Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như thật sự nghe không nổi đành ra cửa giúp đỡ Lão Quan oán hận vài câu.

Bà Dương đứng đối diện với Thẩm Như Như nên dễ dàng đánh giá cô từ trên xuống dưới, trong giọng nói tràn ngập khinh thường: “Cô là ai, nơi này đến phiên cô chen miệng vào sao?”

Lão Quan nổi giận: “Xin lỗi, nhưng đây là nhà tôi, Thẩm đại sư là khách của tôi, cô Dương, cô đừng có quá đáng, cô thật cho rằng Quan gia sẽ sợ cô sao?!”

Sắc mặt người được nhắc tới trầm xuống, cười nhạo nói: “Một cô gái trẻ tuổi cũng có thể được gọi là đại sư, Quan tiên sinh, anh nên cẩn thận thì hơn, thời buổi bây giờ lừa đảo không ít

Chị ta nói có những lời ám chỉ gây khó chịu xong liền khoác cánh tay chồng mình rồi nói với giọng khó ở: “Có tranh luận nữa cũng không có ý nghĩa, việc này dừng ở đây đi, chồng, chúng ta đi thôi”

Khi chị ta cùng chồng mình tay trong tay rời đi, chồng chị ta vốn trầm mặc ít nói bất giác quay đầu lại nhìn Thẩm Như Như một cái, tựa hồ đối với thân phận “Đại sư” của cô gái có chút tò mò, thế nhưng cuối cùng anh ta cái gì cũng không nói mà lựa chọn đi theo vợ mình.

Quần áo của Lão Quan đều ướt đẫm bởi mồ hôi, anh ta lau qua loa mồ hôi trên mặt, sau đó hướng Thẩm Như Như nói lời cảm tạ: “Thẩm đại sư, cám ơn cô đã không chấp nhặt mấy câu nói kia, hôm nay khiến cô bị chậm trễ thời gian lâu như vậy, tôi cảm thấy rất áy náy, không ấy cô cứ ở lại đây nghỉ ngơi, bao giờ trời sáng thì hãy rời đi” Thẩm Như Như liếc nhìn đồng hồ, lắc đầu: “Không được, ngày mai tôi còn có việc, bây giờ phải trở về, xin phép” Lão Quan cũng không định giữ cô lại nữa bởi vì anh ta đã mệt mỏi quá mức, thể xác cùng tinh thần đều mệt mỏi, lúc này đã không còn dư thừa tinh lực để khua môi múa mép nữa, thầm nghĩ bản thân phải nhanh chóng tắm rửa rồi đi ngủ, vì thế, anh ta gật đầu nói: “Được rồi, vậy tôi không nhiều lời nữa, cô đi đường cẩn thận.

Rời khỏi Quan gia, Thẩm Như Như không lập tức lên xe rời đi mà ngẩng đầu nhìn Từ Dẫn Châu: “Từ tiên sinh, anh về nghỉ ngơi trước đi, tôi chuẩn bị đi dạo xung quanh một vòng, Bách Lý vẫn chưa trở về nên tôi nghĩ hẳn là anh ta có phát hiện gì đó”

Không biết chuyện gì xảy ra nhưng cô luôn có loại dự cảm kỳ quái, cô cảm giác Viên Nghệ có lẽ đang ở chỗ này. Vừa rồi cô nghe được Lão Quan gọi cha của cậu bé kia là Dương tổng, theo bản năng liền liên tưởng đến chữ cái

trên vòng tay vàng mà Viên Nghệ để lại cho cô - Y & D, Viên và Dương quả thật rất xứng đôi, cả hai không thể chống lại nhau. Nhưng nếu nghi ngờ chỉ vì chữ cái đầu ghép vần của một họ vừa vặn giống nhau thì thật sự bất ổn, cô sở dĩ có hoài nghi như vậy chủ yếu vẫn là bởi vì phản ứng của Bách Lý.

Lúc trước Lão Quan đứng cửa cầu cứu đến mấy thì thái độ của Bách Lý một chút cũng không tích cực, phản ứng đầu tiên cũng là cự tuyệt. Hơn nữa anh ta mỗi ngày đều trầm mê vào tu luyện cùng ý tưởng của bản thân, thoạt nhìn qua căn bản không phải loại người có tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ, lấy bắt quỷ trừ tà làm nhiệm vụ của mình, không có đạo lý nào mà chỉ vì có hai đứa nhỏ bị mất tích lại đột nhiên chuyển biến thái độ thành đặc biệt coi trọng.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một khả năng - - anh ta phát hiện tung tích của Viên Nghệ.

Thẩm Như Như nhéo nhéo lòng bàn tay, chỉ hy vọng suy đoán của mình là sai lầm. Cô bật đèn pin, nhấc chân đi vào trong rừng, mới vừa đi được hai bước, một bàn tay lạnh thấu xương cầm lấy cổ tay cô

“Để tôi đưa đến cô một nơi” Từ Dẫn Châu có bề ngoài nhìn khá ốm yếu nhưng sức lực lại lớn ngoài dự đoán của người ta, anh lôi kéo Thẩm Như Như xuyên qua con đường nhỏ, đi tới gần một biệt thự.

Thẩm Như Như có chút bối rối: “Anh định đến đây làm gì?”

Biệt thự mà bọn họ đang đứng đối diện chính là nhà bà ngoại của cậu bé, trong biệt thự lúc này vẫn còn sáng đèn, cửa lớn mở ra, thỉnh thoảng còn có tiếng nói chuyện từ trong cửa truyền ra, một chiếc xe thương vụ dừng ở cửa, hẳn là xe của vị Dương tổng kia.

Từ Dẫn Châu lôi kéo Thẩm Như Như trốn ở phía sau cây đại thụ ngay tại khúc quanh, anh buông tay ý bảo cô nhìn cửa lớn: “Chờ một lát sẽ biết”

Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, hai người cách nhau rất gần, cánh tay dán vào cánh tay, đầu cũng dính vào một chỗ. May mà Từ Dẫn Châu không mặc áo ngắn tay, giữa cánh tay bọn họ vẫn cách một tầng tơ lụa bóng loáng, tránh cho da thịt dán vào nhau mà gây xấu hổ.

Đợi khoảng mười phút nhưng vẫn không có ai đi ra, Thẩm Như Như có chút phân tâm. Lực chú ý của cô nhịn không được chuyển đến trên người Từ Dẫn Châu, anh cao hơn cô nửa cái đầu, lúc này đang dựa vào cô để nhìn về phía cửa lớn nhà bên kia.

Khí lạnh của anh quá nặng nên nửa cơ thể bên cạnh anh của cô sắp bị đông lạnh đến mức cô cảm thấy bản thân như sắp mất đi cảm giác đến nơi.

Nhất định phải nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề này, nếu không người còn chưa đợi được, cô đã bị đông chết rồi

==.

Từ Dẫn Châu dần dần cũng phát hiện ra cô có chút khác thường, thế nên anh tự giác mà lui sang bên cạnh một bước, chân mày hơi nhíu lại, tựa hồ vì sự thất lễ vừa rồi của mình mà cảm thấy rất ảo não: “Xin lỗi, Thẩm tiểu thư, nếu cô lạnh thì có thể cách xa tôi một chút.

Thẩm Như Như thấy anh lui ra liền muốn vịn thân cây để đứng thẳng, nhưng vì cơ thể bị tê cứng khá lâu nên đã khiến cho chân và phần cơ thể kia của cô bị chậm một nhịp, khi đứng thẳng có chút không chịu nổi, trọng tâm trực tiếp lệch sang bên cạnh.

Trong lòng cô cả kinh, mắt thấy mình sắp ngã sấp xuống nên vội vàng đưa tay ôm cây, kết quả cây không ôm được còn kéo theo Từ Dẫn Châu cùng ngã xuống đất.

Ram- -

Âm thanh đầu đập vào mặt đá vô cùng giòn tan, Thẩm Như Như chỉ cảm thấy sau ót đột nhiên bị gõ một cái, một thân thể nặng nề lạnh như băng theo đó cũng đặt ở phía trên cô, sống mũi bị đụng đến phát đau cùng xúc cảm lạnh lẽo mềm mại trên môi thoáng qua rồi biến mất, cô cái gì cũng không kịp suy nghĩ, đầu óc đều là một mảnh mê muội, sự vật trước mắt vô cùng mơ hồ nên nhìn cái gì cũng không rõ ràng, không biết có phải bị đập mà xảy ra vấn đề hay không.

Từ Dẫn Châu lập tức muốn xoay người đứng lên, anh cúi đầu nói tiếng xin lỗi, một tay chống đất đang muốn đứng dậy thì phát hiện cửa lớn bên kia lại bỗng nhiên có động tĩnh, vợ chồng Dương gia dẫn theo đứa nhỏ từ bên trong đi ra, hai ông bà đưa đến cửa còn không ngừng dặn dò hai người không nên đối với đứa nhỏ quá mức nghiêm khắc.

Động tác của Từ Dẫn Châu nhất thời cứng đờ, hiện tại nếu anh đứng lên thì nhất định sẽ phát ra động tĩnh khiến cho người Dương gia chú ý.

Anh trầm mặc chống cánh tay, rũ mắt nhìn về phía cô gái dưới thân. Nhờ thị lực tốt nên cho dù trong hoàn cảnh tối tăm như vậy, anh vẫn có thể thu hết từng biểu cảm nhỏ của cô vào đáy mắt.

Đôi mắt ướt át, lông mi bị nước mắt làm ướt, còn có lông mày cau lại cùng đôi môi khẽ nhếch, không chỗ nào là không nói rõ cô vừa mới bị đập đau.

Từ Dẫn Châu đáy lòng bỗng nhiên toát ra một tia tự trách, anh đưa tay ra đặt ở sau đầu của cô.

Như vậy hẳn là có thể tốt hơn một chút.

Thẩm Như Như hôn mê một lúc lâu mới có thể tỉnh lại và phải mất một lát cô mới khôi phục được trạng thái của bản thân, chờ tầm nhìn của cô khôi phục rõ ràng thì rốt cuộc cũng thấy rõ quẫn cảnh trước mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »