Thành Ký Châu hiện tại vẫn còn ba cửa thành mở, có lẽ đây chính là sự quật cường, là tôn nghiêm của tòa hùng thành này.
Sau khi ra khỏi thành, Đạm Đài Áp Cảnh chia đội ngũ thành ba nhóm: một trăm quân trinh sát, chính hắn dẫn ba mươi người ra cửa Tây, Dư Cửu Linh và Giả Nguyễn mỗi người dẫn vài chục người ra hai cửa thành phía Bắc.
Họ mang theo tín hiệu, bất kể là đội ngũ của ai phát hiện ra hai người phụ nữ Tắc Bắc kia, lập tức sẽ bắn tín hiệu liên lạc với hai đội còn lại.
Đạm Đài Áp Cảnh ra cửa Tây là vì nơi hai kẻ đó chạy trốn cách cửa Tây gần nhất, hơn nữa những người Tắc Bắc kia lần trước cũng từ cửa Tây tiến vào thành.
Sau khi đội ngũ ra khỏi thành không lâu, trời ngày càng tối dần, nếu trước khi trời tối mà không bắt được người, đêm đến sẽ càng khó tìm hơn.
Hai kẻ đó chỉ cần tìm chỗ trốn, giữa vùng đồng bằng hoang vu ngoài thành, muốn tìm người quả thực như mò kim đáy bể.
Trước khi trời tối hẳn, Đạm Đài Áp Cảnh nhìn thấy trên bầu trời phía Đông Bắc nở rộ một chùm pháo hoa lớn, hắn lập tức dẫn đội ngũ lao về phía đó.
Cửa thành Ký Châu đóng lại trước khi màn đêm buông xuống, dường như làm vậy là có thể nhốt bóng đêm ở ngoài thành.
Bóng đêm không nhốt được, nhưng lại có thể nhốt Đạm Đài Áp Cảnh và những người khác ở ngoài thành.
Lúc này, Lý Tự và những người khác đang ở tầng ba của Diên Niên Lâu, ngồi bên cửa sổ, cũng nhìn thấy pháo hoa bừng sáng trên bầu trời phía Bắc.
Đường Thất Địch khẽ mỉm cười.
Lý Tự khẽ thở dài.
"Là chủ ý của tôi."
Đường Thất Địch giải thích: "Cậu bảo Dư Cửu Linh quay về thông báo cho Đạm Đài đuổi theo, là tôi bảo Dư Cửu Linh nói với Đạm Đài không cần đợi hai canh giờ. Cho dù bây giờ có đuổi kịp người, đêm nay họ cũng không về được, đêm hôm trú lại ngoài thành, trời mới biết có xảy ra bất trắc gì khác hay không, nên tôi còn dặn dò Dư Cửu Linh, bắt được người thì giết luôn, không cần mang về."
"Nhìn tín hiệu thì chắc là đã phát hiện ra hai kẻ đó rồi, với bản lĩnh của Đạm Đài và Giả Nguyễn, lại thêm một trăm quân trinh sát tinh nhuệ, bắt lấy hai kẻ đó không phải vấn đề lớn, chỉ cần đêm nay họ trú lại ngoài thành không xảy ra chuyện gì là được."
Lý Tự ừ một tiếng, hơi bất lực nói: "Vậy là các người lừa tôi hai lần rồi..."
Đường Thất Địch cười nói: "Chuyện này coi như là lừa cậu, nhưng chuyện ăn uống, sao có thể nói là lừa được chứ."
Diệp Trượng Trúc nói: "Ta đang nghĩ... ngày mai ăn gì?"
Lý Tự nhìn Diệp Trượng Trúc nói: "Diệp tiên sinh, chẳng lẽ ngày mai tôi còn bị ông lừa?"
Diệp Trượng Trúc đáp: "Không phải, không phải, ngày mai tất nhiên ta không thể lừa cậu nữa, nhưng ta có thể tống tiền cậu... Nếu ta quay về nói với cô nương họ Cao rằng, Lý Tự vừa nghe tin là nàng nấu cơm, liền lập tức kéo ta và Đường Thất Địch ra ngoài ăn..."
Lý Tự nói: "Độc ác!"
Diệp Trượng Trúc nói: "Cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi."
Đường Thất Địch nói: "Diệp tiên sinh làm thế này thì có hơi quá đáng rồi, hôm nay đã lừa được một bữa, ngày mai lại lừa thêm bữa nữa... vậy thì ông vẫn phải gọi tôi, tôi cùng ông đi gặp Cao Hy Ninh, cùng nhau kể chi tiết chuyện Lý Tự chê bai cơm nàng nấu như thế nào, tôi cũng sẵn lòng góp sức cho đại sự ăn uống ngày mai."
Lý Tự nói: "Lương tâm các người không thấy đau sao?"
Diệp Trượng Trúc đáp: "Nếu lương tâm cậu không đau, thì chúng ta cũng sẽ không đau, bởi vì những thủ đoạn vô liêm sỉ này của chúng ta, mười phần thì đến bảy tám phần là học từ cậu."
Đường Thất Địch nói: "Vậy còn một hai phần còn lại thì sao?"
Diệp Trượng Trúc đáp: "Là mang sẵn từ trong bụng mẹ..."
Đường Thất Địch nói: "Tôi có thể không thừa nhận không..."
Diệp Trượng Trúc nói: "Ngay cả cái này mà cũng không thừa nhận, vậy thì thứ ông mang từ trong bụng mẹ ra phải đến sáu bảy phần, thứ ông học từ Lý Tự chẳng được bao nhiêu."
Đường Thất Địch nói: "Mấy chục năm đầu đời của Diệp tiên sinh chắc chắn chưa bao giờ phát hiện ra một hai phần mang sẵn từ trong bụng mẹ này, cho đến khi quen biết Lý Tự."
Diệp Trượng Trúc thế mà lại suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: "Vậy thì thứ ta mang từ trong bụng mẹ ra chắc phải đến ba bốn phần, trong đó một hai phần là sau khi quen biết Lý Tự mới phát hiện ra, trước đó ta đã quen Hạ Hầu Trác, gã đó đã khiến ta lờ mờ nhận ra một hai phần đó rồi..."
Lý Tự nói: "Xem này, phá án rồi, tất cả đều là tại Hạ Hầu Trác. Trước khi tôi đến Ký Châu, thuần lương, ôn thiện, hiếu học, còn hay giúp người, trên người tôi chỉ có ánh sáng của nhân tính..."
Đường Thất Địch thở dài: "Thấy chưa, thứ mà gã này mang từ trong bụng mẹ ra chính là mười phần vô liêm sỉ."
Cùng lúc đó, tại phủ Tướng quân của La Kính.
La Chi Tiết từ U Châu quay về đứng trước mặt La Kính nói: "Đại tướng quân đã phái người liên lạc với Thôi Yến Lai và Lưu Lý, nếu không có gì bất ngờ, mười ngày nữa, đại quân sẽ bao vây Ký Châu."
La Kính gật đầu nói: "Nếu Tăng Lăng không có lòng hại ta, ta quả thực đã coi ông ta là tri kỷ, cũng từng nghĩ muốn giúp đỡ ông ta nhiều hơn. Đã ông ta muốn trừ khử ta, vậy thì đừng trách ta muốn đoạt Ký Châu của ông ta."
Hắn nhìn La Chi Tiết nói: "Ngươi mới về, còn chưa biết tình hình trong thành Ký Châu. Lý Tự phát hiện ra một tòa địa cung, hắn định bắt tay với ta, giấu binh trong địa cung, đợi đến khi đại quân ngoài thành vây đánh Ký Châu, ta sẽ dẫn quân tấn công cửa thành, trong ứng ngoại hợp với phụ thân ta."
La Chi Tiết hơi lo lắng nói: "Lý Tự nếu là người của Yến Sơn Doanh, liệu có phải là đang lợi dụng Tướng quân?"
La Kính cười nói: "Đại quân Yến Sơn Doanh nếu đến, hắn có lẽ có thể lợi dụng ta. Quân đội Yến Sơn Doanh nếu không đến, hắn còn có thể lợi dụng ta cái gì? Hơn nữa, hiện tại trong thành Ký Châu, dưới trướng Lý Tự không quá hai ba trăm người, mà ta có ba ngàn Hổ Báo Kỵ, cho dù hắn muốn lợi dụng ta, chẳng lẽ ta có ba ngàn Hổ Báo, còn không giết nổi mấy trăm tên sơn phỉ đó của hắn sao?"
La Chi Tiết suy nghĩ một chút, quả thực là đạo lý này.
Người dưới trướng Lý Tự quá ít, đừng nói chỉ có hai ba trăm, cho dù có một ngàn người thì đã sao?
Sức chiến đấu của Hổ Báo Kỵ tuyệt đối không phải thứ mà mấy tên sơn phỉ có thể so sánh, nếu thực sự giao thủ chính diện, Hổ Báo Kỵ chỉ cần một đợt xung phong, mấy trăm người của Lý Tự cũng sẽ tan thành tro bụi.
"Tranh thủ lúc còn có thể ra khỏi thành."
La Kính nhìn La Chi Tiết nói: "Ngày mai ngươi sắp xếp người đắc lực, cải trang ra ngoài, đợi đại quân của phụ thân ta đến ngoài thành, bảo với phụ thân ta, nếu muốn công thành, lúc đầu đừng dùng quá nhiều sức, hãy để quân Thanh Châu và quân Dự Châu đến đánh. Hôm nay là mùng một, nửa tháng sau vào đêm trăng tròn ngày rằm, ta sẽ dốc sức tấn công cửa Đông vào ban đêm, bảo phụ thân ta đêm đó dẫn quân chờ sẵn."
Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Nếu ban ngày ta công cửa thành, quân Thanh Châu và quân Dự Châu đều sẽ đến tranh đoạt, binh mã của phụ thân ta không nhiều bằng họ, khó tránh khỏi chịu thiệt. Nếu đột kích vào ban đêm, ta phá cửa thành, phụ thân ta dẫn quân phá thành, đợi đến khi quân Thanh Châu và quân Dự Châu đến, ít nhất một nửa tòa thành đã rơi vào tay quân U Châu chúng ta rồi."
"Nhớ kỹ, bảo phụ thân ta, kho lương là nơi trọng yếu, nhất định phải chiếm trước."
La Kính nói: "Chỉ cần đoạt được kho lương, thành Ký Châu mới thực sự nắm chắc bảy tám phần trong tay chúng ta, cho dù cuối cùng không chiếm được Ký Châu, có kho lương trong tay, chúng ta còn có thể vận chuyển đi một lượng lớn lương thực."
La Chi Tiết cúi người nói: "Thiếu tướng quân yên tâm, lời người dặn ta đều nhớ kỹ, sáng mai ta sẽ sắp xếp thêm vài đợt người ra khỏi thành, không mang thư từ, chỉ mang khẩu lệnh."
La Kính cười nói: "Ngươi làm việc cẩn thận ổn thỏa, nên phụ thân ta lúc trước mới để ngươi đi theo ta, phụ thân còn từng nói, bảo ta học hỏi ngươi nhiều hơn."
La Chi Tiết vội vàng nói: "Thiếu tướng quân quá khen, mấy năm nay đi theo Thiếu tướng quân, thuộc hạ mới là người thực sự học hỏi được rất nhiều."
La Kính xua tay: "Đừng nói mấy lời này nữa, ngươi đi nghỉ trước đi, ngày mai sau khi ngươi sắp xếp người ra khỏi thành rồi hãy đi cầu kiến Lý Tự, hỏi xem Lý Tự khi nào chúng ta có thể tiến vào địa cung."
La Chi Tiết chắp tay đáp một tiếng.
La Kính ngả người ra sau, như tự nói với chính mình: "Đại Sở này bây giờ, ai cũng muốn cướp, đa số mọi người đều cảm thấy, ra tay sau sẽ có ưu thế hơn ra tay trước, nhưng thực tế họ quên mất, nếu thực sự có thực lực, ra tay trước và ra tay sau không có gì khác biệt... Sau khi chiếm được Ký Châu, phụ thân ta có thể hùng cứ phương Bắc, tiến thì có thể nam hạ, lui thì có thể giữ thành, tệ nhất cũng là Bắc Cảnh Vương."
"Nếu phụ thân có lòng tranh thiên hạ, ta tự nhiên sẽ làm tiên phong, phá mọi chông gai."
La Kính nhắm mắt lại khẽ thở dài: "Trung Nguyên à..."
Bàn tay hắn nắm lại, dường như đã nắm lấy thứ gì đó.
Ngày hôm sau, cửa thành vừa mở không lâu, Đạm Đài Áp Cảnh dẫn đội ngũ trở về, chắc là đã đợi ở bên ngoài từ trước khi mở cửa thành.
Lý Tự và Đường Thất Địch đang luyện công cùng các binh sĩ ở sân sau, rồi nhìn thấy Đạm Đài Áp Cảnh và Dư Cửu Linh đi tới, người trước sắc mặt hơi khó coi, sắc mặt người sau còn khó coi hơn.
Giả Nguyễn không đi cùng, chắc là đã quay thẳng về phía kho hàng rồi.
Đi đến không xa chỗ Lý Tự, Dư Cửu Linh lên tiếng trước: "Đều là lỗi của tôi."
Lý Tự ngẩn ra, nhìn ra phía sau, không thấy mang theo người về, nghĩ thầm chẳng lẽ là giết rồi? Nhìn biểu cảm của Dư Cửu Linh, rồi lại nghĩ chẳng lẽ là không bắt được?
Dư Cửu Linh nói: "Bắt được người rồi, đội ngũ của tôi phát hiện ra hai người phụ nữ đó, bèn bắn tín hiệu, Đạm Đài và Giả Nguyễn chạy đến, ba bên bao vây bắt được họ. Đạm Đài bảo giết quách đi là xong, nhưng tôi lại muốn hỏi xem đồng bọn khác của chúng ở đâu, tôi nhớ chúng từng nhắc đến Đại Phương Trấn còn có người của chúng."
Lý Tự nghe đến đây thì hiểu ra, người chắc là đã chạy thoát rồi.
Dư Cửu Linh nói: "Hỏi ra đúng là có đồng bọn đang ẩn náu ở Đại Phương Trấn, chúng tôi không về được thành Ký Châu, nhưng đi Đại Phương Trấn cũng không mất bao lâu, thế là tôi và Đạm Đài bàn nhau, thừa dịp đêm tối đi bắt luôn những tên đồng bọn đó."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Cũng không thể trách Cửu Linh, tôi cũng thấy việc này khả thi, thế là áp giải hai người phụ nữ đó đi Đại Phương Trấn trong đêm, vốn là muốn để hai ả chỉ điểm, nhưng không ngờ ở Đại Phương Trấn lại không thu hoạch được gì, đồng bọn của chúng chắc là đã chạy từ lâu rồi."
Dư Cửu Linh tiếp lời Đạm Đài nói tiếp: "Tôi chỉ không ngờ rằng, thừa dịp chúng tôi vây quanh cái sân đó, hai người phụ nữ kia lại có thể chạy thoát... Lúc đó trông coi hai ả chỉ để lại bốn năm anh em, chắc là chúng giấu lưỡi dao trong người, hoặc là trong tóc, hoặc là trong cổ áo, người chạy mất, còn giết chết mấy anh em chúng tôi."
Cậu ta trông vô cùng buồn bực, vô cùng hối hận.
Dư Cửu Linh nói: "Hai người phụ nữ đó bị trói chặt như bó đuốc, thật không ngờ còn có thể thoát thân, Đạm Đài sau khi xem qua thi thể của mấy anh em thì nói, chắc là dùng miệng ngậm lưỡi dao để giết người."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Chúng tôi lục soát cả đêm, nhưng không thu hoạch được gì."
Lý Tự giơ tay vỗ vỗ vai Dư Cửu Linh, rồi bước chân đi về phía trước: "Đi giúp mấy anh em đó làm sạch mặt mũi, thay quần áo trước đã."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Tôi quay lại là muốn nói với cậu một tiếng, tôi dẫn người đuổi theo về hướng Bắc, chúng nhất định sẽ quay về Tắc Bắc, cho dù có đuổi đến tận Tắc Bắc tôi cũng sẽ bắt người về."
Lý Tự lắc đầu: "Họ sẽ không về Tắc Bắc đâu."
Đạm Đài Áp Cảnh ngẩn ra, Đường Thất Địch nói với cậu ta: "Hai người phụ nữ đó là sói, Diệp tiên sinh từng nói, những người như bọn họ, nhất định sẽ quay lại báo thù."
Hắn nhìn về hướng Bắc một cái rồi nói: "Nếu tôi đoán không lầm, chúng sẽ tìm cách đi đến Yến Sơn Doanh, đi gặp vị Bát đương gia kia."
Đạm Đài Áp Cảnh lập tức hiểu ra.
Đường Thất Địch nhìn Dư Cửu Linh nói: "Ở sân sau chúng ta vẫn còn trói một tên, ngày mai khi chôn cất mấy anh em, cậu hãy giết hắn trước mộ họ đi."
Dư Cửu Linh gật đầu thật mạnh.
Mắt cậu ta hơi đỏ lên nói: "Đều là lỗi của tôi, nếu không phải tại tôi nghĩ nhiều như vậy, anh em cũng sẽ không..."
Đường Thất Địch cũng như Lý Tự, vỗ vỗ vai Dư Cửu Linh, Đạm Đài Áp Cảnh vươn tay đặt lên vai còn lại của Dư Cửu Linh.
Khoảnh khắc này, Dư Cửu Linh không nhịn được nữa, nước mắt trào ra.