội thành, trên đường chưa từng rời đi, mà trên xe cũng chỉ có một mình cô ta. Tính tới tính lui, chỉ có khoảng thời gian bọn họ xuống xe vào phòng tập yoga tìm người mới không để ý xe của Từ Viên Viên. Người đó nhất định là lúc đó đã hạ thủ.

Thẩm Như Như nghĩ lại hình ảnh trên đường lái xe của Từ Viên Viên, cuối cùng tập trung mục tiêu vào hẻm nhỏ bên trái phòng tập yoga. Ngõ nhỏ không rộng, vừa vặn đủ cho một chiếc xe đi qua, đối phương có thể cho rằng Từ Viên Viên và bọn họ là một nhóm, dẫn cô vào ngõ nhỏ, sau đó xuống tay với cô ta.

Cô nghĩ như vậy, đi tới đầu hẻm nhìn một chút, con hẻm này rất ngắn, ước chừng chỉ có một trăm mét là cùng, đứng ở đầu này liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy lối ra và đường cái ở đầu kia. Hai bên ngõ nhỏ phần lớn là một ít nhà hàng tư nhân cùng studio thiết kế trang phục cao cấp, bề mặt cửa hàng tuy rằng không bắt mắt thậm chí có chút đơn sơ, nhưng thu phí cũng không thấp.

Bà Dương đi theo phía sau nhỏ giọng nhắc nhở cô: “Bề ngoài cửa hàng ở đây đều có người che đậy, chủ yếu là do tổng giám đốc hoặc tình nhân của viên chức kinh doanh

Thẩm Như Như có chút kinh ngạc, nhưng cũng không quá để ý, sự chú ý của cô đều bị một chiếc cầu thang cũ kỹ rỉ sét bên cạnh ngõ nhỏ hấp dẫn. Nó treo bên cạnh một tòa nhà cũ nát, quanh co mà lên, nối thẳng lên mái nhà.

“Đây là nơi nào? “Cô chỉ vào tòa nhà hỏi.

Bà Thanh ngẩng đầu nhìn nói: “Nơi này rất lâu trước kia là một công ty thiết kế châu báu, sau đó trong một đêm đóng cửa dọn đi, nghe nói là bởi vì ông chủ đột nhiên mắc bệnh không còn nữa. Bởi vì chuyện này mà rất nhiều người nói tòa nhà này phong thủy không tốt, cho nên nhiều năm như vậy vẫn không có ai tiếp nhận xử lý” Thẩm Như Như quay đầu chạm mắt với Bách Lý Vô Thù, Bách Lý Vô Thù khẽ gật đầu, dẫn đầu theo cầu thang đi lên, Thẩm Như Như theo sát phía sau, bà Thanh cùng bà Dương thấy hai người đều đi lên nên không thể không đi theo, để lại một mình Từ Dẫn Châu ở phía dưới trông coi.

Mỗi một bước ngoặt của cầu thang đều có một cánh cửa sắt, trong vòng trăm mét không có gì khác biệt, chỉ ngắn ngủi không có vào cửa, Thẩm Như Như rất tin tưởng vào trực giác của ông tài xế, chỉ để ý vùi đầu đi theo ông ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »