Màn đêm buông xuống đột ngột, vách núi dựng đứng bên ngoài, chìm vào bóng tối đen kịt.
Tựa như có kẻ dùng tấm vải đen dày đặc, trùm kín cả ngọn núi này.
Cố Bạch Thủy dừng tay đào mộ, chiếc xẻng sắt trong tay gãy làm đôi. Dưới chân, trong lớp bùn đất lầy lội dần hiện ra hình dáng một phiến đá xám xịt.
Đây là Thạch Môn, chắn trước mộ huyệt.
Sau Thạch Môn, là Trường Sinh Mộ.
"Bá, bá." Từng dòng nước bùn đục ngầu, men theo mép hố không ngừng trào vào.
Nước bùn xối rửa mặt đất, dần dần cuốn trôi lớp bùn trên phiến đá.
Cố Bạch Thủy đứng một mình trong hố, nước đọng dưới chân chưa ngập mắt cá, hắn chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào phiến đá kia.
Trước mặt là phiến đá đóng kín, sau lưng là tấm bia mộ trống trơn.
Dù là phiến đá hay bia mộ, đều không khắc một chữ.
Vậy, dựa vào đâu mà nói đây là Trường Sinh Mộ?
Trong đáy mắt Cố Bạch Thủy chợt lóe lên tia quái dị, một dự cảm kỳ quái dần bao trùm lấy tâm cảnh hắn, ập đến.
Hắn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi đưa tay phải ra, chạm vào phiến đá lạnh lẽo.
"Hô… hô…" Gió mưa gào thét.
Mưa lớn bất ngờ, vách núi dựng đứng này như trút nước, từ mưa to bỗng chốc biến thành mưa xối xả.
Nước bùn dưới chân Cố Bạch Thủy nhanh chóng dâng cao, từ phía sau cuồn cuộn tiến đến, như muốn lấp đầy hố đất.
Khi ngón tay sắp chạm vào phiến đá, Cố Bạch Thủy khựng lại.
Nước bùn lấp đầy hố đất, rồi mở ra cửa mộ, chẳng phải sẽ chảy ngược vào Trường Sinh Mộ… tắm cho thi thể đang yên nghỉ một thân bùn nhơ sao?
Cố Bạch Thủy không lo ngại việc nước bùn mạo phạm thi thể trong mộ, dù sao sư phụ khi còn sống cũng chẳng phải người sạch sẽ gì.
Nhưng nhỡ đâu cỗ Trường Sinh Đế Thi kia ngủ không yên, bị nước bùn tưới ướt, rồi bật dậy hồi sinh, thì lại thành chuyện kinh dị thật sự.
Mạo phạm thị thể là điều tối kỵ khi hạ mộ. Phải xử lý chỗ nước đọng này trước đã, mở cửa mộ cũng chưa muộn.
Nghĩ vậy, Cố Bạch Thủy cúi đầu nhìn xuống chân.
Nước bùn càng lúc càng dâng cao, đã tràn đến bắp chân, nhưng nhiều nước vậy từ đâu ra?
Cố Bạch Thủy nhíu mày.
Bóng cây rậm rạp, hắn lại quay lưng về phía miệng hố.
Bởi vậy, Cố Bạch Thủy trong hố không nhìn thấy. Ngoài hố, sau lưng hắn, tấm bia đá trống không, chậm rãi xoay người, cúi đầu xuống, há “miệng” phun ra một luồng nước bùn lớn.
Bia mộ trống không, lặng lẽ sống dậy.
Cây già tựa mình trong gió đêm, nhìn xuống hố sâu mộ huyệt, chứng kiến cảnh tượng quỷ dị này. Nó không nhắc nhở người đệ tử Trường Sinh đang đào mộ, chỉ im lặng lắng nghe, quan sát.
Nhưng rất nhanh, người trong hố cũng nhận ra âm thanh kỳ quái sau lưng.
Cố Bạch Thủy khẽ khựng lại, chậm rãi nghiêng đầu, nheo mắt.
Dưới ánh trăng mờ ảo, chàng trai trẻ đối diện với tấm bia cổ.
Bia mộ "cười", nụ cười đầy những nước bùn.
Chính xác hơn, bề mặt bia mộ đang tuôn trào những vệt nước bùn ô uế, trút thẳng xuống đáy hố.
Nước bùn dơ bẩn, mơ hồ vẽ nên ngũ quan trên bia mộ. Giờ phút này, nó chẳng khác nào một cái mặt quỷ dị đang từ trên cao nhìn xuống, chằm chằm vào chàng trai trẻ trong hố, cười quỷ quái không tiếng động.
Gương mặt già nua quỷ dị ấy, hình thù không rõ, nhưng lại toát lên vẻ trêu ngươi và ác ý rõ ràng.
Kinh dị đến rợn người, khiến sống lưng ai nấy đều lạnh toát.
Cố Bạch Thủy đứng trong hố, ngước nhìn bia mộ.
Nó vốn là vật vô tri, nhưng Cố Bạch Thủy lại cảm nhận được sự tồn tại của một ông lão nào đó trên bia mộ, già nua mục nát, nhưng vẫn còn luyến tiếc.
Là sư phụ, lão già đó quả nhiên đã đoán trước được rằng đứa đồ đệ không biết lo này sẽ đến đào mộ mình.
Cho nên, ông ta đã để lại một tấm bia.
Nước ngừng chảy, bia mộ không còn phun bùn nhão.
Mặt bia trống trơn trở nên bằng phẳng, bóng loáng, sạch sẽ như trang giấy trắng.
Nước trong chảy trên mặt bia, từng chút một phác họa nên hình dáng những ký tự, càng lúc càng rõ ràng.
Cố Bạch Thủy nhíu mày, nhìn những dòng chữ vặn vẹo hiện ra trên tấm bia mộ không chữ.
Những dòng chữ này xiêu xiêu vẹo vẹo dán trên bia đá, nhưng khi đọc lên lại càng thêm kinh hãi, khiến đầu óc người ta run lên.
Bia mộ nói: "Đồ đệ ngoan à, con nghĩ trong mộ chôn cái gì?”
Trong mộ chôn cái gì… rốt cuộc là cái gì?
Cơ thể Cố Bạch Thủy cứng đờ.
Sâu trong óc hắn nổ tung, trống rỗng, vặn vẹo và mờ mịt, những cảm giác quỷ dị không thật càn quét toàn thân.
Trong huyệt mộ chẳng phải chôn Trường Sinh Đế Thi sao?
Thị thể sư phụ là Cố Bạch Thủy tự tay hạ táng, hắn tận mắt nhìn lão nhân nằm vào trong mộ, không hề sai sót.
Nhưng câu nói trên bia mộ có ý gì!?
Lẽ nào trong huyệt mộ không chôn sư phụ?
Vậy thì có thể là gì?
Hay nên hỏi chính Cố Bạch Thủy… ngày đó hắn đã vùi xuống mộ cái gì?
Mờ mịt, thất thố, bừng tỉnh, chần chừ.
Cố Bạch Thủy đứng trong vũng bùn lầy, không nói một lời. Ký ức tưởng chừng đã phai nhạt, giờ phút này lại đột nhiên xuất hiện những sai lệch và mơ hồ.
Hắn phát hiện mình thật sự không nhớ rõ.
Không nhớ rõ vào buổi tối hôm đó, thứ nằm trong mộ có hình dáng ra sao.
Rõ ràng chính Cố Bạch Thủy đã lấp đất lên mộ huyệt, nhưng hắn lại không thể nhớ nổi, thứ đã xuống mộ là gì.
Hình như không phải một ông lão tuổi xế chiều, vậy thì có thể là gì?
Bia đá vẫn sừng sững bên ngoài hố, như đang xem một vở kịch thú vị, nhìn xuống chàng trai trẻ mờ mịt trong hố.
"Đào mộ lên, sẽ rõ…"
Không ai nói, nhưng như có ai đó nhắc nhở.
Cố Bạch Thủy trong hố cúi đầu, ánh mắt dần trở nên chết lặng. Hắn xoay người, không để ý đến tấm bia mộ đang xem kịch kia nữa, quay người đi về phía cửa huyệt mộ nhỏ.
Từng bước một, như một cái xác không hồn trong mưa to, tiến đến trước phiến đá.
Nước bùn trong hố ngừng chảy, đứng im.
Cố Bạch Thủy vươn hai tay, vững vàng giữ lấy hai bên Thạch Môn, rồi dùng sức nhấc bổng phiến đá đã phủ bụi nhiều năm.
Cây già lung lay tán cây, tựa hồ cũng mở mắt.
…
Phiến đá bị ném sang một bên, ngâm trong nước, lạnh lẽo ướt át.
Ngôi mộ nhỏ cuối cùng cũng bị đào lên, để lộ ra một cái hang đen ngòm.
Một luồng gió mát mang theo hơi nước thổi vào trong hang tối tăm.
Cố Bạch Thủy đứng ở cửa hang, không cần quay người cũng có thể nhìn thấy mọi ngóc ngách bên trong.
Mộ huyệt vốn không lớn, lại còn keo kiệt mộc mạc.
Cố Bạch Thủy đứng thẳng bất động ở cửa mộ, bóng lưng không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chòng chọc vào góc tối nhất.
Đúng như những gì bia đá đã gợi ý, hắn không nhìn thấy thi thể già nua trong trí nhớ.
Cố Bạch Thủy chỉ thấy một bóng hình gầy gò, co ro trong góc, chậm rãi ngẩng đầu.
Người trong mộ, cũng nhìn thấy hắn.
Rồi, người đó bất lực cười, há to miệng, giọng khàn khàn khô khốc.
Chỉ nói với Cố Bạch Thủy hai chữ:
"Chạy mau…"