Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1995
Hội minh Đông Khoa (3)

❊ ❊ ❊

Giang Lương lại nói: “Nếu người Mông Cổ đã bỏ đi, bọn họ sẽ để lại đồng cỏ, ta muốn phân chia lại cho các chư vị!”

Chia lại đồng cỏ?

Tất cả thủ lĩnh đều vểnh tai lên, tộc Tát Lạp cũng không phải ngoại lệ, chẳng ai lại muốn cứ sống mãi trong núi.

Tang Cát không nhịn được hỏi: “Nếu người Mông Cổ quay lại thì phải làm sao?”

Giang Lương nói: “Cho nên, nếu các vị muốn đồng cỏ thì phải giúp quân Đại Đồng chúng ta tham chiến. Nếu từ đầu đến cuối, người Mông Cổ vẫn không dám chiến thì ta sẽ đóng quân lâu dài ở Tây Ninh. Đợi đến khi người Mông Cổ trở lại, các ngươi cứ rút về Tây Ninh, ta sẽ tự mình dẫn binh giành lại đồng cỏ cho các ngươi!”

Lời vừa nói ra, mọi người kích động không thôi.

Giang Lương tiếp tục nói: “Các bộ lạc ở những nơi này có thể tiếp tục ở lại sinh sống, nhưng phải thả nô lệ ra. Muốn giữ lại nô lệ thì phải di dời toàn bộ tộc, ta sẽ sắp xếp cho các ngươi những đồng cỏ tươi tốt. Niễn Bá, Quy Đức…”

Giang Lương liệt kê một đống địa danh, tất cả đều là địa khu ở đông bắc Thanh Hải nơi có thể trồng trọt, sau này sẽ di dời người Hán tới đó để sinh sống, từ đó phát triển và nắm chắc Thanh Hải trong tay.

Đa số tù trưởng tham gia hội minh đều không có khu vực được đề cập, bởi vì khu nông canh ở phía Nam hồ Thanh Hải, triều đình tạm thời vẫn chưa tính di dân.

Chỉ có số ít bộ lạc bị bắt di dời, mặc dù trong lòng có chút không tình nguyện nhưng họ vẫn nhớ nhung đến đồng cỏ do người Mông Cổ bỏ lại. Tâm trạng của bọn họ cực kỳ phức tạp, vừa muốn giúp người Hán giành thắng lợi trong cuộc chiến, vừa sợ người Hán không tuân thủ cam kết.

Giang Lương đột nhiên đứng dậy, nâng ly nói: “Sẵn sàng hợp tác vì việc lớn, cùng chung vui ly này!”

Đám tù trưởng nhìn trái nhìn phải, rối rít nâng ly.

Nếu ai đó không gia nhập, chưa cần đến quân Đại Đồng ra tay, bộ lạc kế bên đã hành động rồi. Mấy tộc liên thủ đánh một tộc, đánh xong thì chia cắt địa bàn, còn có thể được triều đình khen thưởng.

Hơn nữa, quả thật bọn họ cũng có bất mãn đối với người Mông Cổ.

Mặc dù Gushi Khan chỉ mới tới Thanh Hải mấy thấp niên nhưng Mông Cổ Tây Hải đã tồn tại hơn một trăm năm. Trong hơn trăm năm qua, bọn họ vẫn luôn bị người Mông Cổ chèn ép, chẳng qua là không có năng lực phản kháng mà thôi. Bây giờ nếu đã có người Hán dẫn dắt, vậy thì khởi binh làm phản con mẹ nó luôn đi!

“Được rồi, lấy vũ khí ra!”

Giang Lương ra lệnh, sĩ tốt liền mang tới trăm bộ giáp vải, còn có yêu đao và kỵ súng tuyệt đẹp, mặc cho đám tù trưởng lựa chọn.

Những tù trưởng của các bộ lạc nhỏ kia lập tức vui vẻ ra mặt, ai đó cũng lập tức thay mặc, đi tới đi lui.

Tù trưởng của các bộ lạc lớn cũng rất vui sướng, những trang bị này đều là hàng tốt, bọn họ đúng là không làm cũng không được.

“Đuổi cường đạo Mông Cổ!” Một tù trường Hoắc Nhĩ tộc hô to.

“Ha ha ha ha!”

Các tù trưởng còn lại lập tức cười to.

Hoắc Nhĩ tộc chính là Thổ tộc, người Tây Tạng gọi họ là Hoắc Nhĩ, người Hán lại gọi họ là Thổ tộc.

Mà bọn họ thì sao? Cảm thấy người Mông Cổ rất hùng mạnh, vì vậy cũng tự xưng là Mông Cổ nhi, bạch Mông Cổ. Bây giờ đến khi được người Hán ưu ái thì lại đứng đây hô muốn đuổi cường đạo Mông Cổ đi.

Sau khi đám tù trưởng chia xong số vũ khí tinh xảo, Giang Lương lại lấy được một con gà, giết một con trâu xem như cống phẩm, cắt máu ăn thề ở ngay bên ngoài Đông Khoa tự.

Hội minh kết thúc, các tù trưởng quay về bộ lạc, gọi dũng sĩ trong tộc đến họp. Tuy cũng có bộ binh nhưng vẫn lấy kỵ binh làm chủ, các tổng liên quân với nhau, tổng cộng được hơn tám ngàn người.

Tù trưởng Tát Lạp tộc Hàn Đại Dụng còn cung cấp mật thám: “Người Mông Cổ đã chạy trốn đến phía tây Tích Thạch, ở ngay gần địa bàn của ta, có lẽ sẽ bỏ chạy đến A Lạt Não Nhi và khu vực Tinh Túc Hải.”

“Rất tốt.” Giang Lương tán thưởng, nói: “Nếu có thể tìm được người Mông Cổ ở đó thì sẽ ghi cho ngươi một công!”

Hàn Đại Dụng vui mừng nói: “Không dám giành công, chỉ mong có thể diệt sạch người Mông Cổ.”

Mấy ngàn kỵ binh của các tộc khác cũng lên đường, bọn họ không cần làm gì khác, chỉ cần đi theo dấu vết mà người Mông Cổ đã để lại khi rút lui là được.

Tất cả những người này đều là bọn rắn độc, dùng rất thuận tay.

Nửa tháng sau, khi đã theo dõi đến khu vực sông Khúc Mã, nơi đó thuộc địa bàn chủ chốt của Mông Cổ Tây Hải.

Nói thật, triều đình không muốn đuổi tận giết tuyệt Mông Cổ Thanh Hải. Đã có nhiều dân tộc như vậy, dù có thêm một tộc Mông Cổ thì cũng chẳng thành vấn đề, còn có thể ngăn cho thế lực người Tây Tạng phát triển.

Nhưng đám con trai của Gushi Khan, sống chết cũng không chịu nhả khu Kham ra, vậy nên chỉ có thể giao chiến mấy trận đã rồi tính tiếp.

Đồng cỏ Hải Tây.

Tám vị Tayiji đã biến thành chín vị, rốt cuộc lão đại cũng dẫn người chạy đến.

Đối mặt với việc các tộc Thanh Hải đang lục soát theo dõi, bọn họ bị ép đến mức bất lực, cho dù có bày mai phục thì một lần cũng chỉ có thể ăn được hơn chục trăm người.

Không thể lui nữa, lui nữa thì sẽ phải thối lui đến Hòa Điền, bọn họ không muốn về Hòa Điền khai thác ngọc nữa đâu!

Ba Đồ Nhĩ bất lực nói: “Đại ca, đánh một trận đi. Đánh thắng, chiếm lại Thanh Hải. Đánh thua, dẫn dân chúng đến công chiếm Hami, nói không chừng còn có thể tiêu diệt được Yarkent!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »