Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 76

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như lập tức hiểu ý của anh, cô bối rối một lúc, cuối cùng chỉ có thể gật đầu đồng ý: “Vậy thử xem đi.”

Dù sao tạm thời đây là cách duy nhất giúp anh kéo dài tuổi thọ, mạo hiểm đánh cuộc một phen sẽ tốt hơn là nằm không chờ chết.

Cô lấy “bùa trấn tà” ra phát cho mỗi người trong phòng hai tấm, dặn dò mọi người nếu gặp chuyện gì bất thường phải dán lên người mình, làm vậy ma quỷ mới không dám nhập vào người.

Vu Vũ tỏ vẻ rất coi thường, đặt lá bùa ở bên gối, đến chạm còn lười chạm vào, nói: “Quả nhiên thầy bà đều chỉ cómấy chiêu số này, bùa này phải trả phí đúng không, cô nói đi, một lá bao nhiêu tiền?”

“Bình thường bán cho người khác chỉ cần một ngàn sáu một lá” Thẩm Như Như vẫn giữ nguyên nụ cười: “Người như cậu một lá một vạn sáu.”

“Cái gì?! Mắc mớ gì lại kỳ thị tôi?” Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Vu Vũ vẫn bị giật mình, suýt nữa giật kim tiêm đang cắm trên mu bàn tay ra, nhảy dựng khỏi giường bệnh: “Sao cô không đi cướp ngân hàng luôn đi? Một tờ giấy rách cũng dám bán một vạn sáu, thèm tiền đến điên rồi à!”

Vài nữ sinh khác và cảnh sát Trác cũng hơi tái mặt, cho dù là một ngàn sáu một tấm, vậy cũng rất đắt… Chỉ có duy nhất cảnh sát Triệt coi lá bùa là bảo bối, cẩn thận nhét vào trong túi trước ngực. Thẩm Như Như bình tĩnh nhìn bọn họ: “Muốn mua hay không tùy mấy người, nhưng tôi nói thẳng trước, nếu vị nào không cần bùa chú, đến lúc đó xảy ra chuyện chớ trách tôi thấy chết mà không cứu.

Cô chỉ đến đây giải quyết ác quỷ, còn mấy người không biết tốt xấu thích đâm đầu vào chỗ chết thì cô không rảnh mà chịu trách nhiệm.

Cuối cùng ngoại trừ Vu Vũ và cảnh sát Trác, ba nữ sinh khác đều cắn răng mua một lá “bùa trấn tà” để bên người.

“Được, vậy tiếp theo cứ chờ xem, muộn chút tôi sẽ sang đây”

Thẩm Như Như xách theo túi đi cùng Từ Dẫn Châu tới phòng bệnh sát vách, để lại hai cảnh sát và bốn sinh viên.

Hai người ngồi xuống không bao lâu, Tuệ Trí mang theo kiếm gỗ nhỏ tới cửa, phía sau còn có Bách Lý Vô Thù đi theo.

“Quan chủ, kiếm của cô. Tuệ Trí sắp xếp năm kiếm gỗ từ nhỏ tới mini lên trên bàn theo thứ tự.

Bách Lý Vô Thù vừa đánh giá kiếm vừa thẳng thừng chê bai: “Đạo hữu Thẩm à, kiếm của cô đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt, định xài như phi tiêu à?”

Thẩm Như Như nhét kiểm gỗ nhỏ vào túi áo, hào phóng thừa nhận: “Tôi mới học ngự kiếm thuật, kiếm lớn chưa khống chế được, đành phải tìm lối tắt”

Cô có tài năng thiên bẩm về mặt bùa chú, nhưng ngự kiếm thì lại không lưu loát, tuy rằng cơ thể có linh lực thâm hậu, nhưng vẫn mãi không nắm được trọng điểm, thử tới thử lui chỉ khống chế được kiếm gỗ có kích cỡ này thôi.

Tuệ Trí nghiêm túc vuốt mông ngựa: “Không hổ là quan chủ, thế mà lại biết ngự kiếm thuật trong truyền thuyết! Cổ nhân nói, ăn một miếng không mập được, bước một bước không tới được chân trời. Ngự kiếm thuật cũng giống vậy, đầu tiên chúng ta làm quen với cái nhỏ, chờ thuần thục rồi đổi lớn, chúng ta đi từng bước một từ từ sẽ làm đến nơi đến chốn thôi!”

Từ Dẫn Châu liếc nhìn anh ấy thêm hai lần: “Cổ nhân có nói mấy lời này sao?”

Tuệ Trí cười tủm tỉm: “Không cần để ý đến chi tiết này, trọng điểm là tinh thần của quan chủ!”

Thấy không có gì cần anh ấy giúp, Tuệ Trí nói vài câu rồi quay về đạo quan, anh ấy là đạo sĩ bình thường, chỉ biết làm pháp sự tỏ vẻ, không có truyền thừa của tiên môn, ở lại đây chỉ thêm gánh nặng.

Còn lại ba người Thẩm Như Như, vừa hay mỗi người được một cái giường bệnh, bây giờ còn sớm, bọn họ nằm xuống tạm nghỉ.

❊ ❊ ❊

Đêm khuya tĩnh lặng, Vu Vũ mơ mơ màng màng thức dậy, bên tai vang lên tiếng nước, giống như vòi nước không được vặn chặt, nước nhỏ tí tách đứt quãng. Cậu ta quay đầu nhìn giường sát bên và sô pha ở đuôi giường, các bạn học và cảnh sát đều ngủ rất sâu, trong phòng im ắng.

Tiếng nước chảy bên tai càng thêm rõ ràng.

Cậu ta nhìn trái nhìn phải, không tìm được nơi phát ra tiếng nước, nhưng âm thanh kia lại gần trong gang tấc, tựa như sát bên lỗ tai, thậm chí tai cậu ta còn cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo. Thật lạnh, rất muốn đi WC…

Cảm giác buồn tiểu càng lúc càng rõ ràng, Vu Vũ giãy giụa ngồi dậy từ trên giường, gọi cảnh sát Trác đang ngủ say trên sô pha vài tiếng. Cảnh sát Trác bị cậu ta đánh thức, vội vàng đi lại: “Sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

“Tôi muốn đi WC, đi một mình không tiện.” Vu Vũ từ từ dịch chân xuống giường, thật ra vết thương của cậu ta không nặng, hiện trường vụ tai nạn trông đáng sợ vậy thôi, nhưng thực tế không ảnh hưởng tới xương, chỉ bị thương động mạch, chảy hơi nhiều máu mà thôi. Mang dép lê vào, cậu ta đi chầm chậm vào bước, cảnh sát Trác giúp cậu ta cầm túi nước muối, hai người đi từ từ ra khỏi phòng bệnh, đi về phía nhà vệ sinh bên trái hành lang.

Kỳ lạ là họ gây ra tiếng động không nhỏ, những người khác lại không hề có chút phản ứng nào, vẫn ngủ rất say.

Trên hành lang rất yên lặng, không biết tại sao Vu Vũ bỗng thấy hơi hốt hoảng, cậu ta gợi chuyện: “Cảnh sát Trác, sáng mai cha mẹ tôi sẽ tới, đến lúc đó cục cảnh sát có cho tôi đi không?” Cảnh sát Trác không để ý tới cậu ta, giơ nước muối túi, bước chân nặng nề đi về phía trước.

Vu Vũ hoang mang liếc nhìn anh ta: “Cảnh sát Trác, anh cho câu trả lời rõ ràng đi, chẳng lẽ cha mẹ tôi tới mà không thả tôi đi? Tôi không phải thu thủ, sao cứ giữ mãi không thả?”

“Đừng nóng vội, chờ lát nữa sẽ cho cậu đi. Cảnh sát Trác đột nhiên nghiêng đầu nhìn cậu ta, khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười “quyến rũ”

Lời này có ý gì?

Bỗng nhiên một cảm giác sởn tóc gáy chạy dọc sống lưng, còn chưa kịp nghĩ nhiều, một cơn gió lạnh thổi tới từ cửa sổ cuối hành lang, Vu Vũ hắt xì một cái, cậu ta xoa mũi, thấy hơi kỳ lạ: “Trời lạnh như vậy sao không đóng cửa sổ”

Cảnh sát Trác đã sớm giấu đi nụ cười quái quỷ, trở lại bộ dáng bình thường, anh ta thấy nhiều nên không trách: “Bệnh viện nhiều người bệnh như vậy, đương nhiên phải mở cửa sổ thông gió, giúp không khí bên trong lưu thông để ngăn ngừa vi khuẩn gây bệnh”

Cũng đúng, Vu Vũ gật đầu, không thắc mắc chuyện này nữa. Lúc đi tới cửa nhà vệ sinh, cậu ta do dự một chút rồi nhận lấy túi nước muối: “Tự tôi đi vào, anh đứng ngoài chờ một chút.

Tìm nơi móc túi nước muối xong, cậu ta cẩn thận cởi quần xuống, nhịn gần nửa đêm, khoảnh khắc được giải phóng, cảm giác ấy vô cùng tuyệt vời. Cửa sổ nhà vệ sinh mở một nửa, đoán chừng là nhân viên dọn vệ sinh cố tình để không khí lưu thông, gió đêm thổi vù vù vào, thổi đến mức “bé gà” của cậu ta lạnh căm căm, nước tiểu thấm ướt ra ngoài. “Rầm” một tiếng vang lớn, cửa phòng vệ sinh bị gió thổi

Vu Vũ sợ tới mức giật mình một cái, làm ướt cái quần.

“Cái nơi rách nát gì thế này, điều kiện công cộng tệ đến vậy…” Cậu ta ôm vẻ mặt ghét bỏ đi đến cạnh bồn rửa tay, một tay vốc chút nước rửa sạch quần, gương hình chữ nhật gắn trên tường phản chiếu khuôn mặt tái nhợt không có chút máu của cậu ta, cậu ta đau lòng nhìn vài lần, nghĩ thầm đúng là xui xẻo hết sức, sau này sẽ không bao giờ tới cái nơi quái quỷ này nữa!

Rửa tay xong đi đến gần cửa, Vu Vũ giơ tay nắm lấy vặn cửa định mở ra, không hiểu tại sao trong lòng lại cảm thấy kỳ lạ, cậu ta nghĩ thầm, hình như là quá yên tĩnh.

Tiếng nước chảy khi vừa thức dậy đã biến mất từ lúc nào không hay, cảnh sát Trác ở ngoài cửa cũng không có chút động tĩnh nào. Theo lý mà nói, vừa rồi cửa bị gió đóng phát ra tiếng vang lớn như vậy, dù có bình tĩnh đến đâu cũng sẽ có chút phản ứng, cộng thêm cậu ta vào trong lâu rồi mà chưa đi ra, thế mà cảnh sát Trác cũng chẳng vào xem xét, chuyện này không hợp với lẽ thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »