Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5327 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Nữ sinh nằm trên giường bệnh ngoài cùng khuyên hai câu: “Được rồi đừng cãi cọ, chân còn bị thương thì đi kiểu gì? Nằm hai ngày mà thôi, có lẽ ngày mai người nhà đã đến rồi đó. Chuyện ma quỷ gì đó thà rằng tin có chứ đừng không tin, ngày đó tôi cầu nhân duyên, tối đó đàn anh mà tôi thích đã tỏ tình với tôi, thật sự rất linh nghiệm”

“Mấy cậu dễ lừa thật. Vu Vũ hừ một tiếng rồi quay đầu đi, không thèm để ý tới họ nữa.

Căn phòng lập tức chìm trong không khí xấu hổ.

Thẩm Như Như đi một vòng căn phòng xem xét, đi đến trước mặt Tiếu Kỳ Kỳ trông ngoan ngoãn mềm mại nhất: “Bạn học, có thể kể lại chuyện sáng hôm qua cho tôi biết không?”

Tiếu Kỳ Kỳ ngẩng đầu, sợ hãi nhìn Thẩm Như Như, nhờ ảnh hưởng của Đạo Quan mà cô ta có ấn tượng tốt với Thẩm Như Như, vì thế cũng khá thân thiết với cô, tựa như chỉ làm thế mới khiến cô ta có cảm giác an toàn. Cô ta sắp xếp lại ngôn ngữ, từ từ kể lại những gì mà mình mắt thấy tai nghe.

“Cô nói khi chết cậu ta đã nắm lấy chuông gió?” Thẩm Như Như nhìn về phía cảnh sát Triệu: “Sao anh không nhắc tới chuyện này?”

Cảnh sát Triệu sửng sốt một chút: “Hả, cái này rất quan trọng sao?”

Lúc đó anh ta suy đoán là khi Khương Xuyên nhảy từ trên lầu xuống vô thức nắm lấy vật gì đó trong tầm tay, vì thế chùm chuông gió đã bị đứt rồi rơi xuống, đây chỉ là một chi tiết nhỏ, cho nên anh ta không quan tâm.

Từ xưa đến nay, chuông là một vật phẩm mang rất nhiều sắc thái huyền học. Nó không chỉ được dùng làm pháp khí cho nhiều tông giáo, trong nhạc cụ, trong lĩnh vực kiến trúc phong thuỷ thì tần suất sử dụng vô cùng cao. Treo ở những vị trí khác nhau, chuông sẽ mang theo những hàm nghĩa khác biệt.

Chọn đúng hướng, nó có thể thay đổi từ trường của kiến trúc, giúp mang vận may đến chủ nhà, chọn sai hướng, nó cũng có thể thay đổi từ trưởng, nhưng lại mang tới vận rủi. Thời gian dài, gia đình này sẽ gặp phải chết chóc, vận đen ùn ùn kéo tới, càng nghiêm trọng hơn là có thể biến thành nơi đại hung, dễ xảy ra án mạng. Vừa chính vừa tà, còn phải xem sử dụng thế nào.

Thẩm Như Như giải thích cách sử dụng chuông trong huyền học, cảnh sát Triệu và Tiếu Kỳ Kỳ nghe rất nghiêm túc, thậm chí còn mở ghi chú trong điện thoại ra ghi chép lại, những người còn lại thấy vậy thì sửng sốt. Cảnh sát Trát xoa gáy rồi đến bên cạnh cảnh sát Triệt: “Tiểu Triệu, không đến mức đó chứ, chúng ta làm cảnh sát sao có thể tin mấy thứ này?”

Cảnh sát Triệu không ngẩng đầu lên: “Cậu không hiểu đâu, đại sư Thẩm lợi hại lắm.

“Tôi thấy cậu bị tẩy não, phá án còn quan tâm tới mấy cái này, tổ trưởng ghét nhất mê tín dị đoan, nếu để ông ấy biết thì cậu chờ bị phạt đi!” Cảnh sát Trác lắc đầu lấy điện thoại ra, mở WeChat lên bắt đầu gửi tin nhắn thoại vào nhóm văn phòng.

Cảnh sát Triệu vừa nghe thấy hai chữ tổ trưởng, ngón tay run rẩy, anh ta lập tức đưa tay cản cảnh sát Trác, nói với giọng bình tĩnh: “Anh Trác, thương lượng cái đã, chuyện này anh giúp tôi giữ bí mật, chờ giải quyết vụ án này xong tôi mời anh uống rượu.

Cảnh sát Trác không nói thêm gì, cất điện thoại vào túi, tỏ vẻ thành giao.

Những người khác trong phòng bệnh: “…”

,,

Vu Vũ không nhịn được quay người lại, chất vấn: “Mấy người cho đây là trò đùa à, đúng là thùng rỗng kêu to đòi làm trinh thám! Chỉ dựa vào chi tiết trong tay Khương Xuyên cầm chuông gió đã gán nó dính líu đến ma quỷ, rốt cuộc muốn làm gì? Nếu như muốn nhân cơ hội vòi tiền, tôi khuyên mọi người từ bỏ suy nghĩ này đi! Khương Xuyên là cậu ấm tập đoàn Mặc Thụy, trong nhà có bối cảnh thâm hậu, vốn chẳng tin mấy chuyện ma quỷ tầm phào của mấy người! Cha mẹ tôi cũng tuyệt đối không tin!”

Vu Vũ quay người lại nói chuyện to tiếng đã làm miệng vết thương rách ra, chỗ khâu lại hơi rướm máu, đau đến mức gân xanh nổi lên, mặt nhăn nhúm hung tợn, trông rất có sức uy hiếp.

Những nữ sinh còn lại bị cậu ta trấn áp, ánh mắt nhìn về phía đám người Thẩm Như Như tràn ngập, đến cả Tiếu Kỳ cũng đều bắt đầu dao động.

Vẻ mặt Thẩm Như Như rất bình tĩnh, tựa như không nghe thấy gì cả, dạo bước đến đuôi giường cậu ta, rút bệnh án của cậu ta ra, đọc lướt qua: “Tối ngày đầu tiên cậu ngủ cùng một phòng với Khương Xuyên đúng không? Lúc cậu ta xảy ra chuyện hoặc là trước khi xảy ra chuyện, cậu có phát hiện ra chuyện gì kỳ quái không?” Vẻ mặt Vu Vũ mất kiên nhẫn: “Không phải tôi đã nói đi nói lại là lúc ấy tôi đang ngủ, không nghe thấy gì cũng không nhìn thấy gì, tiếng hét chói tai của vợ chủ nhà chúng tôi tá túc đã đánh thức tôi!”

Thẩm Như Như cũng không để ý thái độ ác liệt của cậu ta, miệng cười tủm tỉm đi đến đuôi giường bệnh sát vách, trên bệnh án điền tên nữ sinh, là Vu Giai Điềm. Cô ta có quan hệ tốt nhất với nữ sinh nhảy lầu thứ hai, chuyến đi lần này hai người họ cùng ngủ một phòng.

Thái độ của Vu Giai Điềm tốt hơn Vu Vũ rất nhiều, nhưng cũng chỉ tốt hơn ở thái độ không nóng không lạnh, trả lời cũng được xem là kiên nhẫn kỹ càng tỉ mỉ. Nữ sinh nhảy lầu thứ hai tên là Hứa Kiểu, tính cách rộng lượng, hướng ngoại thành tích học tập ưu tú, là người tổ chức hoạt động vẽ thực vật lần này.

“Tối hôm đó, vì chuyện của Khương Xuyên mà hai chúng tôi thức mãi cho tới khuya? Vu Giai Điềm vừa nhớ lại vừa nói: “Tôi nhớ là ba giờ sáng cậu ấy có đi toilet, lúc về hỏi tôi rằng có nghe thấy tiếng khóc kỳ lạ hay không…” Cảnh sát Trác bỗng nhiên chen lời: “Sao lúc lấy lời khai cô không nhắc tới chuyện này?”

Vu Giai Điềm nói lúc ấy quá sợ hãi, quá đau lòng, cho nên suy nghĩ rất hỗn loạn, không nhớ nổi. Đây là hiện tượng bình thường, có vụ án phải lấy lời khai nhiều lần, là vì đề phòng để sót manh mối chi tiết. Cảnh sát Trác gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Vu Giai Điềm tiếp tục nói: “Lúc ấy tôi không nghe thấy tiếng gì cả, cô ấy nói có thể do bản thân gặp áp lực lớn nên xảy ra ảo giác, nói đến đây thì chúng tôi không nói nữa, hình như một lát sau tôi lại ngủ thiếp đi. Sáng sớm hôm sau thức dậy vì lạnh, vừa mở mắt đã thấy cậu ấy không có ở trên giường, cửa sổ phòng mở toang…”

Sau khi Thẩm Như Như nghe xong thì im lặng một lúc, quay người nói với cảnh sát Triệu đi xin một căn phòng bệnh trống.

Cảnh sát Triệu căng thẳng, nhìn chằm chằm cô: “Đại sư Thẩm, cô khó chịu ở đâu sao?”

Thẩm Như Như lắc đầu: “Bây giờ vẫn còn sớm, trước tiên cứ nghỉ ngơi đã, nghỉ ngơi dưỡng sức, hơn nữa có nhiều người ở đây dễ rút dây động rừng”

Nói cũng đúng! Cảnh sát Triệu lập tức chạy đi xin phòng bệnh.

Thân phận cảnh sát ở thị trấn nhỏ dùng rất tốt, phòng bệnh nhanh chóng được phê duyệt, hơn nữa còn nằm sát vách, rất gần căn phòng này. Thẩm Như Như thuận tiện gọi điện thoại cho Tuệ Trí, bảo anh ấy mang kiếm gỗ trên bàn ở cửa hàng tới bệnh viện thị trấn, sau đó lại kêu Mạch Mạch đi đến nhà Bách Lý Vô Thù một chuyến, thông báo anh ta tới bệnh viện thị trấn một chuyến.

Sau khi sắp xếp thỏa đáng mọi chuyện, cô nhìn về phía Từ Dẫn Châu, thấy anh đứng cạnh cửa thất thần, sắc mặt tái nhợt, nói anh đi về nghỉ ngơi trước. Tối nay cô không về được rồi, tính theo thời gian mà hai sinh viên gặp chuyện, ít nhất cô phải canh đến bốn giờ sáng, để một người bệnh tật ốm yếu thức đêm cùng cô, đúng là không có nhân tính.

Hơn nữa vụ yêu tà ám lần này làm cô cảm thấy bất thường, trong âm khí tỏa ra từ bùa chú dán lên người đám sinh viên dày đặc sát khí, bây giờ Từ Dẫn Châu không được tiếp xúc sát khí nữa, nếu bất cẩn có thể ngỏm củ tỏi. Từ Dẫn Châu hoàn hồn lại, lắc đầu nói: “Tôi ở lại đây, nếm trải thêm lần nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »