"Đường Thất Địch cảm thấy mọi chuyện xảy ra từ đầu đến giờ cứ như đang nằm mơ vậy. Trên đường gặp được một đội ngũ kỳ lạ, họ cứu lấy mình, rồi lại mơ hồ biết đến nước Tiêu Dao, đến nước Tiêu Dao, và giờ lại mơ hồ sắp nhận được một khoản tiền khổng lồ từ Tiêu Dao Vương."
"Đúng vậy, đây chính là sự ban tặng, bởi vì Tiêu Dao Vương đột nhiên cảm thấy Lý Sất là một vị anh hùng, một chiến binh mà ông không thể sánh bằng."
"Sở dĩ ông ấy nghĩ như vậy là vì tổ phụ của Tiêu Dao Vương, tức lão Tiêu Dao Vương, vào một ngày nọ ngẫu hứng đã ghi lại những cảm ngộ của mình vào cuốn sổ, mà những cảm ngộ đó lại ứng nghiệm lên người Lý Sất."
"Đường Thất Địch nhìn về phía Dư Cửu Linh, kẻ chẳng bao giờ chịu suy nghĩ nhiều như vậy. Hắn chỉ thấy mình sắp phát tài đến nơi, hơn nữa lại không cần phải biểu diễn trò một trăm người cùng nhắm vào mình để ném dao găm cho Tiêu Dao Vương xem nữa, chẳng phải rất tuyệt sao? Đâu chỉ là tuyệt, mà là quá tuyệt."
"Lý Sất lại có chút do dự không quyết. Bởi vì cậu hiểu rất rõ sự phồn vinh và văn minh của nước Tiêu Dao lúc này đang ẩn chứa những bất ổn. Nơi này không thể chống lại ngoại địch, và vàng bạc châu báu ở đây cũng không phải là lấy mãi không hết."
"Thấy Lý Sất do dự, Tiêu Dao Vương dường như hiểu được suy nghĩ của cậu. Ông là một người rất béo, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ lười suy nghĩ, ít nhất là về tư tưởng thì ông không hề lười."
"Ta nhìn thấy sự lo lắng trong mắt ngươi."
"Tiêu Dao Vương hỏi Lý Sất: Ngươi đang nghĩ gì vậy?"
"Lý Sất trả lời thành thật: Sự sung túc chính là trụ cột chống đỡ cho sự phồn hoa và yên ổn ở nơi đây, giống như một cây cột khổng lồ chống đỡ cả tòa nhà. Nếu con mang đi số tài vật thuộc về nước Tiêu Dao, chẳng khác nào nhát chém lên cây cột này."
"Người trẻ tuổi."
"Tiêu Dao Vương nhìn thẳng vào mắt Lý Sất nói: Nếu ngươi dùng số vàng bạc mang đi để giúp ngươi nhanh chóng hiện thực hóa chí hướng làm cho thiên hạ bên ngoài trở nên yên ổn, ngươi nghĩ rằng cây cột chống đỡ nơi này sẽ vững chắc hơn hay là lung lay hơn? Hơn nữa, chuyện tiền bạc đối với ta thật sự chẳng đáng là bao."
"Ông cười nói: Nếu thế giới bên ngoài mãi hỗn loạn như những gì ghi chép ở đây viết, người ăn thịt người, người giết người, nước chưa diệt mà dân đã không thể sống nổi, thì sớm muộn gì nơi này cũng sẽ bị phát hiện, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành những oan hồn dưới lưỡi đao của lũ ác quỷ kia."
"Ông đứng dậy, dáng người rất cao lớn."
"Ông dùng giọng điệu nghe có phần bi thương nói: Ngươi nhìn nơi này xem, không ai muốn dùng đến vũ lực, họ cho rằng dùng vũ lực là một việc rất vô sỉ. Một khi có những kẻ giống như ác quỷ xông vào, người ở đây không hề có sức kháng cự. Nếu ngươi có thể khiến thế giới bên ngoài không còn những ác quỷ như vậy, nơi này của chúng ta mới có thể tồn tại lâu dài. Nếu một ngày nào đó thế giới bên ngoài không còn chiến tranh, chúng ta thậm chí có thể bước ra ngoài để ngắm nhìn thế giới."
"Tiêu Dao Vương thở dài một hơi thật dài: Các ngươi thấy nơi này lớn lắm sao? Nơi này chẳng lớn chút nào cả. Ta thậm chí không dám dễ dàng bước ra khỏi sơn thành, ta sợ rằng nếu quá quen thuộc với mọi thứ ở đây, sẽ khiến người ta cảm thấy buồn chán."
"Lý Sất nhất thời không biết nói gì."
"Tiêu Dao Vương nói: Ngươi hiểu thế giới bên ngoài hơn ta, ta hiểu nơi này hơn ngươi. Hy vọng duy nhất của ta bây giờ là một ngày nào đó, ngươi sẽ đến đây, cười và nói với ta rằng bên ngoài đã không còn chiến tranh nữa, người bên ngoài đã không còn giống như ác quỷ. Khi đó, người của chúng ta mới có thể bước ra ngoài ngắm nhìn."
"Ông hỏi Lý Sất: Bao Thành hiện giờ ra sao?"
"Lý Sất lắc đầu: Bao Thành không còn nữa, bây giờ gọi là Ký Châu, có lẽ sau này Ký Châu cũng sẽ không còn."
"Tiêu Dao Vương im lặng."
"Những gì ngươi thấy được, những gì ngươi học được ở đây, nếu có ích cho ngươi sau này... thì đó chính là ý trời. Ý trời khiến ngươi đi đến nơi này, ý trời khiến ngươi mang đi số vàng bạc trời ban từ nơi này."
"Tiêu Dao Vương cất bước, vừa đi vừa nói: Đi theo ta."
"Lý Sất và Tiêu Dao Vương vừa đi vừa trò chuyện, mới biết được lịch sử năm đó rốt cuộc là bộ dạng như thế nào. Người Sở quốc hiện nay đã không còn biết tình cảnh lúc bấy giờ phức tạp ra sao, bởi vì trong sử sách căn bản không hề ghi chép lại."
"Đại đa số người Sở quốc đều không biết từng có một nước U Sơn tồn tại, lý do quan trọng nhất là sau khi lập quốc, Sở quốc đã hủy hoại tất cả sử liệu về nước U Sơn."
"Ngay cả những người biết về sự tồn tại của nước U Sơn, cũng đa phần cho rằng nước U Sơn là một quốc gia rất nhỏ, những người như Viện trưởng Cao có lẽ là trường hợp duy nhất."
"Tiêu Dao Vương nói với Lý Sất rằng, nước U Sơn quả thực bị quân Sở tiêu diệt, nhưng trước khi quân Sở bắc tiến thì nước U Sơn đã hữu danh vô thực từ lâu, nhưng tình trạng đó kéo dài gần một trăm năm."
"Đế quốc Mông thống trị một vùng lãnh thổ rộng lớn, thiết kỵ của đế quốc Mông nam hạ chính là lấy nước U Sơn làm bàn đạp. Bởi vì xét về nguồn gốc, nước U Sơn là một nhánh của Thiết Hạc, nhưng do học tập văn hóa Trung Nguyên lâu ngày nên người U Sơn không muốn thừa nhận họ là bộ tộc Thiết Hạc."
"Sau khi bộ tộc Thiết Hạc phân liệt, nhánh ở trên thảo nguyên ban đầu còn bị nước U Sơn đánh bại, lại phân liệt thành hai nhánh, một nhánh đi về phía Tây Bắc, một nhánh đi về phía Đông Bắc."
"Nhánh người Thiết Hạc tiến vào sâu trong thảo nguyên Đông Bắc, sau hàng trăm năm diễn biến đã trở nên vô cùng hung hãn và mạnh mẽ. Sau khi giết ngược trở lại thảo nguyên, họ nhanh chóng đánh bại tất cả các bộ tộc, lập nên một quốc gia thảo nguyên thống nhất, chỉ trù tính một năm đã bắt đầu vung quân nam hạ."
"Lần này, nước U Sơn không đỡ nổi nữa, hậu duệ của bộ tộc Thiết Hạc từng lập nên nước U Sơn đã bị hậu duệ của bộ tộc Thiết Hạc bị tổ tiên họ đánh bại năm xưa nghiền nát hoàn toàn."
"Đế quốc Mông lại không tiêu diệt nước U Sơn, mà ép hoàng đế nước U Sơn phải tuyên bố xưng thần, chỉ giữ lại Bao Thành làm đô thành cho nước U Sơn, những nơi khác đều bị đế quốc Mông chiếm đoạt."
"Đối với hoàng tộc nước U Sơn, đó là gần một trăm năm lịch sử nhục nhã nhất. Đất nước của họ vẫn tồn tại, nhưng lại giống như những con vật bị người ta nhốt lại để vây xem."
"Mỗi đời hãn hoàng của đế quốc Mông đều đến nhìn họ như nhìn thú vật, đó là một nỗi nhục nhã không thể diễn tả bằng lời."
"Ánh bình minh chỉ đến sau gần một trăm năm, khi sự thống trị của đế quốc Mông gần như sụp đổ, các đội quân nghĩa quân khắp nơi đứng lên kháng chiến, hoàng đế nước U Sơn cũng tổ chức một đội quân, thời điểm mạnh nhất họ đã khôi phục được một phần ba cương vực ban đầu của nước U Sơn."
"Sau đó quân Sở đến."
"Quân Sở thời đó không có bất kỳ kẻ thù nào có thể coi là đối thủ."
"Đây là một chuyện rất khó hiểu, quân Sở lúc đó đánh đâu thắng đó, kẻ thù mạnh đến đâu cũng bị nghiền nát. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là kỵ binh được mệnh danh là vô địch thiên hạ của đế quốc Mông lại bị kỵ binh quân Sở mới thành lập chưa đầy một năm đánh bại."
"Đó là trận chiến then chốt dẫn đến sự diệt vong của đế quốc Mông, mười bốn vạn thiết kỵ đế quốc Mông đối đầu với tám vạn kỵ binh quân Sở, vậy mà thua tan tác."
"Quân Sở bắc tiến, quét sạch quân đội đế quốc Mông như bẻ cành khô, cũng đánh bại luôn cả nước U Sơn vừa mới nhìn thấy hy vọng."
"Trong mắt quân Sở, nước U Sơn chính là chó săn của đế quốc Mông, bằng không tại sao lại không tiêu diệt nước này?"
"Vì vậy quân Sở được lệnh đốt cháy tất cả những gì liên quan đến nước U Sơn, bao gồm cả đô thành của họ."
"Những điều này đều không được ghi chép lại. Khi Lý Sất nghe Tiêu Dao Vương kể, trong đầu cậu chỉ có một ý niệm không liên quan gì đến đế quốc Mông hay nước U Sơn... Tại sao quân Sở thời đó lại bách chiến bách thắng?"
"Bởi vì tín ngưỡng."
"Quân Sở thời đó chiến đấu vì tín ngưỡng, họ tin rằng chỉ cần dựa vào sức chiến đấu của mình là có thể chấm dứt sự áp bức của đế quốc Mông."
"Tuy nhiên, quân đội tưởng chừng hùng mạnh của đế quốc Mông lúc đó đã mục nát. Người Thiết Hạc sau khi trở thành kẻ thống trị đã tự phụ là hạng nhất, cuộc sống quá xa hoa dâm dật, làm sao còn có thể đánh trận."
"Tín ngưỡng."
"Lý Sất khắc sâu hai chữ này trong lòng."
"Cậu cũng khắc sâu lời của Tiêu Dao Vương: Nếu thế giới bên ngoài yên ổn, không còn những kẻ như ác quỷ, thì họ cũng không cần phải trốn trong nơi nhìn như đào nguyên tiên cảnh này, thực chất lại bị giam cầm ngày qua ngày, năm qua năm."
"Khi Tiêu Dao Vương mở cánh cửa địa cung, Lý Sất và mọi người đều bị chấn động. Địa cung khổng lồ này có lẽ còn hoành tráng hơn cả hoàng cung ở đô thành Đại Sở. Chỉ riêng đại điện vừa bước vào đã lớn đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải mắt mình bị hoa hay không."
"Lớn, lớn đến mức vượt xa tưởng tượng, cảm giác trực quan nhất chính là lớn đến mức không thể tin nổi."
"Tiêu Dao Vương nói, trong địa cung có hơn mười đại điện như thế này. Một tòa cung điện dưới lòng đất như vậy, dùng vài ngày cũng chưa chắc đã đi hết được."
"Trong đại điện có tượng đá của quần thần, tất cả đều hướng mặt về phía ngai vàng, nhưng trên ngai vàng lại không có tượng, Tiêu Dao Vương nói là do tổ tiên ông đã đập bỏ."
"Dư Cửu Linh muốn nói rằng các người lấy tiền của người ta còn đập tượng tổ tông người ta, như vậy là không tốt, nhưng hắn không dám nói."
"Tiêu Dao Vương dẫn Lý Sất và mọi người đi qua chính điện, đi thêm khoảng một khắc nữa mới vào một thạch thất khổng lồ. Kích thước thạch thất này bằng khoảng một phần năm đại điện bên ngoài."
"Mà trong thạch thất này toàn là vàng bạc, không hề có bất kỳ châu báu nào, chỉ toàn là vàng bạc. Vốn dĩ chúng nên nằm trong từng rương, nhưng hiện tại rương đã vỡ nát, vung vãi khắp sàn."
"So với cát vàng của nước U Sơn thì số cát vàng đó chỉ là một nắm nhỏ, căn bản không thể so sánh được."
"Những thứ này..."
"Dư Cửu Linh nuốt nước bọt, thăm dò hỏi Tiêu Dao Vương: Chúng tôi có thể tùy ý lấy sao?"
"Tiêu Dao Vương nhìn Dư Cửu Linh đầy kinh ngạc, ông lắc đầu nói: Không phải những thứ ở đây các ngươi có thể tùy ý lấy, mà là tất cả những thứ ở đây các ngươi đều có thể mang đi."
"Mắt Dư Cửu Linh trợn tròn, ngay cả hắn cũng thấy hơi ngại."
"Hắn vội vàng nói: Không không không, làm sao chúng tôi có thể lấy hết được? Nhiều quá, số đồ ở đây quy đổi ra ít nhất cũng phải vài triệu lượng, thậm chí có thể gần mười triệu lượng. Nếu chúng tôi lấy hết thì các người lấy gì mà sống."
"Tiêu Dao Vương thở dài: Nơi này... đều là dành cho các ngươi. Thạch thất chứa vàng bạc như thế này có tổng cộng bốn cái, trong đó một cái sắp hết rồi. Người ở đây ít, mấy trăm năm mới dùng chưa đầy một thạch thất, khoảng bảy phần mười thôi, vẫn còn hai thạch thất đầy ắp, ta ước chừng có thể dùng rất lâu."
"Dư Cửu Linh: ..."
"Lý Sất lúc này cũng hiểu ra đôi chút tại sao Tiêu Dao Vương nói Lý Sất không cần quá lo lắng cho họ, bạc lấy đi cũng không ảnh hưởng quá lớn."
"Số bạc trong một thạch thất dùng mấy trăm năm vẫn chưa hết, hai thạch thất còn lại thì đầy ắp, dùng thêm mấy trăm năm nữa cũng không phải vấn đề."
"Phải xem tốc độ tăng trưởng dân số ở đây thế nào, lúc họ mới đến chỉ có vài vạn người, mấy trăm năm sau phát triển thành vài chục vạn, tốc độ phát triển dân số không nhanh chút nào."
"Lý Sất trước đó đã hỏi qua, Tiêu Dao Vương nói nơi này chỉ có chừng đó chỗ, nên ngay từ đầu tổ tiên ông đã đặt ra quy định cố gắng không sinh nhiều con, nếu không nơi này sẽ không chứa nổi mọi người."
"Mọi người ra ngoài thì nguy hiểm, người ở đây qua các đời đều tò mò về bên ngoài nhưng lại vô cùng sợ hãi bên ngoài, nên dân số được kiểm soát rất tốt."
"Sự phát triển xã hội ở đây hoàn toàn khác biệt với bên ngoài."
"Lý Sất quay đầu nhìn Đường Thất Địch, Đường Thất Địch lắc đầu: Mang không nổi."
"Lý Sất ừ một tiếng, cậu nói với Tiêu Dao Vương: Lần này chúng tôi chỉ mang đi một phần, nếu không đủ dùng thì quay lại lấy có được không?"
"Hỏi câu này, chính Lý Sất cũng thấy áy náy và ngượng ngùng."
"Tiêu Dao Vương nói: Tất cả đều là của các ngươi rồi, ngươi muốn lấy lúc nào thì lấy."
"Dư Cửu Linh cảm thấy, đây mới là người ngầu nhất thiên hạ, thế nào gọi là xem tiền tài như rác rưởi, đây mới chính là!"
"Lý Sất hạ thấp giọng nói với Đường Thất Địch: Bây giờ hình như đột nhiên có tiền rồi, cũng đột nhiên trở thành bạn bè với người bộ tộc Nạp Lan, cho nên..."
"Đường Thất Địch mỉm cười, rạng rỡ như ánh mặt trời."
"Mặc dù mẹ nó có chút không chân thực, nhưng nghĩ đến thôi đã thấy sướng rồi... kỵ binh kìa, quân đội kìa, đang ở ngay trước mắt rồi."