Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1940
Sách sử nhà Minh xuất bản (3)

❊ ❊ ❊

"Oa ô ô ô ô ~~~~ "

Trong nhà truyền đến tiếng trẻ con khóc, Chu Từ Chiếu vừa bực mình vừa buồn cười.

"Tùng tùng tùng!"

"Tỷ, là ta."

"Vào đi."

Chu Mỹ Xúc đang vẽ tranh Bồ Tát, người thuê là một bà lão gia thuộc đình khá giả. Loại nghề này kiếm không được bao nhiêu, trừ tiền giấy vẽ và thuốc màu, lợi nhuận cũng chỉ mua được một hai cân trứng gà.

Chu Mỹ Xúc buông cọ vẽ, ngẩng đầu nói: "Sao hôm nay về sớm vậy, không ở lại Hàn Lâm viện đọc sách à?"

"Mấy ngày nay, ta đã đọc xong sách sử về cha rồi." Chu Từ Chiếu nói.

Chu Mỹ Xúc sửng sốt, im lặng không nói gì.

Chu Từ Chiếu cảm khái: "Cha cũng không dễ dàng gì, thiên hạ loạn lạc, dân chúng lầm than, cũng không hoàn toàn là trách nhiệm của cha."

Chu Mỹ Xúc hỏi: "Sách do Hàn Lâm viện biên soạn, không viết cha thành kẻ ác đấy chứ?"

"Có tốt có xấu, " Chu Từ Chiếu giải thích, "Nghe nói 《 Sùng Trinh Thực Lục 》 đã sửa đi sửa lại hơn mười lần, Bệ hạ nói phải biên soạn đúng trọng tâm và chân thực. Trong sách viết phụ thân cần cù tiết kiệm, cũng coi như là một Hoàng đế tốt, chỉ là bảo thủ, không biết nhìn người."

Chu Mỹ Xúc thở dài: "Ôi, bảo thủ, không biết nhìn người, thì xem như Hoàng đế tốt chỗ nào? Không nói chuyện này nữa, hôm nay tam đệ có gửi thư tới, hắn đã chuyển công tác đến Quý Dương, còn cho địa chỉ gửi thư mới."

"Tam ca thăng quan rồi?" Chu Từ Chiếu vui vẻ hỏi.

"Thôi, cũng không tính, tuy phẩm cấp không tăng, nhưng đã được trọng dụng. Thượng quan đề bạt hắn, là cháu trai của thầy của đại ca... người thầy khi còn ở Bắc Kinh." Chu Mỹ Xúc nói.

Chu Từ Chiếu nháy mắt không còn gì để nói, mặc dù mấy huynh muội bọn họ đã mất nước, nhưng nhiều khi lại được hưởng phúc của nhà họ Chu để lại.

Sau khi ngồi đơ ra nữa ngày, Chu Từ Chiếu mới nói: "Nhưng mà khổ cho tỷ tỷ quá."

"Một người cũng rất tốt, ta đã quen rồi." Chu Mỹ Xúc lộ ra nụ cười.

Chu Từ Chiếu vội chuyển chủ đề: "Có rất nhiều người ngoại quốc đến Nam Kinh, có vài người Pháp Lan Tây và Ba Tư được cho phép đến tham quan Hàn Lâm viện. Những người ngoại quốc này cũng không nghiêm túc học hỏi, mỗi ngày chỉ xin chỉ dạy kỹ năng hội họa. Xem ra, Hoàng đế của bọn họ cũng là hôn quân, không hỏi về bá tánh lại chỉ hỏi về tranh vẽ, có lẽ bọn họ cũng giống Tống Huy Tông."

Chu Mỹ Xúc nói: "Sư phụ thường nói, kỹ thuật hội họa của phương Tây cũng có chỗ đáng để học hỏi, tuyệt đối không thể xem thường."

Sư phụ của Chu Mỹ Xúc là Chu Đạp, tính theo đúng vai vế thì Chu Đạp là ông chú cố của Chu Mỹ Xúc.

Chu Đạp phụng mệnh Hoàng đế giao lưu với các hoạ sĩ truyền giáo, kết hợp kỹ thuật hội họa của phương Đông và phương Tây, đã đạt được một số thành quả. Phong cách hội họa của hắn không giống phong cách hội hoạ trong lịch sử, cũng khác với phong cách của Lang Thế Ninh, tiếp thu một vài kỹ thuật tranh sơn dầu của Châu u, hắn đam mê tạo ra các tác phẩm vẽ tay màu đậm tự do táo bạo và không gò bó.

Năm ngoái, Chu Đạp dâng tặng một bức 《 Vạn Lí Sơn Hà Đồ 》 , hiện được treo tại cung Càn Thanh của Hoàng đế.

Mà họa sĩ truyền giáo Lý Trí Thành cũng tiếp nhận Hoàng mệnh, kết hợp Trung Quốc và phương tây, đã tiếp cận Lang Thế Ninh một cách vô cùng thần kỳ, tinh tế, trang trọng, thanh lịch, sang trọng, được quan lại quyền quý hết sức ưa chuộng.

Hai tỷ đệ nói chuyện một hồi, vợ của Chu Từ Chiếu gọi ra ăn cơm.

Trong nhà cũng thuê hai người hầu, một người phụ nữa nấu cơm, một thị nữ dọn dẹp nhà cửa.

Sau khi ăn tối, từng người trở về phòng.

Chu Mỹ Xúc tiếp tục vẽ Bồ Tát, Chu Từ Chiếu thì đi viết tiểu thuyết.

Do đọc quá nhiều tạp thư nên anh chàng không muốn lại bình luận về nghệ thuật văn học nữa, dự định tự sáng tác một bộ kiệt tác. Ý tưởng này nảy sinh vào đầu mùa xuân năm nay, có người đăng liên tiếp nhiều kỳ 《 Phong Nguyệt Bảo Giám 》 lên báo, điều này kích thích Chu Từ Chiếu nổi lòng so sánh.

Một khi 《 Phong Nguyệt Bảo Giám 》 được đăng liên tục, chưa kể giấy ở Nam Kinh đắt tiền, mà còn được tranh nhau truyền tụng.

Nhân vật chính tên là Cổ Bảo Ngọc gì đó, sinh ra đã ngậm một viên bảo ngọc, câu chuyện viết về Nam Kinh trong triều đại cũ.

Mọi người đều đang đoán xem tác giả là ai, nhưng lúc bài báo được đăng chỉ ghi tên "Người vô danh". Điều này càng khơi dậy lòng hiếu kỳ của độc giả, đoán liệu có phải là con cháu của một vị quý tộc nào đó trong triều đại trước hay không, cũng có người nói là họ hàng của một gia tộc nào đó từ triều đại.

Chu Từ Chiếu đang múa bút thành văn ở trong phòng, đột nhiên Chu Mỹ Xúc gõ cửa nói: "Tứ đệ, hai ngày nữa là tết Đoan Ngọ, đến lúc đó phải vào cung chúc Tết, ngươi đừng đi ra ngoài chơi, năm trước ngươi đã quên đó."

"Biết rồi." Chu Từ Chiếu trả lời.

"Bệ hạ, đã tìm thấy bản viết tay của 《 Phong Nguyệt Bảo Giám 》 rồi đây, tên sách bị sao thành 《 Thạch Đầu Ký 》 ."

"Để đó đi."

Lý Hương Quân đã được thăng lên làm Thiếu giám của Tư Lễ Giám, bình thường không đi theo Triệu Hãn, mà bận xử lý những công việc khác.

Nữ quan hầu hạ trước mặt tên là Ngô Thu Phượng, người Cú Dung ở Kim Lăng.

Triệu Hãn hết sức tò mò cầm lấy bản viết tay, về cuốn tiểu thuyết 《 Phong Nguyệt Bảo Giám 》 này, là hắn nghe được từ chỗ Liễu Như Thị. Cái tên Cổ Bảo Ngọc, Lâm Đại Ngọc này, chắc chắn có liên quan đến 《 Hồng Lâu Mộng 》 , nhưng tác giả của bản gốc chắc chắn không phải "Tào Tuyết Cần".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »