Đối với Bắc Cuồng Đồ mà nói, người này dám xông về phía mình quả là một chuyện khó mà lý giải nổi.
Lấy đâu ra sự tự tin ấy?
Thế nên hắn hơi chần chừ một chút, không lập tức giết chết Giả Nguyễn, chỉ muốn hỏi thêm một câu.
"Ta và ngươi có thù oán gì sao?"
Hắn hỏi.
Sở dĩ hỏi như vậy là vì hắn cảm thấy nếu không phải vì thù hận, một người bình thường không nên có lá gan như thế.
Giả Nguyễn không trả lời. Giờ phút này, hắn chợt phát hiện mình đang nghĩ đến một chuyện khác... mình, vậy mà, không sợ chết.
Bấy nhiêu năm qua, hắn vẫn luôn tưởng mình là kẻ rất sợ chết, bởi vì suốt bao năm nay hắn đều đóng vai một kẻ hèn nhát.
Ngay cả bản thân hắn cũng đã quen với những hành vi sợ chết, quen với cả những suy nghĩ sợ chết ấy.
Khoảnh khắc này, hắn đã hiểu được những người không sợ chết.
Dù biết rằng chỉ cần bị bắt là giây sau sẽ bị giết, tại sao họ vẫn làm những việc trông có vẻ ấu trĩ, không cần thiết, và có khả năng khiến bản thân chết nhanh hơn.
Hừ... Phì!
Giả Nguyễn nhổ một bãi nước bọt vào mặt Bắc Cuồng Đồ.
Khoảng cách quá gần, sự việc lại quá đột ngột, nên Bắc Cuồng Đồ không kịp né tránh. Hắn theo bản năng nghiêng đầu một cái, nhưng vẫn bị dính trọn bãi nước bọt lên mặt.
"Giờ thì có thù rồi đấy."
Sau khi Bắc Cuồng Đồ nói xong, hắn dùng một tay nhấc bổng Giả Nguyễn lên, ngón tay chuẩn bị dùng lực.
Đúng lúc này, Dư Cửu Linh tới.
Võ nghệ của Dư Cửu Linh không cao, bản thân hắn hiểu rất rõ điều đó, cho nên hắn chưa bao giờ ảo tưởng mình là loại mãnh tướng tuyệt thế có thể tung hoành giữa vạn quân.
Hắn thấy Đường Phỉ Địch là người như vậy, Lý Tật cũng vậy, người mới quen tên là Đạm Đài Áp Cảnh cũng vậy, Hạ Hầu Trác là, Trang Vô Địch cũng thế.
Chỉ riêng mình hắn là không phải.
Hắn cũng là kẻ sợ chết, nên mới phát hiện ra mình chạy rất nhanh.
Lý do hắn hay nói càn là vì đó là cách duy nhất để thể hiện việc mình chạy nhanh. Hắn chỉ không muốn bị người khác coi thường, ít nhất hắn cũng có một điểm có thể hơn người khác.
Giả Nguyễn là người hắn mới quen không lâu, có lẽ ngay cả bạn bè cũng không tính, vì từ lúc quen đến giờ hai người chẳng nói với nhau được mấy câu.
Không phải Dư Cửu Linh ít nói, mà là đám sư huynh đệ của Quải Đao Môn bọn họ có vòng tròn giao tiếp riêng.
Ngày thường họ đều nói nói cười cười, đùa giỡn với nhau, Dư Cửu Linh cũng không muốn đi làm phiền người ta.
Cố ý chạy qua nói vài câu đùa giỡn thì sẽ rất gượng gạo, sự tự ti trong xương tủy, ai mà không có chứ.
Nhưng giờ khắc này, Dư Cửu Linh đã xông lên. Võ nghệ của hắn không cao, nhưng hắn đủ nhanh, đủ linh hoạt. Giữa những nhát chém của đám mã tặc, hắn né trái tránh phải, lách tới trước ngựa của Bắc Cuồng Đồ.
Không có lý do gì khác, chỉ muốn cứu một người bạn.
Thế là Dư Cửu Linh nhảy vọt lên cao, hai tay đâm thẳng về phía mắt của Bắc Cuồng Đồ. Đây là chiêu thức hắn cho là hung hiểm nhất.
Chiêu tiếp theo là đá vào hạ bộ.
Một tiếng "bộp" khẽ vang lên.
Chưa kịp đâm trúng mắt Bắc Cuồng Đồ, tay kia của gã đã vươn tới, bóp chặt lấy cổ Dư Cửu Linh.
Sau đó, Bắc Cuồng Đồ nhìn Dư Cửu Linh đầy khó hiểu.
"Ta cũng có thù với ngươi sao?"
Hắn lại hỏi một câu.
Dư Cửu Linh bị bóp cổ không thể giãy giụa, bị người ta nắm lấy cổ, càng giãy càng thấy khó chịu, hắn cũng không thể đá đấm gì được nữa.
Thế là...
Hừ, phì!
Bắc Cuồng Đồ nổi trận lôi đình!
Hắn dang hai tay sang hai bên, rồi định đập mạnh chúng vào nhau.
Trên sườn núi, Lý Tật và Đường Phỉ Địch căn bản không kịp cứu viện, bọn họ không xuống núi được vì sườn núi toàn là mã tặc đang tấn công lên.
Ngay lúc này, Đạm Đài Áp Cảnh đã tới.
Hắn chém xuyên qua đội ngũ mã tặc phía sau, liên tiếp chém chết mười mấy người. Tuy thể lực đã cạn kiệt, nhưng hắn vẫn phá vỡ được trận hình của địch.
Giây phút này, con chiến mã bình thường dưới thân hắn dường như cũng cảm thấy vô cùng tự hào.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ngọn sóc sắp đâm trúng sau lưng Bắc Cuồng Đồ, con ngựa đực cao lớn hùng tráng của gã bất ngờ tung một cú đá về phía sau.
Cú đá này trúng ngay cổ con chiến mã của Đạm Đài Áp Cảnh. Con ngựa vừa mới cảm thấy tự hào kia hí vang một tiếng, bị đá đến mức lật nhào sang một bên.
Đạm Đài Áp Cảnh ngồi trên lưng ngựa không vững, trong chớp mắt, hắn nhảy xuống khỏi lưng ngựa, lộn người lăn ra xa.
Mặc dù không giết được Bắc Cuồng Đồ, nhưng nhờ cú đá hậu của con ngựa đực kia, Bắc Cuồng Đồ cũng không thể đập chết hai người trong tay mình.
Nhân lúc hỗn loạn, đại sư huynh Giả Nguyễn dốc hết sức bình sinh co hai chân đá mạnh vào ngực Dư Cửu Linh, đạp Dư Cửu Linh văng ra khỏi tay Bắc Cuồng Đồ.
Bắc Cuồng Đồ giận dữ, tay phải rảnh rỗi liền rút đoản đao bên hông ra, đâm mạnh vào ngực Giả Nguyễn.
Tên Cao Lộc, thuộc hạ của Trịnh Cung Như, đã chết như vậy, bị Bắc Cuồng Đồ rạch toang lồng ngực, sống sượng móc trái tim ra ngoài.
Giờ phút này, Trịnh Cung Như trong đội ngũ đã nhân lúc hỗn loạn chạy sang sườn núi bên kia.
Thuộc hạ của hắn còn sống sót cũng chừng trăm người, một bộ phận trong đó thấy cơ hội liền bỏ chạy, chẳng màng gì nữa, chỉ liều mạng mà chạy.
Trịnh Cung Như ngoái đầu nhìn lại, vừa vặn thấy Bắc Cuồng Đồ trên con chiến mã hùng tráng kia rút đoản đao ra.
Khoảnh khắc đó, hắn nhớ ngay đến cảnh Cao Lộc bị phanh thây, sợ đến mức không dám nhìn thêm, dốc sức leo lên núi.
Hắn không thấy người trên sườn núi đối diện là Lý Tật, cho dù có thấy, hắn cũng chẳng bận tâm được nhiều đến thế, chỉ muốn giữ mạng.
Lý Tật cũng không thấy hắn, sự chú ý của Lý Tật đều dồn vào chỗ Bắc Cuồng Đồ. Hắn muốn cứu người, nhưng bên cạnh không có tên, căn bản không có cách nào.
Đạm Đài Áp Cảnh đứng dậy, một sóc đâm thẳng vào bụng Bắc Cuồng Đồ. Bắc Cuồng Đồ nhíu mày, thân hình né tránh, mũi sóc đâm vào khoảng không.
Thế nhưng Đạm Đài Áp Cảnh đã tính toán trước rằng Bắc Cuồng Đồ có thể né được cú đâm này, mục đích của hắn là cứu người.
Hắn xoay mũi sóc lại, đập ngang vào người Giả Nguyễn, hất văng Giả Nguyễn ra khỏi tay Bắc Cuồng Đồ.
Đoản đao của Bắc Cuồng Đồ đâm xuống cũng đâm vào khoảng không.
Lúc này, mã tặc xung quanh đã vây lại, bao vây ba người Dư Cửu Linh vào giữa.
Xung quanh đều là mã tặc, người ở chính giữa là Bắc Cuồng Đồ.
Bắc Cuồng Đồ quét mắt nhìn một lượt rồi hỏi: "Ta từng giết người nhà của các ngươi sao? Hay là từng giết bạn bè của các ngươi?"
Đạm Đài Áp Cảnh đâm một sóc tới: "Ngươi chỉ là đáng chết thôi!"
Bắc Cuồng Đồ rút đao, một thanh đao dài tới sáu thước.
Hoành đao chế thức của phủ binh Đại Sở cũng chỉ dài hơn ba thước, chưa đầy bốn thước, có thể thấy đao của Bắc Cuồng Đồ dài và lớn đến mức nào.
Chẳng những dài mà còn rộng và nặng.
Hắn vung đao quét ngang, "keng" một tiếng, gạt văng ngọn sóc dài. Lực đạo cực lớn khiến Đạm Đài Áp Cảnh suýt chút nữa không cầm nổi cán sóc, ngọn sóc suýt nữa thì tuột khỏi tay.
"Các ngươi cũng xứng sao?"
Bắc Cuồng Đồ nói: "Chỉ có ba tên..."
Lời còn chưa dứt, từ phía đối diện truyền đến tiếng hò hét, dọc theo quan đạo, hơn trăm kỵ binh gào thét lao tới.
"Cứu đại sư huynh!"
Tiểu sư đệ Chân Cấn của Quải Đao Môn thúc ngựa lao tới, khi đang trên lưng ngựa, hai tay vung ra, một mảng ánh bạc rải khắp không trung.
Giống như hắn, đám sư huynh đệ Quải Đao Môn cưỡi ngựa chạy tới cũng lần lượt ra tay, ám khí phi đao của bọn họ như thể phủ kín bầu trời.
Dưới ánh mặt trời, hàn quang vô số.
Đám mã tặc còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã có một mảng lớn bị quét ngã xuống ngựa.
Chúng chỉ thấy một đám người không mang binh khí lao tới, từng tên từng tên trên lưng ngựa vung tay, trông như một đám ngốc.
Thế mà đám ngốc đó lại tung ra một loại đại sát khí.
Đám mã tặc ở phía này trong chốc lát đã bị hạ gục không ít, đợi đến khi chúng kịp phản ứng thì đám sư huynh đệ Quải Đao Môn đã ra tay lần thứ hai.
Họ cưỡi ngựa cuồng chạy đi cứu đại sư huynh của mình, và phía sau đám người này, có một con ngựa trống không, trên lưng không có người.
Con ngựa già màu vàng không nên tới đây.
Bên ngoài sơn động, tiểu sư đệ Chân Cấn nhìn các sư huynh của mình, đám hán tử Quải Đao Môn gần như đồng thanh nói một chữ:
"Đánh!"
Họ để lại mười người bảo vệ Cao Hi Ninh, những người khác đều lên ngựa lao ra ngoài.
Ngay cả họ cũng không để ý xem con ngựa già màu vàng đi theo từ lúc nào.
Nó chạy theo sau đại quân, cố gắng chạy thật nhanh, băng gạc trên ngực nó đã lỏng lẻo, nhuốm một mảng đỏ tươi.
Nó có vẻ rất cô độc, nhưng lại rất quật cường.
Cùng lúc đó, con chiến mã bị lật nhào bên cạnh Đạm Đài Áp Cảnh cũng giãy giụa đứng dậy, dùng đầu khẽ dụi vào người Đạm Đài Áp Cảnh.
Đạm Đài Áp Cảnh sững sờ, trong phút chốc, sống mũi cay xè.
Con ngựa hí một tiếng, ra hiệu cho Đạm Đài Áp Cảnh lên lưng nó.
Đạm Đài Áp Cảnh hét lớn một tiếng, lật người lên lưng ngựa, chiến mã hí vang, mũi sóc như điện, một sóc đâm thẳng về phía Bắc Cuồng Đồ.
Bắc Cuồng Đồ hừ lạnh, hoàn toàn không coi Đạm Đài Áp Cảnh ra gì.
Hắn kéo dây cương, con ngựa đực của hắn dựng đứng hai chân trước lên. Tư thế này càng làm nó trông to lớn hơn.
Dựa vào thế đè xuống của con ngựa đực, Bắc Cuồng Đồ chém một đao xuống, nhát đao này chém trúng ngọn sóc của Đạm Đài Áp Cảnh, chém đứt mũi sóc!
Dưới lực đạo khủng khiếp, con chiến mã bi thương hí lên một tiếng, hai chân trước quỳ rạp xuống, thân mình nghiêng ngả ngã xuống đất, dường như đã hoàn toàn kiệt sức.
Đạm Đài Áp Cảnh lật người xuống, nhìn con chiến mã. Ngựa nằm trên đất, mũi thở hổn hển, mấy lần muốn đứng dậy nhưng không còn sức nữa.
Giây phút này, con ngựa đực xoay người lại, hai chân sau co cao, hung hãn đá vào ngực Đạm Đài Áp Cảnh.
Một tiếng hí dài, tựa như rồng ngâm.
Con ngựa già màu vàng nhảy vọt lên cao, bay qua đầu mấy người, thân hình duỗi thẳng, khoảnh khắc đó, tựa như ngựa vàng hóa rồng.
Con ngựa già màu vàng đâm sầm vào con ngựa đực, húc con ngựa đực nghiêng sang một bên, suýt chút nữa ngã nhào.
Con ngựa già tiếp đất, xoay người đối diện với hướng con ngựa đực, ngẩng cao đầu, giống như một vị tướng già đã xế chiều, một lần nữa quay trở lại chiến trường.
Vẫn cứ ngạo nghễ như ngày nào.
"Lão Hoàng, đi đi!"
Đạm Đài Áp Cảnh khàn giọng hét lên, hắn thấy sau cú đâm đó, vết thương trên ngực con ngựa già bị bung ra, máu nhuốm đỏ một mảng lớn.
Con ngựa già khịt mũi mấy cái, dường như đang nói... người trẻ tuổi, ngươi có vẻ như đang coi thường ta đấy.
Đối diện với nó, con ngựa đực đã xoay người lại, to hơn con ngựa già một vòng, nhìn con ngựa già bằng ánh mắt kẻ bề trên.
Con ngựa già đột nhiên hí mấy tiếng, con ngựa đực như bị chọc giận, không đợi Bắc Cuồng Đồ ra lệnh, nó đã chủ động lao về phía con ngựa già.
Con ngựa già nhảy tránh đi ngay khoảnh khắc con ngựa đực lao tới, hai chân sau hung hãn đá vào bụng con ngựa đực.
Lực đá này khiến con ngựa đực văng ra ngoài.
Con ngựa già nhảy cao lên, dùng hai móng trước giẫm mạnh lên đầu con ngựa đực. Hai cú giẫm này khiến mắt con ngựa đực bị giẫm nát.
Bắc Cuồng Đồ ngã nhào xuống đất, hắn lộn người sang một bên, vung tay ném thanh đại đao của mình ra.
Con ngựa già giẫm nát đầu con ngựa đực, bất ngờ cúi đầu ngoạm lấy vị trí mắt của con ngựa đực, con ngựa đực co giật dữ dội mấy cái, bốn vó đạp loạn xạ.
Thanh đại đao đâm xuyên qua cơ thể con ngựa già.
"Á!"
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn thấy, hắn lao tới nhưng không kịp cứu viện, thanh đao bay qua trước ngón tay hắn, đâm xuyên qua thân thể con ngựa già.
Đạm Đài Áp Cảnh nhặt ngọn sóc của mình lên, xoay người ném đi.
Ngọn sóc chỉ còn lại một nửa, chưa đầy một thước, trong nháy mắt đã bay tới trước mặt Bắc Cuồng Đồ.
Bắc Cuồng Đồ giơ tay lên, "bộp" một tiếng, nắm chặt lấy.
Cán sóc bị hắn nắm chặt, phần đuôi rung lên bần bật.
Đúng lúc này, Dư Cửu Linh và đại sư huynh Giả Nguyễn từ hai bên trái phải lao tới, hai người mỗi người ôm lấy một chân của Bắc Cuồng Đồ, rồi liều mạng dùng vai húc vào khoeo chân của hắn.
Bắc Cuồng Đồ đứng không vững, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Đạm Đài Áp Cảnh lao tới, đá mạnh vào cán sóc, cán sóc ma sát trong tay Bắc Cuồng Đồ phát ra tiếng kêu, "phập" một tiếng đâm xuyên qua lồng ngực Bắc Cuồng Đồ.
Nửa đoạn mũi sóc đâm xuyên từ phía sau lưng ra.
Bắc Cuồng Đồ theo bản năng cúi đầu nhìn, dường như cảm thấy điều này không thể xảy ra, hắn còn cố rút ra hai lần, nhưng sức lực trong tay nhanh chóng trôi đi sạch sẽ.
Đạm Đài Áp Cảnh quay đầu nhìn con ngựa già, bị đâm xuyên thân thể, con ngựa già cố gắng xoay người về phía hắn.
Hai chân trước từ từ quỳ xuống, hạ thấp thân mình, như thể đang mời Đạm Đài Áp Cảnh lên ngựa.
Đạm Đài Áp Cảnh chạy về phía con ngựa già, bước chân loạng choạng.
Con ngựa già quỳ ở đó, khịt mũi mấy cái, như thể đang nói... người trẻ tuổi, ngươi đã thấy bản lĩnh của ta chưa?
Mười hai năm trước, Đạm Đài Áp Cảnh lần đầu tiên đòi cha cho con ngựa già này nhưng bị từ chối, hắn tức giận chạy đến trước mặt con ngựa già, lớn tiếng nói với nó: "Sau này ngươi nhất định là của ta!"
Con ngựa già khịt mũi, đó hẳn là sự khinh bỉ, vẻ mặt vô cùng xem thường Đạm Đài Áp Cảnh.
Đạm Đài Áp Cảnh tức giận quay người bỏ đi, chưa đi được mấy bước đã nghe tiếng ngựa hí, hắn ngoái đầu nhìn, con ngựa già đối diện với hắn, hướng về phía hắn, chậm rãi quỳ hai chân trước xuống.
Giờ phút này, Đạm Đài Áp Cảnh đổ gục trước mặt con ngựa già, con ngựa già nhìn hắn, cố gắng, cố gắng vươn tới trước, dùng mặt dụi dụi vào mặt Đạm Đài Áp Cảnh.
Hồi nhỏ, hắn sẽ vươn đôi tay ra ôm lấy nó.
Hồi nhỏ, nó nhìn hắn, điều muốn nói chính là... nhóc con, ngươi mau mau lớn lên đi, ta vẫn luôn chờ ngươi lớn lên đấy.