Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5247 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Súc quan sát của Lâm Hạo tinh tế hơn ông ta nhiều, vừa nhìn đã lưu ý tới tay phải Thẩm Như Như đang băng bó:

“Bà chủ Thẩm, tay cô làm sao thế?”

“Bị tàn nhanh làm bỏng, không sao cả. Thẩm Như Như nghiêng người, mời cả hai vào, thấy bọn họ xách theo túi lớn túi nhỏ quà tặng, không chỉ có rượu còn có trà, cả đồ bổ người già cũng có, lập tức dở khóc dở cười: “Hai người làm gì vậy, coi tôi như là trưởng bối để hiếu kính đấy à?”

Lý Mạnh Huy cười hà hà: “Chẳng phải chính là cha mẹ tái sinh của tôi đấy sao, nếu không phải có bùa chú của ngài theo người, cả đoàn đội đoán chừng phải bỏ mạng ở Tây Bắc rồi. Nói tới đây, nụ cười của ông ta nhạt đi một chút: “Lần này là tôi quá xốc nổi, hại hai người anh em mất mạng, đều trách tôi không tiếp thu ý kiến của bà chủ Thẩm

Ba người đi xuyên qua giếng trời, đi vào phòng khách. Thẩm Như Như rót hai chén trà cho bọn họ: “Ông không cần quá tự trách, chuyện nếu đã xảy ra rồi, cũng không thể vãn hồi, đối đãi với người sống cho tốt mới là điều quan trọng nhất”

Lâm Hạo gật đầu tán đồng: “Chúng tôi đã liên hệ với người nhà bọn họ, thanh toán hai khoản tiền bồi thường lớn, hơn nữa đã ký hợp đồng, sau này sẽ do chúng tôi phụng dưỡng các cụ ở hai nhà đó. Về phương diện sinh hoạt vật chất, chuyện chúng tôi có thể làm đều hết sức để làm rồi, còn nỗi đau về tinh thần, chỉ có thể giao cho thời gian hóa giải.

Nói tới chủ đề thương tâm, bầu không khí lập tức chùng xuống, trong phòng khách nhất thời trở nên yên tĩnh.

“Cạc cạc”

Tiếng kêu non nớt từ ngoài cửa vọng vào, ba người quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một con vịt vàng nhỏ bằng bàn tay đang phành phạch vẫy đôi cánh to bằng ngón tay đứng ở ngưỡng cửa, kêu thêm hai tiếng nữa vào trong phòng.

“Ở đâu ra con vịt nhỏ này?” Lý Mạnh Huy giơ tay xua xua: “Ra ngoài, đi ra ngoài chơi?

Vịt vàng nhỏ bình tĩnh nhìn ông ta, thu lại đôi cánh ngồi xổm xuống trên ngưỡng cửa, như đang canh cửa vậy.

Lý Mạnh Huy có chút kinh ngạc, hứng thú hỏi: “Con vịt nhỏ này cũng bạo dạn quá đấy, xem ra cũng khá thông minh, bà chủ Thẩm, bình thường cô cho nó ăn những gì thế?”

Thẩm Như Như sững sờ một lúc, giờ mới nghĩ ra sáng nay vẫn chưa cho vịt vàng ăn: “Tối qua vừa được đưa tới đây, vẫn chưa kịp cho ăn gì, khả năng là đói rồi, hai người chờ một chút.

Cô đến nhà bếp múc một bát cháo hạt kê, thêm ít thịt băm, đặt dưới mái hiên, vịt nhỏ quả nhiên lập tức rời khỏi ngưỡng cửa, chạy lạch bạch vào trong góc bắt đầu ăn.

Có khúc nhạc đệm như vậy, bầu không khí nặng nề phút chốc bị quét sạch, Lý Mạnh Huy nhìn con vịt nhỏ cười ngốc một lúc, đột nhiên vỗ vào đùi: “Ái dà, suýt nữa quên mất một chuyện!” Ông ta lấy điện thoại ra, lật tìm lịch sử cuộc gọi: “Bà chủ Thẩm, một người bạn của tôi gần đây gặp chút khó khăn, cả gia đình đều như bị trúng tà vậy liên tiếp gặp xui xẻo, tìm mấy đạo sĩ làm phép rồi đều vô dụng, hôm qua sau khi nghe kể sự tích của tôi thì muốn nhờ cô giúp đỡ, cô xem có thuận tiện không? Nếu được để tôi gửi số điện thoại liên lạc cho ông ấy……” Làm phép?

Thẩm Như Như từ chối ngay lập tức: “Học vấn kỹ nghệ mỗi thứ có sở trường riêng, chuyện này tìm tôi không có tác dụng, tôi chỉ biết vẽ bùa, để ông ta tiếp tục tìm kiếm đạo sĩ đáng tin cậy đi, đến đạo quan nổi tiếng mời, nhất định sẽ có”

Lý Mạnh Huy vội vàng giải thích: “Yên tâm, không phải mời cô đến làm phép, ông ta muốn mua ít thứ chuyển vận, tôi cảm thấy chỗ cô hẳn là có”

Chuyển vận à…..

Thẩm Như Như ngẫm nghĩ, trong “Tạp Ký” đúng là có bùa chuyển vận, có điều cô vẫn chưa học tới.

“Có thì có, nhưng không có hàng sẵn, tôi vừa hay lại bị ông dọa cho bỏng cả tay rồi, mấy ngày tới không vẽ được bùa, ông bảo ông ấy đợi thêm đã”

Lý Mạnh Huy vừa nghe thấy bàn tay này là do mình nên mới bị bỏng, lập tức ngại ngùng: “Được được, cô ăn nhiều đồ bổ một chút để tẩm bổ, hết rồi thì nói với tôi, tôi sẽ mang thêm.”

Ba người ngồi nói chuyện linh tinh một lúc, thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, Lâm Hạo và Lý Mạnh Huy đứng dậy tạm biệt, đi tới cửa còn không quên dặn dò Thẩm Như Như cuối tuần cùng ăn cơm. Tiễn hai người đi, Thẩm Như Như đến sau quầy ngồi, cầm quyển “Huyền Thiên Chú” lật xem. Giờ tay cô bị thương, vừa hay cho mình nghỉ mấy ngày, đọc một ít sách.

Bùa chú của “Huyền Thiên Chú” không cùng một đường với “Tạp Ký”, đường nét hướng đi phong cách hình vẽ đều hoàn toàn khác, một cái mềm mại đáng yêu, một cái sắc nhọn nghiêm nghị. Có thể nói, học được “Huyền Thiên Chú” mới thật sự bước chân vào một phái Huyền Thiên Môn.

Cô nghiêm túc đọc mấy trang, cảm thấy trong cơ thể có một khí tức quen thuộc đang chậm rãi ngóc đầu dậy, từ vị trí đan điền dần duỗi ra đến tứ chi, lúc hơi thở chảy ra hổ khẩu ở tay phải, cảm giác đau đớn của vết bỏng lập tức biến mất không thấy tăm tích.

Thẩm Như Như mở băng gạc y tế ra, liền thấy chỗ vốn dĩ nổi mụn nước đã hồi phục như ban đầu, không nhìn thấy một chút vết tích nào.

“Lợi hại thật…” Cô không khỏi kinh ngạc cảm thán, luồng khí này cũng thật thần kỳ quá đi!

Tuy nhiên sau khi dừng xem sách, luồng khí đó rất nhanh đã biến mất không thấy đâu, nhìn từ hướng đi của nó trong cơ thể, dường như đã trở về đan điền.

Không biết liên tục lặp lại sẽ như thế nào? Thẩm Như Như rất tò mò, cầm sách lên chuẩn bị thử lại lần nữa. Lần này khí tức xuất hiện còn nhanh hơn, cô chỉ mới xem được một trang, khí tức đã lần nữa nổi lên, men theo thất kinh bát mạch chạy khắp tứ chi. Loại cảm giác này rất kỳ diệu, giống như có một cái kính nội soi ấn trong cơ thể, tuy rằng không nhìn thấy hình dáng cụ thể của nó, nhưng trong đầu lại có thể rất tự nhiên nhìn thấy dáng vẻ mỗi đoạn kinh mạch được khí tức đả thông xuyên qua. Cô một lúc làm hai chuyện, vừa lưu ý hình ảnh trong đầu, vừa tiếp tục lật xem “Huyền Thiên Chú”. Luồng khí tức đó dần dần chảy tới toàn thân, hình thành một vòng tuần hoàn, chỗ nó đi qua, kinh mạch tắc nghẽn đều được phá tan hết, khoảnh khắc phá tan, có thể cảm nhận được cảm giác hơi đau đớn.

Bình thường cô có thói quen tập yoga, cho nên máu huyết trong cơ thể tuần hoàn không tệ, kinh mạch rất ít tắc nghẽn, rất dễ dàng đã hoàn toàn thông suốt.

Sau ba lượt tuần hoàn, cảm giác tồn tại của khí tức không còn mạnh mẽ nữa, dường như đã dần tan đi trong kinh mach.

Thẩm Như Như đặt quyển sách xuống, nhắm mắt nghiêm túc cảm nhận một lúc, có thể xác nhận luồng khí đó vẫn còn, cũng không hoàn toàn trốn trong đan điền, sự tồn tại của nó trở thành “ẩn hình”, càng không dễ phát hiện, giống như chính bản thân máu huyết vậy, chậm rãi chuyển động.”

“Giống như mở ra cánh cửa lớn của thế giới mới vậy…” Cô vặn vẹo cổ, cảm giác tinh thần sảng khoái, lại siết nắm đấm, cả sức mạnh cũng lớn hơn rồi.

Sau chín giờ sáng, khách hàng lục tục đến cửa hàng.

Bán được mấy chậu xương rồng và hai bó hoa hồng Juliet cầm tay, Thẩm Như Như ngồi bên cạnh bàn bắt đầu vẽ bùa. Nếu vết bỏng đã khỏi, vậy thì tiếp tục làm việc thôi.

Hơn hai giờ chiều, Từ Dẫn Châu xuất hiện. Anh lại trở về bộ Đường phục, hôm nay là màu tím khói, trong tay đang cầm một trái……bí đỏ nhỏ đi vào Kính Hoa Duyên.

Lúc Thẩm Như Như ngẩng đầu nhìn qua thì sửng sốt: “Anh Từ, đây là?”

“Bí đỏ dì Châu trồng, nấu canh mùi vị không tệ.

Từ Dẫn Châu cầm theo trái bí quen đường quen lối đi vào trong giếng trời, lúc nhìn thấy cái tổ nhỏ dưới chân tường, liền dừng bước chân: “Cô nuôi thú cưng à?”

“Ừm…… đại khái là vậy.” Thẩm Như Như nói: “Là một con vịt nhỏ vàng đáng yêu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »