Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Uống hết một bát canh, Thẩm Như Như thoải mái hít một hơi, cô đang chuẩn bị uống thêm một bát thì đã thấy Bách Lý Vô Thù đi tới.

Anh ta bước vào cửa hàng: “Đạo hữu Thẩm, hôm nay cô đến tìm tôi à?”

“Đúng vậy” Thẩm Như Như lập tức kể lại chuyện của Lão Quan cho anh ta nghe: “Anh ta muốn tìm người trừ tà, tôi nhớ là anh biết”

Bách Lý Vô Thù nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Bây giờ tôi đang có nhiệm vụ, chưa chắc có thể rời khỏi thị trấn Mộ Nguyên…”

Thẩm Như Như thấy anh ta khó xử thì xua tay nói: “Đúng lúc tôi phải trở về thành phố S, tôi sẽ đi xem thử, nếu có chỗ nào không hiểu lại thỉnh giáo anh. Phải rồi, anh cho tôi cách liên lạc, có chuyện gì cũng có thể tìm anh”

Bách Lý Vô Thù ngạc nhiên: “Cô rời khỏi thị trấn Mộ Nguyên sao?”

“Đúng vậy, trong nhà có việc nên phải trở về một chuyến” Thẩm Như Như lấy điện thoại ra mở giao diện quay số: “Số điện thoại của anh là bao nhiêu, đọc đi để tôi lưu lại.

Bách Lý Vô Thù nhanh chóng đọc ra một dãy số, lông mày vẫn luôn nhíu lại, ngữ khí có chút do dự: “Cô không biết gì về trừ tà, lỡ như biến khéo thành vụng lại phiền phức. Loại chuyện này cũng không dễ nói qua điện thoại, tôi đi một chuyến thì tốt hơn”

Thẩm Như Như nhìn anh ta đầy khó hiểu, vừa rồi còn nói không tiện rời đi, bây giờ lại có thể đi rồi? Cô cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Vậy anh nhớ mua vé máy bay, lát nữa tôi sẽ thông báo với Lão Quan. Hơn năm giờ sáng ngày hôm sau, Thẩm Như Như lên tầng hai dâng hương cho tổ sư gia, nghiêm túc trình bày hành trình của mình trong hai ngày này, nhân tiện cho vịt vàng nhỏ ăn, khóa cửa và đưa chìa khóa cho dì Phan.

Sau đó, cô xuất phát đến sân bay, đi cùng cô còn có Bách Lý Vô Thù và Lão Quan. Khi tới sân bay xử lý thủ tục đăng ký và ngồi chờ trong phòng VIP, Thẩm Như Như vô tình nhìn thấy Từ Dẫn Châu đang ngồi bên cạnh cửa sổ, cô bất ngờ bước đến chào hỏi: “Anh Từ, trùng hợp quá!”

Từ Dẫn Châu đang xem một quyển tạp chí thiết kế trang sức, khi nhìn thấy cô, trong mắt anh cũng hiện lên một tia kinh ngạc: “Cô Thẩm, cô đi đâu?”

“Tôi phải về nhà ở thành phố S, mấy tháng không gặp người nhà nên có chút nhớ” Thẩm Như Như cười nói, cô xoay người chỉ vào Lão Quan và Bách Lý Vô Thù: “Đây là Lão Quan, là khách hàng của tôi, ông ấy mời đạo trưởng Bách Lý đến thành phố S có chút việc. Tiện đường nên chúng tôi đi cùng nhau”

Ánh mắt của Từ Dẫn Châu hơi dừng lại trên người Lão Quan, sau đó khẽ gật đầu chào hỏi Bách Lý Vô Thù: “Tôi cũng đến thành phố S, đi buổi sáng, hẳn là cùng chuyến bay với mọi người.”

Sân bay ở thành phố C nhỏ, số lượng chuyến bay có hạn, lộ tuyến đi thành phố S chỉ có hai chuyến bay mỗi ngày, một chuyến buổi sáng, một chuyến buổi chiều.

Thẩm Như Như lại cảm thán: “Thật trùng hợp, đúng rồi, anh có mang theo bùa yên giấc không?” “Tôi biết ngay mà, anh đợi một chút, tôi lập tức vẽ cho anh một lá bùa khác.

Từ Dẫn Châu bị hỏi thì sửng sốt, đưa tay sờ túi: “Quên mang theo.

Thẩm Như Như đặt ba lô xuống, lấy ra một lọ chu sa và giấy vàng bày ở bên cạnh bàn trà. Cô dùng ngón trỏ tay phải chấm vào bình chu sa, sau đó ngồi xổm xuống vẽ đồ án lên giấy vàng.

Kể từ khi cô bắt đầu luyện tập bùa chú trong ( Huyền Thiên chú), khi quay lại vẽ bùa chú trong ( Tạp ký)) thìcó cảm giác rất nhẹ nhàng và đơn giản. Đầu ngón tay lưu loát trôi chảy, tùy ý vệt một cái đã hoàn thành một lá [ bùa yên giấc ].

Lão Quan ở bên cạnh quan sát lập tức vỗ tay khen ngợi: “Thẩm đại sư thật lợi hại! Vẽ nhanh thật!”

Hành vi vẽ bùa chú ở nơi công cộng có chút kỳ quái, lại cộng thêm phản ứng khoa trương của Lão Quan, chỉ trong chốc lát, những hành khách trong sảnh chờ VIP và nhân viên của sân bay lần lượt nhìn sang, trong mắt có chút nghi hoặc và không vui.

“Thưa anh, xin hãy giữ trật tự để không quấy rầy đến những hành khách khác. Một nhân viên mặt đất đi tới nhắc nhỏ.

Lão Quan bình tĩnh hắng giọng: “Được, tôi biết rồi.”

Anh ta giơ ngón tay cái về phía Thẩm Như Như, nhỏ giọng khen ngợi: “Thẩm đại sư, cô thật lợi hại. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người vẽ bùa dễ như uống nước như vậy.”

Trong những vị “đại sư” mà anh ta đã mời trước đó, không ai không giống như hát tuồng trên sân khấu, bày đủ tư thế, tính khí thất thường, vẽ bùa làm pháp, yêu cầu đủ loại, phải liệt kê kín hai mặt giấy A4. Cuối cùng lại chẳng có một chút tác dụng nào.

Thẩm Như Như bình tĩnh mà gấp lá bùa thành một hình tam giác và đưa cho Từ Dẫn Châu, sau đó cất giấy vàng và chu sa đi: “Tôi đã nói rồi, thuật nghiệp có chuyên môn, tôi vẽ nhiều, tất nhiên sẽ quen tay hay việc.”

Bách Lý Vô Thù nói: “Đạo hữu Thẩm không cần khiêm tốn, cô thật sự có thiên phú đối với thuật bùa chú, nhập môn chưa đến nửa năm đã đạt tới cảnh giới này, đừng nói ông Quan chưa từng thấy, ngay cả tôi cũng chưa nghe nói bao giờ”

Người ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề người xem cách thức. Thân là người trong Huyền môn, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra thiên phú cực cao của Thẩm Như Như, cũng khó trách Vô Lượng Tổ Sư sẽ nhận cô làm đệ tử.

Thẩm Như Như không tiếp xúc với người cùng ngành, không thể phân biệt được rốt cuộc Bách Lý Vô Thù nói thật hay khách sáo, cô không để trong lòng, cười nói: “Đến khi nào tôi có thể đánh bại anh thì lại khen. Chớp mắt đã nửa tiếng trôi qua, bắt đầu kiểm tra vé và lên máy bay. Đoàn người lên máy bay đều tự tìm vị trí ngồi xuống nghỉ ngơi, hai tiếng trôi qua, máy bay hạ cánh an toàn tại thành phố S.

Sau khi xuống máy bay, Thẩm Như Như tách khỏi mấy người Bách Lý Vô Thù và Từ dẫn Châu. Cô đeo ba lô đi ra khỏi sân bay, liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe việt dã màu tím sặc sỡ của anh Thẩm giữa dòng xe cộ đông đúc.

Thẩm Như Như đi tới gõ cửa sổ xe, một lúc sau, cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt yêu nghiệt môi hồng răng trắng và mái tóc lộn xộn của Thẩm Thần Thần.

“Tại sao càng ngày anh lại càng trắng thế?” Thẩm Như Như mở cửa đi vào: “Tối hôm qua anh không nghỉ ngơi tử tế à? Đầu tóc lộn xộn.

Thẩm Thần Thần lấy ra một lọ nước nhỏ mắt, anh ngẩng đầu nhỏ vào mắt vài giọt, uể oải nói: “Bận đấy, tăng ca cả đêm, không thì lấy đâu ra thời gian về nhà với cha mẹ trong ngày kỷ niệm ngày cưới..

“Mệt mỏi lái xe sẽ chết người, em còn muốn sống thêm mấy năm” Thẩm Như Như lập tức cởi dây an toàn và mở cửa xuống xe: “Anh ngồi ghế phụ đi, để em lái”

Thẩm Thần Thần đang rất buồn ngủ, anh nhanh chóng xuống xe nhường chỗ cho cô: “Như Như, có vẻ em ở thị trấn Mộ Nguyên rất thoải mái, khí sắc tốt hơn thời đi học nhiều, mặt cũng nhiều thịt hơn.

“Tự mình mở cửa hàng nên không phải thức đêm, tất nhiên sắc mặt sẽ tốt. Thẩm Như Như khởi động xe, bẻ lái và lái xe ra ngoài: “Cộng thêm nhịp sống chậm rãi, rất thoải mái. Ban ngày bán hàng, buổi tối tập yoga và xem phim, có rất nhiều thời gian rảnh

“Được rồi, em đừng nói nữa, anh không muốn nghe, ông ngoại thật tàn nhẫn” Thẩm Thần Thần lập tức làm động tác dừng lại, anh đeo kính râm lên, nhắm mắt lại và dựa vào ghế: “Anh ngủ một chút, về đến nhà thì gọi anh.

Thẩm Như Như nhìn anh ấy một cái, vừa cười vừa tăng nhiệt độ điều hòa.

Bảy giờ tối, nhà họ Thẩm vui vẻ ăn cơm. Vì công việc, học tập và các loại nhân tố quấy nhiễu, cả nhà bốn người đã lâu không ngồi ăn cơm cùng nhau. Dì Đinh nấu cơm dùng hết tay nghề chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn, ngay cả mẹ Thẩm đã lâu không xuống bếp cũng nấu một nồi canh vịt hầm hạt dẻ, nói rằng món này để cho hai anh em Thẩm Thần Thần và Thẩm Như Như bồi bổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »