Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như ngoại trừ ngày đầu tiên hỏi thăm được tình hình cụ thể, sau đó liền mất liên lạc với Lâm Hạo, sau đó cũng không tiếp tục theo dõi tiến trình tìm kiếm nữa.

Chớp mắt một tuần đã qua, Lâm Hạo vẫn không có tin tức đưa về.

Bên ngoài nắng như thiêu đốt, Thẩm Như Như ngồi bên cửa sổ vẽ bùa, bùa mát mẻ dán trên lưng ghế toát ra từng tia mát lạnh.

Lúc học đến đoạn giữa trong “Tạp Ký”, độ khó của bùa chú đã cao lên một cấp độ so với một nửa trước đó, có đôi khi một lá bùa mới cô có thể phải học mất hai ba ngày mới nắm được hoàn toàn.

Ví dụ như bùa đuổi côn trùng cô đang vẽ đây.

Trấn Mộ Nguyên nằm trên sườn núi, đồng thời cũng là thành phố phía nam, khi thời tiết nóng bức, sẽ có rất nhiều muỗi, đặc biệt là những nhà sống ở chân núi và ven sông, loại quá phổ biến như muỗi độc này thì không cần nhắc nữa, đôi khi còn chui ra mấy con nhện với rết, chỉ cần không cẩn thận bị cắn là phải đưa đến bệnh viện. Khách hàng sau khi biết được cô đang học bùa đuổi côn trùng đều vô cùng chờ mong, xoa tay hằm hè đợi lên giá là tranh mua.

Nhưng nét vẽ của bùa đuổi côn trùng khá phức tạp, tu vi của Thẩm Như Như vẫn chưa đủ cho lắm, một nét liên tục thường vào phút mấu chốt cuối cùng sẽ kiệt sức dẫn đến thất bại. Hơn nữa chú ngữ đi kèm rất dài, gần như chiếm mất cả một trang, vất vả để học thuộc. Hai ngày rồi, cô vẫn chưa thể vẽ thành công được một tấm. Thẩm Như Như vừa thấp giọng niệm chú, vừa giữ giấy vung bút vẽ xuống, chu sa đỏ tươi mở ra trên nền giấy vàng, dần dần liền thành một hình vẽ quái dị, nhìn kỹ, giống như một con rắn đang quấn trên cành cây. Trong tiếng ve kêu ồn ào, một mảng lớn mây đen di chuyển từ xa đến gần, khi tia chớp vàng xẹt qua bầu trời, Thẩm Như Như vừa hay hạ nét bút cuối cùng, một hơi hoàn thành.

Một giây sau, mưa lớn đổ xuống như trút nước, dòng người trên đường nhao nhao chạy vào mái hiên ven đường tránh mưa. Hai cậu trai trẻ đi ngang sải bước chạy vào trong Kính Hoa Duyên, chiếc áo đấu màu cam ướt đẫm một mảng lớn, không biết là ngấm nước mưa hay mồ hôi thấm ướt. Thẩm Như Như bỏ bút lông xuống, nhìn họ một cái, cầm bùa lên, gấp thành hình tam giác tinh xảo.

Hai cậu trai sau khi vào cửa hàng lượn hai vòng quanh kệ hoa, hoặc có lẽ cảm thấy vào rồi không mua gì đó thì hơi ngại, một trong hai người cầm một chậu sen đá đến trước quầy tính tiền.

“Bà chủ, đây là gì?” Cậu trai nhìn thấy là bùa hình tam giác trong tay Thẩm Như Như, lại nhìn sang giấy vàng và chu sa trên chiếc bàn bên cạnh, tò mò hỏi: “Cửa hàng hoa còn bán cả những thứ này à?”

Thẩm Như Như bỏ bùa đuổi côn trùng vào hộp gỗ, cười nói: “Là một loại bùa linh tinh có thể đuổi côn trùng, làm thêm mà thôi”

Hai cậu trai nhìn nhau một cái, vẻ mặt quái dị, một người trong đó truy hỏi: “Còn có thứ này nữa à? Thật sự có người mua sao, một tấm bao nhiêu tiền?”

Cậu trai còn lại cười nhạo: “Không phải chứ, cái này cậu cũng tin, rõ ràng là trò trẻ con để dỗ dành người già và phụ nữ trung niên, tưởng thật là cậu thua rồi!”

Thẩm Như Như nhìn cậu ta một cái, giơ tay ra dấu số tám: “Tám trăm một tấm.

“Đắt thế!”

“Bắt chẹt quá đi!”

Hai cậu trai buột miệng.

Thẩm Như Như vô cùng điềm tĩnh: “Người mua cho rằng nó xứng đáng là được.

Làm ăn mà, chú trọng ở chỗ đôi bên tình nguyện. Một là cô không lừa người, hai không hét giá trên trời, bà chủ thành thật như vậy đi đâu tìm được.

Cậu trai thanh toán tiền của chậu sen đá xong, vẫn chưa rời đi: “Bà chủ, bùa của bà thật sự có hiệu quả sao? Có thể đuổi rắn không?”

“Cái đệt, Hằng Nhất, cậu bị bệnh à?” Cậu trai kia kinh ngạc: “Hùng hoàng không dùng được sao, cứ phải bỏ ra tám trăm tệ mua tờ giấy không ra gì này.”

“Có thể đuổi rắn, có điều….. Thẩm Như Như đánh giá cậu ta: “Tôi tán đồng với quan điểm của bạn học cậu. Nếu chỉ đuổi rắn thì rắc ít bột thuốc là được, nó ngửi xong thì sẽ không tới nữa.

Ở khu vực trấn Mộ Nguyên này không có nhiều rắn độc, xuất hiện ở nhà dân thông thường đều là loại rắn chuột thường thấy, không có được, tính tình hiền lành nhát gan, sẽ không chủ động cắn người bị thương.

Cô ngẫm nghĩ, thêm một câu: “Còn nữa, cho dù thật sự muốn mua, cũng phải gọi phụ huynh tới, bùa chú không bán cho trẻ vị thành niên.

Cậu trai có chút thất vọng, ôm lấy sen đá chuẩn bị rời khỏi với bạn mình.

Lúc này, lại có người tới cửa hàng. Thẩm Như Như ngước mắt nhìn lên, liền thấy chị dâu Lâm ở phố cách vách vội vã đi vào: “Bà chủ Thẩm, bùa đuổi côn trùng lần trước cô nói đã vẽ xong chưa?”

“Vừa vẽ xong một tấm. Thẩm Như Như lập tức lấy đưa cho cô ấy: “Sao thế, sao lại vội như vậy.

Chị dâu Lâm cầm lấy bùa đuổi côn trùng lập tức thở phào một hơi, mặt mày nhẹ nhõm hơn rất nhiều: “Con trai tôi ngày mai phải đến khu núi Tây Nam nhập ngũ rồi, từ nhỏ cơ thể nó là loại dễ hút muỗi, đi tới chỗ đó còn không bị đốt chết à! Tôi vốn còn sợ không kịp, giờ thì tốt rồi, đã có thể yên tâm!”

Cô ấy nhanh nhẹn thanh toán tám trăm tệ, mang theo bùa đi khỏi.

Hai cậu trai trẻ đứng bên cạnh nhìn đến ngơ ngác.

“Bác gái này được thuê đấy à?”

“Thuê cho ai xem? Cô ấy cũng đâu có bán cho chúng ta.”

❊ ❊ ❊

Mấy ngày tiếp theo, vẫn không có tin tức của Lâm Hạo.

Từ Dẫn Châu cũng như bốc hơi khỏi nhân gian vậy, từ khi rời đi vào tối đó, liên tiếp mười mấy ngày cũng chưa từng xuất hiện. Thẩm Như Như ban đầu không bận tâm, nhưng thời gian qua lâu liền có chút lo lắng, lúc đi đưa hoa còn đặc biệt hỏi dì Châu, biết được anh ra nước ngoài xử lý công việc.

Xác nhận anh không sao, còn đang sống rất tốt, Thẩm Như Như không hỏi thêm nữa.

Cô bắt đầu chuyên tâm bận mấy việc lặt vặt trong cửa hàng.

Từ ngày có quảng cáo sống động của anh trai cô, cộng thêm các đồng nghiệp của anh trai sau khi đích thân thử nghiệm, khách hàng ngoài tỉnh add wechat của cô người này dẫn theo người kia cuồn cuộn không dứt. Mà chỉ cần là người từng mua cây cỏ hoặc bùa chú ở chỗ cô, không ai là không trở thành khách hàng ruột của Kính Hoa Duyên.

Nhóm khách hàng này phần lớn là nhóm người đi làm trẻ tuổi đến từ thành phố tuyến một, lương cao, chú trọng chất lượng cuộc sống, hơn nữa tiêu tiền rộng rãi, rất nhanh đã trở thành khách hàng chủ lực của Kính Hoa Duyên. Sau khi bọn họ chốt hạ Kính Hoa Duyên, cách đôi ba ngày sẽ tới dò hỏi Thẩm Như Như có sản phẩm gì mới lên kệ không. Ban đầu bọn họ chỉ quan tâm đến bùa chú của cô, sau đó có lẽ vì cô thường xuyên đăng ảnh cây cỏ lên vòng bạn bè, dần dà có người bắt đầu mua hoa cỏ.

Hoa cỏ ở Kính Hoa Duyên phát triển cực kỳ tốt, nhiều chủng loại sắc màu, hơn nữa rất dễ nuôi sống, quan trọng nhất là, bởi vì nhận được linh khí của Thẩm Như Như tẩm bổ trong thời gian dài, trên người thực vật cũng dính linh khí, trồng trong nhà có thể khiến không khí trở nên tươi mát hơn, rất có lợi đối với sức khỏe.

Bởi vậy bất kể là bùa chú hay hoa cả, tần suất mua lại đều rất cao. Các khách hàng chỉ cần đụng phải thứ mình hứng thú thì sẽ xuống đơn mua, không hề lo lắng chút nào về vấn đề kiểu như chủng loại chất lượng, dẫn đến việc đơn hàng mà Kính Hoa Duyên gửi đi mỗi ngày còn gấp tận mấy lần số lượng mua bán tại cửa hàng.

Cùng với lượng khách cố định của Kính Hoa Duyên ngày càng nhiều, Thẩm Như Như trở nên bận rộn hơn, chăm hoa vẽ bùa buôn bán, ngày tháng trôi qua bận rộn mà phong phú.

Cách hai tuần sau khi Lâm Hạo rời khỏi trấn Mộ Nguyên, Thẩm Như Như rốt cuộc đã nhận được tin tức mà anh ta truyền tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »