Vân Ưng đi nhờ đoàn xe thương hội Bụi Gai Hoa, ngược dòng về phía bắc suốt mấy ngày liền.
"Mọi người xuống xe hết, chuẩn bị tiếp nhận kiểm tra tại cửa ải."
"Chúng ta sắp tiến vào Thiên Vân Thần Vực rồi."
Người hộ vệ cất tiếng gọi có chút mệt mỏi, dù sao cũng đã bôn ba ngoài hoang dã quá lâu, nhưng trong sự mệt mỏi đó lại thoáng hiện nét nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Vân Ưng cảm nhận được tốc độ đoàn xe đang giảm dần, hắn liền mở thùng xe bước xuống. Vân Ưng vẫn đeo mặt nạ, nhưng đã thay một bộ vải thô khá chỉnh tề, sạch sẽ, ít nhất nhìn qua không còn vẻ lôi thôi như kẻ ăn mày.
Vừa đặt chân lên nền đất đầy cỏ dại, tầm mắt Vân Ưng đã bị cảnh tượng trước mắt thu hút. Đoàn xe đang tiến vào một khe núi lớn, hai bên là hai dãy núi cao sừng sững, gần như đâm thẳng lên vòm trời không thấy đỉnh. Toàn bộ khe núi vì thiếu ánh sáng trực tiếp nên trở nên âm u và ẩm ướt.
Những dãy núi hùng vĩ này hắn chưa từng thấy qua, nhưng thứ thực sự thu hút Vân Ưng không phải là núi non, mà là tòa cửa ải khổng lồ cao chừng 50 mét sừng sững phía trước. Bức tường thành dày dạn này khác hẳn với những dãy núi cổ xưa cứng cáp hai bên, bề mặt tường thành ánh lên sắc kim loại màu vàng sẫm, như thể được chế tạo từ một loại hợp kim đặc biệt nào đó.
Nó quá cao và quá đồ sộ!
Con người đứng dưới chân tường thành, quả thực nhỏ bé không khác gì những con kiến.
Đây là một cửa ải thuộc "Trường Thành Thần Vực". Nghe nói Trường Thành Thần Vực bao bọc xung quanh Thần Vực, nối liền với các dãy núi trùng điệp, tạo thành một vòng tròn khổng lồ. Vị trí tường thành chính là đường biên giới, bên trong vòng tròn đó chính là Thần Vực. Lý do người hoang dã rất khó tiến vào Thần Vực nằm ở chỗ, những cửa ải kiên cố như tường đồng vách sắt này căn bản không thể dùng sức mạnh để đột nhập. Cửa ải Thần Vực là chốt chặn quan trọng đảm bảo cho cư dân bên trong không bị các thế lực bên ngoài xâm hại.
Mỗi cửa ải đều có quân đội đồn trú lên đến hàng ngàn người.
Thương hội Bụi Gai Hoa là một thương đội hợp pháp, dù nắm giữ đầy đủ thủ tục thông hành, nhưng mỗi lần xuất nhập đều phải trải qua quy trình kiểm tra nghiêm ngặt. Quân đồn trú tại cửa ải tuyệt đối không cho phép bất kỳ loại hàng cấm nào của Thần Vực lọt ra ngoài, càng không cho phép đưa hàng cấm hoặc những nhân vật khả nghi từ bên ngoài vào trong. Chính nhờ hệ thống phòng thủ kiên cố và quy trình kiểm tra nghiêm ngặt này mà sự an toàn bên trong Thần Vực mới được đảm bảo.
Binh lính kiểm tra thương đội không thể tránh khỏi việc phát hiện ra Vân Ưng.
Vân Ưng lại dùng chiêu cũ, trước tiên thi triển năng lực của Săn Ma Sư, sau đó lấy "Lệnh Bài Săn Ma" ra làm bằng chứng. Chưa từng có tiền lệ về việc người hoang dã sở hữu sức mạnh Săn Ma Sư, càng không có chuyện người hoang dã nắm giữ Lệnh Bài Săn Ma cao cấp, vì vậy đội ngũ thủ vệ cửa ải không hề làm khó hắn, ngược lại còn cung kính cho qua.
Thật sự quá không dễ dàng!
Nếu không có tấm lệnh bài này, Vân Ưng quả thực một bước khó đi.
Giờ đây, Vân Ưng mới hiểu tại sao nữ vương lúc trước lại cười nhạo mình.
Vân Ưng xuyên qua cửa ải và đường hầm, đi ra từ đầu bên kia của tường thành. Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi tường thành, hắn cảm giác như mình vừa đặt chân vào một thế giới khác. Trong thung lũng, cỏ xanh mơn mởn, hoa nở rộ, cây cối hai bên sườn núi tươi tốt, tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Hai thế giới.
Chỉ cách nhau một bức tường.
Tinh hoa sự sống của toàn thế giới như bị khóa chặt trong khu vực Thần Vực. Bên ngoài tường thành là vùng hoang dã cằn cỗi, núi non hiểm trở, còn bên trong tường thành là cỏ xanh núi biếc, khí hậu ôn hòa. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn thực sự không thể tin được sự thật trước mắt, không một quy luật tự nhiên nào có thể giải thích cho sự thay đổi này.
Cùng một loại cỏ hoặc cây non, nếu sinh trưởng trong tường thành, nó sẽ phát triển mạnh mẽ, nở hoa kết trái, trĩu quả. Nhưng nếu sinh trưởng bên ngoài, chỉ sau một đêm nó sẽ khô héo mà chết.
Hai nơi chỉ cách nhau chưa đầy trăm mét.
Khoảng cách trăm mét ấy lại tạo ra sự chênh lệch quá đỗi kinh ngạc.
Tường thành Thần Vực giống như một đường ranh giới phán quyết sự sống và cái chết, bao quanh một khu vực rộng hàng chục vạn km vuông. Một loại lực lượng vượt quá giới hạn nhận thức của nhân loại đã bao phủ khu vực này, khiến vùng đất vốn đã chết khô nay hồi sinh sức sống, đứng vững giữa sa mạc vô tận mà không bị nuốt chửng. Hiện tượng vĩ đại của tự nhiên này khiến bất cứ ai cũng phải chấn động. Ngoài việc coi đó là thần tích do các vị thần vĩ đại tạo ra, thì còn phương pháp nào khác để giải thích hiện tượng này đây?
Vân Ưng nhận ra mình đã kinh ngạc quá sớm.
Đoàn xe của thương hội Bụi Gai Hoa rời khỏi khe núi.
Từng chiếc cự hạm khổng lồ xuất hiện trước mắt.
Những cự hạm tinh xảo này mang phong cách mộc mạc, giản lược. Mỗi con tàu dài hàng trăm mét, tổng thể trông như được làm từ chất liệu gỗ, với những đường chạm khắc tinh xảo và hoa văn đẹp mắt. Điều khiến Vân Ưng thực sự chấn động không phải là bản thân những cự hạm này, mà là phương thức vận hành của chúng.
Những con tàu này không hề neo đậu trên mặt nước, mà như được một loại lực lượng vô hình nâng đỡ, lơ lửng giữa không trung. Chúng kết nối với nhau bằng hệ thống cầu treo và thang trượt, tạo thành một thị trấn trên không vô cùng sầm uất.
Một khung cảnh choáng ngợp đến nhường nào?
Cú sốc thị giác này khiến Vân Ưng không thể dùng ngôn từ để diễn tả. Tuy nhiên, những cư dân của Thần Vực đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, không một ai tỏ ra ngạc nhiên.
Lão Kinh Tấn điều khiển một chiếc phi thuyền lơ lửng hạ thấp độ cao, boong tàu từ từ mở ra. Thương đội Bụi Gai không chút chần chừ, lập tức thúc giục đoàn xe tiến lên phi thuyền. Vân Ưng lúc này mới nhận ra, nơi đây chính là một trung tâm trung chuyển, và những chiếc phi thuyền chạm khắc tinh xảo mang hơi thở nghệ thuật kia thực chất là một loại phương tiện vận tải hạng nặng.
Vân Ưng tuy không phải người uyên bác, nhưng cũng hiểu những kiến thức cơ bản. Làm sao một con tàu bằng gỗ lại có thể bay lượn? Chúng không hề có động cơ, cũng chẳng sử dụng bất kỳ nguồn năng lượng nào, vậy tại sao lại có thể huyền phù giữa không trung?
Vân Ưng nghe được một thông tin còn kinh ngạc hơn: những chiếc phi thuyền này không chỉ có khả năng di chuyển trên không mà còn sở hữu nguồn năng lượng vô tận. Nói cách khác, chúng không cần tiếp nhiên liệu, có thể vận hành liên tục hàng trăm năm mà không tiêu hao dù chỉ một đơn vị năng lượng.
Nếu Thần Vực sở hữu phương tiện giao thông mạnh mẽ như vậy, tại sao vẫn không thể chiếm lĩnh vùng hoang dã?
Sau khi tìm hiểu sâu hơn, Vân Ưng mới biết rằng những chiếc phi thuyền này cũng như đại đa số công cụ khác, đều chịu sự ràng buộc nghiêm ngặt của các quy tắc vật lý. Một khi rời khỏi phạm vi Thần Vực để tiến ra vùng hoang dã, hơn 90% công cụ tại đây sẽ mất đi hiệu năng "Thần Khí".
Chiếc phi thuyền đang chở Vân Ưng cũng không ngoại lệ. Khi ở trong Thần Vực, nó có thể tùy ý hoạt động mà không cần nạp điện, không cần nhiên liệu, không cần buồm hay nhân lực, nó vận hành bằng một loại động năng vĩnh cửu đầy bí ẩn. Nhưng một khi rời khỏi ranh giới Thần Vực, dù chỉ một mét, chúng sẽ lập tức mất đi động năng và rơi xuống. Đến nay vẫn chưa ai biết nguyên nhân, mọi thứ đều được quy cho sự vĩ đại khó lường của các vị thần. Cũng như vùng hoang dã vốn cằn cỗi, hiểm trở, thì Thần Vực lại là vùng đất phì nhiêu, non xanh nước biếc.
Thần Vực là nơi được thần linh ban phước.
Nơi được thần linh ban phước thì tự nhiên sẽ tràn ngập những kỳ tích.
Dù là sự sinh trưởng của vạn vật hay nguồn động năng vĩnh cửu, tất cả đều vượt xa nhận thức của nhân loại, chỉ có thể giải thích bằng cách này.
Vân Ưng ngồi trên phi thuyền của Thiên Vân Thần Vực, thẳng tiến về phía Thiên Vân Thành. Tốc độ phi thuyền rất nhanh, chỉ mất hai ngày là đến nơi. Trong suốt hành trình, Vân Ưng may mắn được chiêm ngưỡng cảnh quan Thần Vực. Trong tầm mắt anh, đâu đâu cũng là sắc xanh hài hòa, những dòng sông đan xen như mạch máu chảy khắp đại địa, nguồn nước dồi dào nuôi dưỡng từng tấc đất của Thiên Vân Thần Vực.
Tất cả những điều này khiến Vân Ưng như si như say.
Anh thậm chí không hề nhận ra thời gian đang trôi qua.
Sáng sớm ngày thứ ba.
Trên phi thuyền có tiếng người hô lớn:
"Mọi người ra đây đi!"
"Hai mươi phút nữa sẽ đến Thiên Vân Thành!"
Những đám mây được ánh mặt trời nhuộm thành màu vàng kim. Khi tầng mây dần tản ra, một thành phố hùng vĩ vượt xa trí tưởng tượng của con người hiện ra trước mắt mọi người.
Vân Ưng lao ra boong tàu, toàn bộ sự chú ý bị thu hút bởi một dải lụa màu sắc rực rỡ treo lơ lửng giữa những tầng mây. Đó không phải là dải lụa, mà là một thác nước khổng lồ treo ngược giữa không trung. Từ nơi sâu thẳm của những đám mây, một dòng sông băng cuồn cuộn đổ xuống, vô số cột nước hội tụ lại, hóa thành một đạo quang huy rực rỡ, đổ thẳng xuống một hồ nước rộng lớn như biển cả.
Nhìn từ xa, thác nước như dải lụa huy hoàng treo giữa đất trời. Khi lại gần, ai nấy đều cảm nhận được sức sống mãnh liệt của dòng nước, tựa như hàng triệu con giao long đang tranh nhau lao xuống. Chính thác nước trời ban này không ngừng đổ nước vào hồ, rồi từ hồ theo các nhánh sông phân bổ đi khắp Thần Vực. Đây chính là nguồn sống, là trái tim của toàn bộ Thần Vực.
Thiên Hà! Thiên Thác!
Một trong những kỳ tích vĩ đại nhất của Thần Vực!
Vân Ưng cảm thấy cơ thể mình cứng đờ, anh hoàn toàn mất đi khả năng hành động và suy nghĩ. Đôi mắt anh nhìn trân trân qua hồ nước, nơi những gợn sóng mênh mông tựa như tiên cảnh, vô số cầu vồng bắc ngang bầu trời. Trong làn sương mờ ảo, một thành phố sừng sững bên hồ dần dần hiện rõ.
Đây là thánh thành được bao phủ trong ánh hào quang rực rỡ, vô số phi thuyền lơ lửng qua lại tấp nập, hàng ngàn con tàu cùng tranh nhau tiến bước, khí thế hùng vĩ khiến nơi đây tràn đầy sức sống và sự phồn hoa. Nhìn từ trên cao xuống, từng con phố, từng tòa kiến trúc, từng tấc đất trong thành đều toát lên vẻ tinh xảo, tỉ mỉ, tựa như một thế giới trong mơ.
Đôi mắt Vân Ưng thoáng chốc đã ươn ướt.
Mười mấy năm, suốt mười mấy năm trời!
Hắn đã phải vật lộn trong vùng hoang dã đầy khắc nghiệt, mỗi ngày trôi qua đều chìm trong sợ hãi và bất lực. Vô số lần trong những giấc mơ đêm khuya, hắn từng khao khát được đặt chân đến một nơi kỳ ảo như thế này.
Giờ đây, giấc mộng đã trở thành hiện thực sao?
Thiên Vân Thành, đây chính là Thiên Vân Thành, nơi phồn hoa nhất của Thiên Vân Thần Vực, cũng là vùng đất thuần khiết duy nhất giữa hàng vạn dặm hoang mạc bao quanh.
"Này, cậu không sao chứ?" Lưu Ly nhận thấy cơ thể Vân Ưng có chút run rẩy, lập tức bước tới vỗ vai hắn: "Chuẩn bị một chút, phi thuyền sắp hạ cánh rồi. Chúng ta sẽ đưa cậu đến Phủ Thành chủ, cậu sẽ sớm được diện kiến Thành chủ đại nhân và hoàn thành nhiệm vụ."
Vân Ưng rất muốn ngắm nhìn toàn cảnh Thiên Vân Thành thật rõ ràng, nhưng đây không phải lúc để thất thố. Vì vậy, hắn cố gắng trấn tĩnh tâm trí đang xao động, theo chân Lưu Ly rời khỏi boong tàu. Phi thuyền bắt đầu giảm độ cao, cuối cùng cập bến tại vị trí chỉ định. Cửa khoang chậm rãi mở ra, đoàn xe chỉnh tề, trật tự di chuyển xuống dưới, từng đoàn thương đội lần lượt tiến vào thánh thành – nơi được xem là tâm điểm của mọi ánh nhìn trong Thần Vực.