Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Địa điểm hôn lễ ở tại một căn nhà cũ bỏ hoang ở một nơi của trấn Mộ Nguyên, tiệc cưới bắt đầu từ mười hai giờ đêm.

Hôm đó Thẩm Như Như mở cửa buôn bán như bình thường, sau tám giờ tối, cô thay sang một chiếc váy liền màu đỏ dài đến đầu gối, xách túi cầm theo quà mừng và kem dưỡng mà vợ chồng A Quý đặt trước ra khỏi nhà.

Men theo con đường lát đá đi đến đầu phố rẽ một khúc, bên ngoài là con đường nhựa rộng thênh thang. Thẩm Như Như đứng ở ven đường chờ xe, thị trấn nhỏ buổi tối không náo nhiệt lắm, nhất là sau tám giờ, trên đường người đi bộ thưa thớt, xe cộ cũng ít đến đáng thương.

Mười lăm phút sau, cuối cùng có một chiếc xe taxi xuất hiện trong tầm mắt.

Thẩm Như Như lên taxi và báo địa chỉ. Tài xế là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, hơi mập, mắt nhỏ, hắn ta sửng sốt một chút, quay đầu lại liếc nhìn Thẩm Như Như với vẻ mặt mơ hồ, ánh mắt dừng lại trên tay và chân cô một lúc: “Người đẹp, đêm hôm một mình cô chạy tới đó làm gì?”

“Có chút chuyện.” Thẩm Như Như mở vòng bạn bè, A Quý đã đăng tận mấy dòng trạng thái, anh ta quay mấy video ở chỗ tiệc cưới, thoạt nhìn cũng ra gì phết, khách khứa dường như cũng không ít.

“Chỗ đó giờ đã không có mấy người ở rồi.” Tài xế vừa lái xe vừa nói: “Toàn là nhà cũ, đến đêm tối lửa tắt đèn, rất âm u.”

Thẩm Như Như lơ đãng ừm một tiếng, ngón tay lướt nhanh nhấp qua lại trên màn hình điện thoại, gửi tin nhắn nói với A Quý mình đã đang trên đường, sắp đến nơi rồi.

A Quý đang bận, vội vàng gửi một tin nhắn trả lời ngắn gọn, nói lát nữa sẽ có bạn đón cô ở giao lộ, sau đó là không có sau đó nữa.

Thẩm Như Như cất điện thoại đi, nói với tài xế: “Lát nữa cho tôi xuống ở giao lộ bên đó.”

Tài xế nhìn chằm chằm phía trước, dường như đang tìm kiếm cái gì, hờ hững hỏi: “Giao lộ nào?”

Có rất nhiều giao lộ sao? Thẩm Như Như nghi hoặc một chút, đang định móc điện thoại liên lạc với A Quý, xe taxi đột nhiên giảm tốc độ dừng ngay bên đường. Cô sửng sốt một chút, ngẩng đầu quét mắt nhìn quanh, đoạn đường này trước sau trái phải đều không có người và xe cộ qua lại, bên đường chỉ có một căn nhà nông thôn bỏ hoang.

Thoạt nhìn vô cùng thích hợp để hành hung gây án.

Thẩm Như Như lập tức hiểu ra tình hình không ổn, phản ứng của cô rất nhanh chóng, trấn tĩnh như không mỉm cười nhìn tài xế: “Bác tài, sao anh lại dừng? Bạn tôi vẫn đang ở giao lộ đợi tôi.”

Cùng lúc nói chuyện, cô lặng lẽ mở túi ra, nắm chặt bình xịt hơi cay, tay kia gác trên công tắc cửa xe, ấn thử, bị khóa rồi, mở không ra. Không chỉ cửa xe, cửa sổ cũng bị khóa. Nét mặt cô không hiển thị, nhưng trong lòng ít nhiều đã hơi hoảng. Cô thậm chí lần đầu tiên bắt đầu hối hận mình đã không học mấy lá bùa công kích trong quyển “Huyền Thiên Chú” cho sớm, toàn biết mấy loại bùa linh tinh.

Gió đêm thổi vù vù, một mảnh vải đỏ không biết từ đâu tới bị gió cuốn trên đường, cuộn tròn chui vào trong thùng xe. Một tia kinh ngạc thoáng qua trong mắt Thẩm Như Như, trái tim đang hoảng loạn của cô lập tức bình tĩnh lại.

Tài xế buông tay lái, nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Người đẹp, buổi tối em ăn mặc đẹp như vậy mà lại một mình đến nơi hẻo lánh như thế, tôi sợ em gặp nguy hiểm.”

Thẩm Như Như điềm tĩnh hỏi ngược lại: “Bác tài, anh biết tôi làm công việc gì không?”

Trên mặt tài xế lộ ra một tia do dự, nhưng rất nhanh liền cười nhạo nói: “Cảnh sát trấn Mộ Nguyên tôi đều biết, nhưng chưa từng gặp qua ai như em. Tôi thấy em khá lạ, là người tỉnh ngoài nhỉ, đừng hòng lừa tôi.”

“Anh hiểu lầm rồi.” Thẩm Như Như nói: “Tôi không phải cảnh sát, tôi bán bùa chú, nói một cách dân dã, chính là thần côn.”

Tài xế ngây người nhìn cô, đoán chừng không hiểu cái nghề nghiệp thần côn này có gì đáng để nói ra uy hiếp.

Thẩm Như Như có lòng tốt nhắc nhở hắn ta: “Thần côn có thể mời thần gọi phật, nếu anh có ý đồ gì xấu với ta, cẩn thận bị quỷ đeo bám đấy.”

“Cô em có vấn đề à!” Tài xế nhìn cô như nhìn kẻ ngốc: “Tuổi còn trẻ xinh đẹp như vậy, sao mà đầu óc như mấy bà già dưới quê, còn tin mấy cái này.” Hắn ta nói rồi không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên cười rộ lên, vẻ mặt đáng khinh: “Hôm nay để anh đây dạy dỗ cô em một chút, để cô em biết trên đời này rốt cuộc có quỷ hay không!”

Tài xế từ ghế lái bò ra hàng ghế sau, giơ tay muốn bắt lấy gấu váy của Thẩm Như Như.

Sắc mặt Thẩm Như Như lạnh lẽo, nín thở giơ bình xịt hơi cay lên xịt thẳng mặt tài xế, tài xế vừa hay đang đối mặt với cô, hoàn toàn không có phòng bị, bị xịt khắp mặt mũi. Hơi cay k.ích thích tác động trực tiếp vào mắt và mũi hắn ta, gây ra cảm giác đau nhói kịch liệt, tài xế hét lên đau đớn, ngã phịch xuống ghế lái.

Thẩm Như Như giơ chân hung hăng đạp mấy phát lên mặt hắn, phần đinh tán trang trí trên đôi giày xăng đan gót nhọn cào rách da hắn ta, để lại những vết đỏ. Xả giận rồi, cô chém một chưởng vào gáy tài xế đánh hắn ta bất tỉnh, sau đó đạp lên lưng tài xế leo lên ghế trước cố mở khóa.

Tuy nhiên cô đã đánh giá thấp tố chất cơ thể của kẻ địch.

Tay cô vừa chạm vào công tắc điều khiển, người đàn ông phía dưới đã lật người, nắm lấy mắt cá chân cô, dùng sức kéo cô ngã xuống ghế, chửi bậy: “Con đàn bà thối tha, ăn mặc lẳng lơ như vậy còn giả vờ làm liệt nữ trinh tiết gì chứ! Không biết đã qua tay bao nhiêu thằng đàn ông rồi, ông đây nhìn trúng cô em là cho cô em thể diện rồi đấy!”

Hắn ta thử lao lên trước ép Thẩm Như Như xuống, nhưng thể hình khá béo, bị kẹp giữa hai ghế nhất thời khó mà thoát thân.

Cùng lúc đó, kính sau của xe taxi đột nhiên nổi lên một bóng dáng màu đỏ máu, tiếp đó là một gương mặt dữ tợn áp sát vào kính xe. Góc nhìn của tài xế vừa hay đối diện với hướng đó, hắn ta đột nhiên giật mình, đầu óc đầy dụ,c vọng lập tức trở nên tỉnh táo, ảo tưởng kiều diễm tan đi hết, chỉ còn lại nỗi sợ.

“Quỷ! Có quỷ!” Hắn ta hét lớn bò về sau, động tác vụng về mà chật vật.

Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi kẽ giữa hai chiếc ghế, hắn ta bò trở lại ghế lái, muốn khởi động xe chạy khỏi chỗ này.

Nhưng bất kể hắn ta làm thế nào, chiếc xe từ đầu đến cuối vẫn duy trì trạng thái tắt máy, càng khiến người ta tuyệt vọng chính là, ngay cả cửa xe cũng không mở ra được.

Tài xế đã sốt ruột, liều mạng gõ vào cửa xe, mồ hôi giữa trán không ngừng rơi xuống. Hắn ta vô cùng sợ hãi, gần như sắp khóc đến nơi, quay đầu nhìn thấy Thẩm Như Như đang điềm tĩnh ngồi đó, cơn lửa giận tức khắc bùng lên: “Con điếm thối ta, đều tại mày!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »