Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Nam quỷ xoa xoa cái bụng tròn vo, móc ra một cái điện thoại từ trong túi quần, nói: “Bà chủ, add wechat đi, thuận tiện chuyển khoản, lần sau tôi muốn ăn gì cũng có thể đặt trước với cô.”

Thẩm Như Như:???

“Âm gian các người còn có thể dùng wechat à?” Cô không dám tin: “Có biết Tencent không?”

Nam quỷ gãi đầu, nói: “Chắc là không biết đâu, chúng tôi có chương trình nhỏ chuyên dụng cấy vào, đại khái tương tự như virus ấy, tôi cũng không hiểu lắm, là một tên quỷ chết đột ngột phát minh ra, hắn ta lúc còn sống là một lập trình viên rất lợi hại!”

Thẩm Như Như chỉ đành về phòng ngủ lấy điện thoại, cái điện thoại hơn tám ngàn trước đó bị rơi hỏng rồi, gửi cho nhà sản xuất sửa vẫn chưa gửi lại, cô lên mạng đặt một chiếc rẻ về dùng tạm, chỉ có hơn một ngàn, khả năng chịu rơi đập tốt.

Cùng kết bạn với nam quỷ đó, cô gặp khó khăn lúc ghi chú, nick name của nam quỷ là một đống ký hiệu loằng ngoằng, nhìn cực kỳ đau mắt, cô phải thay nó đi: “Xưng hô thế nào?”

Nam quỷ: “Gọi tôi A Quý là được.” Nói rồi, chuyển cho cô tám ngàn.

Thẩm Như Như nhận được tiền chuyển khoản, không khỏi ghé mắt nhìn, nhìn qua thì như tên quỷ nghèo, không ngờ ra tay rộng rãi như vậy.

Cô nhịn không được phải hỏi: “Mấy người làm quỷ đều có nhiều tiền lắm sao?”

A Quý lắc đầu: “Đương nhiên không phải rồi, làm việc nhiều thì kiếm được nhiều thôi.”

Từ sau khi đặt một chân vào lĩnh vực Huyền Môn, tam quan của Thẩm Như Như mỗi ngày đều được làm mới.

Giữa âm và dương có thể lưu thông tiền tệ đã đủ kinh người rồi, không ngờ quỷ còn có thể lên mạng, dùng điện thoại thanh toán, thậm chí bọn họ còn cần làm việc kiếm tiền……

Cô lắc đầu cảm thán: “Quá thảm rồi, làm quỷ đều phải tiếp tục đi làm, đời người còn gì vui thú nữa.”

A Quý nghiêm túc suy nghĩ: “Đích thực không có gì vui thú, cho nên chỉ cần không phải là người trong lòng có chấp niệm, phần lớn người sau khi chết sẽ chọn uống canh Mạnh Bà chuyển thế, biến thành một tờ giấy trắng trải nghiệm một đoạn nhân sinh chưa biết lần nữa.”

Thẩm Như Như nghe ra được ý ở ngoài lời nói: “Nói như vậy anh cũng là vì lòng còn chấp niệm, không chịu quên đi quá khứ mới nên mới ở lại hả?”

A Quý chớp mắt, cất điện thoại vào cười khan một tiếng, nhìn trái ngó phải rồi nói: “Ài……cái đó, tôi đột nhiên nhớ ra vẫn còn chuyện phải làm, không quấy rầy bà chủ nghỉ ngơi nữa, tạm biệt!”

Nhìn bóng dáng chạy trối chết của A Quý, Thẩm Như Như như có điều suy nghĩ, xem ra khách hàng buổi đêm đều là những con quỷ có câu chuyện cả.

❊ ❊ ❊

Sau khi nghỉ trưa ngày thứ hai, Thẩm Như Như ngồi cạnh cửa sổ vẽ bùa, thời điểm này thông thường sẽ không có khách tới, cửa hàng yên tĩnh, cô tập trung tinh thần hoàn toàn vào việc học thuộc kinh văn, vung bút vẽ bùa. Đột nhiên, điện thoại để trên tủ reo lên, tay phải cô hơi lắc một chút, nét bút cuối cùng vạch ngang sang bên cạnh.

Lá bùa này bỏ đi rồi.

Thẩm Như Như vo viên tờ giấy thành một nắm ném vào thùng rác, cầm điện thoại lên nhìn một cái, là Thẩm Thần Thần gọi tới.

Điện thoại vừa kết nối, tiếng của anh trai Thẩm lập tức không chờ nổi mà truyền tới ——

“Như Như, thứ hôm qua em gửi cho anh là cái gì thế, quá là tà đạo, anh nghe theo lời em mang nó bên người, sáng nay lại úp thẳng mặt xuống bàn ngủ mất, ngủ một mạch tới giờ mới tỉnh!

Cũng may hôm nay không có việc gì quan trọng, không lỡ dở công việc. Có điều nói đi cũng phải nói lại, anh trai em lâu rồi không ngủ ngon như vậy, không nằm mơ tẹo nào, sau khi tỉnh lại cả người sảng khoái, không phải em cho thuốc gì trên đó đấy chứ?”

Anh trai Thẩm nói bô lô ba la một hồi, giọng điệu cực kỳ vui vẻ, hiển nhiên tâm trạng vô cùng tốt.

Thẩm Như Như ôm cánh tay dựa vào cửa sổ, bĩu môi nói: “Chiếm được hời còn ra vẻ, nếu anh lo lắng ảnh hưởng đến công việc thì đừng mang theo người, nhét dưới gối, hẳn cũng không ảnh hưởng đến hiệu quả.”

Thẩm Thần Thần nói: “Anh rất tò mò, lá bùa đó rốt cuộc từ đâu ra? Em học ngành y, từ lúc nào cũng bắt đầu tin mấy thứ này?”

“Là tự em làm đấy.” Thẩm Như Như có chút đắc ý.” Nhưng thứ này không mâu thuẫn với học y, đều là sự nghiệp lợi dân cả.”

Anh trai Thẩm kinh ngạc: “Là em làm! Như Như, em học vẽ bùa từ lúc nào? Ông ngoại lén dạy em à?”

“Đúng vậy, ông ngoại cảm thấy em rất có thiên phú trong lĩnh vực này, từ lâu đã dốc lòng truyền dạy rồi.” Thẩm Như Như vừa nói phét với Thẩm Thần Thần, vừa lơ đãng nhìn con sông đối diện với con đường lát đá, gió nhẹ thổi qua, mặt nước trong vắt thấy đáy nổi lên từng hồi gợn sóng.

Trên chiếc cầu bên trên con sống đột nhiên xuất hiện một bóng dáng thon gầy thanh tú tuấn mỹ, người đó bước chậm rãi trên cầu, đi về phía Kính Hoa Duyên. Thẩm Như Như sững sờ một lúc, theo bản năng cảm thấy anh là đến tìm mình, thế nên qua loa lấy lệ vài câu với anh trai rồi kết thúc cuộc điện thoại.

Từ Dẫn Châu đến trước cửa Kính Hoa Duyên, anh ngẩng đầu nhìn vào tấm biển theo phong cách cổ, thưởng thức một lúc, rồi nhấc chân bước qua ngưỡng cửa: “Chữ không tệ.”

Thẩm Như Như mỉm cười: “Luyện tập nhiều.”

Từ Dẫn Châu đi một vòng quanh các kệ hoa trong cửa hàng, chỉ vào một chậu cây trong đó rồi hỏi: “Đây chính là cây lá bỏng?”

Thẩm Như Như ngẩng đầu nhìn một cái, nhướng mày lên nói: “Đúng, khả năng hấp thụ CO2 của cây lá bỏng vô cùng xuất sắc, buổi tối đặt trong phòng ngủ rất tốt đối với người bệnh.”

“Tôi muốn hai chậu.” Từ Dẫn Châu nói: “Đặt trong một gian phòng ngủ, có đủ không?”

Thẩm Như Như chớp mắt, gật đầu nói: “Đủ rồi.”

Cô chuyển hai chậu cây lá bỏng ra, gói vào giỏ xách, hỏi nghi ngờ trong lòng: “Anh Từ, giờ anh tin tưởng y thuật của tôi rồi?”

Từ Dẫn Châu cúi đầu nhìn cô: “Hình như tôi chưa từng nghi ngờ.”

Thẩm Như Như nghẹn một chút, cô ngẫm nghĩ, người ta quả thực chưa từng nói ra chính diện, nhưng cái câu thích hợp mở cửa hàng hoa đó là ý gì đây?

Trong lòng cô thấy ngứa ngáy, nhưng không tiện truy hỏi người ta, chỉ đành nói: “Là do tôi hiểu lầm.”

Từ Dẫn Châu đưa tiền cho cô, ngón tay lạnh giá chạm vào lòng bàn tay khiến cô nổi da gà, cô cho hai tay ra sau lưng xoa lòng bàn tay không chút dấu vết, trong lòng xẹt qua một tia khác thường, thật sự quá lạnh, giống như chạm vào đá lạnh vậy.

“Tôi chỉ là cảm thấy, bác sĩ có năng lực cao rất nhiều, nhưng người có thể chăm sóc hoa tốt như thế này rất hiếm gặp.” Sắc mặt Từ Dẫn Châu bình tĩnh, xách giỏ lên ra khỏi cửa: “Không phát huy sở trường cho tốt thì chẳng phải đáng tiếc lắm sao.”

Thì ra là ý này, Thẩm Như Như bừng tỉnh, tâm trạng cô đột nhiên cực tốt, quay người cắt một cành hoa cát cánh màu hồng yêu thích nhất đuổi theo ra đến cửa, cắm vào chỗ rỗng của giỏ, nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn đã khen ngợi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »