Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Buổi tối ngủ không ngon, sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Như Như vác đôi mắt thâm quầng ra khỏi cửa đưa hoa.

Lúc nhìn thấy người mở cửa là dì Châu, cô hơi thở phào. Lúc này nếu để cô đối mặt với Từ Dẫn Châu, cô nhất định sẽ không khống chế được cảm xúc của mình. Có lẽ vì trên người có linh khí, cảm xúc đối với sinh mệnh trôi đi của cô so với người bình thường càng sâu, cho dù là người hoàn toàn không liên quan mất đi, cô cũng sẽ khó chịu. Huống hồ một anh chàng đẹp trai đau ốm như Từ Dẫn Châu này, càng khiến người ta yêu mến.

“Dì Châu, anh Từ gần đây sức khỏe thế nào?” Thẩm Như Như không nhịn được nghe ngóng với dì Châu.

Nụ cười trên mặt dì Châu nhạt dần, khóe miệng kéo thẳng, thở dài một hơi: “Càng lúc càng kém, hôm qua trở về cứ ho mãi, suýt nữa bị sốc.”

Nghiêm trọng vậy à! Thẩm Như Như trợn tròn mắt: “Nếu đã nghiêm trọng như vậy, tại sao không tìm bác sĩ tốt để chữa trị?”

Nhà họ Từ của cải dư dả như vậy, không thể nào thiếu chút tiền chữa bệnh này.

Dì Châu lắc đầu: “Thiếu gia không bằng lòng, lão gia cũng mặc kệ, nên cứ dây dưa như vậy.”

Thẩm Như Như sững sờ một lúc, đã hiểu ra. Từ Dẫn Châu hẳn là rất rõ ràng về tình trạng sức khỏe của mình, biết khám bác sĩ tác dụng không lớn, cho nên dứt khoát từ bỏ sao……

Đêm khuya, Thẩm Như Như tựa vào đầu giường lật xem điển tích đạo gia, tìm kiếm tư liệu văn hiến về cơ thể thiên sát.

Nhưng có lẽ vì thể chất này thực sự quá hiếm thấy, lật tìm cả buổi tối, cô đều không tìm được chút thông tin nào.

Kim giờ không để ý đã vạch đến mười hai giờ, Thẩm Như Như dần thấy buồn ngủ, cô đặt sách xuống tắt đèn đầu giường chuẩn bị đi ngủ. Lúc này, một hồi tiếng gõ cửa từ cửa lớn bên ngoài truyền tới.

Lại có khách hàng đến.

Thẩm Như Như đành chịu thở dài một tiếng, ngồi dậy đi mở cửa: “Tới đây.”

Lúc đẩy cửa ra nhìn thấy khách tới, cô không khỏi nhướng mày, rất ngạc nhiên: “Hai người……”

A Quý dắt Tiểu Phù đi vào cửa lớn của Kính Hoa Duyên, cười hớn hở giới thiệu: “Bà chủ Thẩm, đây là bạn gái tôi, tên là Tiểu Phù. Cô ấy rất thích lọ kem dưỡng kia, cứ bắt tôi phải dẫn đến chỗ cô xem thử.”

Vẻ ngoài của Tiểu Phù có những đặc trưng không phải người rất rõ ràng, không chỉ là vết siết nhức mắt trên cổ, mà còn sắc mặt tái nhợt và nửa khúc lưỡi thò ra ngoài miệng. Có điều tuy cô ấy nhìn có chút dọa người, trên thực tế dường như là một cô gái thẹn thùng hướng nội, cứ mãi cúi đầu, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ.

“Bà chủ Thẩm, cảm ơn cô mua kem dưỡng cổ giúp tôi.”

Thẩm Như Như lộ ra biểu cảm đã hiểu, quỷ độc thân cuối cùng đã thành công thoát ế. Cô lặng lẽ nháy mắt với A Quý, trêu chọc: “Không cần cảm ơn, tôi cũng coi như được làm bà mai một lần, có chuyện tốt nhớ mời tôi ăn kẹo mừng là được.”

Tiểu Phù ngước mắt nhìn lướt cô một cái, sau đó không biết lấy từ đâu ra một cái hộp giấy nhỏ màu đỏ, cộng thêm một tấm thiệp cưới, đưa cho cô, nhỏ giọng nói: “Chuẩn bị cho cô rồi đây.”

“Nhanh vậy sao?!” Thẩm Như Như kinh ngạc, cô chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ thật sự có. Thời gian từ lúc A Quý mua kem dưỡng cũng không bao lâu, tiến độ này sao lại như ngồi tên lửa vậy chứ.

A Quý ôm vai Tiểu Phù, mặt đầy hạnh phúc: “Chúng tôi đều là quỷ, không có nhiều chú trọng như dương gian, cũng không có nhiều băn khoăn như vậy, yêu thích lẫn nhau thì cứ ở cạnh nhau thôi.

Bà chủ Thẩm, đám cưới của chúng tôi cô nhất định phải đến đấy, lúc đó giới thiệu cho cô mấy người bạn chi tiêu rộng rãi, sau khi phát triển thành khách hàng thì chuyện làm ăn của cô không cần lo nghĩ rồi!”

Khách khứa tại âm hôn, không cần nghĩ nhiều khẳng định đều là quỷ.

Khách nửa đêm đến cửa một hai người đã đủ nhiều rồi, đến thêm mấy người nữa, còn có thể yên lành mà ngủ không. Tuy rằng nghĩ như thế, nhưng cuối cùng Thẩm Như Như vẫn nhận lời mời của A Quý. Anh ta cũng đã đến cửa mời rồi, không thể không cho chút thể diện.

Hai người đưa thiệp mời xong, lại đặt thêm hai hộp kem dưỡng, sau đó nắm tay nhau ngọt ngào rời đi. Thẩm Như Như khóa cửa lại, mở thiệp mời ra xem, cũng ra gì và này nọ lắm, ngoại trừ thời gian đám cưới viết là mười hai giờ đêm ra, những cái khác đều không khác mấy so với thiệp mời đám cưới thông thường.

Đóng thiệp mời nhét vào ngăn kéo trên quầy, cô bóc hộp kẹo mừng ra, chiếc hộp cầm khá có trọng lượng, nhưng đồ bên trong không nhiều.

Trong hộp có một túi kẹo nhỏ và hai viên đá đen tròn xoe. Thẩm Như Như cầm viên đá lên đánh giá qua lại một hồi, không hiểu được tác dụng của thứ này.

Đại khái chỉ là một loại ngụ ý gì đó nhỉ. Cô cất hộp vào, cùng nhét vào ngăn kéo.

❊ ❊ ❊

Sáng ngày hôm sau, Thẩm Như Như nhận được điện thoại của anh trai.

“Như Như, em gửi cho anh thêm chút bùa yên giấc đi, đồng nghiệp trong công ty đều muốn lấy, cả mấy người bạn cũng muốn thử.” Anh trai tinh thần sáng láng nói chuyện, sau khi có bùa yên giấc, chất lượng giấc ngủ của anh ấy cực kỳ tốt, ngày nào cũng vậy cứ dính lấy gối là ngủ, cả đêm không mộng mị ngủ đến sáng, kéo theo hiệu suất công việc ban ngày cũng cao hơn rất nhiều. Đồng nghiệp và bạn bè thấy khí sắc anh ấy càng ngày càng tốt, liền thăm dò bí quyết.

Nghĩ tới biểu cảm của đám người đó lúc nghe mình nói là hiệu quả của bùa yên giấc, anh trai liền tức giận đùng đùng: “Mối làm ăn này nếu thành công em nhất định phải mời anh một bữa, em có biết anh đã phải gánh chịu áp lực tâm lý bao lớn không? Lúc mới bắt đầu họ đều cảm thấy anh bị thần côn tẩy não rồi! Nếu không phải trạng thái tinh thần của anh ngày càng tốt, còn không biết sau lưng bàn tán anh thế nào nữa!”

Tầng lớp đi làm trẻ tuổi không tin quỷ thần là điều rất bình thường. Thẩm Như Như thầm nghĩ, nếu không phải đến được trấn Mộ Nguyên, cô cũng không tin.

“Vậy em gửi cho anh hai mươi cái nhé, một cái tám trăm tệ, nhớ chuyển tiền vào tài khoản cho em.”

Anh trai vừa nghe đến giá tiền đã kinh ngạc cảm thán nói: “Thứ này đắt thế à, một ngày chắc em vẽ được không ít nhỉ. Chậc, ông ngoại đúng là thiên vị, vậy mà lén lút truyền cho em công việc tốt như vậy. Anh trai em làm trâu làm ngựa ngày nào cũng tăng ca ở công ty, mệt như chó, có tiền cũng không có thời gian tiêu, đáng thương chết đi được.”

Thẩm Như Như không dao động: “Anh tém tém lại đi, ban đầu chẳng phải anh cứ đòi ra ngoài xông pha, công ty nhà mình không ở, có mệt chết cũng là tự chuốc lấy.”

“Công ty nhà mình cũng chưa chắc nhẹ nhàng hơn mà, cha mẹ cứ vài bữa lại đi du lịch, đến lúc đó không quan tâm đến công việc vứt hết cho anh, cả đời này của anh sẽ bị nhốt trong đó.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »