Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Giọng nói của tổ sư quanh quẩn trong đại điện: “Thuật bùa chú của môn phái ta con đã lĩnh ngộ được tám chín phần mười rồi, sau này chỉ cần luyện tập thêm là được. Cuốn “huyền thiên thuật” này là kiếm thuật duy nhất của môn phái ta, con về nhà nghiên cứu thật kỹ, nhớ lấy không được sống lười nhác lay lắt qua ngày.

Thẩm Như Như gật đầu đồng ý: “Đệ tử hiểu rõ”

Xong tiết học sớm, cô cầm “huyền thiên thuật” đến cửa đông đạo quan. Bên cạnh cửa đông có một dãy phòng ở mới xây, có tổng cộng năm gian, bên trong được nối thông nhau, cửa hàng mới của cô sẽ mở ở đây, tủ kính, và cửa ra vào vừa hay đối diện với đường sông của phố cũ, không khác cách bài trí lúc trước lắm, chỉ là diện tích rộng gấp hai lần.

Sáng sớm trong cửa hàng không có khách, Thẩm Như Như ngồi bên cửa sổ bắt đầu đọc sách, với cô mà nói “huyền thiên thuật” khó hơn bùa chú nhiều. Bởi vì cô vẽ bùa chỉ cần vẽ lại giống y hệt là được, cho dù lúc đầu không hiểu nhưng vẽ nhiều cũng hiểu dần. Nhưng ngự kiếm thuật này lại không giống vậy, đầu tiên cần phải hiểu lý luận, lĩnh ngộ ẩn ý trong đó mới có thể chạm được ngưỡng cửa.

Cô cau mày đọc nửa tiếng, không hiểu, trong lúc đang rối rắm, có khách hàng tới.

Vừa ngẩng đầu lên thấy, là mấy học sinh đeo giá vẽ, có nam có nữ, khí chất và vẻ bề ngoài rất ưu tú, đứng trong cửa hàng bán hoa giống như quay phim tuyên truyền, khiến ai thấy cũng sáng cả mắt.

Thẩm Như Như không khỏi nhìn thêm vài lần.

Một lát sau, hai bạn nữ sinh ôm một chậu quất nhỏ xum xuê đến quầy tính tiền, Thẩm Như Như nhận tiền rồi đóng gói giúp hai cô ấy. Có một nữ sinh trong số đó tò mò nhìn cô, hỏi: “Bà chủ, sao cửa hàng của chị lại ở chỗ đạo quan?”

Thẩm Như Như cười ha hả nói: “Bởi vì tôi là tín đồ thành kính đó, đạo quan ở đây rất linh nghiệm, nếu các cô hứng thú có thể đi vào bái lạy một chút.

Nữ sinh có vẻ rất hứng thú: “Linh nghiệm thật sao, có thể cầu nhân duyên không?”

Thẩm Như Như ngẩn người, cô thật sự không biết Tổ Sư có quản chuyện này không, dù sao khi mọi người nói tới cầu nhân duyên, đầu tiên sẽ nghĩ ngay tới Nguyệt Lão…

“Cô có thể thử xem, nói không chừng hữu hiệu.”

Nhóm học sinh ríu rít bàn tán một chút rồi ra khỏi cửa hàng, đi về phía đạo quan.

❊ ❊ ❊

Khương Xuyên đi theo phía sau đám người với vẻ mất kiên nhẫn, không ngừng giơ tay nhìn đồng hồ, vẻ mặt rất tệ.

Đã hẹn trước tới đây vẽ vật thực, kết quả lại đi làm mấy chuyện nhàm chán. Nhớ lại mấy nữ sinh kia đòi cầu tình duyên, trong mắt cậu ta tràn đầy khinh thường, đúng là ngu xuẩn, cái này mà cũng tin.

Cậu ta đứng chờ ngoài đại điện một lúc, thấy các cô rề rà một lúc lâu vẫn chưa đi ra, dứt khoát đi dạo một vòng trong đại điện. Trong đạo quan này quạnh quẽ đến là tội, cậu ta đi dạo đến hậu viện mà còn chưa thấy ai, ngoài hai con vẹt và một con vịt.

Đúng là một đạo quan kỳ lạ. Cậu ta đi tới cạnh lồng chim xem một lúc, Châu Châu và Niểu Niểu kêu chiếp chiếp với cậu ta. Cậu ta nghe chim kêu ồn đến đau cả đầu, quay lưng muốn đi.

Lúc này có cơn gió thổi tới, chuông gió bên cạnh lồng chim vang lên tiếng leng keng, cậu ta dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua, nhớ lại chùm chuông gió trong căn nhà kia, tâm trạng càng tệ hơn.

Ngày hôm sau, Thẩm Như Như vẫn ngồi bên cửa sổ đọc sách, bỗng thấy nhóm học sinh ngày hôm qua hốt hoảng chạy qua cửa hàng, cô ngẩng đầu nhìn thử, phát hiện ở đầu phố có một chiếc xe cứu thương. Xảy ra chuyện gì…

Đường lát đá ở phố cũ quá hẹp, xe cứu thương không chạy vào được, tổ nhân viên y tế chỉ có thể xách cách chạy vào trong, phía sau còn có cảnh sát Triệu lái xe đạp điện chạy theo sau chấp pháp. Vài học sinh mỹ thuật cũng chạy theo sau, vừa đi vừa kêu gào ầm ĩ.

Cảnh sát Triệu đi ngang cửa hàng, nhìn thấy Thẩm Như Như, thì lập tức bóp thắng, đứng lại chào hỏi: “Chào buổi sáng đại sư Thẩm.”

Thẩm Như Như gật đầu hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cảnh sát Triệu đang định nói nhưng thấy anh ta dừng xe lại, mấy học sinh chạy theo sau nôn nóng, lên tiếng thúc giục anh ta chạy nhanh: “Chú cảnh sát à, đã là lúc nào rồi mà còn rảnh rỗi trò chuyện với người thương, mạng người quan trọng nhất!”

“Nói bậy gì đó!” Cảnh sát Triệu đỏ mặt, không phải thẹn thùng, mà là vì xấu hổ, cho anh ta mấy lá gan anh ta cũng không dám có suy nghĩ mập mờ với đại sư Thẩm, đây là hành động khinh nhờn! Anh ta lắp bắp nói với Thẩm Như Như là mình đi phá án trước, có gì nói sau, rồi cắm cúi lái xe đạp điện chạy mất hút.

Chưa tới mười phút sau, tổ nhân viên y tế khiêng một người chạy ra, tuy rằng trên cáng phủ vải trắng không thấy rõ phía dưới, nhưng hai chân đầy vết thương lộ ra ngoài của người nọ đã để lộ một ít tin tức, ít nhất là biết người bị thương là một người đàn ông cao lớn. Nhóm dân cư đứng vây xem ven đường sôi nổi bàn tán, trong lời nói mang ẩn ý khiển trách và phẫn nộ.

“Mới bao lớn mà lại muốn tự sát, đúng là bất hiếu!”

“Người trẻ tuổi ít chịu áp lực, gặp chút khó khăn đã nảy sinh suy nghĩ phí hoài bản thân là chuyện rất bình thường, nhưng tự sát ở nhà người khác là rất quá đáng, làm sao người ta tiếp tục sống ở đó được nữa?” “May là bây giờ còn sớm, chưa có nhiều người nhìn thấy, nếu chuyện này xảy ra lúc đông người, để truyền ra ngoài nhất định sẽ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn chỗ chúng ta.

“Chẳng phải là thế sao…”

Thì ra nam sinh đến tá túc ở phố cũ nhảy lầu tự sát.

Thẩm Như Như nghe xong thì thu tai cụp mắt bắt đầu tập trung vào sách vở, chưa đọc được vài tờ, cảnh sát Triệu đã lái xe từ trong ra, anh ta lại bóp thắng dừng lại trước cửa sổ, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: “Đại sư Thẩm, chỗ cô có nhận làm pháp sự không?”

Thẩm Như Như sửng sốt, sau đó gật đầu: “Nhận chứ! Có điều phải một thời gian nữa đã, tôi còn chưa tuyển được người thích hợp.

Tuy rằng Huyền Thiên Quan không lớn, nhưng để vận hành đạo quan ổn định thì chỉ hai người là cô và Mạch Mạch hoàn toàn không đủ, cần một người chuyên nghiệp nữa. Ban ngày hầu hết thời gian cô ở cửa hàng, Mạch Mạch ở đại điện đón tiếp tín đồ, nhân tiện trông giữ đồ đạc, dọn dẹp vệ sinh thì cả hai sẽ dành chút thời gian nghỉ ngơi buổi tối hoặc là sáng sớm để làm, như vậy là ổn. Bây giờ, vấn đề duy nhất là… Đạo quan thiếu đạo sĩ, kiểu đạo sĩ có chứng nhận biết làm pháp sự và chủ trì đạo tràng.

Ngộ nhỡ có tín đồ tới cửa mời đạo sĩ làm pháp sự, mà trong quan không có người, hoặc là ngày lễ ngày tết đạo quan không tổ chứng được đạo tràng thì đúng là mất sạch mặt mũi.

Cũng may Huyền Thiên Quan vừa mở cửa chưa tới hai ngày, vẫn chưa có người tới hỏi thăm chuyện này, tạm thời Cảnh sát Triệu là người đầu tiên.

“Cô muốn tuyển người từ đâu? Vị đạo sư để tóc dài mặc đạo bào lần trước không biết làm pháp sự sao?”

“Anh ta là người của Tam Thanh Quan, không ở chỗ của tôi” Hơn nữa tên Bách Lý kia không thích làm mấy chuyện này, chỉ muốn bắt quỷ trừ tà, Thẩm Như Như xua tay, nói: “Sáng hôm qua tôi đã đăng bài tuyển dụng lên mạng, buổi chiều đã có người gửi sơ yếu lý lịch cho tôi, có lẽ nhanh chóng tuyển được thôi, nếu anh không vội thì chờ hai ngày. Chờ không kịp thì đi lên núi Tam Thanh Quan tìm đạo sĩ, như nhau cả thôi.

Cảnh sát Triệu gãi đầu cười ngây ngô trả lời: “Là chủ căn nhà xảy ra chuyện muốn tìm đạo sĩ làm pháp sự trong nhà, cho nên tôi thuận đường lại đây hỏi một chút, để lát nữa tôi sẽ nói với họ một tiếng” Mười một giờ trưa, có hai người xa lạ tới đạo quan, nói là nhận được thông báo phỏng vấn nên đến đây, Mạch Mạch dẫn hai người họ đến cửa hàng bên hông cửa đông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »