Quán trà này không phải kiểu quán trà tao nhã, sang trọng như mọi người thường nghĩ. Thực chất nó chỉ là một cái lều lớn dựng tạm bợ, bốn phía trống trải. Trà ở đây cũng chỉ là loại lá trà rẻ tiền nhất, pha ra bán với giá một đồng một bát, uống xong còn được thêm nước.
Nói là quán trà, đúng hơn thì nó là một cái lều lớn, nơi những người lao động vất vả ghé vào uống nước nghỉ chân.
Với hoàn cảnh như vậy, khách lui tới quán trà dĩ nhiên đều là những người dân nghèo khổ.
Và cũng chính bởi vì quán trà toàn những người nghèo, họ mới dễ dàng đồng cảm với những lời Lại Tử Đầu nói.
Hạn hán đã khiến dân chúng phủ thành vô cùng khổ sở, nào ngờ sau thiên tai lại còn có nhân họa.
Thanh Vương vì nuôi quân Thanh Châu, đã đặt ra đủ thứ thuế má nặng nề. Sau này, Chu Xương Hà còn "đào đất ba thước”, khiến dân chúng toàn phủ thành lầm than.
Đáng sợ hơn, dưới sự cai trị của Chu Xương Hà, dân chúng sống "một ngày bằng một năm". Giờ lại thêm đại quân vây thành, giá lương thực trong thành tăng vọt từng ngày.
Cứ thế này, e rằng quân ngoài thành chưa đánh vào được, dân trong thành đã chết đói quá nửa.
"Chắc chẳng bao lâu nữa ta đến nước trà cũng không có mà uống."
Một người đàn ông trung niên uống một ngụm nước trà, cảm thấy vị đắng chát của trà càng thêm xót xa. Lúa gạo dự trữ trong nhà ông đã gần cạn. Một khi hết gạo, vợ con ông sẽ phải chịu đói, thậm chí là chết đói.
“Tôi cũng vậy! Gạo trong nhà chẳng còn bao nhiêu, mà giá gạo trong thành thì cao ngất ngưởng. Tôi không biết phải kiếm đâu ra gạo để lấp đầy bụng cả nhà."
"Hừ! Chúng ta không có gạo ăn, còn bọn địa chủ với quan lại thì ngày ngày thịt cá. Lão Lư ấy, mọi người biết không? Hôm qua tôi đi qua trước cửa nhà lão, còn thấy người hầu của lão dùng cơm thừa cho chó ăn đấy, trong cơm không chỉ có xương mà còn có cả thịt!"
"Chết tiệt! Cả năm suốt tháng chúng ta còn chẳng được miếng thịt nào, bọn địa chủ với quan lại lại đem thịt cho chó ăn."
"Ôi! Chúng ta còn chẳng bằng con chó trong nhà mấy lão ấy!"
"Theo tôi, quân ngoài thành cứ đánh vào sớm cho xong. Đằng nào cuộc sống của chúng ta cũng chẳng thể tệ hơn bây giờ được nữa, phải không?"
"Đúng đấy! Với cái cảnh sống hiện tại, có hỏng nữa cũng chẳng hỏng đi đâu được."
"Tôi nghe nói Dương Tranh ở Lương Châu rất thích giết tham quan với địa chủ. Cứ đánh vào thành, giết hết lũ lão gia trong thành đi cho rồi!"
"..."
Càng nói, mắt mọi người trong quán trà càng đỏ hoe.
Nghĩ đến cảnh bọn lão gia trong thành có thể lấy thịt cho chó ăn, còn mình thì đến gạo ăn cũng không mua nổi, lòng họ trào dâng một nỗi căm hờn vô tận. Thậm chí, họ hận không thể quân Dương gia ngoài thành lập tức xông vào, giết sạch lũ lão gia ngày thường ức hiếp họ!
Thực tế, đâu chỉ dân nghèo khổ căm phẫn?
Lúc này, quân Thanh Châu cũng đang thiếu lương!
Lượng lương thực dự trữ trong thành Thanh Châu vốn đã không nhiều, ngày thường phải nhờ ngoại viện vận lương vào mới đủ cho mọi người ăn uống.
Nhưng nay phủ thành bị quân Dương gia phong tỏa, ngoại viện dĩ nhiên không thể tiếp tế lương thực.
Không có nguồn cung từ bên ngoài, khẩu phần ăn của quân Thanh Châu cũng rơi vào cảnh "giật gấu vá vai".
Khi Thanh Vương còn sống, quân Thanh Châu còn được ăn ba bữa một ngày. Dù chỉ toàn cơm trắng, nhưng ít ra cũng no bụng, đủ sức chống chọi với những buổi thao luyện hao tổn sức lực.
Sau khi Thanh Vương mất, Chu Xương Hà lên nắm quyền. Vốn chẳng coi trọng quân Thanh Châu, Chu Xương Hà vì tư lợi đã cố tình cắt giảm tiêu chuẩn ăn uống của quân lính, giảm từ ba bữa xuống còn hai bữa một ngày.
Điều này đã khiến không ít binh lính Thanh Châu oán thán.
Thế nhưng, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Khi quân Dương gia vây thành, lương thực trong thành trở nên khan hiếm, khẩu phần ăn của quân Thanh Châu lại tiếp tục bị cắt giảm. Tuy vẫn duy trì hai bữa một ngày,
Nhưng chất lượng bữa ăn thì khác biệt một trời một vực.
Trước đây, hai bữa một ngày là cơm hoặc màn thầu, còn bây giờ...
Binh lính Thanh Châu phải ăn cháo loãng đến mức thấy cả bóng mình dưới đáy bát, hoặc cháo canh toàn nước với mỳ vụn...
"Chết tiệt!"
Trong nhà ăn của quân Thanh Châu, một người lính hậm hực húp một ngụm cháo canh, mặt mày dữ tợn như thể đang uống máu của Chu Xương Hà.
“Thằng chó Chu Xương Hà, ăn toàn cao lương mỹ vị, cả ngày vung tiền như rác trong thanh lâu, còn chúng ta thì ăn cái thứ chó cũng chê này!”
Nói xong, anh ta lại bưng bát cháo lên húp một ngụm nữa. Dù thứ này đến chó cũng không thèm, nhưng có còn hơn không.
"Đúng đấy!"
Lời của anh lính dường như khơi dậy sự đồng cảm của những người khác trong nhà ăn. Một người lính đứng gần đó phụ họa: "Chúng ta liều sống chết vì Chu Xương Hà giữ thành, kết quả đến miếng ăn tử tế cũng không có. Chu Xương Hà đúng là đồ con hoang."
"Đồ chó! Chu Xương Hà thì ngày ngày thịt cá trong thanh lâu, lại còn có gái đẹp hầu hạ, còn chúng ta thì đến cái bụng cũng không được no. Cái thế đạo này đúng là bất công."
"Suốt ngày đói meo, còn giữ thành cái gì nữa. Thà cứ để quân Dương gia giết vào còn hơn.”
"Suỵt! Lời này không được nói, chém đầu đấy!"
"Sợ cái gì? Hắn Chu Xương Hà còn dám chém đầu tao à?"
"Sống thế này còn không bằng mấy thằng trốn khỏi quân doanh."
"Tôi thật sự chịu đủ rồi, suốt ngày mệt gần chết, đến miếng ăn no bụng cũng không có!"
). .
Bình thường, binh lính Thanh Châu tuyệt đối không dám thốt ra những lời như vậy, nhưng lúc này họ chẳng còn gì để mất.
Vốn dĩ, áp lực từ quân Dương gia ngoài thành đã rất lớn, giờ lại thêm đói khát triền miên.
Chuyện này ai mà chịu nổi.
Thậm chí, nhiều binh lính còn nảy ra ý định thả quân Dương gia vào thành. Dù sao Dương Tranh đã hứa... sau khi vào thành sẽ không làm hại quân dân trong thành. Chỉ cần Dương Tranh giữ lời hứa, tính mạng của họ sẽ được bảo toàn.
Tuy nhiên, họ cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi. Họ chỉ là những tên lính quèn, thuộc tầng lớp thấp nhất trong quân đội, làm gì có khả năng mở cửa thành cho quân Dương gia tiến vào.
Chu Xương Hà cũng biết được phần nào những lời oán thán của binh lính. Trước đây, hắn chẳng thèm để ý đến sự bất mãn của đám binh lính này.
Nhưng giờ thì khác, hắn cần dựa vào bọn họ để giữ thành, dĩ nhiên không dám làm ngơ, thậm chí còn không dám trừng phạt những kẻ lỡ lời. Hắn chỉ có thể vừa phái người trấn an binh lính, vừa vắt óc đi bái kiến các đại hộ trong thành, hy vọng có thể xin được chút lương thực để cung ứng cho quân đội.
Thế nhưng, sau khi liên tiếp bái kiến vài nhà, sắc mặt Chu Xương Hà càng trở nên khó coi.
Những đại hộ trong thành đã cho Chu Xương Hà thấy rõ thế nào là sự ích kỷ. Dù thành có thất thủ, dù quân Dương gia đang lăm lăm treo đao trên đầu, bọn họ vẫn "vắt cổ chày ra nước" đến cùng!