Lý Sất và mọi người ở lại Đại Phương Trấn một đêm, sáng sớm hôm sau tiếp tục lên đường tới Vân Ẩn Sơn, đi thêm một ngày nữa là có thể nghỉ chân tại huyện Tỉnh Khẩu.
Một năm trước, bên ngoài thành Ký Châu vẫn còn là một mảnh hỗn loạn, quân phản loạn hoành hành, hầu như không có tòa huyện thành nào là an toàn, tất cả đều từng bị quấy nhiễu, thậm chí bị chiếm đóng.
Sau khi Vũ Thân Vương quyết định khởi binh, ông đã chiêu an phần lớn quân phản loạn, số còn lại không muốn quy hàng thì đầu quân cho Ngu Triều Tông, vì vậy trong Ký Châu, đặc biệt là nửa năm trở lại đây, hầu như không còn thấy bóng dáng quân phản loạn đâu nữa.
Do đó, trật tự các huyện đã khôi phục được đôi chút, dân chạy nạn cũng đã trở về được vài phần, những nơi như Đại Phương Trấn và huyện Tỉnh Khẩu cũng bắt đầu có thêm chút hơi người.
Trước kia, trên đường Lý Sất cùng mọi người từ Yến Sơn trở về Ký Châu, những gì họ thấy chẳng khác nào địa ngục, âm u đáng sợ, không một bóng người.
Huyện Tỉnh Khẩu từng bị quân phản loạn phá thành một lần, công trình trong thành hư hại nhiều chỗ, nhìn vào cuộc sống của người dân, chỉ có thể gói gọn trong hai chữ... tồn tại.
Sau khi vào thành, Lý Sất muốn tìm một quán trọ tươm tất để nghỉ lại. Dù anh không quá khắt khe về chỗ ở, nhưng thực sự ở đây chẳng có nổi một quán trọ nào ra hồn.
Trong đội ngũ còn có ba người phụ nữ là Hạ Hầu phu nhân, Cao Hy Ninh và Hạ Hầu Ngọc Lập, không thể tùy tiện tìm chỗ mà tá túc được.
Thế là, Lý Sất quyết định lại giương cao ngọn cờ "mượn oai hùm", dẫn đội ngũ thẳng tiến đến ngoài nha môn huyện.
Thẻ bài của Vũ Thân Vương vẫn còn thời hạn sử dụng nên hiệu quả cực kỳ tốt. Người của huyện nha lập tức hoảng loạn, Huyện lệnh Trương đại nhân bàn bạc với thuộc hạ hồi lâu, cuối cùng quyết định mời Lý Sất cùng mọi người đến ở tại Di Viên.
Từng có một vị quan lớn triều đình sau khi từ quan đã trở về quê nhà ở huyện Tỉnh Khẩu. Trước khi về, ông ta đã cho người xây dựng một tòa Di Viên tại đây, chiếm diện tích hơn trăm mẫu. Vị quan lớn này là vây cánh của Lưu Sùng Tín, nên cũng cậy thế mà không sợ hãi.
Ai ngờ đâu, không lâu sau khi trở về, quân phản loạn tấn công vào huyện Tỉnh Khẩu, xông thẳng vào Di Viên, bắt vị đại nhân đã từ quan kia đi, còn cướp mất không ít vàng bạc châu báu, đòi mười vạn lượng tiền chuộc.
Đám quân phản loạn này cũng không thể ngờ được rằng, vị đại nhân này giấu bạc ở đâu cũng không nói cho ai biết, ngay cả con trai ông ta cũng không hay.
Ông ta nói với thủ lĩnh quân phản loạn: "Bọn chúng đều không biết bạc giấu chỗ nào, ngươi thả ta về, ta sẽ đưa bạc cho ngươi."
Thủ lĩnh quân phản loạn bảo: "Mẹ kiếp, ngươi lừa quỷ à?"
Đại nhân đáp: "Thật sự chỉ mình ta biết bạc ở đâu, con trai ta cũng không biết, ngươi không thả ta, ngươi không lấy được dù chỉ một đồng."
Thủ lĩnh quân phản loạn nói: "Ngươi không những coi ta là kẻ ngốc, mà còn đang uy hiếp ta đấy à."
Thế là hắn sai người đánh cho một trận tơi bời, miệng vị đại nhân kia bị đánh nát bét, vậy mà ông ta vẫn gào lên rằng nếu không thả ông ta đi thì đừng hòng lấy được một đồng. Thủ lĩnh quân phản loạn chép miệng: "Ngươi đúng là một hảo hán."
Sau đó, vị đại nhân này vì vết thương quá nặng mà chết, quân phản loạn cũng không đòi được tiền chuộc. Cuối cùng, vì nơi này cách thành Ký Châu quá gần, chỉ hơn trăm dặm, quân Ký Châu đã xuất binh càn quét một trận, đám quân phản loạn kia liền tan tác bỏ chạy.
Người nhà vị đại nhân kia không dám ở lại đây nữa, quá phô trương, sợ lần sau quân phản loạn lại tới, nên đã chuyển đến Ký Châu sinh sống.
Tuy nhiên, trong Di Viên vẫn còn để lại một số hạ nhân phụ trách quét dọn, gia chủ sống trong huyện thỉnh thoảng lại về ở vài ngày.
Huyện lệnh đại nhân đích thân tới cửa, sắp xếp cho Lý Sất và mọi người vào ở trong Di Viên.
Sau khi Lý Sất bày tỏ sự cảm ơn với Huyện lệnh, vị đại nhân này mới ngập ngừng cẩn trọng hỏi tên của Lý Sất. Lý Sất chẳng buồn bịa thêm lời nói dối mới nào, vẫn dùng cái tên cũ rích giống hệt lời nói dối của hai năm trước, không khác một chữ.
"Tôi họ Lý, tên Lý Đuổi, làm việc trong Vương phủ."
Lý Sất đáp xong liền hỏi: "Huyện lệnh đại nhân, xin hỏi trong huyện Tỉnh Khẩu chúng ta có võ quán hay môn phái võ thuật nào không? Nếu không có thì tiêu cục cũng được."
Trương đại nhân suy nghĩ kỹ lưỡng cũng không hiểu vị công tử tên Lý nghe rất cứng rắn này có ý gì.
"Võ quán thì có vài chỗ, môn phái cũng có, lớn nhất gọi là Quải Đao Môn, có khoảng hơn trăm môn đồ, đều đã báo cáo với quan phủ. Lý công tử cứ yên tâm, sẽ không có vấn đề an ninh gì đâu, hạ quan cũng sẽ điều động tất cả bộ khoái sai dịch tới bảo vệ bên ngoài Di Viên."
Lý Sất hỏi: "Quải Đao Môn, tại sao lại có cái tên này?"
Trương đại nhân đáp: "Nghe đồn rằng, thuở sơ khai, môn chủ của Quải Đao Môn đánh khắp Bắc Cảnh không có đối thủ, nên treo thanh đao trước cửa, ai muốn thách đấu thì trước hết phải nhấc được thanh đao đó xuống múa một đường đã. Thanh đao đó nặng hơn trăm cân, ít người múa nổi."
Lý Sất lập tức hỏi: "Thanh đao đó còn không?"
"Không còn nữa rồi."
Trương đại nhân trả lời: "Trước kia quân phản loạn phá thành, đã cướp thanh đao đó đi mất rồi."
Lý Sất gật đầu: "Hơi đáng tiếc... đại đao nặng hơn trăm cân, tôi quả thực chưa từng thấy qua."
Trương đại nhân nói: "Thực ra cũng chẳng đẹp đẽ gì, treo ở đó bao năm đã gỉ sét cả rồi. Sau này hạ quan mới biết, môn chủ của họ cũng chẳng múa nổi, treo ở đó chỉ để dọa người thôi. Kẻ nào không múa nổi thanh đao đó thì đúng là không dám tùy tiện thách đấu với họ."
Lý Sất thầm nghĩ đây cũng là một cách hay. Anh mỉm cười nói: "Phiền Trương đại nhân phái người dẫn đường, chúng tôi qua Quải Đao Môn xem thử."
Trương đại nhân thăm dò hỏi: "Lý công tử qua Quải Đao Môn có việc gì gấp sao?"
Dư Cửu Linh ở bên cạnh lầm bầm: "Loại nơi đó thì có thể có việc gì gấp chứ."
Đường Thất Địch nheo mắt nhìn hắn, Dư Cửu Linh liền quay đầu nhìn ra ngoài không nói nữa.
Lý Sất cười nói: "Coi như là tuyển chọn nhân tài cho Vương phủ, xem thử có ai dùng được không."
Trương đại nhân nghe thấy thế thì không dám chậm trễ, vội vàng sắp xếp người dẫn Lý Sất và mọi người đi. Lý Sất để lại tất cả binh sĩ canh giữ Di Viên, chỉ cùng Dư Cửu Linh và Đường Thất Địch đi tới Quải Đao Môn.
Phải nói rằng, Quải Đao Môn này thực sự có chút tồi tàn. Lý Sất cứ tưởng là mất thanh đao treo cửa, đến nơi mới phát hiện ra là ngay cả cái cổng cũng không còn.
Cánh cửa bên trái chỉ còn lại một phần ba, cánh cửa bên phải còn lại hơn một phần ba chút xíu, cho nên lúc cửa đóng, ở giữa vẫn dư sức cho hai tên béo đi song song qua.
Thế mà, cái cổng vẫn đóng một cách đầy tôn nghiêm.
Trương đại nhân đích thân dẫn đường, đến bên ngoài Quải Đao Môn, Lý Sất cười nói: "Trương đại nhân mời về cho, việc chúng tôi cần làm không tiện cho lắm." Trương đại nhân lập tức biết điều mà rời đi.
Dư Cửu Linh tiến lên gõ cửa, trong sân có người hét lên: "Cửa không khóa."
Dư Cửu Linh nói: "Đây chẳng phải đang đóng đó sao?"
Người bên trong đáp: "Đâu ra cái tên ngang ngược này..."
Sau khi Lý Sất và mọi người vào sân, họ liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Trong sân có không ít hán tử, dưới gốc cây có vài gã cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn đang ngồi quây quần một chỗ, vừa khâu vá quần áo, vừa đưa tay quẹt kim lên tóc.
Động tác chuẩn xác đến mức Dư Cửu Linh cũng không học nổi.
Đằng kia có vài khung cửi nhỏ, vài hán tử đang quay sợi, còn hát một khúc tiểu điệu không tên, nghe cũng khá êm tai.
Xa hơn chút nữa có vài người đang khâu đế giày, bên cạnh vài đại hán đang giặt quần áo. Giặt xong, hai người hợp lực vắt khô nước. Lúc Lý Sất bước vào, vừa vặn thấy tiếng "bạch" một cái, bộ quần áo bị hai người họ vắt đứt làm đôi...
Chắc không phải đơn thuần là do sức lực quá lớn, mà vì bộ quần áo đó đã quá mục nát. Hai kẻ vắt quần áo nhìn nhau, một người bảo: "Cái quần này coi như xong rồi, bên ta còn khá, có thể làm quần lót." Người kia đáp: "Bên ta cũng được, làm miếng đệm đầu gối."
Lý Sất chắp tay nói: "Xin hỏi vị nào là môn chủ của Quải Đao Môn?"
Đám đại hán trong sân nhìn nhau, có người lẩm bẩm hỏi: "Hôm nay đến lượt ai?"
Có người chợt nhớ ra, hét lên: "Tiểu Cấn, có người tìm ngươi."
Một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, người đeo một chiếc tạp dề đã khâu vá chằng chịt, từ trong bếp chạy ra. Cậu ta nhìn Lý Sất rồi chắp tay hỏi: "Xin hỏi mấy vị có việc gì?"
Dư Cửu Linh nhìn từ trên xuống dưới thiếu niên này, hắn cảm thấy Quải Đao Môn từ biểu hiện đến bản chất đều rất cẩu thả.
"Ngươi là môn chủ?" Dư Cửu Linh hỏi.
Thiếu niên đáp: "Tại hạ Chân Cấn, là môn chủ của Quải Đao Môn ngày hôm nay. Có chuyện gì quý khách cứ nói thẳng, đúng rồi, bên kia có bảng giá, nếu đến làm ăn với Quải Đao Môn chúng tôi thì có thể xem qua trước."
Cái bảng giá treo trên tường nhà phụ. Lý Sất đứng gần đó liền nghiêng đầu nhìn qua.
Đánh nhau mười lăm văn, dọa trẻ con năm mươi văn, dọa ông già một trăm văn. Đánh phụ nữ không nhận, chửi phụ nữ thì chửi không lại.
Việc chân tay mỗi người một ngày hai mươi văn, thuê trên mười người thì mỗi người mười tám văn, thuê hết tất cả thì mỗi người mười lăm văn một ngày.
Lý Sất nhìn bảng giá này, cảm thấy ý định muốn đến đánh một trận để thử thực lực ban đầu của mình đã tan thành mây khói.
Cần gì phải thế chứ?
Trực tiếp bỏ tiền ra thuê chẳng phải tốt hơn sao? Vừa rẻ, lại còn đông.
Lý Sất mỉm cười, bước lên chắp tay nói: "Tôi quả thực tới để bàn chuyện làm ăn, chủ yếu là muốn hợp tác lâu dài, hơn nữa là thuê tất cả mọi người các anh, nên giá cả liệu có thể ưu đãi hơn chút không?"
Chân Cấn nghe vậy liền quay đầu hét lớn: "Đại sư huynh, huynh ra đây đi, chuyện này đệ không làm chủ được."
Một gã hán tử trông chừng bốn mươi tuổi bước tới, vừa đi vừa muốn ghim cây kim trong tay vào áo. Hắn vừa khâu vá quần áo cũ xong, thói quen thường ghim kim vào ngực áo để lát nữa dùng cho tiện.
Thế nhưng trời nóng, hôm nay hắn không mặc áo trên.
Cây kim đó đâm trúng ngay chỗ khá lồi, gã đại hán khựng lại, nhíu mày, cuối cùng không nhịn được mà kêu "á" một tiếng. Tiếng "á" này còn luyến láy mấy nhịp, trông run rẩy vô cùng.
Tiếng "á" đó suýt nữa thì tiễn Dư Cửu Linh đi luôn.
Gã đại hán đi tới trước mặt Lý Sất, ho vài tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, chắp tay nói: "Tại hạ là Đại sư huynh của Quải Đao Môn, chuyện của Quải Đao Môn ta có thể làm chủ."
Dư Cửu Linh tò mò hỏi: "Huynh là Đại sư huynh, vị kia là môn chủ, môn chủ còn không làm chủ được mà Đại sư huynh lại làm chủ được sao?"
Đại sư huynh đáp: "Môn chủ là mọi người luân phiên làm, mỗi ngày một người, làm cho vui thôi, chứ Đại sư huynh thì chỉ có mình ta thôi."
Dư Cửu Linh gật đầu: "Một lời thức tỉnh người trong mộng."
Đại sư huynh nói: "Buồn ngủ mệt mỏi thì nghỉ chút đi."
Dư Cửu Linh: "..."
Lý Sất nói: "Tôi muốn thuê tất cả mọi người các anh giúp tôi làm việc."
Đại sư huynh đáp: "Ngươi nói muốn thuê lâu dài? Vậy phải xem là bao lâu, nếu là mười ngày thì đừng mặc cả nữa, cũng không đắt đâu, còn nếu là một tháng thì..."
Lý Sất nói: "Cả đời."
Đại sư huynh ngẩn người, quay đầu nhìn đám sư đệ, rồi quay lại nhìn Lý Sất nói: "Vị công tử này, có lẽ ngươi hiểu lầm rồi. Chúng ta đều là người đứng đắn, Quải Đao Môn lập phái cũng hơn trăm năm, từ trước đến nay đều là người đứng đắn, cả đám đều bị ngươi mang đi cả đời, chuyện này làm sao có thể."
Dư Cửu Linh phì cười.
Đường Thất Địch cố nhịn cười, nghiêm túc hỏi: "Vậy chọn một người được không?"
Đại sư huynh nói: "Chọn một người cũng không hay lắm."
Hắn khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Các ngươi tới ba người, chọn một có hợp lý không? Kiểu gì cũng phải chọn ba người chứ."
Hắn vừa dứt lời, đám đại hán trong sân đều cười ồ lên, từng người một hùa theo. Rõ ràng gã Đại sư huynh này đang muốn trêu chọc Lý Sất và mọi người, vì họ cho rằng ba kẻ này tới để trêu chọc họ.
Lý Sất nói: "Tôi xin nghiêm túc nói thế này, tôi kinh doanh dược liệu ở Ký Châu, có hàng chục cửa tiệm, cần người hộ viện. Nếu các anh đồng ý giúp tôi, tôi trả mỗi người hai lượng bạc tiền công một tháng, bao ăn bao ở."
Câu này vừa dứt, người của Quải Đao Môn đều ngẩn tò te.
Lý Sất nói: "Tuy nhiên, tôi cũng không phải là không có yêu cầu."
Anh chỉ vào Đường Thất Địch nói: "Ai có thể đỡ được một chiêu của anh ấy, thì có thể đi theo tôi."
Anh nói thêm một câu: "Cái này cơ bản coi như là câu hỏi cho điểm."
Dư Cửu Linh: "Hừ..."