Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

Trong lòng Thẩm Như Như có chút bất an, lập tức tìm cái xẻng cầm trên tay.

Từ Viên Viên dừng lại ở cửa tiệm, thái độ không ác liệt như trong tưởng tượng, thậm chí có chút khách khí quỷ dị “Phiền cô gọi vị đạo trưởng trẻ tuổi kia hộ tôi một chút, tôi tìm anh ta có chút việc.

“Đạo sĩ trẻ tuổi?” Thẩm Như Như trừng mắt nhìn cô ta thấy biểu hiện của cô ta như muốn nói lại thôi, khẳng định không phải tìm Tuệ Trí.

Vậy thì cũng chỉ có Bách Lý Vô Thù thôi……

“Từ tiểu thư tìm tôi sao?” Tuệ Trí vừa vặn từ cửa sau cửa hàng đi qua, nghe được Từ Viên Viên nói, dò xét tiến vào “Có chuyện gì sao?”

Từ Viên Viên lúc đầu vui mừng nhìn về phía cửa sau, nhưng ngay sau đó lại thay đổi sắc mặt, lông mày nhướng đến khóe mắt, trong mắt hàm chứa sự ghét bỏ, ngoài miệng thì tỏ ra khách khí: “Ngại quá không phải tìm anh, vị đạo trưởng ngày hôm qua đi cùng Bà chủ Thẩm ở đâu rồi? Có thể giúp tôi gọi một tiếng không? Quả nhiên cũng không có gì bất ngờ, là tới tìm Bạch Lý Vô Thù, Thẩm Như Như không chút kinh ngạc, biểu hiện của Từ Viên Viên thật sự quá rõ ràng, chỉ thiếu viết bốn chữ “Tôi coi trọng anh ta” trực tiếp lên mặt thôi.

“A, cô tìm anh ta à? Tuệ Trí tính tình tốt, giỏi kiềm chế cảm xúc, cũng lười so đo thái độ của cô ta, vẫn cười ha hả nói” Anh ta không ở chỗ này, cô phải đến Tam Thanh Quan trên núi tìm anh ta, hiện giờ thời gian không còn sớm nữa, cô đi nhanh lên, còn có thể trở về trước khi trời tối”

Từ Viên Viên không nghi ngờ gì, vội vàng bỏ lại một câu cám ơn rồi quay đầu bước đi, đôi cao gót nhỏ giẫm trên con đường đá không bằng phẳng, bước đi như bay, người bên ngoài nhìn đều phải đổ mồ hôi vì cô ta.

Thẩm Như Như không kêu một tiếng đưa mắt nhìn người đi xa, quay đầu lại nhìn Tuệ Trí, muốn nói rồi lại thôi. Bách Lý Vô Thù rõ ràng ở bờ bên kia sông, từ Huyền Thiên Quan đi bộ qua không tới mười phút, cách nhà cũ của Từ gia lại càng gần. Từ Viên Viên sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện bị Tuệ Trí lừa, đến lúc đó nhất định sẽ tới cửa tìm phiền toái.

Vẻ mặt Tuệ Trí vô tội, ngoại hình lại giống vị thành niên nên rất dễ lừa “Bách Lý đạo hữu không phải là đạo sĩ của Tam Thanh Quan sao, chúng ta cũng đâu biết anh ta có ở trong Quan hay không đâu, lại không gắn định vị theo dõi trên người anh ta. Quan chủ, cô nói có đúng hay không?”

“Được rồi, đến lúc đó cô ta muốn náo loạn, thì chúng ta nói không biết. Đúng rồi, cậu nhớ nói với Chiêm Hạc với Mạch Mạch một tiếng, đừng để bị lộ” “Thẩm Như Như lắc đầu ngồi vào bên bàn cầm bút vẽ bùa, một bên nhỏ giọng nói thầm”Thật sự là lam nhan họa thủy, bị người ta chém vào đầu một kiếm thế mà ngược lại lại nhớ thương người ta….”

Gần đây là mùa du lịch ế ẩm, hôm nay lại là ngày làm việc, trên phố đi bộ có rất ít người, bởi vậy trong tiệm vô cùng nhàn rỗi. Nhưng mà Thẩm Như Như vẫn không mấy rảnh, cô không chỉ phải cố gắng vẽ bùa, còn phải bớt chút thời gian ứng phó với mấy khách hàng không ngừng nhờ tư vấn trên wechat cộng thêm thu tiền gửi hàng, bận tối mày tối mặt.

Không biết có chuyện gì xảy ra, gần đây khách hàng mới vào nhìn chung tuổi tác lớn hơn trước một chút, mỗi ngày đều lấy các loại vấn đề vụn vặt trong cuộc sống quấn quít lấy cô muốn giải quyết.

Lúc này có một sản phụ cao tuổi, tầm khoảng 46 tuổi hỏi cô xem cô có bùa dưỡng thai hay không. Trong nhà bà ấy đã có hai đứa con trai, muốn sinh thêm một đứa con gái nữa để đủ nam đủ nữ, đáng tiếc liều mạng mười mấy năm vẫn không thành công, mang nhiều lần không phải bị sảy ngoài ý muốn thì cũng là thai nhi không khỏe mạnh. Vốn đã từ bỏ, kết quả mấy tháng trước lại ngoài ý muốn mang thai, hơn nữa kiểm tra lại không có vấn đề gì, là một bé gái khỏe mạnh.

Bà ấy vì đứa bé này ngay cả bước khỏi giường cũng không dám xuống, cả ngày nằm dưỡng thai, hiện tại đã gần năm tháng. Gần đây bà ấy cảm giác thân thể có chút không thoải mái, sợ đứa nhỏ lại không giữ được, nghe người thân nói bùa chú của Thẩm Như Như rất linh, liền muốn nhắn wechat nhờ tư vấn.

Thẩm Như Như tỏ vẻ không có bùa dưỡng thai, chỉ có bùa tăng cường đề kháng, hỏi bà ấy có muốn hay không. Sản phụ cao tuổi lập tức đặt mua hai bùa.

Buổi trưa sau khi nhân viên chuyển phát nhanh tới cửa lấy hết hàng chuyển phát nhanh lớn nhỏ, Thẩm Như Như đứng dậy duỗi lưng một cái, đóng cửa đi ra nhà ăn ăn cơm. Đến lúc ăn cơm trưa vẫn không thấy bóng dáng Từ Dẫn Châu, Mạch Mạch tỏ vẻ cửa phòng ngủ của anh từ sáng đến giờ vẫn chưa mở.

Chiêm Hạc liền nói: “Không phải anh ấy bệnh rất nặng sao, không chừng tắt thở rồi.

Lòng Thẩm Như Như trĩu nặng, lập tức buông đũa chạy ra ngoài. Cô chạy đến bên ngoài cửa phòng Từ Dẫn Châu, trong đầu các loại suy đoán cùng hình ảnh không tốt liên tiếp hiện ra, cô cố gắng ổn định cảm xúc, giơ tay lên gõ cửa, bên trong cửa im ắng.

Ba tiếng qua đi, bên trong vẫn không có động tĩnh, Thẩm Như Như thật sự nóng lòng, đang muốn phá cửa xông vào, cửa phòng trước mặt bỗng nhiên mở ra, sau cửa Từ Dẫn Châu vẫn mặc bộ áo ngủ tối hôm qua, âm thanh hơi có chút khàn khàn, thoạt nhìn như mới vừa tỉnh ngủ “Như Như, làm sao vậy?”

Thẩm Như Như vội vàng phanh lại cái chân đang định đá cửa, nhưng mà dùng sức quá mạnh nhất thời căn bản thu không được, cô lắc lư hai cái, không thể giữ được thăng bằng, nhào về phía trước một cái, ngã vào một cái lạnh như băng trong ngực anh.

Tuệ Trí, Chiêm Hạc, Mạch Mạch cùng nhau chạy tới há to miệng, sau đó ăn ý lặng lẽ xoay người trở về nhà ăn, trốn sau cửa sổ vụng trộm quan sát.

Chiêm Hạc lắc đầu cảm thán: “Quan chủ dù yêu thương nhung nhớ đến nhường nào, cũng không nhịn được mà chủ động đến mức ấy, vậy Từ cư sĩ thật sự có mị lực lớn như vậy sao?”

Tuệ Trí không chớp mắt nhìn chằm chằm hai người đối diện, phất tay nói: “Cậu không hiểu, hiện giờ các tiểu cô nương đang thích kiểu này, bà chủ tuổi còn trẻ không có kinh nghiệm gì, bị mê hoặc là điều rất bình thường”

Chiêm Hạc vô cùng lo lắng: “Các cậu nói bà chủ chủ động như vậy, về sau có thể bị Từ cư sĩ không coi trọng, đến lúc đó chịu thiệt thì làm sao bây giờ?”

“Làm sao có thể” Tuệ Trí nói “Chúng ta có nhiều người, còn có thể sợ anh ấy sao? Mạch Mạch, cậu nói có đúng không?”

Mạch Mạch liên tục gật đầu, ánh mắt sáng lấp lánh.

Ba người nghiễm nhiên đã tự nhận mình thay mặt cho nhà gái.

Mà bên kia, toàn bộ đầu bị hơi thở lạnh lẽo kia bao phủ, sự kiều diễm trong lòng Trầm Như Như còn chưa kịp nổi

lên đã bị dập tắt, cô run lẩy bẩy đứng thẳng “Thân thể anh không thoải mái sao, như thế nào ngủ thẳng đến bây giờ còn chưa dậy?”

Từ Dẫn Châu không tự giác xoa xoa đầu cô, mỗi một lần chạm vào ngắn ngủi ấy làm cho anh càng ngày càng khát vọng sự ấm áp trong khoảnh khắc đó, đè nén nội tâm thật sự là một chuyện khiến người ta không thoải mái. Anh hơi mím môi, khắc chế lui về phía sau hai bước, đưa ra hai thanh kiếm trong suốt to bằng ngón tay: “Tối hôm qua khắc, cô thử xem có thể dùng được không”

Toàn thân tiểu kiếm trong suốt, đặt dưới ánh mặt trời sẽ phản xạ ra vầng sáng xinh đẹp, nhìn từ góc nghiêng còn có thể thấy ánh sáng xanh thoáng hiện, đẹp vô cùng.

Thẩm Như Như liếc mắt một cái liền thích hai thanh tiểu kiếm này, giơ tay ném lên không trung, hai thanh kiếm lập tức quấn quanh cùng một chỗ, từ xa xa nhanh chóng phóng tới.

Lúc này, cửa bên của hậu viện bỗng nhiên bị đẩy ra, Bách Lý Vô Thù đi tới, hai thanh kiếm vừa vặn phóng về phía anh ta, Thẩm Như Như kinh ngạc, đang muốn thu kiếm lại, chỉ thấy Bách Lý Vô Thù lập tức rút kiếm cùng hai thanh tiểu kiếm đấu với nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »