Con ngựa vàng kia nào còn vẻ lười biếng già nua, nó tung mình lên cao, hùng dũng như rồng giận giữa trời. Một người một ngựa dám xông pha giữa hàng trăm thiết kỵ Thiết Hạc, sau khi chém chết hơn mười tên liền thoát khỏi vòng vây mà phóng đi.
Đám kỵ binh Thiết Hạc vừa bị phá vỡ trận hình, nay lại bị một kẻ chặn đánh giết hơn mười người, làm sao cam tâm để một người một ngựa đó chạy thoát. Tên phó tướng hô lên một tiếng, dẫn quân đuổi theo.
Thế nhưng con ngựa già kia chạy cực kỳ nhanh, ngày thường nhìn nó như chẳng còn sức mà đi, ai ngờ khi chạy lại không con ngựa nào đuổi kịp, bờm ngựa bay phấp phới như ngọn lửa cháy.
Đàm Đài Áp Cảnh cố ý trêu đùa đám kỵ binh Thiết Hạc, lúc thì sang trái, lúc thì sang phải, khi thì vòng một vòng, lúc lại quay đầu trở lại.
Hàng trăm kỵ binh Thiết Hạc đuổi theo sau một mình hắn, bị dắt mũi như bò, đội ngũ đã bị kéo dài thành một dải. Theo những cú ngoặt và vòng tròn của Đàm Đài Áp Cảnh, đội ngũ kỵ binh Thiết Hạc lúc thì biến thành hình chữ S, lúc lại thành hình chữ B.
Con ngựa vàng già dường như càng chạy càng hưng phấn, đã nhiều năm rồi nó không được tung hoành ngang dọc trên chiến trường như thế này. Giờ phút này, nó như tìm lại được vinh quang thuở nào của chính mình.
Một người trải qua trăm trận mà không chết không bị thương, có thể gọi là chiến thần. Một con ngựa trải qua trăm trận mà không chết không bị thương, chính là thần câu.
Lý Tê ngồi trên nóc đại trướng, nhìn một người một ngựa dưới ánh nắng ban mai dắt mũi hàng trăm kỵ binh Thiết Hạc chạy vòng quanh, trong lòng chỉ có một ý nghĩ.
Làm sao để thu phục được người này.
Người này không giống những kẻ khác, hắn xuất thân từ dòng dõi tướng môn. Nhà họ Đàm Đài ở Lương Châu chẳng khác nào một phương chư hầu, đừng nói là bách tính địa phương kính nhà họ Đàm Đài như thần thánh, ngay cả những quân chủ các nước nhỏ ngoài biên ải cũng phải cúi đầu khúm núm trước nhà họ Đàm Đài.
Điều đáng kính trọng hơn là, vùng đất đó đã được coi như một vùng đất biệt lập của Đại Sở. Người triều đình có lẽ cũng chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu năm không gửi tiếp tế, không phát quân lương cho nơi đó, bao nhiêu năm thậm chí còn chẳng nhớ ra ở đó vẫn còn một đám nam nhi nhiệt huyết đang cố thủ biên cương.
Khi Đường Thất Địch trò chuyện cùng Lý Tê, từng nói rằng nếu bàn về thuật cầm quân, danh tướng của Đại Sở nổi tiếng nhất là Vũ Thân Vương Dương Tích Cú.
Nhưng nếu thực sự bàn về bản lĩnh, Dương Tích Cú nhiều nhất chỉ xếp thứ hai. Người đứng đầu chính là Lương Châu tướng quân Đàm Đài Khí mà Đường Thất Địch vô cùng sùng bái. Người sau Dương Tích Cú, không bàn đến việc ngốc nghếch hay tính cách ra sao, chỉ đơn thuần nói về việc cầm quân, thì La Cảnh ở U Châu có thể xếp thứ ba.
Người xếp thứ tư, Đường Thất Địch nói là Dụ Châu tiết độ sứ hiện nay, tướng quân Lưu Lý dưới trướng Vũ Thân Vương Dương Tích Cú. Người này xuất thân thảo mãng, nghe nói thuở thiếu thời là một đại đạo độc hành, một đêm đi lại trăm dặm, không ai biết tung tích. Sau này khi Vũ Thân Vương chiêu mộ quân đội, hắn đến báo danh, hai tay có sức ngàn cân, dùng một đôi thiết chùy, truyền rằng dưới tay không một ai đỡ nổi một chiêu.
Xem ra, Đàm Đài Áp Cảnh này chính là con trai của Lương Châu tướng quân Đàm Đài Khí. Người như vậy, theo lý mà nói không thể chiêu mộ về dưới trướng, bởi vì sớm muộn gì hắn cũng phải trở về tiếp quản Lương Châu.
Năm đó khi Đàm Đài Hoan phụng mệnh trấn thủ Lương Châu, từng nói với Đại tướng quân Từ Khu Lỗ rằng, trừ khi người họ Đàm Đài chết sạch, bằng không, Lương Châu mãi mãi là của Đại Sở.
Hơn một trăm năm nay, người nhà họ Đàm Đài tuân theo di chúc của Đàm Đài Hoan, tử thủ Lương Châu. Tuy bị giới hạn bởi địa vực chỉ có hơn vạn binh lực, nhưng một vạn tinh binh Lương Châu này có thể coi là vô song thiên hạ.
Lý Tê suy nghĩ, muốn thu phục Đàm Đài Áp Cảnh chắc là có chút khó khăn, nếu muốn thu phục cả đội quân Lương Châu thì còn khó đến mức nào?
Trong doanh trại.
Bác Nhật Thiếp Xích Na nhìn về phía cha mình, ánh mắt đầy sự giận dữ. Cậu không hề mở miệng, nhưng sự chất vấn trong ánh mắt đó đã khiến cha cậu là Cát Nhật Thái lòng rối như tơ vò.
Bác Nhật Thiếp Xích Na hét lớn một tiếng: "Đừng để đám người Thiết Hạc chạy thoát một tên!"
Không ít kỵ binh bộ tộc Nạp Lan lập tức xông ra, người ngày càng đông, chẳng bao lâu đã bao vây chặt chẽ đội kỵ binh Thiết Hạc kia.
Theo tiếng "giết" thốt ra từ miệng Bác Nhật Thiếp Xích Na, toàn bộ kỵ binh Thiết Hạc đều bị loạn tiễn bắn chết.
Bác Nhật Thiếp Xích Na nhìn cha mình, cứ nhìn mãi như vậy. Cát Nhật Thái đối diện với Bác Nhật Thiếp Xích Na một lát rồi dời ánh mắt đi, không dám nhìn vào mắt con trai mình nữa.
"Giam ông ta lại."
Bác Nhật Thiếp Xích Na quay người, nước mắt rơi ra từ khóe mắt.
Một nhóm võ sĩ bộ tộc Nạp Lan đi đến bao vây Cát Nhật Thái. Cát Nhật Thái thở dài một hơi thật dài rồi nói với Bác Nhật Thiếp Xích Na: "Dũng khí của con là điều mà ta không có. Bộ tộc Nạp Lan có con làm thủ lĩnh, sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nhiều."
Nói xong liền quay người rời đi, bóng lưng ấy trông vô cùng tiêu điều.
Bác Nhật Thiếp Xích Na nhìn về phía Đường Thất Địch, đột nhiên quỳ một chân xuống, ôm quyền nói: "Ta đại diện cho chính mình, Bác Nhật Thiếp Xích Na, bày tỏ lòng biết ơn tới Chiến Đao Đường Thất Địch. Ta đại diện cho tất cả mọi người trong bộ tộc, với tư cách là Nạp Lan Hãn, bày tỏ lòng biết ơn tới Chiến Đao Đường Thất Địch!"
Đường Thất Địch vội vàng đỡ cậu đứng dậy nói: "Hôm qua ta đã nói với cậu rồi, chúng ta đã là bạn bè."
Bác Nhật Thiếp Xích Na gật đầu thật mạnh, nói lớn với bộ chúng: "Mọi người hãy nhớ kỹ, người này, Chiến Đao Đường Thất, là ân nhân của ta, Bác Nhật Thiếp Xích Na, là ân nhân của toàn bộ tộc Nạp Lan. Sau này dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, chỉ cần hắn cần người bộ tộc Nạp Lan giúp đỡ, chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực!"
Một đám người hô vang một tiếng, sau đó đặt tay phải lên ngực, cúi người hành lễ với Đường Thất Địch.
Nửa canh giờ sau, trong Kim Đỉnh đại trướng.
Bác Nhật Thiếp Xích Na là một người rất quả quyết, chỉ dùng nửa canh giờ đã tra hỏi ra được rốt cuộc có bao nhiêu người biết sự thật về việc Nạp Lan Hãn bị ám sát. Bất kể những kẻ đó có thân phận gì, đều bị tước bỏ địa vị và quyền lực.
Cậu nói với đám người đó, các người đều là bậc trưởng bối của ta, đều là những người nhìn ta lớn lên. Lúc ta còn nhỏ, mỗi người các người đều từng bế ta, đều coi ta như con đẻ của mình, nhưng ta không thể vì vậy mà tha thứ cho các người.
Nếu ta tha thứ cho các người, chính là sự phản bội đối với Nạp Lan Hãn, là sự phản bội đối với toàn bộ bộ tộc Nạp Lan. Cho nên bây giờ ta phải lưu đày các người, đi chân trần trong một tháng, đi về phía hoang vu nhất. Nếu một tháng sau các người còn sống, đó không phải là ta xá tội cho các người, mà là Trường Sinh Thiên đã tha thứ cho các người, các người có thể quay về bộ tộc.
Cậu ra lệnh đuổi tất cả các trưởng lão biết chuyện và cha mình ra khỏi bộ tộc, không được phép mang theo bất kỳ vũ khí hay lương thực nào, nước cũng không được mang.
Xử lý xong việc này, cậu lập tức mời Đường Thất Địch và những người khác vào Kim Đỉnh đại trướng.
"Ân công."
Bác Nhật Thiếp Xích Na nói với Đường Thất Địch: "Ta muốn mời ngài ở lại, ở lại đây giúp ta. Trong bộ tộc Nạp Lan, ngài có thân phận địa vị ngang hàng với ta, lời ngài nói chính là lời ta nói, việc ngài làm chính là việc ta làm. Bất kể ngài đưa ra điều kiện gì, ta đều sẽ đồng ý."
Đường Thất Địch lắc đầu nói: "Ta không thể ở lại chỗ cậu, nhưng sau này nếu ta thực sự cần cậu giúp đỡ, ta sẽ đến tìm cậu."
Bác Nhật Thiếp Xích Na khuyên nhủ thêm hồi lâu, Đường Thất Địch tất nhiên sẽ không đồng ý.
Lý Tê và mọi người quyết định nghỉ ngơi một ngày trong doanh trại bộ tộc Nạp Lan, ngày hôm sau mới tiếp tục lên đường.
Lúc này Lý Tê mới biết, Cao Hy Ninh đã dẫn hơn trăm hán tử của Quải Đao Môn chờ tiếp ứng bên ngoài doanh trại. Họ chỉ đến muộn hơn Lý Tê một chút, vẫn luôn ở đó.
Bên cạnh một con suối nhỏ, Lý Tê nhìn Cao Hy Ninh, không nhịn được mà mỉm cười.
Cao Hy Ninh đứng chân trần dưới dòng nước nông, dòng nước suối mát lạnh vỗ về đôi bàn chân nhỏ bé của nàng, cảm giác vô cùng sảng khoái và trong trẻo.
Có vài con cá nhỏ không tên bơi qua bên cạnh chân nàng, vừa định lại gần chân Cao Hy Ninh đã bị một hòn đá nhỏ bay tới làm cho kinh sợ mà bỏ chạy.
Cao Hy Ninh quay đầu nhìn Lý Tê, Lý Tê nhún vai rồi nói: "Đám cá nhỏ đó nhìn là biết lũ lưu manh, thế mà dám chạm vào chân nàng, ta tất nhiên không thể đồng ý."
Cao Hy Ninh bật cười khúc khích.
Nàng cúi người vốc nước tạt về phía Lý Tê, Lý Tê đứng dậy định cởi áo, nói quần áo bị ướt không tốt, có bản lĩnh thì nàng cứ làm hỏng thân thể ta đi, đừng làm hỏng quần áo của ta.
Cao Hy Ninh ngẩn người, thầm nghĩ người mình thích rốt cuộc là loại quái thai gì thế này.
Nhưng mà trong lòng vẫn thấy rất ngọt ngào.
Bác Nhật Thiếp Xích Na vô cùng kính trọng Đường Thất Địch, luôn kéo Đường Thất Địch trò chuyện, hỏi ông về chuyện bên ngoài thảo nguyên, cũng hỏi về chuyện triều đình Đại Sở, Đường Thất Địch biết gì đáp nấy.
Họ trò chuyện rất lâu, chuyện lần này, cuộc nói chuyện lần này, Bác Nhật Thiếp Xích Na không hề biết rằng nó sẽ có ảnh hưởng lớn lao đến cậu như thế nào.
Sáng sớm ngày hôm sau, đội ngũ tiếp tục xuất phát, họ vẫn còn phải đi mấy trăm dặm đường nữa mới đến Vân Ẩn Sơn. Hạ Hầu Ngọc Lập từng nói với Lý Tê và mọi người rằng, những nơi đi qua, những phong cảnh nhìn thấy trên đường này, dù đẹp đến đâu cũng không bằng một phần mười Vân Ẩn Sơn.
Cho nên ai nấy đều rất ngưỡng vọng và mong chờ, muốn biết đó rốt cuộc là một nơi thần tiên như thế nào.
Đó quả thực là một nơi thần tiên, bằng không năm đó Lý tiên sinh đã không quyết định ẩn cư ở đó suốt quãng đời còn lại.
Cũng chính tại Vân Ẩn Sơn, Lý tiên sinh phát hiện ra sự bất thường của mình. Người ông yêu cũng là người yêu ông dần dần bị năm tháng bào mòn, từ một thiếu nữ ngây thơ tuổi mười mấy, đến vẻ đẹp mặn mà của tuổi ba mươi mấy, những thay đổi này Lý tiên sinh nhìn trong mắt nhưng không thể cùng thay đổi, điều này khiến ông có chút sợ hãi.
Điều ông sợ hơn là, ông đã dùng mười mấy năm để dạy cho cô gái đó vô số tri thức, càng hiểu biết nhiều, dã tâm của nàng lại càng lớn dần.
Cho nên Lý tiên sinh thực sự sợ hãi, bỏ chạy, theo lời ông nói thì giống như một con chó hoang sợ hãi mà bỏ chạy.
Bác Nhật Thiếp Xích Na đích thân dẫn thân binh hộ tống họ đi qua thảo nguyên Nạp Lan. Đội ngũ của Lý Tê phải đi thẳng về hướng Tây Bắc, đi trên thảo nguyên mấy trăm dặm, dọc đường có Bác Nhật Thiếp Xích Na chăm sóc, họ đi lại rất thoải mái, ăn uống không thiếu thứ gì.
Đi được bảy tám ngày thì đến biên giới thảo nguyên, đi tiếp về phía Tây Bắc là lại phải vào núi.
Lý Tê và mọi người vẫy tay tạm biệt Bác Nhật Thiếp Xích Na, Bác Nhật Thiếp Xích Na dẫn người đứng nhìn họ rời đi, cho đến khi không còn thấy bóng dáng họ nữa mới thôi.
Trên xe ngựa, Đường Thất Địch liếc nhìn Dư Cửu Linh một cái, bởi vì ông phát hiện ánh mắt Dư Cửu Linh cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc xe ngựa phía sau, chiếc xe đó không có mui, trên xe là Thần Điêu.
Dư Cửu Linh thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thần Điêu, rồi cắn một miếng lương khô, Đường Thất Địch đột nhiên hiểu ra.
"Muốn ăn thịt lợn rồi à."
Ông hỏi.
Dư Cửu Linh cười ngượng ngùng, rồi suỵt một tiếng: "Đừng để Thần Điêu nghe thấy... Trên thảo nguyên này cái gì cũng tốt, khí hậu tốt, người tốt, hán tử tốt, cô nương cũng tốt, chỉ là không có thịt lợn để ăn, điểm này là tệ nhất."
Đường Thất Địch cười nói: "Ngươi nhìn Thần Điêu rồi cắn một miếng lương khô, trong đầu đang nghĩ cái gì thế?"
Dư Cửu Linh nói: "Ta không phải nhìn Thần Điêu, ta đang nhìn các bộ phận trên người Thần Điêu. Ngươi nhìn cái mũi đó kìa, thịt đầu lợn; ngươi nhìn cái đùi đó kìa, giò heo; ngươi nhìn cái mông đó kìa, thịt mông sau; ngươi nhìn cái móng lợn đó kìa, ngươi nhìn cái đuôi đó kìa..."
Đường Thất Địch thở dài: "Nhìn thì có gì hay, ngươi cứ lại mà liếm đi."
Dư Cửu Linh: "Phì..."
Trên bầu trời, chú chó đang bay ở trên cao bỗng phát ra vài tiếng kêu, đó là tiếng kêu cảnh báo, rõ ràng là trong ngọn núi phía trước chắc hẳn có chuyện gì đó bất thường, hoặc là có nguy hiểm gì đó.
Nghe thấy tiếng kêu này, Lý Tê lập tức giơ tay vẫy vẫy, đội ngũ lập tức chậm rãi dừng lại.
Hắn vươn tay chỉ về phía trước, hơn mười tên hãn tốt thúc ngựa xông ra.