Trong mộ thất rộng lớn và trống trải, Hạ Vân Sam chậm rãi đi chuyển.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên những bức tường đen kịt, thỉnh thoảng lại cúi xuống quan sát kỹ mặt sàn dưới chân.
Cơ Nhứ ngoan ngoãn đứng nép vào một góc, tay nâng Tiên Đỉnh, thuật lại mọi động thái của Hạ Vân Sam cho sư huynh nghe.
Người trẻ tuổi trong đỉnh trầm ngâm hồi lâu rồi đưa ra một suy đoán có vẻ khá chắc chắn:
"Phiêu Miểu Đế Binh... chắc là một cục gạch."
Cơ Nhứ cúi đầu hỏi: "Sư huynh chưa từng thấy Phiêu Miểu Đế Binh sao?”
"Thấy rồi, nhưng ta quên nó thế nào rồi."
Cố Bạch Thủy thản nhiên nói: "Lâu quá rồi, không nhớ rõ."
Giống như giấc mơ, không phải ai cũng nhớ rõ từng chi tiết.
Giấc mộng về Phiêu Miểu Đại Đế cũng vậy, khi Cố Bạch Thủy tỉnh lại, mọi thứ mơ hồ, ý thức nhập nhòe, ký ức về mộng cảnh càng lúc càng phai nhạt.
Giờ nghĩ lại, có lẽ Phiêu Miểu Đế Binh đã che lấp trí nhớ của hắn. Phiêu Miểu Đế Binh là một kiện Đế Binh rất thần bí.
"Cứ để nàng ta tìm đi, ta nghỉ ngơi một lát."
Trong đỉnh im bặt, Cố Bạch Thủy dường như đã thiếp đi.
Mộ thất tĩnh mịch, tiếng bước chân của Hạ Vân Sam càng lúc càng nhẹ, như thể sự tồn tại của nàng cũng dần tan biến.
Ánh mắt Cơ Nhứ khẽ dao động, nàng ngẩng đầu, lặng lẽ im lặng.
Nàng cảm nhận được có biến cố xảy ra bên ngoài ngọn núi, nhưng cụ thể thế nào thì không rõ.
Sư phụ không giao cho Cơ Nhứ việc gì.
Khi rời khỏi Trường An thành, sư phụ chỉ khoát tay, nói: "Về núi chờ sư huynh con, không có việc gì khác."
Mọi chuyện xảy ra trên núi đều không liên quan đến Cơ Nhứ.
Việc Cơ Nhứ làm cũng không quan trọng với sư phụ.
Bàn cờ này là giữa sư huynh và sư phụ, người ngoài chỉ là những yếu tố khách quan trên bàn cờ, thế cục biến đổi trong nháy mắt, sự tồn tại trở nên hợp lý.
"Vậy ta giúp sư huynh, là không sai."
Cơ Nhứ cúi đầu, lẩm bẩm tự nhủ: "Sư phụ không có lý do gì trách ta, thần chắc cũng không để ý."
Thật ra, không ai biết rằng,
Tiểu đồ đệ út của Trường Sinh Đại Đế đột nhiên nảy ra một ý nghĩ rất kỳ lạ và táo bạo.
Ý nghĩ đó như một hạt giống tội lỗi nguy hiểm, không biết được chôn xuống từ khi nào, trong một đêm đã mọc rễ nảy mầm.
Cơ Nhứ đứng trong mưa cả đêm, lặng lẽ nhìn hạt giống ấy phá đất vươn lên trong tâm cảnh, từng chút từng chút một duỗi dài lan tràn, cuối cùng trở thành một cây bồ công anh trắng nõn yếu ớt.
Cơ Nhứ rất cẩn thận, bởi vì nàng biết không thể chạm vào đóa bồ công anh kia.
Rất nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy là tan xương nát thịt, chết không có chỗ chôn.
Nhưng không hiểu vì sao, khi sư huynh nói nàng phải là Trường Sinh, phải trở thành mồi lửa cuối cùng còn sót lại trong bốn sư huynh muội, đóa bồ công anh nguy hiểm trong lòng Cơ Nhứ lại đột nhiên lay động.
Nàng rất không cam lòng, không có lý do gì để không cam lòng.
Đệ tử Trường Sinh đời này, dường như trong bản chất đều tồn tại một thứ gọi là phản nghịch.
Các sư huynh không quá nghe lời sư phụ, sư muội không muốn nghe lời sư huynh.
Dựa vào cái gì chứ?
Cơ Nhứ trầm mặc, vụng trộm phản nghịch, một con mèo con nhe nanh múa vuốt, hung tợn tiến đến gần đóa bồ công anh, xoay quanh chung quanh, đưa móng vuốt ra rồi lại rụt về...
Nhưng có lẽ một ngày nào đó, con mèo phản nghịch sẽ bất chấp tất cả mà vồ tới.
Bồ công anh tản ra, gió thổi qua, sẽ lấp đầy cả vùng hoang dã trong lòng.
...
"Keng..."
Tiếng động nhỏ vọng đến từ bên ngoài đỉnh.
Cố Bạch Thủy mở mắt, nghe thấy giọng Cơ Nhứ.
"Sư huynh, người biến mất rồi."
"Hả?"
Cố Bạch Thủy ngẩn ra: "Ai biến mất?"
Cơ Nhứ khẽ nói: "Hạ Vân Sam, nàng biến mất rồi."
“Nàng biến mất?”
Trong mắt Cố Bạch Thủy thoáng nghi hoặc: "Tan biến vào hư không? Hay đã ra khỏi mộ thất?"
"Ta không biết."
Cơ Nhứ dừng một chút, nói: "Ta vừa mới thất thần, không để ý lắm, chỉ một cái chớp mắt là người đã không thấy."
"Nàng như thể tan biến vào hư không, dù sao cũng không có tiếng động gì."
"À, vậy à."
Cố Bạch Thủy gật đầu, trầm ngâm suy tư: "Vậy cứ kệ nàng ta, ta lại trốn một lát, tránh đầu sóng ngọn gió."
Cơ Nhứ có chút chần chừ, cúi đầu nhìn chiếc đỉnh trong tay: "Sư huynh, vết thương của huynh có ổn không?"
"Không sao, chưa chết được."
Cố Bạch Thủy trả lời rất dứt khoát: "Tuy chưa lành hẳn, nhưng vẫn có chút năng lực tự vệ."
Hiện tại, Cố Bạch Thủy không có Đế Binh trong tay, khí huyết và linh lực cũng chỉ vừa mới ổn định lại. Hắn chỉ có thể đối phó với một bản sao hoàn chỉnh, nhiều hơn một chút nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Cố Bạch Thủy ẩn mình cũng vì một lý do khó nói.
"Sư huynh, huynh không phải đang trốn những người kia đấy chứ?"
Cơ Nhứ dường như cũng đoán được ý nghĩ của Cố Bạch Thủy, dè dặt hỏi.
"Ừa."
Trong định im lặng một lát, mới vọng ra giọng Cố Bạch Thủy nhẹ nhàng, lại có chút xấu hổ.
"Thật ra ta đang trốn... Nhị sư huynh con."
"Hả?"
Cơ Nhứ ngơ ngác, hoàn toàn không ngờ tới tình huống này.
"Nhị sư huynh?"
“Huynh ấy cũng về núi?"
"Tám phần... Không, huynh ấy nhất định sẽ trở về, hơn nữa rất có thể đang lùng sục khắp núi đồi để tìm ta."
Cố Bạch Thủy nghiêm túc phân tích khả năng xảy ra.
Tàng bảo khố mà Nhị sư huynh dày công gây dựng đã bị hủy, hủy trong một trận chiến tàn khốc.
Đêm đó, chỉ có ba người chứng kiến hiện trường vụ án: Cố Bạch Thủy, Cơ Nhứ và Mộng Tinh Hà.
Mộng Tỉnh Hà đã chết, Cố Bạch Thủy có đánh chết cũng không thừa nhận, vậy nên chỉ cần tiểu sư muội giữ kín miệng. À. Hình như cũng vô dụng thôi.
Cố Bạch Thủy đột nhiên im lặng.
Nhị sư huynh không phải kẻ ngốc, huynh ấy chắc chắn sẽ nghĩ ngay đến việc chính tiểu sư đệ yêu quý đã hủy tàng bảo khố của mình.
Không cần ai nói nhiều, cũng không cần bất cứ bằng chứng gì, Tô Tân Niên sẽ khóa chặt thủ phạm, sau đó nghĩ trăm phương ngàn kế lôi Cố Bạch Thủy ra ánh sáng.
Nếu như hạ tràng là gặp Nhị sư huynh, với vẻ mặt tươi cười, như gió xuân ấm áp... thì càng nguy hiểm hơn.
"Sư muội."
"Dạ?"
"Chúng ta lại trốn một lát đi, ta cảm thấy Nhị sư huynh con hiện tại có thể không được bình tĩnh lắm... Ta không muốn gặp huynh ấy."
Cơ Nhứ ngẩn người, dù không biết vì sao, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
"Dạ, được."
“Đóng chặt cửa mộ lại.”
...
Một thanh loan đao chém đứt một chiếc lá rụng, cùng với một bộ thi thể làm đôi.
Tô Tân Niên bước chân thong thả đi trong rừng, vẻ mặt bình tĩnh trầm mặc, không hề có chút tức giận nào.
Hắn vừa mới đi qua nơi cất giữ bảo tàng của mình.
Núi sập, bình bình lọ lọ, cổ tịch thánh điển, đủ loại bảo bối đều không còn.
Tô Tân Niên đứng trong đống phế tích trầm mặc rất lâu, suy nghĩ lạ thường rõ ràng.
Hắn cẩn thận tìm kiếm một lượt trong ngoài ngọn núi, sau đó từ hai loại khí tức còn sót lại trong trận chiến, hắn khóa chặt được thủ phạm.
Là sư đệ làm, làm rất tốt.
Tô Tân Niên rất muốn gặp sư đệ, và đúng như Cố Bạch Thủy suy nghĩ, hắn đang lùng sục khắp núi đồi để tìm sư đệ.
Thỉnh thoảng hắn sẽ gặp vài kẻ có tướng mạo giống sư đệ, Tô Tân Niên sẽ lên tiếng chào hỏi, hỏi vài câu, sau đó tiễn chúng đi chết.
Cứ như vậy, Tô Tân Niên đi dạo tàn sát trong núi, không chút kiêng kỵ.
Hắn đã là Chuẩn Đế, lại đang ở địa bàn của mình, có gì phải sợ?
Chẳng lẽ lại để một con lão quái vật trong mộ ra ngăn cản hắn sao?