Một trăm kỵ binh thiện chiến, rít gào hướng về phía Bắc.
Cao Hy Ninh đứng ở ven bãi cỏ, nhìn theo toán kỵ binh dần dần biến mất về phía Bắc. Nàng biết đó là chiến trường của nam nhân, bản thân không thể tham dự, nhưng nàng không thể cứ ngồi yên không làm gì cả.
Nàng nhìn Lý Sách cùng mọi người khuất dần trong màn đêm, rồi quay đầu nhìn về phía đại sư huynh Giả Nguyễn của Quải Đao Môn.
"Giả tiên sinh, ta muốn nhờ huynh giúp một việc, ta biết yêu cầu này có chút quá đáng, nhưng..."
Giả Nguyễn quay lại nhìn các sư đệ, những hán tử của Quải Đao Môn gần như đồng loạt gật đầu.
Trong một vài thời điểm đặc biệt, rất nhiều loại cảm xúc đều có thể lây lan. Có lúc là nỗi sợ, có lúc là nghi ngờ, có lúc là hối hận, có lúc là dũng khí, và cũng có lúc là nghĩa khí.
Giả Nguyễn lớn tiếng nói: "Cô cứ việc nói!"
Dưới màn đêm, sau quãng đường chạy nước rút bảy tám mươi dặm, khi Lý Sách cùng mọi người gần đến doanh trại cũng là lúc trời tối đen nhất. Lúc này cách bình minh còn chưa đầy một canh giờ, bóng tối đã đạt đến cực hạn, chỉ một lát nữa thôi sẽ là "thịnh cực tất suy".
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa mặt trời và mặt trăng. Mặt trời khiến ban ngày dần trở nên ảm đạm, giúp con người từ từ thích nghi với bóng tối buông xuống; còn mặt trăng thì khác, nó khiến đêm càng lúc càng sâu, tối đến mức ngay cả ánh sáng của chính nó cũng trở nên vô lực.
"Ngay phía trước, làm sao để vào?"
Bác Nhật Thiếp Xích Na hạ thấp giọng hỏi Đường Thất Địch. Trong doanh trại phía xa, đuốc lửa sáng rực, đã xảy ra chuyện lớn như vậy, e là đêm nay chẳng ai trong trại có thể chợp mắt.
"Đợi nửa canh giờ."
Đường Thất Địch liếc nhìn sắc trời, sau khi trả lời liền nhảy xuống lưng ngựa, ngồi bệt xuống bãi cỏ, dường như hoàn toàn không để tâm đến số binh lính đông đúc trong doanh trại đối diện.
Dọc đường đi, họ đã dùng hàm thiếc khóa miệng ngựa để tránh việc chiến mã hí lên. Cả đám người đè giữ chiến mã bắt chúng nằm rạp xuống, còn bản thân thì phục trong bụi cỏ chờ đợi.
Đường Thất Địch bảo đợi nửa canh giờ, không ai hỏi tại sao, họ chỉ biết phục tùng quân lệnh.
Lý Sách chú ý thấy cách doanh trại khoảng bảy tám trượng có một cái cây lớn, hắn vươn tay nói với binh lính dưới quyền: "Cho ta một cây cung, đưa ta ba cái túi tên."
Thương tích trên người hắn vẫn chưa lành, không phải là không kéo nổi cây cung thai sắt kia, mà là kéo vài lần thì vết thương cũ sẽ tái phát.
Đeo cung, xách túi tên, Lý Sách khom lưng lao ra. Bác Nhật Thiếp Xích Na hạ thấp giọng hỏi Đường Thất Địch: "Bạn của ngươi đi làm gì vậy?"
"Săn giết."
Đường Thất Địch chỉ thản nhiên đáp hai chữ.
Nửa canh giờ này đối với Bác Nhật Thiếp Xích Na mà nói chính là sự tra tấn. Tâm trạng hắn nôn nóng nhất, vài lần định nhìn Đường Thất Địch để hỏi xem đã đến giờ chưa, nhưng thấy Đường Thất Địch đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn lại cố nén xuống.
Cảm giác như trời sắp sáng, vì thời gian chờ đợi dường như đã đủ lâu, nhưng khi bóng tối vẫn đang thống trị mặt đất, mặt trời vẫn chần chừ không chịu ló dạng. Ngay khi Bác Nhật Thiếp Xích Na đã thực sự không thể đợi thêm được nữa, Đường Thất Địch mở mắt ra.
"Lên ngựa!"
Hắn hạ lệnh bằng giọng trầm thấp.
Bác Nhật Thiếp Xích Na hỏi: "Đánh thế nào?"
Đường Thất Địch đáp ba chữ:
"Theo sát ta."
Dứt lời, Đường Thất Địch xoay người nhảy lên chiến mã, vươn tay kéo mặt nạ trên mũ sắt xuống. Đó là một khuôn mặt sắt dữ tợn, mặt xanh nanh vàng, toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo.
"Giết vào!"
Đường Thất Địch ra lệnh một tiếng.
"Hô!"
Một trăm kỵ binh thiện chiến đồng thanh đáp lại, theo sát phía sau Đường Thất Địch, lao thẳng về phía doanh trại.
Người trong doanh trại hoàn toàn không ngờ tới việc sẽ có người xông vào tập kích. Người Sở ở Trung Nguyên chưa bao giờ dám tùy tiện bước vào bãi cỏ Nạp Lan, mà trên thảo nguyên này chỉ có bộ tộc Nạp Lan là không có thế lực đối địch, nên khoảnh khắc Đường Thất Địch dẫn một trăm kỵ binh xông vào, rất nhiều người mới chỉ vừa kịp phản ứng.
Trên cây lớn, Lý Sách giương cung. Hắn thấy một kẻ địch ở phía xa cũng đang giương cung nhắm về phía Đường Thất Địch và những người khác, thế là mũi tên rời khỏi đầu ngón tay Lý Sách.
Chẳng bao lâu sau, mũi tên lông vũ xuyên qua bóng đêm và ánh lửa, như thể xuyên qua hai thế giới, nhấp nháy liên hồi trong ánh sáng và bóng tối, rồi "phập" một tiếng xuyên thủng yết hầu kẻ địch kia.
Mũi tên chuẩn xác như thể tự biết tìm đường, một phát xuyên thấu.
Phía trước, một đám người thấy kỵ binh xông vào liền hô hoán đi lấy dây thừng. Họ căng dây thừng ra chạy đón đầu đội ngũ của Đường Thất Địch, nếu chiến mã bị dây thừng làm vấp ngã, đội ngũ của Đường Thất Địch sẽ ngay lập tức bị vô số kẻ địch bao vây.
Lý Sách đứng dậy trên cây, một tay rút bốn mũi tên, một cung bốn tên. Theo tiếng buông tay, bốn mũi tên bay đến trước đội ngũ của Đường Thất Địch không phân trước sau.
Mấy kẻ đang căng dây thừng ở một bên trúng tên ngay lập tức, mất hết sức lực. Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại, bên này có tổng cộng bảy tám người, bốn mũi tên bắn tới đã hạ gục vài tên, tiếp đó là những mũi tên bắn liên châu bay tới.
Trong tiếng "phập phập" trầm đục, tất cả những kẻ đang căng dây bên này đều bị hạ gục. Dây thừng trong tay chúng rơi xuống đất, như một con rắn hoảng loạn muốn bò đi dưới vó ngựa.
Đội ngũ lao qua đám đông, như thể xé toạc một tấm màn đêm.
Bác Nhật Thiếp Xích Na vừa phi ngựa vừa hô lớn, không ít người sau khi nhìn rõ là hắn thì bắt đầu rút lui.
Lý Sách liếc nhìn đại trướng phía xa, hắn nhảy từ trên cây xuống như một bóng ma, nhanh chóng tránh né đám đông rồi leo lên đỉnh đại trướng.
Ở phía trước, một nhóm kỵ binh mặc quân phục lao tới nghênh đón Đường Thất Địch, đó là kỵ binh của bộ tộc Thiết Hạc.
Đường Thất Địch khẽ hừ một tiếng, rút cây thương sắt từ bên hông chiến mã ra rồi ném mạnh về phía trước.
Phía đối diện, một hàng người bị cây thương sắt xuyên thủng.
Đường Thất Địch tay trái rút trường đao, vừa phi ngựa vừa chém giết, một đao một mạng, chém đám kỵ binh Thiết Hạc đang lao tới ngã ngựa.
Chiến mã hí lên một tiếng, Đường Thất Địch trực tiếp xông vào đội ngũ kỵ binh Thiết Hạc. Sau khi phi nước đại vài chục bước, hắn vươn tay rút cây thương sắt từ sau lưng một xác chết ra, mũi thương rời khỏi thi thể, máu bắn ra một vệt dài.
Tay trái trường đao, tay phải thương sắt, đao có thế đao, thương có uy thương.
Một trăm kỵ binh tạo thành một lưỡi dao găm, Đường Thất Địch chính là mũi nhọn của lưỡi dao đó. Một mình hắn giết vào đội ngũ kẻ địch, kỵ binh phía sau liên tục xé rách và mở rộng vết thương mà hắn tạo ra.
Ở phía xa hơn một chút, có kỵ binh Thiết Hạc không xông lên chiến đấu mà giương cung định bắn hạ Đường Thất Địch từ trên lưng ngựa. Hắn vừa nhắm chuẩn, một mũi tên lông vũ từ phía đối diện bay tới, "phập" một tiếng đâm vào hốc mắt.
Mũi tên cắt qua nhãn cầu rồi đâm vào não bộ, cuối cùng xuyên ra từ sau gáy, đầu mũi tên lộ ra ngoài xương sọ, nhuốm đầy máu tươi.
Mũi tên tiếp theo sượt qua mặt gã kỵ binh này, tên đi qua, trên mặt để lại một vệt máu thẳng tắp, nhưng rất nhanh đã bị máu trào ra từ hốc mắt che lấp.
Mũi tên thứ hai bay vào cổ gã kỵ binh phía sau hắn, thế tên hung mãnh, thế mà xuyên thủng cả cổ, mũi tên xuyên qua thân thể, lông trắng biến thành lông đỏ.
"Tìm chết!"
Dũng tướng Trát Tra Lăng của bộ tộc Thiết Hạc thấy một toán kỵ binh quy mô nhỏ lại dám trực tiếp giết xuyên qua đội ngũ của mình, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Thứ hắn mang theo là tinh kỵ của bộ tộc Thiết Hạc, tinh kỵ Thiết Hạc vô địch trên thảo nguyên bên ngoài, hơn nữa binh lực gấp mấy lần kẻ địch, vậy mà lại bị đối phương giết một đường xuyên thấu.
Đường Thất Địch chỉ biết lao về phía trước. Nếu như chưa ai từng có cảm giác xung sát trên chiến trường thế này, có thể tưởng tượng một người đang chạy nước rút trong ruộng ngô, lá ngô sẽ không ngừng quất vào người bạn.
Thứ quất vào Đường Thất Địch không phải lá ngô, mà là loan đao của kẻ địch.
Thế nhưng sau khi giết xuyên qua đội hình sáu trăm kỵ binh, Đường Thất Địch toàn thân đầy máu, nhưng không một giọt nào là của chính hắn.
Có hắn ở phía trước, kỵ binh phía sau không hề cảm thấy áp lực, bởi vì tốc độ phá trận của Đường Thất Địch quá nhanh, giống như con dao xẻ dọc tấm vải đang căng chặt, kẻ địch là tấm vải đó còn hắn là con dao kia, dao đi tới đâu, vải tách ra hai bên tới đó.
"Ta là Bác Nhật Thiếp Xích Na!"
Bác Nhật Thiếp Xích Na theo sau Đường Thất Địch, vừa phi ngựa vừa hô lớn: "Kẻ giết Nạp Lan Hãn không phải người Sở, mà là đám người Thiết Hạc kia! Các ngươi đều suy nghĩ kỹ lại đi, người Thiết Hạc muốn ép Đại Hãn dẫn quân tấn công người Sở, Đại Hãn không đồng ý, nên người Thiết Hạc đã ám sát Đại Hãn của chúng ta!"
Kỵ binh bộ tộc Nạp Lan xung quanh kéo đến hỗ trợ vốn đã có người bắt đầu chuẩn bị bao vây, nhưng sau khi nghe tiếng hét của Bác Nhật Thiếp Xích Na lại do dự.
Họ không thích người Sở, nhưng càng ghét người Thiết Hạc hơn.
Trát Tra Lăng giận dữ, vươn tay rút loan đao, thúc ngựa lao về phía Đường Thất Địch, trong khi Cát Nhật Thái bên cạnh hắn lại có sắc mặt tái nhợt.
Hắn mới vừa kế vị ngôi Đại Hãn được nửa đêm, nhưng trong nửa đêm này, hắn dường như chẳng cảm thấy sự phấn khích nào, nỗi day dứt trong lòng như một cái cưa liên tục cắt xẻ tâm can hắn.
Ban đầu hắn muốn hạ lệnh bắn tên, nhưng lại nhìn thấy con trai mình là Bác Nhật Thiếp Xích Na đang ở trong đội kỵ binh kia, hắn đã thử mấy lần nhưng vẫn không thể thốt ra mệnh lệnh.
"Người Thiết Hạc Trát Tra Lăng đây!"
Trát Tra Lăng hét lớn một tiếng: "Trước mặt ta, kẻ nào dám càn rỡ!"
Hắn thúc ngựa lao tới, khí thế hung hăng.
"Câm miệng!"
Đường Thất Địch đang lao tới khẽ quát, tay phải đâm cây thương sắt ra ở một góc độ không thể tin nổi. Thương đâm từ cằm Trát Tra Lăng vào, xuyên ra từ sau gáy, đôi mắt Trát Tra Lăng đột ngột trợn ngược lên, như thể muốn nhìn rõ thứ gì đã xuyên qua đầu mình, lại như con cá đã chết, mắt trợn ngược mà còn lồi ra ngoài.
Một thương đâm chết Trát Tra Lăng, Đường Thất Địch dùng một tay vận lực, nhấc bổng gã tráng hán nặng hơn hai trăm cân kia từ trên lưng ngựa lên, người treo lủng lẳng trên đầu thương, thân hình nặng nề lắc lư, máu không ngừng vung vãi.
Đường Thất Địch thúc ngựa lao đến trước mặt Cát Nhật Thái, rồi cắm mạnh cây thương xuống đất. "Bình" một tiếng, thương cắm sâu vào đất, xác chết rơi xuống, bụi mù bay lên, ngay bên cạnh chân Cát Nhật Thái.
Một đợt xung phong, một trăm kỵ binh giết xuyên qua sáu trăm kỵ binh, còn một đòn giết chết chủ tướng địch.
Bầu trời phía Đông cuối cùng cũng có chút thay đổi, chưa có ánh sáng rọi xuống, nhưng bầu trời như sắp bị ánh sáng làm cho nứt toác, không gian bị kéo mỏng dần, ánh sáng sắp sửa có thể cưỡng ép chen ra.
Đội kỵ binh Thiết Hạc kia bị giết mất hơn trăm người, khi họ muốn quay đầu lại thì phát hiện Trát Tra Lăng đã chết.
Phó tướng dưới quyền Trát Tra Lăng nhìn thoáng qua, lập tức hô rút lui, dẫn theo gần năm trăm kỵ binh lao ra ngoài doanh trại.
Bác Nhật Thiếp Xích Na lớn tiếng hét: "Không được để chúng chạy thoát!"
Bên ngoài doanh trại.
Một con ngựa già màu vàng lững thững chở một thiếu niên mặc cẩm y đi tới, sau lưng người và ngựa là ánh sáng sắp phá tan bóng tối.
Hắn nhìn thấy kỵ binh Thiết Hạc đang lao tới, thế là vỗ vỗ con ngựa già, cười khẽ nói: "Có muốn chơi một chút không?"
Con ngựa già bỗng hí dài một tiếng rồi dựng đứng người lên. Khoảnh khắc đó, vẻ già nua và lười biếng của nó quét sạch, như một con rồng vàng toát ra sát khí lao thẳng về phía hàng trăm kỵ binh đối diện.
Đàm Đài Áp Cảnh cười ha hả, nói một câu đây mới là con ngựa già của ta, rồi rút trường sóc xuống, tay nắm lấy lớp vải bọc bên ngoài giật mạnh, trường sóc xoay tít trên không trung, lớp vải kia bị xé toạc.
Đàm Đài Áp Cảnh cầm chắc trường sóc trong tay, ánh mắt lóe lên tia hàn quang.
Mũi sóc quét qua, ba người rơi xuống đất. Trong lúc phi nước đại, con ngựa già đột ngột phát lực, dùng cổ húc mạnh vào cổ chiến mã đối diện. Con ngựa kia hí lên một tiếng rồi nghiêng ngả sang một bên, trong khi con ngựa già đã điều chỉnh lại tư thế, hai vó sau đạp mạnh vào bụng con ngựa kia. Lực đạp này kinh khủng đến mức trực tiếp khiến con ngựa đó lộn nhào xuống đất.
Đạp văng ngựa địch, con ngựa già nhảy vọt về phía trước, thân ngựa rời mặt đất cao ngang vai người. Đàm Đài Áp Cảnh trên lưng ngựa đâm mạnh trường sóc xuống, "phập" một tiếng xuyên thủng đầu một tên kỵ binh bên dưới.