Charles lập tức ngắt lời hắn: “Ta là quốc vương, ta đã lên ngôi quốc vương của Scotland!”
“Được thôi, quốc vương bệ hạ.” Colbert hỏi: “Ngươi định ở lại Trung Quốc hay quay lại nước Anh giành lại ngai vàng?”
Charles nói: “Đương nhiên phải về Anh.”
Colbert nói: “Nếu như bệ hạ có thể giành lại ngai vàng, lật đổ chế độ cộng hòa chết tiệt đó, vậy có lẽ sau này chúng ta có thể hợp tác với nhau.”
Charles cười trêu nói: “Ngươi chỉ là trưởng đoàn sứ giả lâm thời, không có chức vụ chính thức ở Pháp, liệu sau này chúng ta có thể hợp tác gì với nhau?”
“Biết đâu đấy?” Colbert cười nói: “Chẳng phải ngay chính bệ hạ cũng đang sống lưu vong đấy thôi? Sau này ngươi có thể trở thành quốc vương của vương quốc Anh thì tại sao ta lại không thể trở thành tể tướng của Pháp?”
Charles nghe vậy mới cẩn thận quan sát đối phương, gật đầu nói: “Vậy thì tốt, ta rất chờ mong sự hợp tác của chúng ta trong tương lai.” Hắn nói xong lại hỏi: “Nếu ngươi có tham vọng làm tể tướng thì tại sao không tiếp tục đi theo Mazarin?”
Colbert cười không nói.
Suy cho cùng, Mazarin cũng chỉ là tể tướng, một khi vương thái hậu chết, nước Pháp sẽ do Louis XIV nắm quyền.
Colbert vẫn còn trẻ, hắn biết Louis XIV say mê văn hóa nghệ thuật của Trung Quốc. Cho nên hắn sẵn sàng chi tiền, mạo hiểm tới Trung Quốc để trở thành một người am hiểu về Trung Quốc, sau này có thể dễ dàng nhận được sự ưu ái của nhà vua.
Trong lịch sử, tất cả mọi công cuộc cải cách mà người này làm đều đặt mục tiêu làm hài lòng Louis XIV lên trên hết. Chẳng hạn như khi viện văn học Pháp mới thành lập, nơi này là cơ quan chuyên nghiên cứu việc khắc dấu và chữ phục vụ Louis XIV.
Colbert trò chuyện với Charles một lát, sau đó đi làm quen với sứ giả của Ba Tư, thương lượng việc sau này sẽ cùng nhau đối phó với người Hà Lan.
Bọn họ chờ khoảng chừng nửa buổi sáng, cuối cùng cũng nhìn thấy một đám quan viên đi ngang qua cửa thiên điện, lục tục leo lên những chiếc xe ngựa đứng ở gần đó.
Những người này chính là các trọng thần mới vừa họp xong hội nghị ngự tiền, Triệu Hãn cho phép bọn họ được ngồi xe ngựa trong Tử Cấm thành, vốn cũng không phải vì thương cảm các quần thần mà là để các đại thần nhanh chóng đi về làm việc.
Tuy nhiên, ở trong mắt các đại thần, hoàng đế lại thực sự rất nhân hậu, đi ra đi vào đều có xe ngựa chở đi, sợ các thần tử đi đường mệt nhọc.
Đội xe còn chưa đi được bao xa đã có nữ quan và thị vệ tới thiên điện: “Bệ hạ có chỉ, tuyên sứ giả nước Pháp vào điện yết kiến!”
Quan phiên dịch của Hồng Lư tự lập tức dẫn sứ giả của Pháp đi.
Colbert gặp hoàng đế ở điện Ứng Dân, hắn nhớ lời dạy bảo của quan viên bộ Lễ, đứng trong điện, cúi đầu chắp tay làm lễ với hoàng đế.
“Ban thưởng ghế ngồi!”
Một chiếc ghế được mang ra, Colbert tới gần hơn một chút, cuối cùng cũng mơ hồ nhìn thấy mặt mày của hoàng đế.
Cảm giác áp lực mãnh liệt ập tới, Colbert bất giác cảm thấy sợ hãi, đồng thời nhanh chóng nhận ra kết quả này là do ảnh hưởng của không gian và ánh sáng tạo nên. Hắn tinh thông hội họa, rõ ràng người xây dựng tòa cung điện này cố ý kiến tạo bầu không khí trang nghiêm cho nơi này.
Colbert hạ quyết tâm, sau này trở lại Pháp, hắn cũng sẽ kiến nghị quốc vương làm như vậy, nhất định Louis XIV sẽ thích.
Tuy nhiên, chuyện phải cúi đầu khi gặp mặt quân chủ thì chắc chắn không thể học theo. Ở châu u người ta thường quỳ một gối xuống, gặp mặt quốc vương sau có thể không quỳ được?
Triệu Hãn mỉm cười: “Ta đã nhận được quà tặng của vua và vương thái hậu nước Pháp, xin chuyển lời hỏi thăm sức khỏe của ta tới họ. Ta cũng có một chút quà đáp lễ, bao giờ ngươi rời khỏi Trung Quốc nhớ mang theo.”
Colbert vội vàng đứng lên, khom lưng hành lễ: “Hoàng đế bệ hạ Trung Quốc vĩ đại, ngài là vua của muôn vua, ta xin thay mặt cho quốc vương bệ hạ và vương thái hậu cảm ơn sự nhiệt tình và hào phóng của ngài.”
Thực ra hiện tại cũng không có gì phải nói nữa, Triệu Hãn đã tìm hiểu được về tình hình của nước Pháp thông qua sứ đoàn của Trung Quốc, hiệp ước ngoại giao cần ký cũng đã ký xong ở Paris.
Hiện tại, cuộc gặp gỡ này chỉ mang tính tượng trưng tiếp đón sứ giả nước ngoài.”
Sau khi nói chuyện phiếm một hồi, lãng phí mất mười lăm phút của Triệu Hãn, hắn đuổi sứ giả nước Pháp ra ngoài.
Sau đó, tới lượt Ba Tư, Mughal, Oman, Bồ Đào Nha... Đều chỉ có chính sứ được vào trong đại điện, các thành viên khác trong sứ đoàn đều phải chờ ở thiên điện.
Charles thấy hết sứ giả này tới sứ giả khác được mời đi, chỉ còn lại mình hắn sau cùng, hắn không khỏi cảm thấy hụt hẫng và tức giận.
Tới khi được gọi vào đại điện, hắn trông thấy hoàng đế đang rửa tay, cung nữ đang bưng đồ ăn tới.
Charles hành lễ xong, Triệu Hãn nói: “Đã trưa rồi, ngồi xuống ăn cơm đi.”
“Đa tạ bệ hạ!” Charles lại vui vẻ trở lại.
Triệu Hãn khen: “Tiếng Trung Quốc của ngươi tốt đấy, không cần cả quan phiên dịch.”
Triệu Hãn ngồi ăn ở chỗ trên cao, Charles ngồi ăn ở bên dưới, còn chúc rượu nhau từ xa.
Uống hết chén rượu, Triệu Hãn nhìn Charles không khỏi cảm thấy buồn cười.
Hắn không biết nhiều về lịch sử trung đại của nước ngoài nhưng cũng từng nghe qua danh tiếng lẫy lừng của Merrie Monarch, chủ yếu là do cuộc đời của Charles II quá đặc biệt.
Khi Charles về già, lâm bệnh, ngự y của nước Anh đề ra một số phương án điều trị cho hắn.
Một là liệu pháp lấy máu, cứa một nhát dao ở tay của quốc vương, trích một cân rưỡi máu ra thử hiệu quả xem sao.